Hoa Văn Quỷ Dị
Chương 904: Quét Tìm Trí Nhớ
Sau khi nôn xong, Từ Nghĩa cuối cùng cũng dễ chịu hơn. Đây lẽ là chiếc xe đáng sợ nhất mà từng ngồi. Tốc độ đó, ai ngồi vào cũng nôn, thật sự kinh khủng.
vừa đứng lên, thì “bụp” một tiếng, một bàn tay to tóm l cổ áo , ép dán trở lại lên thân xe.
Từ Nghĩa còn định phản c, kỹ lại mới phát hiện là Lôi Long.
“Thiếu gia… ngươi… ngươi ra à…”
Từ Nghĩa run rẩy đáp, trong lòng chột dạ vô cùng. đã ngủ với thiếu phu nhân của Lôi gia… Kh những vậy còn sinh ra đứa bé Từ Trụ. Nếu việc này để Lôi Long biết… chắc c bị lột da rút gân.
“Các - Phương Thổ - biết luyện phù kh?” Lôi Long hỏi.
“… chứ, thiếu gia… vậy?”
Từ Nghĩa nuốt nước bọt, kh dám thẳng Lôi Long. Một phần vì trên Bạo Quân sát khí quá nặng. G.i.ế.c yêu g.i.ế.c quỷ quá nhiều, như tu la, sát khí ngút trời y như con d.a.o mổ heo g.i.ế.c nhiều quá sinh oán khí.
“Luyện cho ta một lá tầm nhân phù. Ta muốn tìm Châu Cát.”
Lôi Long bu ra, châm một ếu xì gà, cởi bạo chiếc cà vạt ném bộ vest vào trong xe.
Từ Nghĩa thở phào, cứ tưởng bí mật của bị lộ. Nhưng việc này chỉ Châu Cát Chiêu và biết, kh thể lộ được. Còn phụ nữ kia, cô ta càng kh dám nói. Nếu nói ra, thứ chờ cô ta chỉ c.h.ế.t.
bị Lôi Long bán vào làm gái, thể dám phản lại Bạo Quân? Lôi gia lại quyền thế ngập trời, ai dám đắc tội?
“Thiếu gia, kh loại phù đó.” Từ Nghĩa nói.
Ánh mắt Lôi Long lập tức bùng sát khí. Từ Nghĩa bị dọa lùi vài bước. Tính tình Bạo Quân thất thường, cực kỳ khó lường. Nếu kh Châu Cát Chiêu gặp chuyện, cũng chẳng dám tới tìm Lôi Long.
“Thiếu gia, nhưng ta… ta cách khác! cách!”
Từ Nghĩa vội vàng chữa lời. Lúc này sát khí của Lôi Long mới giảm một nửa. Từ Nghĩa lau mồ hôi lạnh, thầm cảm th vừa nhặt lại một cái mạng.
“Nói nh. Đừng úp mở.”
Lôi Long phun ra một hơi khói dài.
Từ Nghĩa l ra một lá phù kỳ quái. Lá phù màu trắng, họa phù văn uốn lượn như hình não .
“Bạch phù? Cái này dùng làm gì? Ta lần đầu th.”
Lôi Long cau mày.
“Phương Thổ chúng ta một loại bí thuật, kết hợp với bạch phù này… thể quét tìm trí nhớ của khác.” Từ Nghĩa đáp.
Lôi Long càng khó hiểu:
“Lão t.ử bảo ngươi tìm , ngươi lại đòi quét trí nhớ làm gì?”
“Thiếu gia đừng nóng. Để ta giải thích. Trương Th đã tìm một ‘Kỳ Lân chi t.ử giả’ để thay thế thật. Và kẻ giả đó… chắc c biết vị trí hang ổ của Trương Th. khi… Châu Cát tiên sinh đang ở đó!”
Từ Nghĩa thầm đắc ý. Kh cái đầu này, đã c.h.ế.t dưới tay Lôi Long từ lâu.
“Nếu biết, trực tiếp bắt lại hỏi kh xong ? Hừ! kh nói, ta đ.á.n.h cho răng rơi đầy đất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///hoa-van-quy-di/chuong-904-quet-tim-tri-nho.html.]
Lôi Long hừ lạnh.
Từ Nghĩa lắc đầu:
“Kh đơn giản vậy đâu. của Trương Th chắc c phòng bị. Dùng cách của ta… ổn thỏa nhất.”
“Cũng đúng.”
Lôi Long gật đầu, ném ếu xì gà l chân dập tắt.
“Đi! Lên xe! Tới Trung Hải, tìm cái thằng ‘Kỳ Lân chi t.ử giả’ đó!”
“Khoan! Khoan đã! Thiếu gia… để ta lái!”
Từ Nghĩa chạy vội lên ghế lái. Ngồi xe do Lôi Long lái, cảm giác sẽ mất vài chục năm tuổi thọ. Tự lái vẫn an toàn hơn nhiều.
Lôi Long cũng kh tr với , ngả vào ghế phụ, nhắm mắt lại. Từ Nghĩa đạp mạnh chân ga, chiếc xe chở cả hai rời khỏi biệt thự.
Gần năm giờ sáng, xe dừng trước tiệm xăm. Giày da của Lôi Long đạp xuống đất, phát ra tiếng cộp cộp cộp khô lạnh.
“Đồ giả mạo, ra đây! Nói ta nghe ổ của Trương Th ở đâu!” Lôi Long tung một cú đá vào cửa. Rầm! Cánh cửa vỡ vụn thành vô số mảnh, bay tung ra rơi lả tả xuống nền như bột vụn.
Từ Nghĩa co rụt cổ. Thể lực tay kh của Lôi Long đáng sợ đến mức kinh . Nhà họ Lôi từ nhỏ đã luyện võ, chiến lực hiển nhiên kh thể coi thường.
“Đệch, thằng ngu nào nửa đêm đá cửa nhà ? Chán sống à?” Trên lầu vọng xuống tiếng mắng c.h.ử.i của Đường Hạo giả. vội mặc áo chạy xuống. Th hai , liền gào lên:
“Hai thằng ngu tụi mày muốn c.h.ế.t à? Nửa đêm đập cửa biết là ai kh?”
còn chưa bước thêm được nửa bước thì một chiếc giày da cỡ lớn đã đạp thẳng lên mặt . Ầm! Cả đầu bị ép xuống nền, đập lõm một lỗ lớn. Sau đầu lập tức phun máu, tóc nhuốm đỏ.
“Ngươi là ai kh quan trọng. Nói ta nghe – hang ổ của Trương Th ở đâu?” Lôi Long quát lớn, khí thế như sói dữ. Sát khí và lệ khí tràn ngập cả tiệm xăm khiến ta lạnh sống lưng.
Đường Hạo giả kh ngờ lại đụng một tên cứng như thép, bị bất ngờ nên chịu thiệt.
bóp nát một lá bùa đen, xoẹtcả hóa thành một làn khói đen, từ dưới chân Lôi Long tản ra tụ lại thành hình ở ngay chân cầu thang. Khi Lôi Long đạp xuống thì đã hụt.
“Hừ, vu thuật à?” Lôi Long lạnh mắt , sát khí ép tới khiến Đường Hạo giả giật thót.
“Khí thế này… ta nhớ ra ngươi ! Ngươi là đại phong thủy sư – Bạo Quân Lôi Long!” Đường Hạo giả thốt lên. Trước kia trốn trong thành phố đó, nên đương nhiên biết d Lôi Long – kẻ đứng đầu thành phố của âm nhân giới.
“Biết ta à. Vậy mau nói hang ổ của Trương Th ở đâu.” Lôi Long lại ép tới, từng bước một. Đường Hạo giả sợ hãi chạy lên tầng hai.
“Điển Ngục Trưởng! Cứu mạng!” Đường Hạo giả bò lên, hét thất th. Với , Lôi Long là kẻ ên kh tính .
Đúng lúc này, Lôi Long đột nhiên dừng lại, sắc mặt trầm xuống:
“Khí quỷ mạnh thật… kiểu này chẳng lẽ là Thập Điện Ác Quỷ? Từ Nghĩa, mau!”
“Dạ, thiếu gia!” Từ Nghĩa ném xuống một lá bùa, lập tức biến mất giữa màn sương.
“Ra , để ta xem rốt cuộc là ai?” Lôi Long giật mạnh cà vạt quăng , tháo luôn cúc áo trên cùng.
Một khe nứt đen xé kh gian. Một cái móc từ trong lao ra, móc thẳng vào cổ Lôi Long.
Lôi Long nghiêng đầu tránh, nhưng móc quay vòng lại, móc ngược về phía cổ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.