Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 633: Nghi lễ hiến tế thất bại
Tên Chuột đó tu luyện thuật Kỳ Môn Độn Giáp. Lúc trước ở núi Chung Nam, cũng từng m lần dùng chiêu này cứu Họa Nguyên thoát chết.
biến mất, ta bắt đầu quan sát xung qu. Thuật Kỳ Môn Độn Giáp thật ra là thuật che mắt, giống như ảo thuật. tuy biến mất, nhưng kh thật sự tàng hình.
“Ở đâu nhỉ…” Ta lẩm bẩm, song trong lòng đã tính toán. Loại dùng thuật che mắt để lén tập kích như , chẳng cần nghĩ cũng biết, nhất định sẽ xuất hiện sau lưng. Chỉ cần ta đề phòng phía sau là được. Ta từng nghiên cứu trò này ở núi Chung Nam dùng để chạy trốn thì còn tạm, chứ để ám sát ta, kh đủ trình.
Giờ tế lễ sắp đến lúc kết thúc, kh thể dây dưa lâu được. kh gấp, Họa Nguyên cũng đang gấp. Vậy nên, sớm muộn cũng ra mặt.
Quả nhiên, ta chợt cảm nhận áp sát sau lưng. Giờ giác quan của ta cực kỳ nhạy bén, tuy chưa chắc đấu nổi cao thủ, nhưng đối phó tên Chuột này, hoàn toàn dư sức.
“Đường Hạo, ôm mỹ nhân của ngươi mà c.h.ế.t !” thằng Chuột xuất hiện sau lưng ta, đ.â.m d.a.o tới.
Ta ôm Tô Vũ, khẽ xoay , né chính xác. kinh hãi, kh ngờ ta đã phòng bị từ trước.
Ta tránh xong, liền tung một cú đấm, tốc độ cực nh, đánh thẳng vào mũi . rú lên thảm thiết, lảo đảo lùi liên tục, m.á.u mũi chảy ròng ròng.
“Mau! Giết ! Giết , đồ vô dụng!” Họa Nguyên hoảng loạn, giậm chân thình thịch, vừa mắng vừa gào, sợ kéo dài thêm chút nữa lễ tế sẽ hoàn toàn thất bại.
Thằng Chuột hết cách , dang rộng hai tay, sau đó quăng ra một mảnh vải. Cơ thể hóa thành một luồng khói x, hòa vào trong mảnh vải , mảnh vải bay vút về phía ta.
“Ba mươi sáu Thiên Cương thuật, Hỏa chú!”
Một luồng lửa từ tay ta phun ra, đốt trụi mảnh vải đang lao đến thành tro, thế nhưng Chuột lại kh hề ẩn trong đó.
“ đâu ?” Ta xoay qu, vẫn chẳng th bóng đâu cả. Quả nhiên Kỳ Môn Độn Giáp thật huyền diệu rõ ràng ta th chui vào trong mảnh vải, lại biến mất tăm thế này?
“Ở trên kia!” Tô Vũ ngẩng đầu, kêu thất th.
Lúc này Chuột đã từ trên cao lao xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu ta mà đ.â.m dao.
Ta kh hoảng, chỉ giơ tay bắt l con dao, tốc độ của ta còn nh hơn . “Keng” một tiếng, th d.a.o bị ta bẻ cong bằng một tay rơi xuống đất.
“Ngươi… ngươi là ? Cái bản lĩnh này…” Chuột khiếp sợ, rốt cuộc cũng hiểu ra sự chênh lệch giữa và ta. Nhưng đã quá muộn ta tung một quyền, đánh ngã nhào, phun ra một ngụm máu, nặng nề rơi xuống đất.
Chuột chưa chịu thua, còn định dùng lại Kỳ Môn Độn Giáp, nhưng ta sẽ kh cho cơ hội nữa. Dù thuật này kh mạnh, nhưng quá phiền phức. Trước khi kịp niệm chú, ta đã tung chân đá thẳng vào bụng . thét lên đau đớn, thân thể bay vút lên kh trung, trùng hợp làm , rơi đúng vào cái hốc lõm kia.
“A… a… đừng mà!” Chuột đã nhận ra ều bất thường khi còn ở giữa kh trung, nhưng chẳng ai cứu nổi . Thân thể rơi thẳng xuống, “bịch” một tiếng vang, chìm khuất trong lòng rãnh.
Gululu…
Từ bên dưới vang lên tiếng cơ quan khởi động, những lưỡi d.a.o vô hình bắt đầu quay tít.
“A!!”
Tiếng thét thảm vang lên kh ngớt, chẳng ai cứu cả. Vô số lưỡi d.a.o xé nát thân thể , chưa đầy mười giây, toàn thân đã bị c.h.é.m nát b, m.á.u tuôn xuống theo rãnh, đổ đầy nửa cái thùng.
Chuột c.h.ế.t đôi mắt mở trừng to như chu đồng, m.á.u bị rút sạch, toàn thân đầy vết cắt, cả đầu cũng bị c.h.é.m nát như quả dứa, thảm đến mức chẳng nỡ . Nếu lúc nãy rơi xuống là Tô Vũ, chắc cũng c.h.ế.t thê thảm chẳng kém gì .
“Waaaa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-633-nghi-le-hien-te-that-bai.html.]
Tiếng kêu rợn rùng vang lên, lũ bóng đen nhào tới như sói đói, tr nhau cắn xé xác Chuột, kẻ còn chui vào thùng l.i.ế.m máu, giành giật đến mức hỗn loạn. Chưa đến ba phút, Chuột đã bị ăn sạch, ngay cả xương cũng chẳng còn.
“Thất bại ! Tất cả đều xong …” Họa Nguyên mặt như tro tàn, ngã phịch xuống đất, toàn thân rũ rượi.
kh thể kéo dài mạng sống, chỉ còn đợi chết, mà trước khi c.h.ế.t còn chịu giày vò vì bệnh tật, khổ sở chẳng kém bị hành hạ.
Sau khi xác Chuột bị ăn sạch, những bóng đen tụ lại, dẫn theo luồng hắc quang từ phù chú trên tế đàn bay lên. Ngay sau đó, giữa kh trung mở ra một cánh cửa hư vô, từ bên trong thổi ra những luồng gió âm lạnh buốt, ghê rợn.
“Chuột đã hiến tế , nhưng sinh thần bát tự và mệnh cách của đều sai. nghi lễ vẫn vẻ như đã thành c?” Ta cánh cửa, đầy nghi hoặc đáng lẽ nghi lễ dừng lại mới đúng.
“Ha ha ha… đúng thế, hiến tế thất bại !” Họa Nguyên lại đứng dậy, khuôn mặt tái nhợt méo mó, ánh mắt đầy dữ tợn. “Nhưng nghi lễ sẽ kh dừng, vì đã vật tế ! Hiến sai thì , chúng ta cùng c.h.ế.t ở đây ! Đường Hạo, ngươi tưởng cản được ta thì thể ôm mỹ nhân trở về à? Ha ha ha… nằm mơ ! Dù chết, ta cũng kéo các ngươi chôn cùng!”
Nói xong, bỗng vận khí nhảy vọt lên, thân thể ốm yếu lại bộc phát sức mạnh kinh . tìm đến ta trước khi ta kịp ra tay cũng tốt, ta tiễn sớm, khỏi chịu đựng thêm.
Họa Nguyên lao đến, song chưởng vỗ mạnh về phía ta và Tô Vũ. Ta định tiếp chiêu, thì Tô Vũ kịp thời nhắc: cẩn thận với quỷ thủ của , một khi bị bắt, hồn ta sẽ bị rút ra.
sống mà bị câu hồn, thì dù bản lĩnh lớn đến đâu, cơ thể cũng hóa thành xác kh hồn, để mặc khác giết.
May mà Tô Vũ nhắc, bằng kh ta đã quên mất. Tên Họa Nguyên này gian xảo lắm, thường cố tình dụ ra chiêu, bất ngờ dùng quỷ thủ để câu hồn giống hệt như lần trước ở núi Chung Nam.
đánh tới, ta kh đón, mà ôm l Tô Vũ né tránh m lần, để ra đòn hụt liên tiếp.
Đợi đến khi gần kiệt sức, ta mới tung một cước vào n.g.ự.c . chỉ là kẻ hấp hối, dù ở thời kỳ sung mãn cũng chẳng đối thủ của ta, huống hồ bây giờ.
M chiêu múa may của trong mắt ta chẳng khác gì trò khỉ. Một cước của ta suýt đá rơi khỏi tế đàn, cố bấu vào mép để kh rơi, run rẩy bò dậy, miệng rướm máu, ho sặc sụa.
“Chưa đầy một tháng… ngươi lại mạnh đến vậy? Ha ha ha… chắc ngươi mừng lắm chứ, được tự tay hành hạ ta! Nhưng trời chẳng đứng về phía ngươi đâu, dù ngươi mạnh đến đâu cũng kh thoát khỏi kiếp nạn hôm nay. Hai con ch.ó các ngươi, cùng c.h.ế.t với ta !”
Cơ thể Họa Nguyên chấn động, phía sau hiện ra một đôi tay ma quỷ x lè, ngón dài gầy guộc, tỏa ra ánh sáng âm u. niệm chú, đôi tay quỷ cũng niệm theo, cả tế đàn run rẩy, cánh cửa trên kh phát ra quang mang chói lòa. Theo tiếng chú và lũ quỷ xung qu, một đôi tay khổng lồ từ trong cửa vươn ra, đáng sợ đến rợn .
Đôi tay đầu tiên nắm l Họa Nguyên, tốc độ nh đến mức chẳng thể trốn, mà cũng chẳng định trốn tự biết mạng đã hết.
Quỷ thủ siết chặt l , toàn thân run rẩy, miệng cười ên loạn: “Đến đây , hai con ch.ó các ngươi, cùng ta xuống địa ngục vĩnh viễn !”
Tay trái quỷ thủ nắm chặt l Họa Nguyên, tay lập tức chộp về phía ta và Tô Vũ rõ ràng là muốn kéo cả bọn ta theo xuống.
“Cái quỷ gì thế này, tay của Diêm Vương à? Kh thể nào!” Ta vừa nói vừa kéo Tô Vũ chạy. Họa Nguyên đã chắc c mất mạng, chẳng cần bận tâm nữa ta chỉ cần lo thoát thân là được. Còn chuyện muốn kéo ta chôn cùng ư? Đừng mơ!
Ta dù đã dùng đến “thuấn kỹ”, vẫn kh tài nào thoát khỏi lòng bàn tay của thứ quái vật kia. Mẹ kiếp, chẳng lẽ đây là Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai ?
Ta kh cam lòng, dốc hết toàn bộ pháp lực, cưỡng ép thi triển liên tiếp hai lần thuấn kỹ. Lần này kh chỉ nh hơn mà khoảng cách thoát ra cũng xa hơn gấp m lần thế nhưng kỳ lạ thay, ta vẫn ở trong lòng bàn tay .
Giống như một ngọn núi khổng lồ, dù ta chạy thế nào cũng kh thoát nổi. Giữa những khe ngón tay, vô số đầu lâu và oán quỷ hiện lên, từng luồng khói x lượn lờ, âm khí ngập trời, rợn đến mức khiến da đầu tê dại.
Cái thứ này... nói kh từ địa ngục bò ra thì ta cũng chẳng tin nổi. Quá mức khủng khiếp!
“Ngươi !” Tô Vũ đột nhiên gắng sức đẩy ta ra, chính cô thì lại ngã vào lòng bàn tay quỷ.
Bàn tay siết chặt l Tô Vũ, chậm rãi rút về. Cánh cửa kia cũng bắt đầu khép lại…
Chưa có bình luận nào cho chương này.