Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 153: Hoắc Thiệu Đình đau lòng - Tôi sẽ cho nhà họ Cảnh một bài học
Mẹ Cảnh Từ chỉ tay hồi lâu, cuối cùng bật ra một câu:
" sẽ bắt Cảnh Từ chia tay cô! Nhà họ Cảnh chúng kh chấp nhận được một nàng dâu như cô."
"Bà sẽ được như ý!"
Ôn Mạn nói xong, đứng dậy định rời .
...
Một bóng cao ráo bước vào từ cửa, chính là Cảnh Từ, gương mặt đầy lo lắng.
"Mẹ!"
lại Ôn Mạn, cố gắng tìm kiếm ều gì đó trên khuôn mặt cô.
Ôn Mạn lập tức hiểu ra.
Mẹ Cảnh Từ kh ưa cô, dù Cảnh Từ cố gắng đến đâu thì rốt cuộc cũng kh thể tự quyết.
Ôn Mạn thực sự cảm tình với .
Nhưng trong tình huống này, cô chỉ thể dừng lại ở đây.
Ôn Mạn tỏ ra ềm tĩnh, nhẹ nhàng nói: "Cảnh Từ, chúng ta kết thúc ở đây nhé! Một cuộc hôn nhân kh được gia đình chấp nhận sẽ kh hạnh phúc đâu... Cảm ơn vì những ngày qua đã bên cạnh ."
Cảnh Từ kh muốn kết thúc.
mặt mày tái mét tr luận với mẹ, nhưng phu nhân họ Cảnh thái độ cứng rắn, cuối cùng Cảnh Từ chỉ biết Ôn Mạn đầy bất lực, khẽ nói: " sẽ cùng em ra nước ngoài, được kh?"
Nói xong, nắm l tay Ôn Mạn.
Ôn Mạn cảm th thật lố bịch.
Quá hèn mọn!
Rơi vào một gia đình như thế, chồng còn xem sắc mặt mẹ chồng, huống chi là cô?
Cô nhẹ nhàng rút tay ra: "Cảnh Từ, kh muốn một tình cảm như vậy, nhân lúc chúng ta chưa quá sâu đậm, kết thúc mọi chuyện vẫn còn kịp!"
Cảnh Từ cô, gương mặt đầy thất vọng.
Ôn Mạn thể th những ngày qua kh hề dễ chịu, lẽ đã bị gia đình kiềm chế, nhưng càng như vậy cô càng kh thể tiến xa hơn với .
Cô khẽ nói "xin lỗi", định rời .
...
Quán cà phê yên tĩnh bỗng vang lên giọng ệu cay độc của phu nhân họ Cảnh:
"Tình cảm như vậy mà kh muốn?"
"Chẳng lẽ cô Ôn thích bị Hoắc Thiệu Đình đùa giỡn?"
...
Ôn Mạn gần như nghẹt thở.
Mối tình với Hoắc Thiệu Đình, cô đã dành trọn trái tim chân thành, việc kh được chấp nhận kh lỗi của cô.
Mẹ Cảnh Từ, thể tàn nhẫn đến thế!
Đây là nhà hàng cao cấp.
Ôn Mạn gắng kìm nén cảm xúc, nhẹ giọng: "Giờ hiểu tại Cảnh Từ ở tuổi này vẫn chưa lập gia đình ! mẹ như bà, chắc hiếm khi dũng khí theo đuổi một cô gái."
Mà Ôn Mạn của cô, lại bị chọn làm mục tiêu!
Cô lại Cảnh Từ, thực sự kh muốn làm khó, gật đầu nhẹ bước ra.
Lúc rời , mắt cô hơi đỏ.
Dù , cô cũng đã nghiêm túc trong mối quan hệ với Cảnh Từ.
Nhưng Ôn Mạn nguyên tắc riêng, kh được thì thôi, cô kh muốn ép chịu đựng.
Cô bước dứt khoát, Cảnh Từ cãi nhau kịch liệt với mẹ.
Phu nhân họ Cảnh nói càng khó nghe hơn, từng câu từng chữ như d.a.o cứa vào tim Ôn Mạn, lẽ với bà ta, việc Ôn Mạn từ chối con trai còn đau đớn hơn cả chết!
Ôn Mạn bước thẳng ra ngoài.
Mở cửa, lên xe.
Cô kh khởi động xe ngay, mà l khăn gi lau mắt, đôi mắt đã hơi đỏ và cay.
Cửa phụ xe bật mở...
Hoắc Thiệu Đình mang theo hơi lạnh tràn vào, ngồi xuống bên cạnh cô.
Ôn Mạn quay mặt : "Hoắc Thiệu Đình, ra ngoài !"
Hoắc Thiệu Đình đôi mắt đỏ hoe của cô, khẽ hỏi: "Chia tay Cảnh Từ ? đã nói , chơi với gì vui, nói khéo là ôn nhu lễ độ, nói thẳng ra là kh chính kiến!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-153-hoac-thieu-dinh-dau-long-toi-se-cho-nha-ho-c-mot-bai-hoc.html.]
Ôn Mạn đang buồn, nghe những lời này càng thêm đau.
Cô ném khăn gi về phía :
" xuống xe !"
Hoắc Thiệu Đình kh nhúc nhích, chỉ chăm chú cô.
Ôn Mạn kh muốn để lộ vẻ thảm hại của , nhất là trước mặt Hoắc Thiệu Đình.
kh , cô liền đá hai cái.
Hoắc Thiệu Đình túm l bắp chân mặc tất lụa của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng khàn đặc: "Ôn Mạn, em chỉ dám hống hách với thôi!"
Cô trừng mắt , ánh mắt long l khó tả.
Hoắc Thiệu Đình muốn theo đôi chân mà làm đủ trò...
Nhưng bây giờ kh lúc thích hợp.
nghiêng , dùng ngón tay khẽ chạm vào gò má mềm mại của cô, thở dài: "Em chia tay Cảnh Từ, đáng lẽ nên đốt pháo ăn mừng, thậm chí còn cảm ơn bà già kia! Nhưng biết làm ... em sắp khóc mà kh khóc như vậy, lại th xót xa! Ôn Mạn... ngoài ra, kh ai được phép bắt nạt em."
Nói xong, Hoắc Thiệu Đình bước xuống xe.
kéo luôn Ôn Mạn theo.
Ôn Mạn còn đang ngơ ngác: nghe được hết những lời của phu nhân họ Cảnh? Khi cô định thần lại, liền giãy giụa: "Hoắc Thiệu Đình, làm gì vậy?"
Hoắc Thiệu Đình ôm chặt vai cô.
cúi xuống cô: "Để đỡ bực cho em!"
...
Trong quán cà phê.
Hai mẹ con nhà họ Cảnh vẫn đang cãi nhau, đột nhiên, phu nhân họ Cảnh th Hoắc Thiệu Đình ôm Ôn Mạn bước vào.
Bà ta tức ên, chỉ vào họ nói với Cảnh Từ: "Con th chưa! Cô gái này tuyệt đối kh thể cưới về, mang về chỉ làm bại hoại gia phong!"
Cảnh Từ mặt mày tái nhợt, Ôn Mạn.
Ôn Mạn muốn nói gì đó, nhưng Hoắc Thiệu Đình đã sát vào tai cô thì thầm: "Em dám mở miệng, sẽ hôn em ngay lập tức."
Ôn Mạn: ...
Hoắc Thiệu Đình đối mặt với phu nhân họ Cảnh!
lập tức biến thành một luật sư lịch lãm: "Bác Cảnh, cháu chào bác!"
Phu nhân họ Cảnh khịt mũi: " kh dám nhận! Thiệu Đình, cháu mau mang cô Ôn này cho! Nhà họ Cảnh chúng kh với tới nổi!"
Bà ta vốn tưởng Ôn Mạn chỉ là con bài giải trí của Hoắc Thiệu Đình.
Nên mới dám khinh nhờn như vậy.
Hoắc Thiệu Đình cười lạnh.
nói từng chữ: "Nhà họ Cảnh các bác đúng là kh với tới thật!"
Phu nhân họ Cảnh biến sắc.
"Thiệu Đình, cháu vì một phụ nữ kh liên quan mà muốn làm khó bác ? Bố mẹ cháu biết được, cháu tính ?"
Hoắc Thiệu Đình cười nhạt.
"Bác Cảnh, cháu 28 tuổi , chuyện cháu gây ra mà kh tự giải quyết được, nhờ bố mẹ, thì khác gì đồ bỏ? À... thực ra cháu muốn nói với bác rằng, Ôn Mạn đúng là cháu cưng chiều hết mực, việc cô từng ở bên cháu với nhà họ Cảnh mà nói cũng như được mạ vàng vậy... Cháu với Ôn Mạn chút hiểu lầm, cô tức giận mới đến với Cảnh Từ, 10 ngày... 10 ngày này coi như cháu tặng nhà họ Cảnh tấm thẻ VIP trải nghiệm giới hạn vậy!"
"Còn về khác, về sau này..."
Hoắc Thiệu Đình mỉm cười, nhưng nụ cười kh chạm đến đáy mắt.
"10 ngày Ôn Mạn bên Cảnh Từ, cháu kh muốn bất kỳ ai biết chuyện này, nếu sau này một dám đàm tiếu, nhắc đến đoạn này của Cảnh Từ, cháu xin hứa với bác sẽ đưa nhà họ Cảnh đến chỗ phá sản, sau đó dùng số tiền đó mua pháo hoa thả khắp Bắc Kinh trong một tháng."
"Một tháng sau, Bắc Kinh sẽ kh còn nhà họ Cảnh."
Phu nhân họ Cảnh chỉ tay vào Hoắc Thiệu Đình, tức đến mức muốn ngất.
Bà ta kh thể tin được!
Một kẻ tiểu bối dám đe dọa như vậy!
"Cảnh Từ... con mau gọi chú bác lại đây, mẹ dạy cho thằng vô lễ này một bài học, mẹ ... ..."
Cảnh Từ kh nhúc nhích.
Ôn Mạn, mắt đỏ hoe.
thực sự thích cô!
Mãi sau, mới khẽ nói: "Ôn Mạn, xin lỗi!"
Ôn Mạn nói đúng, họ thực sự kh hợp nhau.
đã cố gắng vì tương lai của họ, nhưng thứ giành được chỉ là bắt Ôn Mạn cúi đầu trước mẹ ... mà Ôn Mạn kh cần!
Chưa có bình luận nào cho chương này.