Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoa Văn Quỷ Dị

Chương 59: Muốn gặp cô ấy không?

Chương trước Chương sau

Lũ sơn tặc đó đúng là tàn độc kh còn nhân tính. Sau khi làm nhục Lý Thi Thiên, chúng cướp sạch tài sản, giết hết tất cả mọi trong nhà.

Tiêu Sơn mệnh lớn, bị đ.â.m hai nhát vẫn chưa chết, được một nuôi quỷ ngang cứu sống.

Sau đó bái sư học nghệ, học nuôi quỷ. Nhưng Lý viên ngoại thì vì đau buồn chuyện con gái, buồn phiền mà lâm bệnh qua đời. Nhà họ Lý từ đó cũng sụp đổ hoàn toàn một đời thiện nhân, đến cuối cùng lại chịu kết cục như thế.

tốt thì kh được báo đáp, còn kẻ xấu thì vinh hoa phú quý, hương hỏa hưng thịnh, con đàn cháu đống.

Đới Hiền, cái tên súc sinh đó, thi đỗ trạng nguyên, sau đó từng bước đưa cả họ Đới lên, trở thành d gia vọng tộc.

Tiêu Sơn kh cam tâm, căm hận hận tên cầm thú mang mặt lòng dạ thú .

Nhưng đến khi luyện thành thuật dưỡng quỷ, thì Đới Hiền đã bệnh c.h.ế.t từ lâu, vì thế đành trút mọi căm phẫn lên con cháu họ Đới.

Chỉ ều, từ khi Đới Hiền bắt đầu, nhà họ Đới như thể được trời ban vận mệnh đặc biệt, tài lộc quyền thế vượt xa thường. Dù thiên hạ loạn lạc, họ Đới vẫn vững như bàn thạch. Theo thời gian, dòng họ càng lúc càng mạnh, gốc rễ càng lúc càng sâu.

Tiêu Sơn ẩn thân âm thầm đối đầu với nhà họ Đới, mưu hại kh biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn kh thể khiến họ sụp đổ.

kh cam lòng. Thù nhà chưa trả, oán khí vẫn chưa tiêu tan. Tiêu Sơn quyết định vận dụng quỷ thuật lên chính bản thân , dưỡng hồn, nuôi xác, từ bỏ luân hồi chuyển thế.

Suốt m trăm năm, kh ngừng nhập vào các thân xác khác nhau, ẩn trong bóng tối, mưu tính hủy diệt họ Đới.

Mãi cho đến hơn mười năm trước, mới phát hiện ra một ểm yếu chí mạng thể hủy cả nhà họ Đới chính là:

Long mạch của họ Đới!

Tiêu Sơn đã bày ra một trận pháp ác độc kh thể phá giải, gọi là Thất Sát Trận!

chặt đứt long mạch của nhà họ Đới, để Thất Sát Trận phá hủy toàn bộ phong thủy tổ mộ, khiến vận khí của dòng họ này tụt dốc kh ph. Chỉ cần vậy thôi là đủ để nhà họ Đới diệt tộc. Nhưng Tiêu Sơn kh ngờ ta lại xuất hiện giữa chừng như chổi xẹt ngang trời, nên đêm nay g.i.ế.c ta bằng được.

Nghe xong lời kể của Tiêu Sơn, ta và mọi đã hiểu được cơ bản toàn bộ chân tướng.

Tiêu Sơn muốn báo thù, ều đó kh gì sai. Tổ tiên của nhà họ Đới – Đới Hiền – đúng là cầm thú, tội nghiệt gây ra, con cháu gánh chịu cũng hợp lý.

Chuyện này, ta đoán ngay cả lão Thiên sư cũng kh can thiệp được, vì Đới Hiền thật sự quá súc sinh, món nợ đó quá lớn, nhà họ Đới trả lời cho rõ ràng.

Lúc này, lão gia nhà họ Đới bước ra, chắp tay hướng về Tiêu Sơn nói:

“Tổ tiên nhà họ Đới gây tội, để ta dùng mạng này đền bù. Chuyện này xin chấm dứt tại đây, xin hãy bu tha cho Đới gia.”

Tiêu Sơn bật cười khinh bỉ:

“Ha… nói cũng khéo thật! Một mạng già nua của , mà muốn xóa mối hận m trăm năm của ta ư? Nếu ta chỉ muốn g.i.ế.c , nghĩ còn sống đến giờ ?

Kh! Ta muốn tận mắt th nhà họ Đới sụp đổ, tuyệt tử tuyệt tôn, từng c.h.ế.t kh toàn thây, như vậy mới hả cơn giận trong lòng ta!

Như vậy… mới xứng đáng với mối thù của tiểu thư ta!”

Tiếng gào của như xé toạc bầu trời, gió âm u bỗng nổi lên, từng luồng oán khí dày đặc bao trùm lên .

Tên này… hận Đới Hiền, hận nhà họ Đới đến tột cùng. Lượng oán khí trên đủ phá cả m ngôi chùa, kh trách kh sợ ánh sáng mặt trời, vì đã luyện quỷ pháp đến mức kh còn là quỷ bình thường nữa.

Tiếng thét của Tiêu Sơn khiến mọi trong nhà họ Đới sợ tái mặt, nếu kh lão Thiên sư trấn áp, chắc đã vỡ trận mà bỏ chạy. Quả thật, loại lệ quỷ này, đủ khiến ta lạnh cả xương sống.

“Tiêu Sơn! Oán oán tương báo bao giờ mới dứt? Hãy bu bỏ chấp niệm, quên hận thù, đầu thai ! Cô tiểu thư của ngươi chắc c kh muốn th ngươi như thế này!” lão Thiên sư khuyên can.

Tiêu Sơn cười nhạt, ánh mắt đầy tự giễu:

“Đầu thai? Một kẻ bị quỷ thuật thao túng như ta, còn tư cách đầu thai ?

Kh cần khuyên nữa!

Mối thù này ta nhất định trả! Nhà họ Đới… nhất định diệt!”

Nói quay đầu ta, ánh mắt đầy oán hận và sát khí. Tên này định làm gì? Muốn g.i.ế.c ta trước mặt lão Thiên sư ?

Má nó, ta đúng là vô tội đến tận cùng. Rõ ràng là chuyện giữa với nhà họ Đới, ta chỉ vì kiếm tiền mà bị vạ lây. Đúng là vì tiền mà chết, chim vì ăn mà bỏ mạng!

Ông ơi, mỗi đồng cháu kiếm được đều là **liều mạng mà đó!

Đúng lúc đó, Trần mù đột nhiên xuất hiện, hét lên:

“Khoan đã!”

Tiêu Sơn liếc sang, cười lạnh:

“Lão Thiên sư còn chẳng g.i.ế.c được ta, một thằng mù như ngươi đến làm gì?”

Trần mù cười nhàn nhạt:

“Ta kh đến để g.i.ế.c ngươi.

Mà là… đến độ ngươi.”

“Độ ta? Ha!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-59-muon-gap-co-ay-khong.html.]

Ngươi độ nhà họ Đới trước ! Chẳng m mà cả nhà họ xuống suối vàng đoàn tụ thôi!” – Tiêu Sơn cười gằn.

Lão Thiên sư cũng kh biết Trần mù đang bày trò gì. Nhưng nếu Tiêu Sơn dám ra tay, chắc c lão sẽ ra tay cứu ta. Chứ ta mà c.h.ế.t ở đây, tháng sáu năm nay chắc tuyết rơi còn oan hơn cả oan hồn Đậu Nga.

“Ngươi… kh muốn gặp lại tiểu thư của ngươi ?” – Trần mù đột nhiên hỏi.

Tiêu Sơn sững lại, mắt lộ vẻ hoảng hốt, chỉ tay vào mặt Trần mù mà quát:

“Lão mù! Ngươi đừng bày trò! Nếu ngươi dám giở quỷ kế, ta g.i.ế.c ngươi ngay tại đây!”

Trần mù vẫn cười:

“Ha, ta chỉ là một kẻ mù, thể giở được trò gì? Nhưng… hôm nay, tiểu thư của ngươi đang ở đây. Ngươi chỉ cần nói: Muốn gặp, hay kh muốn gặp?”

Tiêu Sơn rõ ràng kh tin, bật cười lớn:

“Ha ha ha!

M trăm năm , cô chắc cũng đầu thai vài vòng !

Ngươi muốn gạt ta à?

Giỏi thì gọi cô ra xem nào!”

Trần mù lúc này dùng hai ngón tay bấm đốt, như đang tính toán ều gì. Sau đó chỉ vào Đới Khiết O đang bất tỉnh trên mặt đất:

“Kh sai.

đúng là đã đầu thai vài lần.

Nhưng kiếp này thật trùng hợp, cô của nhà họ Đới.

Chính là… cô gái kia.”

Cả ta và mọi đều sững sờ kinh ngạc, đồng loạt về phía Đới Khiết O đang hôn mê.

Lý Thi Thiên… lại chuyển kiếp thành nhà họ Đới?

Đới Khiết O chính là Lý Thi Thiên của kiếp này?

Tên Trần mù kia đang lừa quỷ, hay là nói thật?

Tất cả chúng ta đều bán tín bán nghi nói gì đến Tiêu Sơn, chắc c kh thể tin nổi.

“Ha ha! Lão mù kia!

Ngươi vì muốn cứu nhà họ Đới mà… nói dối trắng trợn như vậy à?

Nói hay lắm! Vậy ta nói cho ngươi biết ta chính là Phật Tổ Như Lai đầu thai đây này!” – Tiêu Sơn gào lên.

Trần mù kh cãi lại, chỉ nháy mắt ra hiệu cho lão Thiên sư, như thể hai giao ước ngầm mà chỉ họ hiểu với nhau.

Lão Thiên sư gật đầu, sau đó lặng lẽ bước đến bên cạnh Đới Khiết O, vẫy tay ra hiệu cho ta:

“Lại đây, đỡ cô ngồi dậy.”

Ta vội vàng đỡ Đới Khiết O ngồi lên, còn chưa hiểu gì thì lão Thiên sư đã l ra một lá bùa vàng, ấn thẳng vào đỉnh đầu cô . Sau đó cắn rách ngón tay, dùng máu vẽ ký hiệu 卐 lên:

Trán

Ấn đường

Hai má

Đan ền

“Linh hồn nơi cõi âm, nghe theo pháp lệnh của ta.

Tiền kiếp – hiện kiếp,

mau mau hiện thân.

卐 chú phù – hiện!”

Lão vừa niệm chú, vừa liên tục gọi tên:

“Lý Thi Thiên! Lý Thi Thiên!”

vỗ mạnh một chưởng lên đỉnh đầu Đới Khiết O.

Chỉ th cơ thể cô run bần bật, co giật dữ dội, một làn khói đen hình từ đỉnh đầu tỏa ra!

Sau cùng, làn khói hóa thành một cô gái, mặc trang phục cổ đại, lơ lửng ngay trên đầu Đới Khiết O.

Khuôn mặt nét giống cô , dù kiểu tóc và trang ểm thời xưa khác biệt.

Lẽ nào… đây chính là tiểu thư của Tiêu Sơn – Lý Thi Thiên?!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...