Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)

Chương 453: Thước Thước nghĩ anh không yêu em

Chương trước Chương sau

Lục Khiêm: ...

Chiếc xe thể thao màu trắng dừng lại.

Lục Khiêm một tay bế Tiểu Lục U, bước lên mở cửa xe.

Minh Châu bước xuống liền vội hỏi: "Thước Thước về à?"

Lục Khiêm gật đầu.

"Ở đâu?" Minh Châu hấp tấp thẳng vào đại sảnh.

Lúc này, Tiểu Lục U bi bô nói: " quỳ! Bố quỳ!"

Minh Châu nghi hoặc Lục Khiêm: "Chuyện gì vậy? Tìm về mà còn bắt nó quỳ?"

Lục Khiêm kh biết giải thích thế nào.

Minh Châu liếc , nh chóng bước vào đại sảnh, ngay lập tức th con trai cưng đang quỳ gối.

Tiểu Lục Thước quỳ đó, khuôn mặt trắng trẻo ướt đẫm mồ hôi.

Tr thật tội nghiệp.

Minh Châu đến bên, ngồi xổm xuống hỏi nhẹ nhàng: " thế con?"

Tiểu Lục Thước chút xấu hổ, kh muốn nói.

Lục Khiêm bế Tiểu Lục U bước vào, hiểu rõ chuyện nhất, nhưng lúc này cũng kh muốn nói trước mặt Minh Châu.

Bà lão xen vào: "Hai đứa trẻ đánh nhau thôi! Chuyện nhỏ!"

Bà tinh mắt, nhận ra Tiểu Lục Thước đã biết hối lỗi.

Kh muốn cặp vợ chồng này mắng con thêm, bà làm bộ nghiêm mặt: "Quỳ cũng quỳ , hai kh được trách con nữa, nó đã khó chịu !"

Quả nhiên, Tiểu Lục Thước mắt đỏ hoe.

Minh Châu đoán ra phần nào.

Lục Khiêm, Lục Khiêm chỉ biết cười khổ.

tưởng Minh Châu sẽ bênh con, bởi cô kh thích Tiểu Lục U, lại thường chiều chuộng Thước Thước.

Nhưng kh ngờ, Minh Châu kh trách mắng, cũng kh bào chữa cho Tiểu Lục Thước.

Cô nhẹ nhàng xoa đầu con trai.

Giọng dịu dàng: "Nếu con th sai, khi nào con th ổn thì đứng dậy ăn cơm nhé?"

Tiểu Lục Thước mắt ngân ngấn lệ.

Lục Khiêm Minh Châu, con trai, lòng xao xuyến.

Trong lúc kh hay biết, Minh Châu đã trưởng thành, Thước Thước cũng lớn khôn.

Và lớn lên thật tốt!

Lục Khiêm đặt Tiểu Lục U xuống, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cô bé.

Tiểu Lục U lắc lư bước .

Cô bé ngồi xuống ghế nhỏ, l bình sữa đưa cho Lục Thước: " uống nước."

Lục Thước thương em.

Trong lòng đang bực bội, nhưng kh nỡ quát em gái.

"Ra chỗ kia chơi , mát hơn."

Tiểu Lục U đâu hiểu, cứ giơ bình sữa đòi uống, khiến cơn giận của Tiểu Lục Thước tan biến.

Tiểu Lục Thước kéo ghế em lại gần.

Hai em dựa vào nhau.

Bà lão đưa cái quạt cho Tiểu Lục U, bảo cô bé quạt cho .

Khi đứng dậy con trai , bà làm bộ giận dữ: "Kh nấu cơm à? Đứng đây làm gì? Kh th lớn bé đều chưa ăn à, kh mắt à, đáng đời ế vợ!"

Lục Khiêm liếc Minh Châu.

cười xòa với bà: "Bà dạy lắm!"

vào bếp nấu ăn.

Minh Châu định theo, phụ bếp và bàn chuyện Thước Thước, bà lão kéo lại: "Cấm ! Kh được chiều chồng như thế! giúp khác bên ngoài, kh thể nấu bữa cơm cho vợ con ?"

Minh Châu đành kh nữa.

Bà lão lại truyền đạt vài bí quyết.

Tiểu Lục Thước vểnh tai nghe, Tiểu Lục U cũng chăm chú.

Khuôn mặt trắng như ngọc của cô bé lấm tấm mồ hôi, l tay áo lau cho em, giọng thô ráp: "Chỗ kia mát hơn."

Tiểu Lục U ôm chầm l .

Lục Khiêm nấu ăn nh.

Chỉ nửa tiếng đã chuẩn bị xong bữa cơm cho cả nhà, c ra c, cơm ra cơm.

bưng lên bàn.

Liếc Tiểu Lục Thước, vẫn còn quỳ đó!

Lục Khiêm đặt khay xuống, chùi tay: "Ăn cơm! Con kh đói nhưng em gái đói , định để nó ngồi đây mãi ?"

Tiểu Lục Thước em gái.

Tiểu Lục U há miệng: "Đói."

mím môi, đứng dậy, ôm em lên bàn ăn.

bé 8 tuổi lặng lẽ muốn bế em lên ghế nhưng kh nổi.

Lục Khiêm nhẹ nhàng bế lên, quàng khăn ăn cho cô bé, xới cơm cho các con.

Bà lão tới cười mắng: "Mới giống bố chứ!"

Lục Khiêm Minh Châu. Cô mặt lạnh kh nói gì, bèn nói: "Bà nói kh tính! mẹ chúng nó nói mới được."

Minh Châu kh đáp, lặng lẽ ăn cơm.

Ăn xong, đã 2 giờ rưỡi chiều.

Bà lão dắt hai đứa trẻ .

Lục Khiêm lên lầu, muốn nói chuyện với Minh Châu.

Chuyện hôm nay, nhỏ thì là xung đột giữa hai đứa trẻ, hoặc Thước Thước cư xử thô bạo.

Lớn hơn thì đây là lần thứ hai Lục Thước bỏ nhà .

Lòng Lục Khiêm vẫn kh yên.

Lên đến lầu, Minh Châu đang ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ.

Rõ ràng, cô cũng muốn nói chuyện với .

Lục Khiêm muốn xoa dịu kh khí, tắm trước, rửa sạch mùi cà ri trên .

Tắm xong, thay bộ đồ thoải mái.

Minh Châu .

Lục Khiêm đến ngồi đối diện, hỏi nhẹ: "Vẫn giận ?"

Minh Châu lắc đầu.

Hai cùng im lặng, Lục Khiêm lên tiếng trước: "Minh Châu, chuyện Lam Tử My... lẽ và em đều nghĩ đã qua, đã bu bỏ, nhưng Thước Thước nó vẫn nhớ."

Vì thế, hôm nay bé mới hành động quá khích như vậy.

Minh Châu kh biết nói với về chuyện này.

Lục Khiêm đã suy nghĩ kỹ , đứng dậy, ngồi xổm trước mặt cô, giọng khàn khàn nói:

"Bây giờ hai phương án. Một là sẽ kh gặp đứa bé đó nữa. Hai là... đưa Thước Thước gặp bác sĩ tâm lý."

Minh Châu khóc.

Cô kh khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ để nước mắt rơi.

Lục Khiêm nắm l tay cô.

kh an ủi, cũng kh ngăn cô. biết Minh Châu cần được giải tỏa.

Làm cha mẹ, th con trai gặp vấn đề tâm lý, làm kh đau lòng?

lâu sau...

Mặt trời lặn, ánh hoàng hôn chiếu qua cửa kính phủ lên phòng ngủ một lớp ánh vàng, cũng khiến gương mặt cô trở nên dịu dàng ấm áp. Cô bình tĩnh hỏi:

"Lục Khiêm, vậy quyết định của là gì?"

Một bên là con trai ruột, một bên là đứa trẻ mồ côi của Lục Quân.

sẽ chọn ai?

Khi Minh Châu hỏi, trong lòng cô đã chủ ý.

Nếu Lục Khiêm chọn Lục U, dù yêu đến đâu, cô cũng sẽ mang theo Thước Thước và Tiểu Lục U rời .

Cô kh đủ rộng lượng.

Lục Khiêm siết c.h.ặ.t t.a.y cô, nói nhẹ:

" sẽ kh đến đó nữa."

Minh Châu quay mặt , vừa đau khổ vừa xấu hổ.

Cô kh cố ý nhắm vào đứa trẻ đó, cô biết nó vô tội. Nhưng cuộc đời đôi khi thật tàn nhẫn!

Cô kh muốn Thước Thước còn nhỏ đã gặp bác sĩ tâm lý.

Lục Khiêm cũng kh dễ chịu sau khi nói ra quyết định.

đứng dậy ra ban c gọi ện cho Lưu thư ký, chỉ nói vài câu ngắn cúp máy.

Khi quay lại, Minh Châu đang ngồi thẫn thờ bên ghế sofa.

Lục Khiêm đến bên, ôm nhẹ cô vào lòng, để đầu cô tựa vào bụng .

Giọng khàn đặc:

"Em hối hận khi quay lại với kh?"

Minh Châu kh trả lời.

Cả hai đều hiểu, Thước Thước đã vấn đề tâm lý.

bé nghĩ bố kh yêu , thậm chí trong lòng bố, kh quan trọng bằng đứa trẻ tên Lục U.

...

Chuyện này ảnh hưởng đến kh khí giữa hai .

Đêm đó, Minh Châu kh muốn ngủ chung với Lục Khiêm. Cuối tuần, cô đưa các con về biệt thự họ Hoắc.

Kh ngờ,

Hoắc Thiệu Đình đang ở biệt thự, nhưng Ôn Mạn và các con kh ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-453-thuoc-thuoc-nghi--khong-yeu-em.html.]

th , Minh Châu hơi ngại.

Hoắc Thiệu Đình ngồi thoải mái, chân dài duỗi ra, liếc cô:

"Lại cãi nhau à?"

Minh Châu kh dám nói thật.

Cô bế Tiểu Lục U lên sofa:

"Kh !"

Hoắc Thiệu Đình bế đứa bé bụ bẫm lên, véo má chơi, vừa nói như kh:

" đoán là hai lại quẩn qu trong vòng luẩn quẩn! Minh Châu, thực ra hai cũng đã con trai con gái đủ cả, mở rộng tấm lòng ra. Đừng nghĩ đến chuyện kết hôn nữa, khi cần thì ở cùng nhau, thể tiến thể lùi, hoàn hảo!"

Hoắc Chấn Đ xuống cầu thang, nghe th câu này, mặt đen lại:

"Thiệu Đình, mày dạy em gái cái thứ tào lao gì vậy? Thu lại m thứ đồi bại trong đầu mày !"

Hoắc Thiệu Đình kh giận, chỉ cười nhẹ:

" nghĩ em sẽ đồng ý."

Hoắc Chấn Đ kh tin.

Nhưng lúc này, Minh Châu lại nói nhẹ:

"Em th nói đúng."

Hoắc Thiệu Đình lại cười.

Mắt Minh Châu ngân ngấn lệ:

"Chỉ là em quá để tâm!"

Hoắc Thiệu Đình đứa bé cho Hoắc Chấn Đ, đứng dậy lười biếng:

" về thôi! Kh vợ sẽ nghi ngờ đ! Minh Châu nhớ này, để đàn chạy theo em, đừng chủ động nữa! tay chân, đâu đến nỗi kh chạy nổi."

Chuyện của Tiểu Lục Thước, nói kh trách Lục Khiêm, kh đồng ý.

kh mất trí nhớ chứ?

kh quên m năm trước thăm Lục U, lần đầu làm mất Thước Thước chứ?

Vậy mà vẫn dễ dàng .

Một số chuyện, kh Minh Châu gật đầu là làm được. nói với Thước Thước kh?

Hoắc Thiệu Đình nhớ rõ năm đó,

Đêm Giao thừa.

Trời tuyết rơi.

Thước Thước ngồi lì ở cửa,

ra ngoài tuyết, chờ đợi Lục Khiêm, chờ cái chú đáng ghét , chỉ để nghe một câu "thằng bé ngốc"!

Thước Thước mới 8 tuổi, nhưng Lục Khiêm đã làm tổn thương bé quá nhiều lần!

Lục Khiêm kh chỉ nợ Minh Châu, mà còn nợ Thước Thước, nhưng cha này đã kh làm tốt.

Hoắc Thiệu Đình nói vừa đủ.

đến đây mà kh cho Ôn Mạn biết, kh ăn cơm mà rời ngay.

Sau khi , Hoắc Chấn Đ con gái cưng, ho nhẹ:

"Hình như... hình như con trai bố nói cũng lý!"

Minh Châu "ừ" một tiếng.

Cô và Lục Khiêm quay lại quá nh, hương vị tình yêu lẽ quá ngọt ngào, khiến cô bỏ qua Thước Thước.

Giờ bình tĩnh lại, như một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống chân.

Minh Châu tạm thời muốn giữ khoảng cách.

Chủ nhật cô dành cả ngày cho các con. Tuần sau, Lục Khiêm cách ngày lại đến thăm các con, nhưng ít nói chuyện với Minh Châu, sự xa cách lại xuất hiện.

Đến cuối tuần,

Lục Khiêm lái xe đến.

Tiểu Lục U chạy đến với .

Lục Thước ngồi ở cửa làm bài tập.

Lục Khiêm bế Tiểu Lục U vào nhà, ngồi cạnh Lục Thước, hỏi nhẹ:

"Mẹ đâu?"

Lục Thước chưa kịp nói,

giúp việc đã nói:

"Tiểu thư quay phim ở tỉnh khác , một tuần nữa mới về!"

Lục Khiêm giật .

Đi quay phim xa, còn một tuần?

Cô kh nói với !

giúp việc cười:

"Vâng! Lúc tiểu thư khóc thương, may Lục tiên sinh đến, thể chơi cùng cô bé."

Lục Khiêm "ừ" nhẹ.

nhờ giúp việc pha nước ấm cho Tiểu Lục U, thả một b hoa nhỏ vào, để cô bé cầm uống.

ngồi cùng Lục Thước làm bài tập.

Sau chuyện đó, Lục Thước đối xử lạnh nhạt hơn.

Lục Khiêm con trai, nói chuyện như lớn:

"Chuyện hôm đó, bố nên xin lỗi con."

Lục Thước ấn bút chì vào gi.

bé dừng lại nói:

"Kh ! Con quen ."

Trái tim Lục Khiêm tê lại.

kh nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi cùng con.

Nhưng những chuyện, một khi xảy ra, dù cố gắng thế nào cũng kh thể cứu vãn.

Lục Thước với , như đã khóa chặt cánh cửa tâm hồn.

Vẫn quan tâm,

Nhưng kh còn dễ dàng mở lòng nữa.

Lục Khiêm th trống vắng, nhưng dù đau lòng cũng chịu đựng. Tình cảm của với Thước Thước, như nắm đ.ấ.m đấm vào b, vô dụng.

Hai ngày trôi qua, đứa bé kh chủ động nói chuyện với .

Tối thứ Hai,

Lục Khiêm đứng một bên cửa sổ văn phòng, nghĩ về Thước Thước, nghĩ về Minh Châu.

Hơn một tuần , Minh Châu ít liên lạc với .

kh thô lỗ, dù thế nào cũng cảm nhận được sự lạnh nhạt của cô. Sự lạnh nhạt này kh vì cô kh còn yêu , mà là vết nứt từ cuộc sống.

kh biết làm hàn gắn, cô cũng kh biết vượt qua thế nào.

Bà lão nói , mọi chuyện quá suôn sẻ.

nghĩ lại, lẽ đúng vậy!

Mùa hè oi bức, mưa gi nhiều.

Bên ngoài cửa kính, chớp giật sấm rền, một tia chớp xé ngang bầu trời thành phố.

Đêm tối bỗng sáng như ban ngày.

Mưa như trút nước.

Lục Khiêm trời, quyết định ngủ lại c ty, kh mạo hiểm lái xe về.

Đang suy nghĩ miên man, ện thoại reo.

Là số máy bàn từ căn hộ riêng của Minh Châu.

Lục Khiêm vội bắt máy.

gọi là bác giúp việc, giọng hoảng hốt:

"Lục tiên sinh ở thành phố B kh? Thước Thước và Tiểu Lục U đang ở đây, Thước Thước sốt , mưa to quá bác sĩ kh đến được, tiên sinh cách nào kh? Biệt thự bên kia lẽ mất sóng, gọi mãi kh th!"

Lục Khiêm siết chặt ện thoại, nói ngay:

" đến ngay."

Bác giúp việc lo lắng:

"Tiên sinh lái xe cẩn thận, mưa to lắm."

Lục Khiêm đã cúp máy.

cầm chìa khóa xe ra, xe đậu ở bãi đỗ ngoài trời. Gió lớn mưa to, ô kh che nổi, một phút sau, áo sơ mi ướt sũng.

Lục Khiêm kh quan tâm.

Mở cửa xe, nước mưa tràn vào miệng.

Trong xe cũng ướt một góc.

lên xe, bật cần gạt nước, nhưng tầm vẫn mờ mịt.

Thời tiết thế này, kh thích hợp để ra ngoài.

Mưa gió cuốn qua từng góc phố, cây cối đổ ngổn ngang, túi nilon bay tứ tung, trời đất như hòa làm một.

Xe Lục Khiêm được nửa đường.

Một mảnh sắt từ đâu rơi xuống.

Trúng ngay ghế sau.

Xe mất lái, lao hơn 10 mét dừng lại, Lục Khiêm đập mạnh vào vô lăng...

Trán chảy máu.

Đầu choáng váng, kh đủ tỉnh táo để lái xe, nhưng vẫn lau vết m.á.u trước mắt, nhấn nhẹ chân ga.

Điện thoại reo hai tiếng tắt ngấm.

Bên kia,

Minh Châu sốt ruột gọi lại.

Nhưng ện thoại Lục Khiêm kh liên lạc được!

Cô nghe bác giúp việc nói Lục Khiêm đã , cô kh yên tâm...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...