Hoắc Dịch Của Ngụy Nhân
Chương 5:
Chương 5:
Việc chọc giận Hoắc Dịch đối với quá quen .
Hai mươi m năm, chuyên môn của chính là ều này.
Gió thổi rối mái tóc dài, vài sợi x lam lấp ló càng nổi bật.
mím chặt quai hàm, ánh mắt rơi thẳng xuống đàn bên cạnh .
Đàn tinh ý, cười khách sáo:
“Vậy lên trước nghỉ ngơi đây, chiều gặp lại.”
mỉm cười tiễn vào thang máy.
Hoắc Dịch chau mày:
“Đó là ai?”
thản nhiên đáp:
“Đàn em đó, vừa nghe th mà.”
im lặng , như muốn moi ra chút cảm xúc khác biệt nào đó trên gương mặt .
Rõ ràng, chẳng tìm được gì.
day trán, giọng lộ vẻ nhức đầu:
“ hỏi quan hệ giữa hai .”
bỗng im lặng, phản vấn:
“ l tư cách gì để hỏi em vậy?”
Câu hỏi khiến sững lại, cứng ngắc ngay tại chỗ.
?
Khó trả lời đến thế à?
tốt bụng thay nói tiếp:
“Nếu l tư cách ‘ trai’ mà hỏi em, thì em xin lỗi. Em kh trả lời được, vì em cũng chẳng thể đảm bảo sau này và đàn kia kh gì cả.”
Kh khí im lìm, áp lực từ Hoắc Dịch dồn xuống nặng nề.
Cuối cùng thua trước là , quay định thuê phòng mới.
níu tay áo , nhỏ giọng:
“Em đặt hẳn phòng suite , to như thế, tối em sợ lắm.”
vẫn chẳng nỡ để lo sợ.
Thế là theo lên tầng cao nhất.
Vừa vào phòng, lập tức bắt tay sắp xếp hành lý cho .
Như bao lần trước, quần áo được chia loại gọn gàng.
Giống hệt một quản gia tận tâm, lặng lẽ lo hết mọi việc.
biết thường nhức đầu sau khi ngủ trưa, liền đặt sẵn cốc mật ong ấm bên giường.
“Em muốn ăn gì, muốn đâu, đã ghi lại hết . Kết thúc nghiên cứu, cùng em nhé?”
chẳng đáp, chỉ vùi mặt vào gối giả vờ ngủ.
Đ, luôn như vậy.
Lúc nào cũng dùng thái độ dịu dàng nhất để đáp lại .
Thế nên, tự nhiên trở thành bình chứa hoàn hảo cho toàn bộ bản năng đen tối và ham muốn chiếm hữu ên cuồng trong .
Chúng kh em.
Mà là d.a.o và vỏ dao.
Kết thúc một ngày nghiên cứu thì trời đã tối hẳn.
Điện thoại cạn pin từ lâu.
đoán Hoắc Dịch chắc đã ăn xong , nên cũng kh mua phần cho .
Mở cửa suite trên tầng cao nhất, phòng tối om.
Trong lòng lập tức d lên dự cảm bất thường.
Chẳng nghĩ nhiều, vội lao sang phòng Hoắc Dịch.
Đèn kh bật, trên giường nhô lên một bóng .
“Hoắc Dịch?”
khẽ bước lại gần, sợ làm tỉnh giấc.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, mới th gương mặt đỏ bừng lạ thường.
Đặt tay thử, cả nóng hầm hập.
Chết tiệt!
Sốt !
Kh trách ban ngày cứ vẻ uể oải.
vừa định chạy mua thuốc.
Bỗng cổ tay bị nắm chặt, kéo cả ngã xuống giường.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nửa thân trên Hoắc Dịch đè hẳn lên , ánh mắt m.ô.n.g lung.
Mái tóc dài xõa xuống má , nhồn nhột.
giật :
“Hoắc Dịch, buộc tóc lại được kh?”
kh trả lời, chỉ mờ mịt , như cố phân biệt là ai.
định giở trò lém lỉnh, nhưng ngẩng đầu lại th viền mắt ươn ướt.
Từ trước tới giờ, chưa từng th Hoắc Dịch khóc.
Vậy mà giờ đây…
đang khóc.
Cả cứng ngắc, như bị sét đánh, quên cả thở.
Loáng thoáng, nghe giọng nghẹn ngào:
“Nhân Nhân kh cần nữa, kh?”
Cổ họng chát đắng, khó khăn trả lời:
“Kh … em đâu bỏ .”
như mộng du, thì thào:
“Tại bây giờ mới quay lại?”
“Tại kh trả lời tin n, còn chiến tr lạnh?”
“Ngay cả mua cho hộp thuốc hạ sốt em cũng kh chịu ?”
“Nhân Nhân, chẳng em nói chỉ cùng đến Mỹ thôi ?”
Bốn câu hỏi, tiếng càng lúc càng nhỏ.
Đến cuối cùng, gần như là giọng cầu xin.
dè dặt đáp:
“Nhưng rõ ràng nói chỉ muốn làm trai, mà trai thì đâu thể đòi hỏi nhiều đến vậy…”
Hoắc Dịch nghẹn lại, như sực tỉnh.
“Đúng… chúng ta chỉ thể là em.”
hoảng hốt.
chỉ muốn trêu chọc , lại tin thật chứ.
cuống quýt ôm đầu , vội vàng hôn loạn lên môi :
“Kh, kh, kh! Em vẫn cứ thích , Hoắc Dịch, là của em!”
sững vài giây, sau mới như nhận ra đây kh mơ, liền định đẩy ra.
Dĩ nhiên, đâu chịu để thoát.
“Hoắc Dịch, em thử … thật sự đã thử . Nhưng bỏ được còn khó hơn bỏ hít thở kh khí nữa.”
Mắt cay xè, chớp lia lịa, bu lời liều lĩnh:
“Hay g.i.ế.c em cho , khỏi để em khổ thế này.”
Nhưng Hoắc Dịch kh làm vậy.
ôm chặt l , giống như thuở nhỏ, vòng tay bao bọc 360° kh kẽ hở.
nhẹ nhàng vỗ lưng , khẽ dỗ:
“Kh giết, kh g.i.ế.c được… đâu nỡ.”
Nước mắt lại lặng lẽ trượt xuống.
Ngày bị chẩn đoán rối loạn cảm xúc lưỡng cực, Hoắc Dịch cũng ôm như thế.
Kh ngừng lặp lặp lại:
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…”
Nhưng kh hiểu.
lại là Hoắc Dịch nói lời xin lỗi chứ.
Rõ ràng là kéo xuống vực sâu cùng , còn quay ngược lại xin lỗi kẻ gây ra tất cả chứ?
áp đầu vào chiếc cổ nóng hầm hập của .
Khẽ thì thầm:
“Hoắc Dịch, nghe qua một câu này chưa?”
“Em nói , vẫn đang nghe.”
siết chặt cổ áo , l hết can đảm:
“Ham muốn chiếm hữu méo mó chỉ thể duy trì bằng một mối quan hệ méo mó. Em bệnh… cho nên thể làm thuốc của em kh?”
Im lặng.
Một khoảng lặng dài đến mức ngỡ thời gian ngừng trôi.
Nhưng kh.
Thời gian vẫn chảy, theo từng nhịp thở, từng nhịp tim của , chảy về vùng đất khô cằn kh ánh sáng.
lâu sau.
Một tiếng “ừ” như tia sáng rạch ngang màn đêm, xuyên qua mây mù, kéo khỏi vực thẳm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.