Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 151: Hoắc Thiệu Đình, là anh đã buông tay em
Hôm sau, Ôn Mạn tan làm sớm.
Tối nay một buổi tiệc chiêu đãi giới văn hóa, cả cô và Cảnh Từ đều nhận được thiệp mời, hẹn nhau gặp tại khách sạn.
Lễ tân mỉm cười: "Cô Ôn hôm nay thật xinh đẹp!"
Ôn Mạn tâm trạng tốt.
Cô bấm thang máy lên, nhưng vừa bước vào đã sững sờ.
Hoắc Thiệu Đình đứng bên trong.
dựa vào vách thang máy, gương mặt lạnh lùng, vẻ đã đợi từ lâu.
Ôn Mạn theo phản xạ muốn rút lui, nhưng Hoắc Thiệu Đình nh hơn một bước.
Ầm!
Cơ thể cô bị ép sát vào vách thang máy.
Ôn Mạn kh dám động đậy, bởi cánh tay c ngang n.g.ự.c cô, chỉ cần nhúc nhích một chút cũng như tự dâng hiến cho vậy.
Cô chỉ thể ngẩng mặt trừng mắt: "Luật sư Hoắc, đang làm gì thế?"
Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình sâu thẳm:
"Mặc như thế này để dự tiệc? Cùng Cảnh Từ?"
Ôn Mạn kìm nén cơn giận: "Luật sư Hoắc, chúng ta đã chia tay , với ai, gặp gỡ ai là quyền tự do của ."
Hoắc Thiệu Đình bu cô, lùi lại một bước:
"Em thích ?"
"Ở bên , vui như lúc bên kh?"
"Ôn Mạn, kh tin em quên được !"
...
Ôn Mạn đỏ mắt.
Cô và Hoắc Thiệu Đình quả thật đã trải qua những ngày tháng ngọt ngào, khoảng thời gian cô chìm đắm trong sự cuốn hút của một đàn trưởng thành như .
D lợi, dục vọng mang đến cho cô những kích thích khó tả.
Ôn Mạn nghĩ, bất kỳ cô gái nào cũng khó lòng cưỡng lại sự tấn c dịu dàng , yêu Hoắc Thiệu Đình, dễ dàng như hít thở.
cứ mãi vướng víu, kh ngoài mục đích muốn thân thể cô,
Khi cô hỏi yêu kh,
nói: "Ôn Mạn, xin lỗi, thứ em muốn kh thể cho em được!"
...
Kỳ thực, kh kh thể.
Mà là kh muốn cho!
...
Ôn Mạn nghẹn ngào: "Hoắc Thiệu Đình, là bu tay em, giờ nói những lời này còn ý nghĩa gì nữa?"
Thang máy từ từ hạ xuống, âm th nhẹ mà nặng trĩu...
Thời gian như dài vô tận, khó chịu.
Kh biết bao lâu sau, Hoắc Thiệu Đình mới lên tiếng, giọng khàn đặc:
"Ôn Mạn, muốn em!"
...
Ôn Mạn ngẩng phắt mặt, ánh mắt đóng băng .
...
Hoắc Thiệu Đình lặp lại lần nữa:
" muốn!"
Ôn Mạn mặt mày tái nhợt.
Cô kh những kh vui, ngược lại còn đau lòng.
"Hoắc Thiệu Đình... giờ nói muốn em, kh ngoài việc vì em đang ở bên Cảnh Từ! Nếu em kh yêu ai, nếu em vẫn độc thân, chỉ sẽ tìm em trong một buổi tiệc nào đó để chơi trò 'Truth or Dare', hoặc khi hứng lên thì hẹn em một đêm!"
Mũi nhỏ trắng nõn của cô ửng hồng:
" kh thích em, chỉ đang bị lòng tự tôn dày vò thôi."
Vừa lúc , cửa thang máy mở ra.
Ôn Mạn bước thẳng ra ngoài.
Cô nh, như đang chạy trốn ều gì đó...
Cô và Hoắc Thiệu Đình chia tay đã lâu, nhưng sau cùng vẫn là đàn đầu tiên của cô, quãng thời gian ngắn ngủi lại quá đỗi đậm nét.
Mỗi đêm, trong phòng ngủ chính đều vang lên tiếng van xin đẫm hơi nước...
Làm cô thể dễ dàng quên ?
Ôn Mạn lên xe, tay nắm vô lăng run rẩy.
Lúc này, cô căm hận Hoắc Thiệu Đình hơn cả lúc nói kh thể cho cô tình yêu!
coi cô là gì?
Lúc muốn thì nắm, lúc chán thì bu, khi nhớ lại lại muốn nhặt về...
Coi Ôn Mạn của là cái gì?
Là cái gì!!!
Nhưng cũng chưa lúc nào cô nhận ra rõ ràng hơn hiện tại: vẫn còn yêu Hoắc Thiệu Đình!
Ôn Mạn dựa vào ghế, toàn thân bất lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-151-hoac-thieu-dinh-la--da-buong-tay-em.html.]
Cửa xe mở.
Hoắc Thiệu Đình đứng bên ngoài, giọng khàn đặc: "Ôn Mạn, xin lỗi!"
muốn chạm vào cô.
Nhưng cô như phản xạ, tát một cái...
Đét!
Cả hai đều sững sờ.
Ôn Mạn ôm bàn tay rát bỏng, khẽ nói: "Luật sư Hoắc, xin lỗi."
Hoắc Thiệu Đình kh quan tâm đến má .
vẫn chống tay lên cửa xe, cố hạ giọng: "Em kh đủ tỉnh táo để lái xe, đưa em ."
Ôn Mạn đâu chịu!?
Hai giằng co một lúc, Hoắc Thiệu Đình dùng chút sức mạnh kéo cô ra, thuận tay cầm l áo khoác của cô.
Bên trong áo khoác, cô mặc một chiếc váy dài màu tím nhạt, eo thon gọn.
Đẹp đến mê hoặc.
Hoắc Thiệu Đình liếc vài giây, khoác áo cho cô, cài từng khuy một.
"Kh muốn đưa, thì taxi!"
"Kh được tự lái xe."
...
Tình trạng của Ôn Mạn quá tệ, th xót xa, đồng thời với tư cách một đàn trưởng thành, hiểu rõ trong lòng cô vẫn còn .
Ít nhất, Cảnh Từ vẫn chưa thể thay thế được vị trí của .
Vì vậy tối qua, Cảnh Từ mới kh thể ở lại căn hộ của cô.
Hoắc Thiệu Đình gọi một chiếc taxi.
đưa Ôn Mạn lên xe, khi cửa sắp đóng, nhẹ nhàng nói: "Chúc em vui vẻ."
...
Thực ra, cũng định đến dự tiệc.
Là một kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn, định đối đầu trực tiếp với Cảnh Từ.
Nhưng như thế, Ôn Mạn sẽ càng thêm khó xử.
Vì vậy, Hoắc Thiệu Đình tạm thời kìm nén, quyết định từ từ...
•
Ôn Mạn ngồi ở hàng ghế sau taxi.
Khóc như mưa...
Cô thực sự kh muốn khóc vì Hoắc Thiệu Đình, vì kh đáng, nhưng luôn cách khiến cô rơi nước mắt.
Tài xế taxi khá nhiều chuyện...
"Cãi nhau với bạn trai à?"
"Ha! Thằng bạn lúc nãy đẹp trai phết, lại vẻ giàu nữa."
"Cô gái đừng khóc nữa! Đàn bọn họ vốn dĩ vậy... cô lạnh nhạt một chút, họ lập tức thu lại cái vẻ kiêu ngạo vô lý kia, sẽ quỳ xuống trước mặt cô như chó! Đừng kh tin, từng trẻ trâu ..."
...
Ôn Mạn vừa buồn cười vừa tức.
Cô lau nước mắt, im lặng ra cửa sổ.
Cô dành nửa tiếng để xóa bỏ ảnh hưởng của Hoắc Thiệu Đình, trải qua một buổi tối hoàn hảo.
Ôn Mạn đến sảnh tiệc.
Cảnh Từ chưa tới, cô th Cảnh Thâm và Bạch Vi.
Họ mặc đồ đôi, ôm nhau nhảy...
Thân phận của Bạch Vi tự nhiên thu hút ánh , kh ít lời xì xào, mà Cảnh Thâm trong giới Bắc Kinh lại nổi tiếng là tay chơi.
Ôn Mạn lo lắng Bạch Vi sẽ gặp rắc rối.
Cô đứng ở góc tiệc quan sát một lúc, ện thoại reo.
Là Cảnh Từ.
xin lỗi vì tối nay kh thể đến, nhà việc đột xuất.
Ôn Mạn cũng th phức tạp, tối nay kh gặp cũng tốt.
Cúp máy, cô định báo với Bạch Vi về sớm. Nhưng vừa ngẩng mặt, giữa sàn nhảy đã xảy ra ẩu đả.
Nhân vật chính là Cảnh Thâm và Diêu Tử An.
Diêu Tử An mặc đồ ở nhà chạy tới, xem ra đến vội, ghen tu với Cảnh Thâm, đánh nhau tơi bời!
Cảnh Thâm luyện tập lại khỏe mạnh, Diêu Tử An đâu đối thủ?
Vài chiêu đã bầm dập, m.á.u me đầm đìa.
Trong sảnh tiệc, tiếng phụ nữ hét vang.
Còn nữ chính Bạch Vi, đứng đó lạnh lùng , như thể Diêu Tử An kh chồng !
Buổi tiệc này do một bậc thầy văn hóa Bắc Kinh tổ chức.
Xảy ra chuyện như vậy, bảo vệ khách sạn đều ra tay.
Cảnh Thâm và Diêu Tử An một trận chiến nổi d.
Sự việc ầm ĩ, lên cả trang nhất Bắc Kinh, kh thể dẹp nổi...
Th d Bạch Vi tan nát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.