Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 681: Hiệu lực thuốc
Từ Trụ nghe vậy, càng kích động hơn, suýt nữa thì nhảy cẫng lên.
“Ý ngươi là gì vậy?” vẫn hơi ngờ vực, chắc chưa từng gặp phụ nữ nào chủ động như thế.
“Còn ý gì nữa, ngọn núi này… chẳng là chỗ tuyệt vời ? Hay là…”
“Đi, thôi, haha, nh lên!” Từ Trụ xác nhận ý tứ, liền kéo Tiền M M ngay.
Hai rón rén tránh , thuận lợi đến được phía sau núi. Họ nào biết rằng, phía sau vẫn còn ta một “con quỷ” bám theo. Ta kh để bắt gian, mà là muốn xem thử thuốc của Quỷ bà rốt cuộc tác dụng gì, tiện thể bắt gian luôn.
Phía trước núi nhiều , đ âm linh cắm trại ở đó. Còn phía sau núi thì hoang vu, đầy cây cối, thậm chí còn nghe th tiếng thú gào. Nhưng đôi nam nữ khốn kiếp thì chẳng bận tâm gì cả.
Lúc đầu ta còn định dùng ện thoại quay lại, nhưng đêm tối như vậy, chẳng thu được gì, mà bật đèn flash thì lại sợ bị phát hiện. Cuối cùng ta đành bỏ cuộc xem ra quay lén kiểu này chẳng hiệu quả chút nào.
Cũng được thôi, dù chuyện của cặp đôi chó má kia bại lộ cũng chẳng ích gì. Tiền M M gả cho cũng đâu thật lòng yêu, chỉ xem như c cụ mà thôi.
Nhưng ngay lúc đó, Từ Trụ bỗng dừng lại, cả sững sờ.
“... thế?” Tiền M M th lạ, nhưng dường như cũng nhận ra ều gì đó.
“... kh là... kh được đ chứ?” Tiền M M khẽ nhíu mày, giọng đầy khinh bỉ. Câu này quả thật đ.â.m thẳng vào lòng tự trọng của đàn .
Đàn à, thể nói làm việc kh giỏi, học hành kh ra gì, xấu, lùn, cái gì cũng được nhưng duy chỉ chuyện là tuyệt đối kh thể “kh được”!
Thế mà Từ Trụ hình như thật sự... kh được. Cả đơ ra như cỗ máy tắt lửa, lúng túng đến nỗi kh biết làm gì.
“... cũng kh biết nữa, hôm nay rõ ràng hứng mà... mà tiểu đệ lại chẳng chút cảm giác nào cả.” Từ Trụ luống cuống giải thích.
Tiền M M bằng ánh mắt càng thêm khinh bỉ. Gặp cảnh thế này mà còn kh làm ăn được, đúng là mất cả hứng. Cô ta mặc lại quần áo, hừ lạnh một tiếng:
“Hừ, cái gì mà Kỳ Lân chi tử, ngay cả Phó lão đại còn hơn .” Câu này lẽ cô ta kh nhịn nổi mà buột miệng ra.
Ta nấp trong bóng tối, suýt bật cười thành tiếng, vội l tay bịt miệng lại. Hóa ra thuốc của mụ quỷ bà là cái này à! Mất nết thật, cười c.h.ế.t ta mất thôi! Lần này Từ Trụ đúng là mất hết mặt mũi, xấu hổ đến độ kh biết giấu vào đâu.
“Cô nói gì?” Từ Trụ nổi giận đùng đùng. Câu nói của Tiền M M đ.â.m sâu vào tự tôn đàn của ai chịu nổi lời sỉ nhục đó chứ, nhất là một kẻ kiêu ngạo như .
bóp l cổ Tiền M M khiến cô ta sợ hãi, biết lỡ lời, đắc tội với Kỳ Lân chi tử thì chỉ nước chết. Nhưng Từ Trụ kh ra tay, trái lại bật cười lớn:
“Ha ha ha, loại chuyện này thể làm khó được ta ? Mau hầu hạ cho tốt , đảm bảo lát nữa ta cho cô bay lên tận trời!”
Nói xong, ấn đầu Tiền M M xuống, vừa hưởng thụ vừa l ra một viên thuốc đen, nuốt vào.
Lần trước đánh với ta, cũng uống thuốc nhưng là thuốc đỏ. Lần này lại là đen, chắc c dụng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-681-hieu-luc-thuoc.html.]
Từ xưa phương thổ đều đạo luyện dược, Từ Trụ ắt cũng biết chút ít. Chỉ là ta chẳng rõ viên này dùng để làm gì.
Sau khi nuốt xong, chưa đầy một phút, Tiền M M đã kêu lên: “Ê, hình như... nó phản ứng .”
“Phí lời, cô biết ta là ai kh? Lại đây, để ta dạy cho cô biết thế nào là Kỳ Lân chi tử!”
vừa nói vừa kéo mạnh hai b.í.m tóc đuôi ngựa của Tiền M M.
“Khốn kiếp! lại hóa giải được ? Thuốc của Quỷ bà chẳng ăn thua gì à!”
Ta tức đến nỗi đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, kh ngờ trò trêu chọc lại thất bại, để tên rùa đen này vùng lên! Cả đêm bày trò mà kết quả lại thành ra thế, bực c.h.ế.t được!
Nhưng ngay sau đó, Từ Trụ bỗng sững . Tiền M M ngạc nhiên hỏi: “ thế? lại dừng ?”
“ vẻ như... vấn đề...” Từ Trụ bắt đầu căng thẳng, mồ hôi túa ra trên trán.
“Ý là ? đang đùa à?” Tiền M M bực bội, chẳng hiểu đang giở trò gì.
Thế nhưng, chẳng m chốc cô ta cũng cảm th gì đó kh ổn trong cơ thể xuất hiện một cảm giác kỳ quái, chỗ đó của cô ta tự nhiên lại dính chặt l của quý của Từ Trụ... Kh thể tách rời
Ngay lúc , ta mới hiểu ra: thì ra thuốc của Quỷ bà cho Tiền M M cũng tác dụng! Đúng là cao tay, còn chuẩn bị cả hai hướng! Chỉ là... tình huống này hơi quá xấu hổ .
Hai vừa bối rối vừa sợ, mồ hôi đầm đìa, kh dám động đậy. Vốn định một màn kích thích, giờ hóa ra hỗn loạn chẳng ra . Ta cười muốn vỡ bụng mà kh dám cười to, suýt nữa nghẹn đến nội thương.
Kh ngờ Quỷ bà còn loại thuốc thế này... đúng là kh thể đắc tội nổi. Cô ta cái gì cũng , toàn m thứ tà môn quỷ đạo!
Nhưng mà... hề hề... như vậy vẫn chưa đủ đâu. Ta còn chỉnh hai đứa chó má này thêm chút nữa.
Ta bất ngờ hét lớn:
“Cứu mạng! Cứu mạng a!!!”
Ta bóp mũi, thay đổi giọng, nấp trong bóng tối để kh bị nhận ra.
ở tiền sơn nghe tiếng la liền chạy tới, ngay cả đệ tử Thiên Sư Môn cũng túa ra từ cửa sau.
Nhân lúc hỗn loạn, ta dùng thuật dịch chuyển, chuồn mất, để lại Từ Trụ và Tiền M M hai kẻ trần như nhộng, ngẩn ngơ nhau.
Ha ha ha, tuyệt thật! Hai này nếu bị đám âm nhân th cảnh , chắc c cả đời kh ngóc đầu lên nổi! Câu chuyện này đủ để truyền khắp thiên hạ, cười c.h.ế.t ta mất thôi!
“Lăn xuống dưới , kh kịp nữa !” Từ Trụ quát.
“Lăn xuống? đùa à?” Tiền M M sườn núi đen thẫm, trong lòng sợ hãi. Với tư thế này mà lăn xuống thì chẳng c.h.ế.t cũng tàn phế. Từ Trụ thân thể Kỳ Lân, mạng lớn, chứ cô ta thì đâu được thế.
“Còn nói nhiều! Muốn để ta th cảnh này chắc? Cả đời bị cười c.h.ế.t mất! Lăn! c.h.ế.t cũng lăn!” Từ Trụ nghiến răng, đá tung đống quần áo, ôm l Tiền M M cùng nhau lăn xuống núi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.