Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 162: Hoắc Thiệu Đình, anh đừng hành hạ em
Bữa tiệc diễn ra vô cùng sôi nổi.
200 khách mời được thết đãi những món ăn tinh tế, chị Lê còn mời cả MC nổi tiếng ở Bắc Kinh đến dẫn dắt, kh khí cực kỳ nhộn nhịp.
Là một trong những đối tác, Ôn Mạn kh thể tránh khỏi việc giao lưu uống rượu.
Bạch Vi đã thay cô đỡ nhiều.
Hai cô gái trong nhà vệ sinh, chỉnh trang lại lớp trang ểm.
Ôn Mạn lo lắng Bạch Vi: "Lúc nãy em th chị uống khá nhiều, kh chứ?"
"Chẳng cả! gì đâu?"
Bạch Vi liếc mắt đưa tình, cố ý kéo cổ áo xuống, lộ chút phong cảnh: "Gợi cảm kh? Cảnh Trần thích nhất kiểu này, hễ lên giường là như chó đực vậy, cắn xé khắp nơi."
Vừa nói cô vừa cười ngả nghiêng.
Nhưng Ôn Mạn biết trong lòng cô kh hề vui.
Bạch Vi chưa thoát khỏi cuộc hôn nhân với Diêu Tử An, những chuyện chăn gối kia chỉ là cách cô tự gây mê bản thân, khi tỉnh rượu ngồi dậy trên giường, cảm giác trống rỗng thật khó chịu vô cùng.
Ôn Mạn vỗ nhẹ vào vai cô: "Bạch Vi, chị say ."
Bạch Vi vén mái tóc dài, cười nhẹ.
Cô lại quan tâm đến chuyện riêng của Ôn Mạn.
Trong thời gian Ôn Bá Ngôn nằm viện, Bạch Vi đến thăm, tình cờ gặp mặt Hoắc Thiệu Đình.
Ngay lúc đó cô đã biết, Ôn Mạn và Hoắc Thiệu Đình chưa dứt hẳn.
Cô hỏi - Ôn Mạn cũng kh giấu giếm, khẽ nói: "Tạm thời chưa quay lại, chỉ là chuyện thể xác thôi."
Bạch Vi im lặng giây lát.
Cô nói với Ôn Mạn: "Kiều An kết hôn ! Lễ cưới tổ chức m ngày nay, gia đình họ Hoắc đều sang dự nhưng Hoắc Thiệu Đình kh , chắc để tránh hiềm nghi!"
Ôn Mạn hơi giật .
Chuyện này cô thực sự kh biết.
Bạch Vi say rượu, cô nhẹ nhàng dựa đầu lên vai Ôn Mạn, khóc nức nở.
"Ôn Mạn, chúng ta dường như đều bất đắc dĩ."
"Đều yêu kh nên yêu!"
......
Bạch Vi thất vọng về Diêu Tử An, Cảnh Trần với cô chỉ là bạn tình.
Nhưng ngủ lâu, cũng sinh tình cảm.
Cô kh muốn dính vào tình cảm, nhưng dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Bạch Vi đỏ mắt: "Ôn Mạn, chị đã như vậy , em hãy l chồng tử tế !"
Ôn Mạn biết cô say .
Để tránh mất mặt trước đám đ, Ôn Mạn l ện thoại của cô gọi cho Cảnh Trần. Lúc đầu Cảnh Trần tưởng là Bạch Vi, liền nói ngay: "Mày về chưa? Tao đánh bài chán quá, thua sạch túi ."
Ôn Mạn nhẹ giọng: " là Ôn Mạn, Bạch Vi hơi say, đến đón cô được kh?"
Cảnh Trần lập tức vứt bài.
"Ở đâu, tao đến ngay."
Cảnh Trần đến nh, gần Tết nhưng mặc khá phong độ, đúng chất c tử nhà giàu.
Trên còn vương mùi nước hoa phụ nữ.
Ôn Mạn bản năng kh thích.
Cảnh Trần th cô lại nhiệt tình, đỡ l Bạch Vi liên tục gọi "chị dâu".
Ôn Mạn lạnh giọng: " và Cảnh Từ kh gì, đừng gọi thế nữa."
Cảnh Trần Ôn Mạn, cười tủm.
Chuyện Cảnh Từ làm loạn ở nhà, kh nhắc tới, đó là chuyện xấu trong nhà. Nhưng vẫn thể trêu đùa cô vài câu.
"Dù là với Cảnh Từ hay Thiệu Đình, em cũng là chị dâu của !"
Ôn Mạn lạnh nhạt: "Chuyện của kh cần bận tâm."
Cô Bạch Vi, giọng dịu lại: " đối xử tốt với Bạch Vi ."
Cảnh Trần hơi sững.
Trong ấn tượng của , Bạch Vi là đứa ngốc nghếch, còn Ôn Mạn tính lạnh lùng vẻ kh m tình cảm, kh ngờ cô lại quan tâm Bạch Vi như vậy.
Cảnh Trần ừ một tiếng, dẫn Bạch Vi .
......
Ôn Mạn tiễn Bạch Vi xong, quay vào rửa tay.
Nhà Diêu Tử An giàu , nhưng đồ bỏ! Cảnh Trần cũng nhiều tật xấu của dân nhà giàu, nhưng dù cô vẫn hy vọng thể bảo vệ Bạch Vi.
Ôn Mạn lo cho Bạch Vi.
Cô đứng một bên cửa sổ hành lang, ngắm cảnh đêm Bắc Kinh lâu.
Đêm nay là tiểu niên, khắp nơi nhộn nhịp, nhưng... cũng nhiều kh chốn về.
•
Điện thoại của Hoắc Thiệu Đình vang lên đúng lúc này.
Giọng nói của trong đêm đ, dịu dàng đến khó tin.
" lên đón em nhé?"
Ôn Mạn kh muốn quá dính dáng, càng kh muốn đời tư lẫn vào c việc, cô nhẹ giọng: "Một lúc nữa thôi, ngồi trong xe đợi em một chút."
Hoắc Thiệu Đình khẽ cười.
Ôn Mạn mặt hơi ửng đỏ, cô nghĩ chắc do uống rượu vang.
Lúc xuống lầu, đã gần 10 giờ đêm.
Chiếc Continental vàng của Hoắc Thiệu Đình đậu ngay dưới khách sạn, còn đứng dưới đèn đường
Dáng vẻ th tao thu hút ánh của nhiều phụ nữ.
Ôn Mạn bước tới trước mặt .
Hoắc Thiệu Đình ôm cô một cái, thì thầm: " nhớ em cả tối nay."
Những lời ngọt ngào này, kh phụ nữ nào kh thích nghe, Ôn Mạn cũng kh ngoại lệ.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt ướt át.
Hoắc Thiệu Đình ôm cô, một tay mở cửa xe, đỡ cô lên.
Trong xe ấm áp, Ôn Mạn vào tự nhiên cởi áo khoác, vừa quay để ra ghế sau đã th ánh mắt thăm thẳm của Hoắc Thiệu Đình.
"Hoắc Thiệu Đình, vậy?"
......
Hoắc Thiệu Đình cô từ đầu đến chân, giọng hơi khàn: "Cởi áo khoác ra, dáng thật chuẩn."
Ôn Mạn mặt đỏ bừng.
Hoắc Thiệu Đình giọng dịu dàng: "Nghe thư ký Trương nói, bác đã xuất viện."
Ôn Mạn ừ một tiếng.
Cô muốn cảm ơn , nhưng Hoắc Thiệu Đình dùng ngón tay thon dài chạm nhẹ lên môi cô.
"Tối nay chúng ta chỉ hẹn hò!"
Ôn Mạn dựa vào ghế, vẻ phong lưu tuấn tú của ... Hoắc Thiệu Đình nhịn lâu , tối nay kh biết sẽ hành hạ cô thế nào!
Chỉ nghĩ thôi, cô đã th chân mềm nhũn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-162-hoac-thieu-dinh--dung-h-ha-em.html.]
Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng đạp ga, xe chạy kh nh.
Từ đêm qua, tuyết nhẹ ở Bắc Kinh rơi kh ngừng, thêm chút tình ý, nhưng mặt đất chưa kịp phủ trắng.
Suốt đường , hai đều im lặng.
lẽ là sự ám chỉ lãng mạn ngầm hiểu.
Lại... lẽ vì quá lâu kh gần gũi, cả hai đều hơi ngại ngùng.
Ôn Mạn kh ngờ, đến căn hộ của Hoắc Thiệu Đình, cô giúp việc vẫn còn ở đó.
Cô giúp việc nghe tin Ôn Mạn đến từ sớm, vui mừng khôn xiết.
"Chúc cô Ôn tiểu niên vui vẻ."
Ôn Mạn hơi ngượng.
Nhưng Hoắc Thiệu Đình như kh chuyện gì, còn rút từ túi áo ra một phong bì dày cộm, đưa cho cô giúp việc.
"Cô Ôn cho đ."
Phong bì đó, ít nhất cũng một vạn.
Cô giúp việc cười tít mắt, nói m câu chúc phúc.
Ôn Mạn kh tiện vạch trần, cô lịch sự nói vài câu, cô giúp việc liền cầm đồ rời .
Phòng ăn sang trọng.
Sớm đã bày một bàn tiệc thịnh soạn như cơm Tất niên.
Ôn Mạn vừa cất áo khoác, Hoắc Thiệu Đình đã rót hai ly rượu vang.
mỉm cười trên khuôn mặt ển trai: "Lần này đừng đổ lên quần nữa, kh thì em đổ chỗ nào... sẽ..."
Ôn Mạn kh cho nói tiếp.
Hoắc Thiệu Đình ánh mắt thăm thẳm, "Được, chúng ta ăn cơm!"
nói theo đuổi cô, đó là nghiêm túc, ăn cơm là thực sự ăn cơm.
Ôn Mạn cảm th được coi trọng.
Cảm giác này tự nhiên là tốt, nhưng trong lòng cô vẫn muốn hỏi về chuyện Kiều An kết hôn, nhưng Hoắc Thiệu Đình kh nhắc đến nên cô cũng kh tiện hỏi.
Chỉ là sau đó, cô th tờ báo trong thùng rác.
Trang nhất, là ảnh cưới của Kiều An.
Ôn Mạn bức ảnh ngẩn ngơ, Kiều An thực sự đã kết hôn ...
Cơ thể bị ôm từ phía sau, Hoắc Thiệu Đình áp mỏng môi lên sau tai cô, "Xem gì thế?"
cũng th.
Hoắc Thiệu Đình giọng nhạt: "Bố mẹ và Minh Châu sang ."
Ôn Mạn đương nhiên kh hỏi tại kh , cô kh kh biết ều.
Hơn nữa tối nay, vốn nên vui vẻ.
Chuyện nhỏ này kh ảnh hưởng hứng thú của Hoắc Thiệu Đình, Ôn Mạn chưa kịp phản ứng, đèn pha lê trong phòng khách tắt hết, chỉ còn một ngọn đèn ngủ màu cam đỏ.
Mờ ảo, tạo kh khí mơ hồ.
Ôn Mạn ôm cổ , tưởng muốn làm chuyện đó.
Nhưng kh làm, ngược lại ôm cô: " chơi đàn cho em nghe."
Ôn Mạn chưa từng biết Hoắc Thiệu Đình biết chơi piano, nhưng đàn tấm lòng này, kh phụ nữ nào nỡ từ chối.
Chỉ là cô kh ngờ, sẽ kéo cô ngồi lên đùi .
"Hoắc Thiệu Đình..."
Ôn Mạn hơi nghiêng đầu, giọng đầy bất an.
Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng nâng cằm cô, nghiêng hôn cô, nụ hôn quấn quýt lâu... ngay cả kh khí cũng trở nên nóng bỏng.
Ôn Mạn bị hôn đến mềm nhũn, dựa vào n.g.ự.c .
Gương mặt cô đỏ ửng, nóng bừng.
Cô nghĩ, may ánh đèn mờ, kh sẽ trêu chọc cô mất.
Đúng lúc này, tiếng đàn piano vang lên.
Là bản [Ánh trăng] mà cô thích...
Bên ngoài, tuyết nhẹ bay,
Căn hộ ấm áp, cô lại trong vòng tay , tựa đầu vào nhau.
Lúc này, dù sắt đá cũng tan chảy, huống chi cô vẫn luôn thích .
Ôn Mạn lòng dạ mềm yếu.
Cô lại uống rượu, tự nhiên động lòng.
Hoắc Thiệu Đình cũng vậy, nhưng kh như lũ trai trẻ, ngược lại kiên nhẫn dành cho cô một đêm tuyệt vời...
Cô ngồi trên đùi , thế nào cô rõ nhất!
Ôn Mạn cũng nhu cầu phụ nữ, ngồi trên đùi hai tiếng đồng hồ, sớm đã bị mài mòn đến mức kh kìm được.
Cô muốn... muốn hôn cô...
"Hoắc Thiệu Đình!" Giọng cô đẫm nước.
kia rõ ràng đã như vậy, nhưng lại giả vờ kh biết, ngược lại hỏi: " vậy Ôn Mạn?"
Ôn Mạn kh chịu nổi nữa.
Cô quay , mạnh dạn ngồi trong lòng , ngẩng đầu chủ động hôn .
Tuyết, vẫn rơi...
Cửa sổ lớn, phản chiếu hình ảnh đôi nam nữ quấn quýt.
Hoắc Thiệu Đình đột ngột bế cô lên đàn piano...
Đàn piano lập tức phát ra âm th rung động!
"Hoắc Thiệu Đình..."
"Hoắc Thiệu Đình... đừng hành hạ em nữa!"
Giọng Ôn Mạn hòa cùng tiếng đàn, kh rõ là khóc hay rên rỉ, vẻ mặt xấu hổ khiến cô ngượng chín , nhưng cô kh quan tâm nữa, cô muốn làm chuyện còn quá đáng hơn.
Hoắc Thiệu Đình tối nay đặc biệt dã thú.
cúi hôn cô, nhưng kh thực sự động vào, giọng khàn gọi tên cô.
"Ôn Mạn, cảm nhận kỹ, sẽ khác biệt!"
......
Ôn Mạn mở to mắt, .
Ánh mắt ướt át, đầy nước, đáng thương vô cùng.
Hoắc Thiệu Đình chưa từng làm chuyện này với phụ nữ, nhưng tối nay muốn cô vui...
Mắt Ôn Mạn bị che lại.
Trước mắt cô là bóng tối, nhưng trên là phép thuật thi triển.
Cô sợ hãi run rẩy, chỉ thể khàn giọng gọi tên .
Hoắc Thiệu Đình...
Hoắc Thiệu Đình...
Hoắc Thiệu... Đình... Hoắc... Thiệu... Đình...
Chưa có bình luận nào cho chương này.