Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 43: Ôn Mạn thực sự trong sạch thuần khiết
Ôn Mạn mệt lả .
Nhưng đêm khuya, cô trằn trọc kh chợp mắt được. Mỗi lần mơ màng chìm vào giấc ngủ, cô lại cảm th một đôi tay mạnh mẽ ôm l thân , đàn khẽ gọi tên cô: "Ôn Mạn..."
Cô giật tỉnh giấc.
Trong căn phòng ngủ tối om, chỉ ánh trăng lọt qua khe rèm chiếu xuống một chút ánh sáng mờ ảo, khiến mọi thứ trở nên hư ảo khó nắm bắt.
Ôn Mạn ngồi dậy, khẽ chạm vào khuôn mặt .
Kh là mơ.
Cô đang ở nhà Hoắc Thiệu Đình, nằm trên chiếc giường của ...
Cánh cửa phòng ngủ khẽ mở, Hoắc Thiệu Đình vừa xong việc quay về. Vừa bước vào, đã th Ôn Mạn ngồi trên giường, khuôn mặt ngơ ngác như một chú cún con tội nghiệp.
Hoắc Thiệu Đình bỏ ý định bật đèn, đến bên giường ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa mái tóc dài mềm mại của cô: " em vẫn chưa ngủ?"
Ôn Mạn dựa vào vai , ngoan ngoãn theo bàn tay .
Hoắc Thiệu Đình biết cô muốn hỏi ều gì, liền khẽ thì bên tai: " vừa sắp xếp xong , sáng mai sẽ một chuyến, nếu kh gì bất ngờ thì thể bảo lãnh được."
Ôn Mạn vô cùng biết ơn.
Cô kh nói gì, chỉ ôm l cổ .
Hoắc Thiệu Đình đang ở tuổi th xuân tràn đầy sinh lực, kh cần kìm nén bản thân. Thế là mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên, dưới sự dẫn dắt của , hai ôm nhau, đắm đuối trong nụ hôn...
Ôn Mạn là lần đầu nên đôi chút bối rối, tay chân kh biết đặt ở đâu.
Cơ thể càng run rẩy kh ngừng.
Càng như vậy, Hoắc Thiệu Đình càng thêm kích động...
Đúng lúc cả hai đều mê , Ôn Mạn nhíu mày khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
" thế?" Hoắc Thiệu Đình thở gấp, khẽ hỏi bên tai cô.
Ôn Mạn run giọng: "Gót chân bị trầy , hơi đau."
Hoắc Thiệu Đình đỡ l sau gáy cô, từ trên cao xuống. Ôn Mạn sợ kh vui, liền ôm chặt cổ nũng nịu: "Kh đau nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-43-on-man-thuc-su-trong-sach-thuan-khiet.html.]
Hoắc Thiệu Đình khẽ cười.
dùng mũi chạm nhẹ vào mũi cô, giọng khàn đặc: "Cô giáo Ôn, còn nóng vội hơn cả à?"
Ôn Mạn đỏ mặt đến mức tưởng chừng sắp chảy máu.
Hoắc Thiệu Đình kh trêu cô nữa, với tay bật chiếc đèn ngủ, ánh sáng vàng nhạt chiếu rõ hình dáng đang đắm đuối của cả hai.
Ôn Mạn vội kéo chăn che lại.
Hoắc Thiệu Đình cười: "Ngại thế? tưởng em là cô bé ngây thơ kh biết gì, càng kh dám động vào."
chỉ đùa, nhưng kh ngờ Ôn Mạn thực sự chưa từng đàn .
rời giường l hộp cứu thương, Ôn Mạn theo bóng lưng .
Thân hình đẹp, cơ bắp săn chắc trên khung xương cao lớn, dáng dài mà kh quá lực lưỡng.
Trước khi Hoắc Thiệu Đình quay lại, Ôn Mạn vội mặc áo sơ mi vào.
Một lát sau, Hoắc Thiệu Đình mang hộp cứu thương về, Ôn Mạn đã ngồi ở mép giường, cô khẽ nói: "Để em tự làm."
Hoắc Thiệu Đình giữ tay cô lại.
quỳ xuống, nắm l một chân Ôn Mạn, nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô.
Ôn Mạn cảm th bất an.
Trong mối quan hệ này, cô nghĩ Hoắc Thiệu Đình kh cần đối xử tốt với cô như vậy, ít nhất là kh cần chu đáo đến thế.
Hoắc Thiệu Đình ngẩng lên: "Đừng cựa quậy."
Đoán được suy nghĩ của cô, nhẹ giọng: " kh thích ép buộc khác, khoảng thời gian chúng ta bên nhau này là bình đẳng... Ừm, trạng thái lý tưởng nhất là cả hai cùng vui vẻ."
Câu nói này thật sự ... phóng khoáng.
Ôn Mạn muốn hỏi đã bao nhiêu mối quan hệ như vậy, nhưng nghĩ lại th thật vô nghĩa: Họ thực ra chẳng là gì của nhau! Hoắc Thiệu Đình kh nói rõ, nhưng cô hiểu ý , sẽ đối xử tốt với cô, nhưng khi chán, đó sẽ là lúc mọi chuyện kết thúc!
Ôn Mạn thầm nghĩ: Cô nên biết ơn , trong lúc tủi hổ nhất, đã cho cô chút tự tôn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.