Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 7: Mối làm ăn đầu tiên
Chiếc hòm gỗ cổ vừa mở ra, bên trong một ống tre dài, bên ngoài ống tre lơ lửng một khuôn mặt phụ nữ phù thủng, vừa vàng vừa nhăn nheo. Vừa th nó, nó liền cười khúc khích với ta, dọa ta suýt nữa ném cả cái hòm ra ngoài, nhưng chỉ trong chớp mắt, khuôn mặt đó bỗng dưng biến mất.
Ta kh biết đó là gì, mất một lúc lâu mới dám đụng vào. Đến khi cầm lên mới phát hiện trên thân ống tre khắc một hàng chữ:
“Mực xăm âm văn – Quỷ!”
Phía mặt còn lại cũng khắc một dòng khác:
“Ngày chết: 08 tháng 4 – Nguyên nhân: c.h.ế.t đuối. Bị bạn trai phản bội, cùng bạn thân đẩy xuống nước. Chết đuối uất ức, oán khí kh tan, hóa thành thủy quỷ.”
Cái này... đây là quỷ? Trong ống tre này chứa một con thủy quỷ !?
Ta hoảng quá lập tức đặt nó trở lại chỗ cũ, kh dám thêm lần nào nữa. Mực xăm dương văn thì dùng m.á.u chết, tro cốt và dầu xác, còn mực âm văn thì dùng quỷ – vậy con quỷ trong ống tre này chính là nguyên liệu làm mực của nội ta.
Ta biết phương pháp xăm âm văn, nhưng chưa từng dám thử. Con quỷ trong ống tre kia, ta cũng kh dám đụng vào, vì trong lòng ta một nỗi sợ bản năng với quỷ.
Ngoài ống tre chứa quỷ, trong hòm còn một hộp đen, bên trong một chìa khóa và một tờ gi ghi địa chỉ.
Trên gi hai địa chỉ: một là địa chỉ tiệm xăm ở Trung Hải, một là địa chỉ nhà của Triệu Đ Lai.
Ông nội từng nói, Triệu Đ Lai đã đánh cược và thua con gái cho , lại còn là chị em sinh đôi, nghĩ tới đây mà th hơi lâng lâng – chỉ là kh biết đáng tin hay kh.
Sinh đôi... đó là giấc mơ của bao nhiêu đàn !
Ngồi cười ngu một lúc, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc rời khỏi quê, lên đường đến Trung Hải – một thành phố lớn, xe đường dài sáu tiếng mới tới nơi.
Ngồi trên xe chán quá, ta lại nhớ tới lời nội, trong đó câu khiến ta th khó hiểu nhất chính là:
“Nếu cha mẹ đến tìm, thì g.i.ế.c họ , thiêu xác.”
Câu này là !? lại bắt ta giết cha g.i.ế.c mẹ!? Chuyện này quá ên rồ ! Cha mẹ ta mất tích bao năm, nếu thể đoàn tụ thì ta mừng còn kh kịp, lại g.i.ế.c họ? Ta đâu ên!
Càng nghĩ càng rối, đầu óc mơ hồ ngủ quên lúc nào kh biết.
Đến lúc tỉnh lại thì gần tới Trung Hải, xuống xe xong, ta lần theo địa chỉ tìm tới tiệm xăm.
Tiệm xăm nằm trong một con ngõ âm u, hai tầng nhưng đã cũ kỹ, tường bong tróc vàng khè, mọc đầy rêu x, rõ ràng đã lâu kh ai ở. Trên cửa tiệm còn treo một tấm bảng hiệu lớn viết: “Quỷ Văn” – nhưng bảng hiệu cũng mục nát nghiêng ngả, gió thổi qua là rung bần bật, kh biết lúc nào sẽ rơi xuống.
Ổ khóa trên cửa rỉ sét nghiêm trọng, vặn mãi mới mở được. Loại nhà thế này, khóa hay kh cũng thế, chẳng khác gì nhà ma, ai mà dám vào.
Vào trong, ta quét dọn cả buổi mới dám ngủ lại, bụi bặm bám đầy. Sáng hôm sau, ta quét vôi lại tường ngoài, sửa sang đơn giản. Tầng một làm phòng xăm, tầng hai dùng để ở. Làm xong, thể mở cửa buôn bán .
Chủ yếu là vì ta đã gần hết tiền, đừng nói đến chuyện kiếm một trăm triệu, kh thu nhập thì ta sắp c.h.ế.t đói tới nơi . Tiền nội kiếm được ta kh tìm th l một đồng, kh biết giấu chỗ nào.
Ta đứng chờ ở cửa suốt nửa ngày, đến cả con ruồi cũng kh , chứ đừng nói là ai đến tìm ta xăm hình. Cái con hẻm này hẻo lánh đến mức ban ngày chẳng một bóng qua, chỉ ban đêm mới lác đác vài cô làm “đại bảo kiếm” qua lại.
Đúng lúc ta sắp tuyệt vọng thì đột nhiên tin n đến, là một cô gái trong làng tên là Từ Mộng, cô hỏi ta dọn đâu , muốn tìm ta để xăm mà tìm hoài kh ra.
Trong lòng ta mừng rỡ, đây chẳng là mối làm ăn ? Ta vội vàng gửi địa chỉ cho cô .
Từ Mộng nói thật trùng hợp, cô cũng đang ở Trung Hải, may mà hỏi trong làng trước.
Quả nhiên, chưa bao lâu sau đã một chiếc xe dừng ngay đầu hẻm, tiếp theo là một cô gái ăn mặc thời thượng bước vào từ đầu hẻm.
"Ê, Hạo Tử, ngươi lại dọn tới cái chỗ quỷ quái này vậy hả?" Từ Mộng vừa mang giày cao gót, vừa càu nhàu chê bai hoàn cảnh ở đây.
Cô nói n thôn tuy lạc hậu một chút, nhưng dù cũng còn đỡ hơn cái nơi này.
Ta liền mời cô vào, pha trà rót nước niềm nở tiếp đón, kh thể để vụ làm ăn đầu tiên đổ bể được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-7-moi-lam-an-dau-tien.html.]
Chẳng m chốc Từ Mộng hỏi nội ta đâu , ta liền bịa ra là du lịch, cô uống vài ngụm trà hỏi ta biết xăm quỷ văn kh.
Trong lòng ta mừng rỡ, đập đùi cái đét: “Biết chứ! Đây là nghề gia truyền đó!”
Xăm th thường thì tầm m trăm đến hơn nghìn, còn xăm cao cấp thì cỡ m nghìn, nhưng quỷ văn thì khác, khởi ểm đã là hơn vạn ! Đây là vụ làm ăn đầu tiên mà gặp được “con cừu béo”, bảo ta kh vui cho được?
Từ Mộng vẫn nửa tin nửa ngờ: “Hạo Tử, ngươi nói cái quỷ văn này, thể trừ tà thật kh đó?”
Ta đáp chắc như nh đóng cột: “Được chứ! Tác dụng của quỷ văn nhiều lắm trừ tà, đổi vận, cầu an, chiêu tài, vượng nhà, vượng đào hoa, việc hay kh việc đều thể xăm một cái.”
Từ Mộng vẫn ta với vẻ hoài nghi, nói: “Thật thần kỳ như vậy ? Ngươi đừng tự khen như bà Vương bán dưa nữa.”
Ta vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Nếu kh hiệu quả, hoàn tiền 100%, thật thà kh lừa già trẻ nhỏ!” sau đó ta mới hỏi rốt cuộc cô gặp chuyện gì mà làm quỷ văn.
D tiếng của quỷ văn phần lớn là truyền miệng, nếu kh chuyện thì ai lại xăm?
Từ Mộng kh trả lời ngay, mà cứ ra ngoài cửa mãi, hỏi ta: “Lúc ta đến đây… ‘thứ gì’ theo sau kh?”
Cô kh nói là , mà là “thứ gì đó” ều này khiến ta hơi khó hiểu.
Ta lắc đầu nói: “Làm gì thứ gì theo sau ngươi đâu, lúc ngươi đến chỉ một .”
Nghe xong, Từ Mộng mới yên tâm phần nào. Cô nói dạo gần đây luôn cảm giác ‘thứ dơ bẩn’ bám theo, lúc vào gương lại th một đàn đứng sau lưng, nhưng vừa quay lại thì chẳng th đâu.
lần cô vào nhà vệ sinh mà kh bật đèn, vậy mà lại th ngồi xổm trên bồn cầu. Nhưng vừa bật đèn thì biến mất, đêm đó cô sợ tới mức kh dám vào nhà vệ sinh nữa.
Chuyện của Từ Mộng nghe quả thực kỳ dị. Chẳng lẽ cô gặp tà?
Ta hỏi cô gần đây gặp chuyện gì đặc biệt kh.
Từ Mộng nói cách đây kh lâu một đàn chết trên giường của cô , dường như từ lúc đó, cô luôn cảm th gì đó bám theo .
Chuyện là thế này: Từ Mộng làm việc ở một trung tâm giải trí, nội dung c việc thì kh cần nói, tóm lại là vừa dễ kiếm tiền, vừa thoải mái.
Đêm đó một đàn gọi cô , lẽ quá kích động, chỉ vài phút sau đàn đó trợn trắng mắt c.h.ế.t ngay tại chỗ. Việc đó kh liên quan gì tới Từ Mộng, đến đồn c an cũng nh chóng được thả ra. Nhưng sau đêm đó, cô luôn cảm th bị ai đó bám theo, chuyện kỳ quái cũng cứ liên tục xảy ra.
Từ Mộng lớn hơn ta một tuổi, thân thế của cô khá đáng thương. Cha cô là một con nghiện cờ bạc, năm cô mười tuổi, cha vì nợ nần cờ b.ạ.c bị ta chặt tay chân, kh lâu sau thì chết. Mẹ cô dẫn cô cùng hai đứa em gái sống kh nổi ở n thôn, đành tái giá với một già năm mươi tuổi.
Nhưng già đó cũng chẳng thứ tốt đẹp gì. Hễ uống rượu là đánh ba mẹ con họ. Năm mười tám tuổi, Từ Mộng còn bị ta làm nhục, một thiếu nữ tuổi xuân như vậy lại bị tàn phá như thế. Mẹ cô còn kh cho báo cảnh sát, nói ta là trụ cột trong nhà, cả nhà còn dựa vào ta để sống.
Từ Mộng phẫn uất đến cực ểm, liền bỏ trốn khỏi làng lên thành phố Trung Hải. Hai năm sau, cô đã lái xe Honda bóng loáng trở về làng.
Một cô gái nhỏ, kh tiền, kh nền tảng, kh học vấn, vậy mà chỉ trong hai năm đã sống sung túc như thế, ai mà kh đoán ra được cô làm gì. Dân làng ai cũng xì xào bàn tán sau lưng cô.
Nhưng Từ Mộng kh quan tâm. Thế gian này chê nghèo kh chê làm gái, cô còn đưa mẹ và em gái lên thành phố ở. Còn lão già kia, một lần uống rượu bị tai biến, kh ai chăm sóc, c.h.ế.t trong nhà m ngày mới phát hiện ra xác đã thối rữa.
Ta vốn là tư tưởng thoáng, chẳng phân biệt nghề nghiệp gì cả, chỉ cần xăm tiền là được. Huống chi Từ Mộng còn thiện lương hơn bất kỳ ai, cô còn gửi tiền về giúp những trẻ mồ côi trong làng kh cơm ăn.
Nghe xong chuyện của cô , trong lòng ta đã tính toán. trúng tà hay kh thì chưa biết, nhưng chỉ cần ta xăm cho cô một hình trừ tà, bảo đảm hiệu nghiệm như thần.
Ta giới thiệu cho cô một loại quỷ văn gọi là Quỷ Khất Dạ Xoa, Dạ Xoa là một loại ác quỷ địa ngục, thuộc Thiên Long Bát Bộ. Loại Dạ Xoa này kh ăn mà chuyên ăn quỷ, giá là hai vạn.
Dù đều là thành viên Thiên Long Bát Bộ, nhưng Dạ Xoa khó xăm hơn La Sát, nên giá đắt gấp đôi.
Từ Mộng vừa nghe liền nhíu mày. Nghề của cô làm thể xăm một con ác quỷ lên chứ? Như vậy chẳng dọa khách chạy mất ? Hơn nữa, giá cũng hơi cao. Tuy cô kiếm kh ít, nhưng cũng chẳng dễ dàng gì.
Từ Mộng bắt đầu do dự. Hơn nữa cô còn chưa chắc gặp tà thật hay kh, khi chỉ là đa nghi mà thôi.
Xong ... con vịt nấu chín chẳng lẽ sắp bay mất ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.