Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 77: Huynh đệ nói một đằng làm một nẻo
Phan Tiến nói nếu tên đàn kia kh là ma, thì là cái gì chứ? Quá quỷ dị , sống tuyệt đối kh thể làm ra những chuyện như thế. cũng từng thử treo lên dây mạng – nhưng hoàn toàn bất khả thi, dây mạng căn bản kh chịu nổi trọng lượng của .
Nói cũng đúng, chuyện kỳ quặc như thế này, ta đây cũng là lần đầu nghe th. Bình thường hay nói đùa “mày giỏi thì lần theo dây mạng đến đây mà đánh tao ”, ai ngờ lần này thành thật. Chuyện này sống kh thể làm được, quá tà môn, chỉ thể là ma.
Gặp ma trên mạng, thật sự nghe đã th rợn . Nhưng mà câu chuyện của Phan Tiến, ta vẫn th gì đó kh thật lắm. Thật hay giả, ều tra cho rõ, hình xăm trừ tà kh thể xăm bừa được.
Ta bảo: “Hay tối nay ta tới chỗ ngươi xem thử? Nếu đúng là gặp ma thật, thì ta tin. Khi đó ta sẽ xăm cho ngươi một hình trừ quỷ, đảm bảo hiệu quả miễn chê. Nhưng mà ta khuyên thật, nên sửa cái tính thích làm hùng bàn phím , làm phun xàm trên mạng chẳng chuyện hay ho gì. bàn phím trong tay cũng kh nghĩa là vô địch thiên hạ.”
“Lỡ đâu một ngày nào đó, kẻ mà ngươi phun trúng lại là ma? Lúc đó thì tính ?”
Phan Tiến gật đầu, rõ ràng chút hối hận – dù cũng là từng bị ép ăn phân, chẳng thể nào kh để lại ám ảnh được.
Nhưng nói tối nay bận một chút, hẹn ta đến vào ngày mai. Tối mai sẽ gửi địa chỉ cho ta, dù giờ cũng sống một , sợ hãi đủ , ta đến ở cùng cũng tốt. Nói xong liền rời .
vừa , ta liền nghĩ – chẳng lẽ tối nay kh sợ à?
Kh lâu sau, A Tinh Lùn hớn hở chạy xuống, nói đã tìm được địa chỉ của Quách Nhất Đạt. đưa cho ta một cái vỏ hộp t.h.u.ố.c lá cũ mèm, trên đó viết địa chỉ.
Ta cái hộp t.h.u.ố.c lá rách nát mà nhíu mày: “Cái này từ bao giờ vậy? Quách Nhất Đạt khi nào dọn lâu kh? Địa chỉ này còn thể tìm ra ?”
A Tinh Lùn gãi đầu, nói cũng kh chắc, nhưng đó là địa chỉ duy nhất . Nếu tìm kh ra thì cũng đành chịu.
Việc này kh thể chậm trễ. Tối nay ta sẽ lần theo địa chỉ , tìm được sớm thì tốt, kh thì ta tính cách khác. Đới Khiết Oánh tìm tới gây chuyện chỉ là chuyện sớm muộn.
Kh ngăn được cô ta, bảng hiệu của ta cũng khó mà giữ nổi – cô ta căn bản chẳng nói lý, đến là đập phá ngay.
Đúng lúc ta với A Tinh Lùn định đóng cửa ra ngoài thì đột nhiên Trần Cẩu xuất hiện. mặc đồ hiệu từ đầu đến chân, đeo đồng hồ sang chảnh, tóc vuốt ngược bóng lưỡng như m tay cờ b.ạ.c đại gia – hoàn toàn khác với dáng vẻ sa sút trước kia, cứ như biến thành khác vậy.
“Ôi chao, ngươi phát tài à? Xem ra cái bùa ngũ lộ thần tài mà ta xăm cho ngươi cũng hiệu nghiệm phết nhỉ!” – Ta kêu lên.
“ Hạo! Cho gọi một tiếng Hạo! Hình xăm của đúng là thần kỳ, đây nguyện tôn làm thần!” – Trần Cẩu vừa tới đã kh ngừng khen l khen để, nói chuyện như thể sắp quỳ xuống lạy ta đến nơi.
Trần Cẩu nói, từ sau khi xăm hình bên ta, cổ phiếu của tăng vùn vụt mỗi ngày, đánh bạc thì chưa từng thua. Giờ thì kh những trả hết nợ, mà còn dư được hơn mười vạn.
Vậy thì ta cũng yên tâm , hình xăm trừ tà quả thật hiệu quả, Trần Cẩu cũng đã trả xong nợ, còn tg được kh ít, đó đúng là kết cục tốt nhất.
Ta vỗ vai , bảo nên bỏ cờ b.ạ.c . Số tiền kiếm được mang đầu tư làm ăn hoặc gửi tiết kiệm cũng được, đừng đánh bạc nữa.
Nhưng Trần Cẩu tỏ ra kh hài lòng, nói: “ lại bỏ được? Cờ bạc nhỏ thì nuôi sống gia đình, cờ b.ạ.c lớn thì làm giàu. Trước kia là do xui xẻo, giờ hình xăm này, ta toàn tg! Tại bỏ? Bỏ thì chẳng khác gì đồ ngu, tiền mà kh kiếm là đồ ngu!”
Ta thở dài, nói: “Vận tài lộc kh thể vô hạn được, sớm muộn gì cũng sẽ tiêu hao hết. Ngươi mỗi ngày đều đánh bạc, tài vận hao tổn theo cấp số nhân, đến lúc đó sợ rằng ngươi sẽ thua gấp đôi.”
“Cờ bạc kh thể làm kế sinh nhai, nếu kh thì hậu quả thê thảm đ!”
Nhưng Trần Cẩu đang trong thời kỳ tg lớn, căn bản kh nghe lọt tai lời ta. Ngược lại còn nói: “ Hạo, đang định nói với chuyện này. Hình xăm kia lúc đầu thì tg lớn thật, nhưng dạo gần đây tg ít . cảm th sắp hết hiệu lực. Hay là xăm cho một cái khác ? nghe nói về âm văn, nghe bảo hiệu quả còn bá đạo hơn nữa!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong còn cười hì hì với ta, mặt mày tràn đầy mong đợi.
“Kh được!” – Ta lập tức lắc đầu. “Ngươi là loại nói một đằng làm một nẻo, đã nói trả xong nợ thì bỏ cờ bạc, lại còn lấn tới như vậy?”
Trần Cẩu nghe xong liền sầm mặt: “ đâu kh trả tiền cho ? Coi như là khách bình thường thôi. chỉ cần cái âm văn, những chuyện khác đừng quản. Cờ bạc thể làm giàu, tại bỏ? hình xăm , chắc c sẽ trở thành kẻ giàu nhất vùng!”
Ta lạnh lùng nói: “Ngươi đúng là vô sỉ! Đã nói thì giữ lời. Ta làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi. Âm văn tà môn, mà ngươi thì đã bị tiền làm mờ mắt. Xăm chắc c sẽ xảy ra chuyện lớn. Với lại, cờ b.ạ.c nhất định bỏ!”
Lúc này Trần Cẩu hừ lạnh một tiếng: “Tốt cái gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là làm ăn mà thôi. trả tiền cho , đâu bảo làm kh c? Còn nói nghe cho hay!”
Câu đó khiến ta giận muốn phát ên. Kh ngờ Trần Cẩu lại nghĩ về ta như vậy. Nếu kh vì , ta đã chẳng buồn quan tâm. Trước kia kh tiền xăm, ta đòi l một xu nào đâu?
Được thôi! Nếu trong lòng kh coi ta là đệ nữa, thì ta cũng chẳng cần nhiều lời. A Tinh Lùn nói đúng – lời của dân cờ b.ạ.c kh thể tin. Chúng nó mãi mãi kh bỏ được cái tật ăn phân.
“Muốn xăm đúng kh? Được. Miễn tiền, ngươi muốn xăm cái gì cũng được!” – Ta cũng hừ một tiếng, đã muốn thì ta chiều. Sau này chuyện gì xảy ra, ta sẽ kh can dự nữa.
“Được! Chính là chờ câu này của . muốn hình xăm Ngũ Quỷ Vận Tài, tính bao nhiêu tiền?” – Trần Cẩu nói.
Ta kh l nhiều, mười vạn là đủ – dù cũng kh nhiều hơn.
Trần Cẩu gật đầu cái rụp. Nhờ hiệu quả của hình xăm đầu tiên, tin tưởng Ngũ Quỷ Vận Tài. Lại còn là âm văn, hiệu quả chắc c bá đạo hơn. sẽ tg nhiều hơn nữa.
kh hề do dự, lập tức đưa tiền cho ta. Gương mặt đầy vẻ tr chờ vào hình xăm mới.
Tiền đã nhận, ta kh thể kh làm. Nhưng giờ là ban đêm, ta đến chỗ Hồng Ngũ l mực xăm. Kh biết được kh nữa.
Ta gọi ện cho Hồng Ngũ, nhưng kh ai nghe máy. Gọi cả chục cuộc vẫn kh phản hồi. Ta đồng hồ – mới hơn chín giờ. Chẳng lẽ tên đó đã ngủ?
Kh được! Ta đích thân đến nhà hỏa táng tìm . Với cái kiểu háo hức của Trần Cẩu bây giờ, nếu nhận tiền mà đêm nay kh xăm cho , lột da ta mất.
Ta bảo chờ một lát, mực xăm kh còn, ta l. Nhưng tên này lại nghi ngờ ta muốn ôm tiền bỏ trốn!
Câu đó làm ta tổn thương thật sự. Bao năm đệ với nhau, mà giờ lại kh tin ta? Trước đây đúng là ta mù mắt mới nghĩ đến chuyện giúp vượt qua khó khăn.
Cái quái gì mà gọi là đệ? lẽ thời còn học là tình nghĩa chân thật nhất, ra đời , con thay đổi, giờ chẳng còn gì nữa.
Ta nói: “Ngươi cứ yên tâm một trăm phần trăm, chạy được hòa thượng cũng chẳng chạy được chùa. Tiệm ta vẫn còn đây, A Tinh Lùn cũng ở đây, ta kh chạy được đâu.”
Trần Cẩu cuối cùng cũng câm miệng, ta mới rời khỏi tiệm, bắt một chiếc xe đến nhà hỏa táng tìm Hồng Ngũ.
Tài xế vừa nghe ta nói muốn đến nhà hỏa táng, mặt đã x lè. Giữa đêm hôm mà đến chỗ đó, thật sự xúi quẩy. Nhưng kh dám đuổi khách xuống, đành tăng tốc chạy như bay. Đến nơi, còn chạy mất hút như gió, kh dám quay đầu lại.
Thật đến mức đó ? Chỉ là một nhà hỏa táng thôi mà! Nhưng cái bảng hiệu âm u lặng lẽ kia... ta rùng một cái.
Thôi được , câu vừa nãy... coi như ta chưa nói!
Chưa có bình luận nào cho chương này.