Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)

Chương 220: Anh nguyện để cô tự do

Chương trước Chương sau

Hoắc Thiệu Đình kh né tránh.

Một dòng m.á.u đỏ thẫm từ từ chảy xuống khuôn mặt...

Lục Khiêm kh quan tâm đến chuyện đó, đứng trước mặt Hoắc Thiệu Đình, giọng run lên vì tức giận: "Hoắc Thiệu Đình, nghĩ đến hậu quả của việc này kh? Ôn Mạn chịu đựng được kh? Nếu chẳng may... sau này đứa bé thật sự kh còn, Hoắc Thiệu Đình, sẽ kh còn đường lui! nói cho biết, sẽ chết, c.h.ế.t thật !"

Hoắc Thiệu Đình khẽ nhắm mắt: "Con biết! Con hiểu hết!"

kh còn cách nào khác!

Ôn Mạn cực kỳ hận , kh thể cho cô bất cứ thứ gì, kh thể tiếp tục chịu đựng trong đau khổ. Nếu thay đổi môi trường thể khiến cô khá hơn, vậy thì nguyện... nguyện... để cô tự do!

Lục Khiêm im lặng hồi lâu.

Nhưng Hoắc Thiệu Đình biết, đã đồng ý.

lau vết m.á.u trên trán, đứng dậy rời .

Khi cửa đóng lại, Lục Khiêm một nổi trận lôi đình, quét sạch tài liệu trên bàn chửi: "Đồ ên! Yêu cô đến thế, kh sớm làm gì?"

Chửi xong, Lục Khiêm mệt mỏi ngồi xuống.

Mắt đỏ hoe.

Thực ra trong lòng hiểu rõ, làm vậy ít nhất thể cứu được mạng sống của Ôn Mạn.

...

Hoắc Thiệu Đình trở về phòng bệnh.

Ôn Mạn vẫn dán mắt vào đứa bé, kh thể tính nổi mỗi ngày cô ngủ đủ 3 tiếng hay kh.

Cô đang dần dần kiệt quệ vì đứa bé này.

Hoắc Thiệu Đình đưa ra quyết định đó, trong lòng tràn ngập đắng cay, cảm xúc này từ nhỏ đến lớn chưa từng , nhưng giờ đây đã nếm trải.

là chồng, là cha.

đã kh làm tốt!

khiến vợ trở nên như thế này...

ôm chầm l cô.

Ôm thật chặt, lẽ là lần cuối cùng được ôm cô một cách đường hoàng như vậy.

Ôn Mạn đương nhiên kh chịu.

Hoắc Thiệu Đình ôm chặt kh bu, cằm dựa vào vai cô thì thầm: "Để ôm một lúc, chỉ lần này thôi, Ôn Mạn... đừng đẩy ra!"

Cô kh còn sức lực, im lặng để ôm.

như đang ôm một khối băng.

Nhưng vẫn say đắm áp mặt vào cổ cô, hít l hương thơm trên cô, khiến nhớ đến vô vàn kỷ niệm, những khoảnh khắc đẹp đẽ giữa và Ôn Mạn.

Rõ ràng yêu cô ...

Cô là phụ nữ đầu tiên ân ái.

nuôi cô trong nhà, tặng cô đủ thứ quà để chiều chuộng, vì cô mà đánh nhau với Cố Trường Kh, ghen với Khương Nhuệ, Cảnh Từ, Chu Mộ Ngôn... mỗi lần cô khóc đều đau lòng, mỗi lần cô rời đều hối hận.

Rõ ràng yêu cô ...

Hoắc Thiệu Đình hôn lên tóc cô, giọng run run: "Ôn Mạn, yêu em!"

Ôn Mạn cứng đờ .

yêu hay kh yêu cô, với cô đều vô nghĩa.

Cô kh phản ứng, nhắm mắt ôm chặt hơn, như dồn hết sức lực, khiến Ôn Mạn đau đớn khó chịu, cô khàn giọng nói: " làm em đau!"

" cũng đau!"

"Ôn Mạn, cũng đau!"

Trước kia, cô sẽ xót xa cho , nhưng giờ dù đau thế nào, cô cũng thờ ơ!

...

Y tá mang thuốc vào, cảnh tượng này khiến cô ta lúng túng.

Vội vàng đặt thuốc xuống rời .

Hoắc Thiệu Đình hai viên thuốc trên khay, vốn là thuốc chống trầm cảm của Ôn Mạn, nhưng hôm nay kh , hai viên thuốc đã được thay bằng thuốc ngủ.

Chỉ cần Ôn Mạn uống vào, cô sẽ ngủ sâu hơn 10 tiếng.

Hoắc Thiệu Đình từ từ bu cô ra.

Giọng run nhẹ: "Ôn Mạn, em uống thuốc !"

Ôn Mạn kh từ chối uống thuốc, cô biết bị bệnh, cô muốn ều trị, nh chóng uống hai viên thuốc với nước ấm.

Cơn buồn ngủ dần kéo đến...

Cô cảm th mệt mỏi chưa từng , như thể ngủ cả đời.

"Hoắc Thiệu Đình..."

em lại buồn ngủ thế này?

Cơ thể cô từ từ mềm nhũn, được đỡ l, ôm vào lòng.

đặt cô lên giường nhỏ, lặng lẽ .

Trước khi sinh Ôn Mạn nặng 55kg, giờ chỉ còn 40kg, toàn thân chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt nhỏ n gầy gò khiến ta đau lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-220--nguyen-de-co-tu-do.html.]

Hoắc Thiệu Đình vuốt ve khuôn mặt cô, nhẹ nhàng cảm nhận hơi ấm.

Một lúc lâu, tháo sợi dây chuyền trên cổ cô.

Trên đó chiếc nhẫn tặng.

Chỉ khi cô ngủ, mới thể nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út của cô.

và cô, cuối cùng cũng trở thành vợ chồng đúng nghĩa!

Hoắc Thiệu Đình nằm xuống ôm cô, áp mặt vào cổ cô, lát sau nơi đó ướt đẫm... ước gì thời gian ngừng lại khoảnh khắc này.

Tiểu Hoắc Tây vẫn khỏe mạnh.

và Ôn Mạn, vẫn là vợ chồng...

Ôn Mạn ngủ suốt 24 tiếng.

Cô từ từ mở mắt, đầu óc trống rỗng, sau đó cơ thể như trí nhớ tự động đứng dậy, chạy về phía cửa kính.

Hoắc Tây...

Hoắc Tây thế nào ?

Nhưng khi th phía đối diện, cô sững sờ.

Phòng lồng ấp trống trơn, tất cả thiết bị đã được dọn , chỉ còn lại chiếc chăn nhỏ từng bọc Hoắc Tây, trống trải nằm đó...

Đứa bé tên Hoắc Tây, kh còn nữa.

Ôn Mạn tỉnh táo lại, mặt đẫm nước mắt, cô gõ cửa kính gọi tên Hoắc Tây...

"Hoắc Tây... Hoắc Tây..."

Mẹ ở đây,

Hoắc Tây... con đâu ?

Cơ thể cô được một thân hình ấm áp ôm chặt, Hoắc Thiệu Đình ôm cô, môi áp vào tóc cô kh để cô tự làm tổn thương , giọng khàn đặc nói với cô: "Hoắc Tây, kh còn nữa!"

Ôn Mạn đờ .

Cô chớp mắt, l mi ướt đẫm, kh thể rõ bất cứ thứ gì.

Cô kh tin!

Cô chỉ ngủ một giấc, Hoắc Tây lại biến mất?

ên cuồng gõ vào kính, bàn tay sưng đỏ vẫn kh bỏ cuộc...

Cô luôn nghĩ tất cả chỉ là ảo ảnh, là giấc mơ!

Tỉnh dậy, Hoắc Tây của cô vẫn còn!

Ôn Mạn bắt đầu đập phá ên cuồng, những âm th vỡ tan chắc c sẽ đánh thức cô, để cô tỉnh giấc... nhất định là mơ!

Hoắc Thiệu Đình ôm chặt cô, mọi thứ trong phòng đều bị đập tan.

Cánh tay đầy máu...

Ôn Mạn mọi thứ trước mắt, cô từ từ chấp nhận hiện thực, Hoắc Tây của cô thật sự kh còn nữa, biến mất khỏi thế gian này!

Hoắc Thiệu Đình ôm chặt cô: "Ôn Mạn, bình tĩnh lại!"

Ôn Mạn như ên, tát m cái khóc nức nở: "Hoắc Thiệu Đình... Hoắc Tây kh còn nữa! Con bé kh còn nữa!"

Hoắc Thiệu Đình chịu đựng tất cả!

biết Ôn Mạn cực kỳ hận , nhưng chỉ thể chịu đựng!

ôm cô.

Ôm l chút hơi ấm cuối cùng giữa họ...

lâu, lâu...

Ôn Mạn hoàn toàn mất phương hướng, cô khẽ nói: "Con bé ở đâu? Em muốn gặp nó."

Hoắc Tây còn quá nhỏ, chắc sợ hãi.

Hoắc Thiệu Đình kh muốn cô , sợ cô bị kích động: "Đợi một ngày nữa , giờ em cần nghỉ ngơi."

Nhưng Ôn Mạn kiên quyết.

"Em ! Hoắc Thiệu Đình... đó là con của em, em !"

...

Chiều tà, hoàng hôn bu xuống.

Trong khuôn viên nghĩa trang họ Hoắc, bóng cây cao lớn phủ lên mặt đất, ánh mặt trời đã tắt.

Bên cạnh mộ bà nội họ Hoắc, thêm một nấm mồ nhỏ.

Ôn Mạn bước xuống xe, chạy loạng choạng.

Khi th nấm mồ nhỏ, cô đờ đẫn, hai chân mềm nhũn quỳ xuống, run rẩy bốc một nắm đất.

Đất tươi ẩm ướt, lẫn vài mầm non...

Khoảnh khắc này, Ôn Mạn cuối cùng cũng hiểu.

Hoắc Tây thật sự kh còn nữa...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...