Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 84: Không có lấy một kẻ đánh được
M gã đàn lập tức vây l Quách Nhất Đạt, lao vào đánh túi bụi. Kỳ lạ là Quách Nhất Đạt lại kh hề chống trả, chỉ ôm đầu chịu đòn, miệng còn nở nụ cười.
Từ khoảnh khắc , ta đột nhiên bắt đầu chấp nhận đàn này. kh loại cứ động tay động chân, kh đánh lại chỉ vì chẳng muốn so đo. Xem ra vẫn còn là một kẻ chấp nhận được.
Đánh chừng hơn mười phút, m gã kia đều thở hồng hộc, ai n lắc đầu than thở là kh đánh nổi nữa. Còn Quách Nhất Đạt – kẻ bị đánh – thì lại chẳng , chỉ là vài chỗ hơi bầm tím một chút mà thôi.
Ta đã ra , gã đàn này quả thực là luyện qua, hơn nữa còn mạnh.
Khuyên cũng kh nghe, đánh cũng chẳng xi nhê gì, m gã kia bắt đầu tỏ ra bất lực. Lúc này, tên cầm đầu đột nhiên sang ta:
“Ê, mày là bạn của Quách Tử đúng kh? Hay là... tụi mày trả tiền giùm .”
Vừa nói xong, m gã đàn kia lập tức "th minh" mà quay sang vây l ta. Quách Nhất Đạt kh tiền, nhưng kh nghĩa là ta cũng kh . kh đánh lại, vậy thì chuyển sang đánh bọn ta, tiền ắt sẽ đòi được.
“Ê, Hổ ca, đừng quá đáng! Ai làm n chịu, đừng lôi khác vào.”
Quách Nhất Đạt gào lên với tên cầm đầu, nụ cười cợt nhả khi nãy lập tức biến mất, giọng đầy giận dữ.
Tên Hổ ca này cũng chẳng hạng tốt lành gì, hôm nay quyết tâm l được tiền mới chịu, hoàn toàn kh để ý đến lời Quách Nhất Đạt, còn ra hiệu cho đám đàn em lao về phía ta.
Quách Nhất Đạt cuối cùng cũng nổi giận, nhảy vọt tới như tên bắn, chỉ th hai tay vung lên liên tục, mỗi cú một . ra đòn nh đến mức ta còn chẳng rõ, chỉ cảm giác một luồng gió mạnh từ nắm đ.ấ.m lướt qua mái tóc trước trán, m gã kia đã nằm rên rỉ dưới đất. đứa rụng cả răng, đứa thì ngồi thụp xuống đất mà khạc máu.
Hổ ca sợ đến mức lùi từng bước, còn Quách Nhất Đạt thì từng bước ép sát.
“Mày... mày định làm gì? Mày nợ tiền kh trả, còn dám lên mặt nữa hả? Mày ngủ với vợ tao ba lần đ!” – Hổ ca run rẩy nói.
Quách Nhất Đạt giơ nắm đ.ấ.m to như quả đ.ấ.m cát dí vào trán , lạnh lùng nói:
“Ta đã cảnh cáo mày , đừng động đến bọn họ. Mày coi lời ta như gió thoảng bên tai à?”
Dứt lời, nắm đ.ấ.m lập tức giáng xuống, khiến Hổ ca sợ hãi ngồi thụp xuống đất cầu xin tha mạng.
“Dừng lại! Tiền nợ, ta trả.” – ta vội vàng hét lên, lúc này Quách Nhất Đạt mới dừng tay.
Quá lợi hại! Cú đ.ấ.m vừa đã tung ra mà còn thu về được, rõ ràng là cao thủ. A Tinh Lùn kh khoác lác, gã này đúng là bản lĩnh.
“Bao nhiêu tiền?” – ta bước tới trước mặt Hổ ca hỏi.
Hổ ca tuy chưa bị đánh nhưng trong lòng đã sợ Quách Nhất Đạt đến mức hồn bay phách tán. Một đánh ngã m , mắt kh chớp cái nào, ai mà dám dây vào? ta đến vợ còn đem ra bán, thì còn là thứ xương cứng gì?
“Đường gia nhỏ… cái này… thể để trả chứ?” – Quách Nhất Đạt gãi đầu, phần ngại ngùng.
Ta nói khỏi cần ngại, tiền kh cho kh, sau này sẽ trừ vào lương của .
Lúc này Hổ ca mới dám mở miệng: “Tổng cộng là hai ngàn tư.”
Ta bảo đưa ện thoại ra, chuyển khoản qua WeChat. Vừa nhận tiền xong, đám kia chạy còn nh hơn thỏ.
Quả là một nhân tài. Đem cả vợ ra bán, còn dám cho ta ghi nợ, đúng là thiếu tiền đến kh còn liêm sỉ.
Quách Nhất Đạt lập tức cảm ơn ta. Ta vẫn nói lại câu cũ: tiền kh cho kh, khỏi cần cảm ơn. Thật ra cũng chỉ là ứng trước tiền của mà thôi.
Xong việc, ba bọn ta quay về tiệm xăm. Trên tầng hai ba phòng, căn cuối cùng chia cho Quách Nhất Đạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-84-khong-co-lay-mot-ke-d-duoc.html.]
Vừa ta đã quan sát thân thủ của , quả nhiên lợi hại. Nếu sau này ai tới đập tiệm, chắc cũng đủ để bảo vệ an toàn cho tiệm xăm này của ta. Kh ngờ vừa mới đến Trung Hải chưa bao lâu, ta đã gây thù chuốc oán với m kẻ , thật là đau đầu.
Nhà họ Đới, Quỷ Bà, cả cái Lâm lật lọng kia, xem ra sau này cẩn thận hơn nữa. Chỉ cần kh phạm ta, ta sẽ kh phạm là được.
Đúng là xui xẻo, tới chập tối thì Đới Khiết O lại đến nữa. Lần này theo còn đ hơn lần trước. Vừa bước vào tiệm, cô ta đã lạnh lùng nói với ta:
“Đường Hạo, chuyện hắt phân lần trước, ngươi còn nhớ kh?”
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó là ta lại muốn bật cười, nhưng lại kh dám cười ra tiếng. Nếu kh, Đới Khiết O chắc c sẽ phát ên mất. Một mỹ nhân mặt lạnh như băng lại bị ta hắt phân vào mặt, sau đó còn bị ta chế giễu – chẳng sẽ lật tung cả bầu trời hay ?
“Chuyện đó... chẳng liên quan gì đến bọn ta cả, là ngươi ra tay trước đ chứ!” – ta phản bác.
“Thì chứ? Đường Hạo, ngươi đã làm nhục ta hai lần . Lần này bất kể thế nào, ta cũng tháo biển hiệu của ngươi cho bằng được!” – Đới Khiết O phẩy tay ra hiệu cho đám phía sau hành động.
Lần này cô ta dẫn theo hơn hai mươi tên, tất cả đều mặc vest đen, đeo kính râm. Vừa nghe th lệnh, lập tức mặt kh biểu cảm mà lao thẳng về phía biển hiệu tiệm ta.
Giỏi thật, lần trước còn bịa cho lý do, lần này thì khỏi cần vòng vo – trực tiếp đến tháo biển hiệu của ta luôn.
“Khốn kiếp, thật coi ta Đường Hạo dễ bắt nạt chắc? A Tinh Lùn, đóng cửa lại, thả Quách Nhất Đạt ra!” – ta hét lớn một tiếng.
Lúc này, Quách Nhất Đạt nghe tiếng liền lao xuống. thân hình cao lớn, chỉ cần đứng c ngay đầu hẻm là đủ khiến đám kia bị chặn lại hoàn toàn.
“Ai dám gây chuyện? Chán sống hả?” – Quách Nhất Đạt kho tay trước ngực, lạnh lùng liếc bọn chúng, kh hề chút sợ hãi nào.
“Các ngươi hai mươi m mà còn sợ một à? Một lũ ăn hại, lên hết cho ta!” – Đới Khiết O gấp gáp ra lệnh.
Hai mươi m tên thuộc hạ lập tức x lên. Nhưng thân pháp của Quách Nhất Đạt cực kỳ nh nhẹn, như tia chớp lướt qua. Đám đó kh tài nào bắt được , còn thì chỉ cần vung tay lên là một tên ngã xuống. Sức mạnh mà tung ra như mãnh hổ giáng thế, kh một ai thể đỡ nổi. Chỉ sau nửa tiếng đồng hồ, toàn bộ đều bị Quách Nhất Đạt hạ gục, kh một kẻ nào thoát!
Mà Quách Nhất Đạt thì chỉ bị vài vết thương nhỏ.
“Hừ, đúng là chẳng l một kẻ đánh được!” – Quách Nhất Đạt hừ lạnh một tiếng, cúi đám đang nằm la liệt dưới chân.
Đới Khiết O tr th mà sững , cằm suýt thì rớt xuống đất. Một đánh hơn hai chục , đến cả tiểu thuyết cũng chẳng dám viết thế! Đây còn là ?
“Chậc chậc chậc, Đới tiểu thư, mà cô mời đến cũng chỉ đến thế thôi ? Vậy mà còn muốn tháo biển hiệu của ta? Nghĩ nhiều quá đ.” – ta cười khẩy trêu chọc.
“Ngươi... ngươi...” – Đới Khiết O tức đến nỗi kh thốt nên lời.
“Ta làm ? Ta là mà cả đời này ngươi cũng kh thể được. Ngươi nên dập tắt cái ý định đó là vừa, đừng tới đây mà làm loạn nữa.”
Thực ra lúc trước ta vẫn còn cảm th hơi áy náy với nàng ta. Nhưng những việc cô ta làm thực sự quá đáng, nếu kh Quách Nhất Đạt ở đây thì biển hiệu của ta đã bị nàng ta tháo mất . Ta kh xả giận thì còn ra thể thống gì nữa.
“Ai thèm được ngươi, đồ kh biết xấu hổ!” – vẻ lạnh lùng trên gương mặt Đới Khiết O giờ đã hóa thành phẫn nộ – “Ta chẳng chút tình ý nào với ngươi cả, hừ, ta chỉ muốn hủy diệt ngươi thôi!”
Ồ hô, còn muốn hủy diệt ta cơ à? Mơ đẹp quá đ! Giờ Quách Nhất Đạt ở đây, chỉ với cái đám tép riu của cô ta, đến tháo cái biển hiệu còn chẳng xong, huống chi là hủy diệt ta?
Ngay lúc ta đang định đuổi cô ta thì đột nhiên, ở đầu con hẻm lại xuất hiện một chiếc xe sang trị giá hàng triệu tệ. Từ trên xe bước xuống một mỹ nhân mà ta chưa từng gặp bao giờ.
Lại là xe sang, lại là mỹ nữ, rốt cuộc gần đây ta trúng vận gì thế? Tìm ta làm gì? Đến xăm à?
Ngay khoảnh khắc đó, kh ngờ Đới Khiết O lại thốt lên một câu:
“Chị Hồ Tĩnh?!”
phụ nữ này… Đới Khiết O lại quen biết ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.