Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 513: Xin lỗi, tôi và Lục Huân đã kết hôn rồi!
Lục Thước trở về nhà.
Bà Lưu đã dậy từ sớm, khẽ khàng chuẩn bị bữa sáng.
"Con dậy à!"
"Mẹ vừa làm hai quả trứng ốp la cho con, còn vắt sữa bò tươi nữa. Đàn ở tuổi này bồi bổ nhiều vào."
Lục Thước gật đầu: "Con cảm ơn mẹ!"
Bà Lưu hơi ngạc nhiên, sau đó giả vờ trách móc: "Miệng lưỡi ngọt ngào thế! Con và Tiểu Huân còn chưa đăng ký kết hôn, chưa làm đám cưới nữa là!"
Lục Thước chỉ cười.
cầm tài liệu, đến cửa sổ hút một ếu thuốc.
Trong bếp, bà Lưu đang nấu ăn, thỉnh thoảng mùi thơm của thức ăn bay ra. Bên là phòng ngủ của Lục Huân, yên tĩnh kh một tiếng động.
Đêm qua đã qu rầy cô khá lâu, giờ cô vẫn chưa tỉnh.
Lục Thước kh khỏi mỉm cười dịu dàng.
dập tắt ếu thuốc, bước vào phòng ngủ.
Căn phòng thơm mùi hương nữ tính yên tĩnh, Lục Huân vẫn đang ngủ, thân hình nhỏ bé chìm trong chăn, chỉ lộ ra một lọn tóc đen.
Lục Thước ngồi xuống giường, khẽ cười.
nhẹ nhàng kéo lọn tóc của cô.
Lục Huân tỉnh giấc, cô cuộn tròn trong chăn .
Lục Thước đẹp trai, lúc này lại dịu dàng, cô một lúc ngoan ngoãn áp má vào đùi ...
Lục Thước vuốt ve khuôn mặt cô một lúc, giọng khàn khàn nói: "Mặc áo vào ."
Lục Huân kh muốn dậy.
l tài liệu vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cô: "Bà nhà nào mà lười như em thế này, mẹ em đã dậy làm bữa sáng ."
Lục Huân lại càng chui sâu vào lòng , nhất quyết kh chịu dậy.
Cuối cùng, Lục Thước đành tự tay mặc cho cô chiếc áo len ở nhà, bế cô ra ghế sofa.
Khi th bản thỏa thuận tiền hôn nhân và đơn đăng ký kết hôn,
Lục Huân bỗng tỉnh táo hẳn.
Môi cô run nhẹ, giọng nói cũng nghẹn ngào: "Lục Thước, chưa từng nói... chúng ta... đột ngột quá."
Cô kh muốn gây áp lực cho .
Lục Thước đưa tay xoa đầu cô, dịu dàng nói: " đã quyết định sẽ sống cả đời với em, sớm hay muộn cũng kh khác gì."
Tim Lục Huân đập nh.
Cô cầm những tờ gi đó, thậm chí kh đọc kỹ, cũng kh biết Lục Thước đã chuyển nhượng toàn bộ tài sản cá nhân cho cô, thêm 10% cổ phần của Lục thị.
Sau này, ngoài Lục Thước, cổ phần của Lục Huân và Lục U sẽ ngang nhau.
Lục Huân kh quan tâm đến những thứ này, tim cô đập càng lúc càng nh, cô chỉ biết một ều.
Cô sắp một gia đình .
Thuở nhỏ, cô bị bỏ rơi nhiều lần, cô khao khát một mái nhà, giờ cuối cùng cũng thành hiện thực, mà này lại là Lục Thước.
mà cô yêu sâu đậm.
Trên đời này còn gì hạnh phúc hơn thế?
Cô đứng im một lúc.
Lục Thước véo má cô: ", vui đến mức kh nói nên lời à?"
Lục Huân : "Em ký thật đ, ... sẽ kh hối hận chứ?"
Hiếm khi cô chút tính trẻ con: "Em ký xong sẽ là vợ , sau này Tư An Nhiên hay Vương An Nhiên đều kh cưới được nữa đâu. Lục Thước, nghiêm túc chứ?"
Lục Thước cô chăm chú.
Một lúc lâu sau, mới khẽ nói: " kh muốn cưới ai khác, chỉ muốn cưới Tiểu Huân của chúng ta thôi."
Lục Huân cắn nhẹ môi dưới.
cô đặt gi tờ lên đùi , cúi viết tên .
Chăm chú và trang trọng!
Viết xong, ngón tay thon dài của cô run nhẹ, mãi kh ngẩng mặt lên.
Lục Thước nhẹ nhàng nắm l tay cô.
Sau đó, ôm cô vào lòng, nụ hôn nhẹ đặt lên trán cô, vô cùng trân quý... Đúng lúc yên bình này, bà Lưu gọi Lục Thước ra ăn sáng.
Lục Huân chút lưu luyến.
Lục Thước cũng vậy, nhưng hôm nay bận lắm, một lúc nữa còn gặp luật sư để làm thủ tục kết hôn.
nói nhỏ: "Em ngủ thêm một chút ! Chiều nay em còn gặp khách hàng nữa."
Diệp Bạch kh ở đây, Lục Thước muốn sắp xếp cùng cô, nhưng Lục Huân từ chối.
"Chỉ là gặp khách hàng thôi, lại là quen nữa."
Lục Thước gật đầu.
Bà Lưu cùng ăn sáng, ân cần dặn dò vài câu, đại loại là tình cảm của bề trên với con cháu. Lúc ra về, Lục Huân đã mặc xong quần áo, tiễn xuống lầu.
Lục Thước ngồi vào xe, lại vẫy tay.
Lục Huân cúi , hôn lên môi . Lục Thước thì thầm: "Chiều đón em đến nhà bố mẹ ăn cơm."
Lục Huân gật đầu.
Cô vừa định đứng thẳng dậy, nhưng Lục Thước lại đặt tay lên sau gáy cô, hôn sâu hơn.
Hôn một lúc lâu, khàn giọng nói: "Tiểu Lục Thái Thái, đây."
Lục Huân đỏ mặt.
Cô lùi lại một bước . Lúc khởi động xe, Lục Thước lại vẫy tay với cô.
Lòng Lục Huân ngập tràn ngọt ngào.
Cô thích cách gọi cô... Tiểu Lục Thái Thái!
...
Lục Thước đến gặp luật sư của trước, nửa tiếng sau mới đến văn phòng của Hoắc Tây.
"Chị!"
Sáng sớm, Hoắc Tây đang chơi bi-a, cúi nói nhẹ: "Đã nghĩ ra cách đối phó chưa? Một Tư An Nhiên đã đủ phiền , lũ già ở thành phố C còn khó xơi hơn! Lục thiếu gia, đang muốn làm kẻ thù của cả họ Lục đ!"
Đánh xong một lượt,
Hoắc Tây liếc : "Nổi giận vì mỹ nhân! Khá lắm em trai."
Lục Thước cười khổ.
châm một ếu thuốc: "Vẫn chưa nghĩ ra! Nhưng chắc c sẽ cách, kh?"
Hoắc Tây dựa vào bàn bi-a.
Tư thế của cô đẹp, Lục Thước: "Cách của kh là làm đám cưới với Tiểu Huân đ chứ? Giỏi lắm, đã nói với ngoại và bố mẹ Tiểu Huân chưa?"
Lục Thước cười nhạt, kh phủ nhận.
Hoắc Tây nghiêm túc hơn.
Cô Lục Thước như đang phân tích, một lúc sau khẽ hừ: "Nhà một tình thánh đây, Lục thiếu gia!"
Câu này cũng đúng.
Trong số con cháu nhà họ, chỉ Lục Thước kết hôn sớm.
Những khác, còn chưa th bóng dáng đâu!
Hai nói vài câu vô thưởng vô phạt, bàn về cách đàm phán với nhà họ Tư. Hoắc Tây cho rằng nên an ủi Tư An Nhiên, dù con gái họ cũng mất mặt, cho họ cái d dự để xuống nước.
Lục Thước tính khí kh tốt.
Ngày trước, nhất định kh nhẫn nhịn, sẽ đấu với nhà họ Tư đến cùng.
Nhưng giờ đã gia đình, còn kết hôn sinh con với Lục Huân, chăm sóc vợ con, kh muốn sinh sự nữa, nên đồng ý với ý kiến của Hoắc Tây.
Đến giờ đàm phán.
Lũ già nhà họ Lục ngồi trong phòng họp, mặt mũi khó coi.
Họ coi thường Lục Huân, ngoài việc d tiếng kh tốt, cô cũng kh mang lại lợi ích gì cho nhà họ Lục.
Lục Thước kh thèm để ý.
chỉ muốn Tư An Nhiên đứng trước truyền th làm rõ mọi chuyện, sau này mỗi một đường.
Tư An Nhiên đến với khuôn mặt tái nhợt, thể th những ngày qua cô sống kh tốt lắm. Nhưng Lục Thước chỉ gật đầu chào xã giao, kh thèm thêm lần nào nữa.
Tư An Nhiên Lục Thước: "Em muốn nói chuyện riêng với ."
"Kh cần thiết!"
Lục Thước từ chối, "Vì cô đã đặt tình cảm cá nhân lên c việc, vậy chúng ta chỉ nói chuyện c việc."
Tư An Nhiên kh nói gì thêm.
Sau đó, hai bên bắt đầu đàm phán về lợi ích.
Rõ ràng, ều kiện Lục Thước đưa ra kh làm nhà họ Tư hài lòng.
Lỗi là do Tư An Nhiên gây ra, nhưng đến lúc quan trọng, nhà họ Tư lại đoàn kết một lòng, hơn nữa họ kh muốn từ bỏ Lục Thước - rể quý, nên bất chấp thể diện.
Tư Văn Lễ cũng đến.
Vì quan hệ với Minh Châu, đối xử với Lục Thước ôn hòa: "Lục Thước, cháu cũng biết, kết hôn với An Nhiên là cách tốt nhất, cả hai đều thể giữ thể diện! Còn cô kia, chú nghĩ thể an bài cuộc sống cho cô , ví dụ như bồi thường để cô sống sung túc cả đời, cô sẽ đồng ý thôi."
Vợ cũng thêm vào: "Mẹ cô ta là như thế, cô ta cũng chẳng khá hơn đâu."
Lục Thước nắm chặt tay.
Tư An Nhiên buồn bã nói: "Lục Thước, giờ đã hiểu chứ? Cưới Lục Huân sẽ làm tổn hại đến d tiếng của , cô chẳng mang lại gì cho cả!"
...
Lục Thước từ từ thả lỏng tay.
mỉa mai: "Vậy ?"
Tư Văn Lễ trước, nói: "Kh trách ngày xưa mẹ kh thích bác, quả nhiên, bác và vợ hiện tại xứng đôi!"
Vợ chồng Tư Văn Lễ mặt mày cứng đờ.
Lục Thước lại Tư An Nhiên: "Xin hỏi cô là ai? cưới ai liên quan gì đến cô? L nhà họ Lục ra đe dọa à? Tư An Nhiên, ban đầu nhẫn nhịn với cô cũng là vì tình cảm hai nhà! Giờ... nói thẳng, Lục Thước đã vợ , Tư tiểu thư kh là coi trọng d tiếng th d ? Cô kh biết xấu hổ mà cứ bám l một đã vợ như thế, thể diện để đâu?"
Tư An Nhiên sững sờ.
Cô kh tin, lẩm bẩm: " kh thể kết hôn được! Chú Lục sẽ kh cho phép, họ rõ ràng chỉ c nhận em thôi!"
Lục Thước cười lạnh: "Mơ !"
Ngay lúc này, cửa mở toang, luật sư của bước vào.
"Tổng giám đốc Lục đã kết hôn! Đây là gi đăng ký kết hôn, phối ngẫu là Lục Huân."
Nhà họ Tư và lũ già thành phố C kh thể bình tĩnh nữa.
Lục Thước ên ?
Chuyện chưa giải quyết xong, đã kết hôn, kh quan tâm đến cổ phiếu của Lục thị nữa ?
Lục Thước chống tay vào mép bàn đứng dậy, mọi dưới ghế cười lạnh: "Những cổ phiếu của Lục thị còn giá trị bao nhiêu, tùy trời , cùng lắm là phá sản, còn vợ nuôi!"
Hoắc Tây nhướng mày: Đúng là kh biết xấu hổ!
Lại để Tiểu Huân nuôi ta!
Một lão già nhà họ Lục ôm ngực, Lục Thước bảo cho ta uống viên thuốc trợ tim.
Lục Thước lại Tư An Nhiên.
Tư An Nhiên nghĩ ên , cố ý chuẩn bị sẵn để giằng mặt với cô.
chưa bao giờ nghĩ đến việc cưới cô!
Lục Thước cười lạnh hơn: "Tư An Nhiên, giữa chúng ta kh còn gì để nói nữa! Ở thành phố B, nhà họ Lục và nhà họ Tư chỉ thể tồn tại một!"
Nói xong, quay !
"Lục Thước!" Tư An Nhiên gọi tên .
Nhưng Lục Thước kh quay lại.
Cô đờ đẫn, kh ngờ kết cục lại như thế, cô định đuổi theo, nhưng cha cô đứng dậy tát cô một cái, mắng: "Còn chưa đủ nhục ? Vì một đàn mà đẩy bản thân và nhà họ Tư vào cảnh này, tao dạy con vô ích!"
Tư tiên sinh bỏ .
Tư An Nhiên níu tay , cầu xin: "Bố, để con nói chuyện với Lục Thước!"
Tư tiên sinh th nhục nhã, lại tát cô một cái nữa.
Ông lạnh lùng nói: "Hy vọng cái tát này làm con tỉnh ngộ! An Nhiên, kh con kh xứng với Lục Thước, mà ta kh thích con, thà cưới cái thứ hèn mọn kia cũng kh muốn ở bên con, con vẫn chưa hiểu ? Vì cũng là thứ hèn mọn!"
Vừa dứt lời, một tách trà nóng hắt vào mặt .
Tư tiên sinh cứng đờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-513-xin-loi-toi-va-luc-huan-da-ket-hon-roi.html.]
Ai, dám hắt nước vào mặt ta!!!
Hoắc Tây vị trưởng bối đó, "Bác Tư, cơm thể ăn bừa nhưng lời kh thể nói bừa!"
Cô đứng dậy bước đến trước mặt Tư tiên sinh, cười lạnh.
"Cô kh l em trai bác, Lục Thước kh l con gái bác, bác tức giận đ à? Kết hôn còn thể ly hôn, huống chi họ chỉ ăn vài bữa cơm, , kh gả được nên đổ tại nhà chúng à? Hay nhà bác hết gạo chờ của hồi môn của chúng nấu nồi cơm? Xin lỗi nhé bác Tư, của hồi môn chắc là kh đâu, nhưng em trai tính khí kh tốt lắm, chắc sẽ gửi nhà bác một món quà lớn... nhận l !"
Tư tiên sinh tức đến nỗi mặt mũi méo mó.
Tư An Nhiên muốn tr luận với Hoắc Tây,
Hoắc Tây vỗ nhẹ nếp nhăn trên quần, nhẹ nhàng nói: "An Nhiên, lớn nói chuyện trẻ con kh nên chen ngang! Nói chuyện với chị, em chưa đủ tư cách!"
Mọi xung qu há hốc mồm!
Đã nghe đồn con gái Hoắc Thiệu Đình ngang ngược, nhưng chỉ là nghe đồn, hôm nay gặp mặt quả nhiên đúng như vậy.
Hơn nữa cô còn bênh vực nhà!
Lục Thước đã đủ mạnh mẽ, thêm Hoắc Tây kh biết ều, nhà họ Tư đau đầu, kéo hai cha con Tư An Nhiên .
Trong phòng họp, chỉ còn lại lũ già.
Hoắc Tây họ: ", vẫn chưa ? Chờ ngoại đến tiễn các vị à?"
dẫn đầu, giọng khó chịu: "Cổ phiếu Lục thị giảm sàn, các trách nhiệm chứ!"
Hoắc Tây làm ệu bộ mời: "Đến gặp ngoại mà nói! Đây kh nơi để các vị lên mặt!... Ngoài ra, nếu muốn gây sự, hãy nghĩ đến tính khí của Lục Thước, ngoại còn chút tình cảm với các vị, nhưng em trai thì kh nhận thân đâu."
Lũ già tức giận bỏ .
Còn đòi máy bay chuyên cơ đưa về thành phố C.
Hoắc Tây cười lạnh: "Kh bắt các vị bò về đã là may !"
...
Lục Thước bận rộn ở c ty cả ngày, đến 5 giờ chiều mới đón Lục Huân.
Bà Lưu bảo , Lục Huân đang ở quán cà phê gần đó.
Gặp một vị khách.
Lục Thước lái xe đến tìm cô, vào quán cà phê, dễ dàng th cô đang nói chuyện với một phụ nữ sang trọng.
Lục Thước định bước tới, phụ nữ đó lên tiếng.
"Cô Lục, ban đầu thích thiết kế của cô, nhưng hôn lễ của con gái chỉ một lần trong đời, nghĩ đến xuất thân và tiếng tăm của cô, cảm th nếu con gái mặc chiếc váy này sẽ mang lại ềm xấu. Vì vậy, quyết định hủy đơn hàng này! Còn về thiệt hại, nghĩ cô chỉ tốn chút thời gian, cũng kh mất mát gì nhiều."
Kh khí đ cứng.
Một lúc sau, Lục Huân mới lên tiếng: "Những chuyện đó kh là sự thật."
phụ nữ cười: "Chẳng lẽ mẹ cô kh làm tiểu tam, chẳng lẽ cô kh là con ngoài giá thú? Cô Lục, kh muốn nói khó nghe, nhưng cô kh biết ều quá!"
Khuôn mặt Lục Huân tái nhợt.
Cô khó khăn nói: "Những ều đó kh do chọn."
Cô là hướng nội và yếu đuối, từng trải qua những ều ác độc nhất trên đời, nhưng lại nhận được Lục Thước tốt nhất. Cô cố gắng chứng minh với khác rằng xứng đáng với Lục Thước.
Cô kh muốn lùi bước, kh muốn vì vài lời của khác mà trốn về nhà.
Như thế, cô kh xứng làm vợ Lục Thước.
Lục Huân nhẹ nhàng nói: " thể chấp nhận hủy đơn, nhưng bồi thường theo hợp đồng! tính tổng là 28 triệu, số tiền này bà nhất định trả."
Lục Thước tạm thời kh xuất hiện.
hiểu Lục Huân, biết cô đang cố gắng chứng minh bản thân.
Tiểu Huân của đã trưởng thành .
Tương lai của họ còn dài, kh thể mãi mãi giữ cô bên , bẻ gãy đôi cánh kh cho cô bay, để cô tự giải quyết.
phụ nữ kia bỗng quát lên: "Đúng là đồ tiểu tam, kh biết xấu hổ! kh nhận đồ của cô mà còn bắt đền tiền!"
Lục Huân mặt mày tái mét, nhưng vẫn kiên quyết.
"Nếu bà Triệu kh trả số tiền này, sẽ kiện bà."
Lục Huân vốn nhút nhát, nhưng lúc này lại kiên định vô cùng.
phụ nữ kia trừng mắt cô, hồi lâu sau mới lạnh lùng cười: "Bình thường chẳng th mày nói năng gì, hóa ra lại lợi hại thế này, ta đã coi thường mày !"
Bà ta đương nhiên kh cam tâm, từ trong túi xách l ra tờ séc.
Viết một tờ 280.000 tệ đưa cho Lục Huân, sau đó quát cô biến .
Lục Huân nhận séc, đứng dậy lại dồn hết can đảm: "Thật ra bà thô lỗ! Chiếc váy cưới này cũng kh muốn bán cho bà nữa."
phụ nữ trợn mắt, kh tin vào tai .
Lục Huân th bà ta to cao, thân hình nhỏ bé của chắc kh chịu nổi hai cái tát, cô vừa can đảm vừa sợ hãi thu dọn đồ đạc chạy mất dép, thậm chí kh th cả Lục Thước.
Lục Thước lòng đau như cắt.
Cô bé Lục Huân là thế nào, hiểu rõ nhất.
Bình thường chỉ cần lớn tiếng một chút, cô đã sợ run lên.
Vậy mà giờ đây, cô đối mặt với bao ác ý, còn dang tay nhỏ bé ra chiến đấu.
Lục Thước từ từ bước ra.
Vị quý phu nhân kia uống xong cà phê cũng định rời , ngẩng đầu lên th Lục Thước mặt lạnh như băng , bà ta gượng cười, ấp úng: "Tổng Lục..."
Lục Thước bình thản cầm ly cà phê Lục Huân vừa uống lên.
Ngay sau đó, cà phê đổ ướt đẫm mặt mũi phụ nữ.
Quán cà phê đ , bà ta xấu hổ vô cùng nhưng lại kh dám trách móc Lục Thước, chỉ biết lẩm bẩm: "Tổng Lục, ý của là gì? Chồng và dù cũng quan hệ làm ăn."
Lục Thước cười lạnh.
"Cảm giác bị làm nhục trước đám đ kh dễ chịu đâu! Nhưng sẽ bồi thường!"
rút séc viết ngay 280.000 tệ đưa cho bà ta, xé tờ séc ra nói nhẹ nhàng: "Tuy bận, nhưng dành chút thời gian để đối phó với một c ty nhỏ thì vẫn !"
phụ nữ há hốc mồm.
Lục Thước cất séc vào túi, phong độ ung dung rời .
Đến cửa, chợt dừng lại: "Quên nói với bà, Lục Huân là vợ !"
Lời vừa dứt, tiếng vỗ tay vang lên khắp quán, chủ yếu là từ các bạn trẻ.
Họ chứng kiến toàn bộ sự việc, ai đúng ai sai kh rõ, nhưng th kẻ mạnh h.i.ế.p đáp yếu bị trừng trị thì ai chẳng thích?
Lục Thước đuổi theo, th Lục Huân ở quảng trường.
Cô ngồi trên bồn hoa nhỏ.
Mắt đỏ hoe, tr như chú thỏ non mềm yếu, đáng yêu mà đáng thương.
Cô ngồi bao lâu, đứng b lâu.
Sau đó, Lục Thước th một lão bán kẹo b gần đó, đến mua một que. Ông lão th ăn mặc sang trọng nên ngạc nhiên, Lục Thước đưa tờ 100 tệ, cười nói: "Vợ kh vui, muốn mua kẹo dỗ dành."
Ông lão cười tươi rói.
Lục Thước kh l tiền thừa, liền làm cho một con thỏ bằng kẹo b, mềm mại dễ thương.
Lục Thước cầm món quà nhỏ đến trước mặt Lục Huân.
Đưa cho cô.
Lục Huân ngơ ngác, ngẩng lên, mắt vẫn đỏ nhưng ươn ướt hơn.
Lục Thước cúi xuống, đặt que kẹo vào bàn tay nhỏ của cô.
Giọng dịu dàng vô cùng: "Em muốn cõng kh?"
Lục Huân , bật cười.
Lục Thước kh nói gì thêm, chỉ xoa đầu cô, nắm tay dắt , vỗ nhẹ bụi trên cô: "Đi thôi, về nhà bố mẹ ăn cơm!"
Lục Huân ngoan ngoãn để dắt .
Bàn tay ấm áp, bóng lưng đẹp đẽ, lúc này cô cảm th những chuyện vừa chẳng là gì cả.
Lên xe.
Cô chú thỏ kẹo kh rời, đâu nỡ ăn.
Lục Thước cài dây an toàn, nghiêng cô, cười: "Nếu em thích, sẽ thuê làm riêng cho em ăn."
"Kh cần! Ăn nhiều sẽ béo!"
Lục Thước khởi động xe, nghiêm túc phụ họa: "Thỏ con béo thêm chút cũng được."
Lục Huân trợn mắt .
Cô vốn nhút nhát, nên cái vẻ giận dữ kia chỉ là giả tạo.
Lục Thước phát hiện mọi mệt mỏi trong ngày đã tan biến kỳ lạ! nắm nhẹ tay cô, gọi: "Tiểu Huân."
Lục Huân "ừm" đáp lại.
Mũi đỏ ửng, kh biết vì lạnh hay vì khóc.
Lục Thước kh hỏi, khi xe dừng đèn đỏ, l từ ngăn chứa đồ ra một cuốn sổ đỏ đưa cho cô.
Là gi đăng ký kết hôn.
Lục Huân cầm l say mê ngắm .
Tấm hình là lần trước Lục Thước dỗ cô chụp, giờ dùng luôn.
Cô xem xem lại kh chán, quên cả kẹo trên tay, Lục Thước nghiêng cô, ánh mắt tràn đầy dịu dàng khó tả...
Đối với cô, từng động cơ kh thuần khiết.
Nhưng khi quyết định ở bên cô, kh gì thể chia cắt họ.
kh từ bỏ, cũng kh cho phép Lục Huân từ bỏ.
Lục Thước biết độc đoán, nhưng Lục Huân - cô bé ngốc này, luôn chỉ nhớ những ều tốt đẹp làm, còn những tổn thương trước kia cô chẳng nhớ gì.
Để cô bé ngốc như vậy ra ngoài, nguy hiểm biết bao.
Tốt nhất là làm vợ bé của .
Lục Huân xem đã đủ, ngẩng lên th ánh mắt Lục Thước, liền xấu hổ ngồi thẳng kh dám nữa.
Lục Thước cười.
Nửa tiếng sau, xe vào biệt thự Lục Khiêm mua năm xưa.
Đầu xuân, cây cối trong vườn đ.â.m chồi non.
X mơn mởn.
Lục Huân xuống xe, kh nhịn được sờ vào, Lục Thước dọa sâu, cô sợ hãi nép vào lòng , Lục Thước liền cúi xuống cắn nhẹ mũi cô, thì thầm: "Sợ sâu nhỏ, mà sâu lớn lại kh sợ, còn cứ đòi xem."
Lục Huân ở với lâu, cũng dần hiểu chuyện.
Lục Thước bình thường kh nói những lời này.
Giờ phút này nói ra, mặt cô đỏ bừng, mãi kh thốt nên lời.
Trước cửa, Lục Khiêm chống nạnh đứng chờ.
Ông bận rộn cả ngày chuẩn bị bữa tối thịnh soạn, vừa nghỉ ngơi đã th con trai trêu chọc cô gái nhỏ, tuy kh nghe rõ nói gì nhưng chắc c là lời đường mật.
Lục Khiêm phì phèo ếu thuốc.
"Vào ăn cơm! Đứng ngoài gió đêm, kh sợ Tiểu Huân cảm lạnh à? Làm bạn trai mà như mày, bố dạy mày thế à?"
Lục Thước ôm vai cô gái.
đường hoàng tuyên bố: "Là chồng! Chúng con đã đăng ký kết hôn !"
Kh sợ chuyện to, còn l gi đăng ký kết hôn khoe với bố, phô trương một phen.
Lục Khiêm xem một lúc.
Thực ra khá bất ngờ, kh vì kh ủng hộ họ kết hôn, mà vì kh ngờ con trai lại kiên định như vậy, lại yêu Lục Huân đến thế.
Lục Khiêm trầm mặc.
Ông nhớ lại năm xưa, tình cảm của Lục Thước dành cho Tiểu Huân, chút giống ngày trước với Minh Châu.
Nhưng ngày , kh dũng khí như Lục Thước bây giờ.
lẽ vì đã trải qua quá nhiều, còn Lục Thước đến giờ chỉ Tiểu Huân.
Ông lặng im lâu.
Lục Huân hơi căng thẳng. Bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Thước, kh cần nói cũng hiểu cô nghĩ gì, cô quan tâm suy nghĩ của bố , sợ kh vui.
Lục Thước cười khẽ: "Bố, bố mừng quá đến nỗi kh nói được lời nào ?"
Lục Khiêm dùng gi đăng ký đập đầu : "Mày láo thật!"
Lục Huân, nhẹ giọng nói: "Từ nay gọi bố con!"
Lục Huân mũi cay cay.
Lục Khiêm hơi mở rộng vòng tay, cô do dự một lúc mới bước tới, ôm nhẹ .
Lục Khiêm lòng se lại.
Đáng lẽ nên quan tâm cô nhiều hơn khi cô còn nhỏ, hoặc ít nhất là một cái ôm, nhưng đến nhiều năm sau, khi cô trở thành con dâu, mới thể ôm cô bé này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.