Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 520: Hoắc Tây, anh muốn sống chung với em (3)
"Gặp em là lại hóa thú !"
Giọng trầm khàn, pha chút gợi cảm rung rung, khiến Hoắc Tây nghe mà th cực kỳ kích thích.
Khi cả hai thực sự cháy hết ,
họ ôm nhau trên ghế sofa, cuồng nhiệt hôn nhau, muốn cảm nhận đối phương từ mọi góc độ.
Hoắc Tây nghĩ,
lẽ đã ên thật .
Cô lại thể kh chút giữ gìn thân mật với Trương Sùng Quang đến thế.
Trương Sùng Quang...
Chỉ Trương Sùng Quang mới mang lại cho cô cảm giác này, dù họ từng làm tổn thương nhau, từng lạnh nhạt với nhau, nhưng khi thân thể quấn quýt, họ lại tìm th thứ gì đó đã mất từ lâu.
Thứ này khiến ta muốn chiếm hữu, muốn giữ l cả đời.
Sau cuộc ái ân, Hoắc Tây đá nhẹ vào đàn : "Trương Sùng Quang, bó bột của rơi kìa!"
Trương Sùng Quang cất giọng khàn khàn,
đầy lười biếng.
chẳng thèm để ý đến thứ vướng víu đó, cúi xuống hôn trong lòng: "Làm thêm lần nữa được kh?"
"Làm cái nỗi gì!"
Hoắc Tây đứng phắt dậy, khoác vội chiếc áo sơ mi của thẳng vào phòng ngủ.
Đi được vài bước, cô dừng lại: "Đi mua thuốc cho em!"
Trương Sùng Quang tỏ vẻ kh muốn: " thai thì sinh, chúng ta đâu kh nuôi nổi!"
Hoắc Tây chằm chằm vào .
Một lúc sau, cô khẽ cười: "Hay là... thử mang thai một lần xem ?"
Trương Sùng Quang nửa nằm trên sofa, cởi bỏ lớp vỏ văn minh lịch sự, chẳng còn chút dáng vẻ do nhân, toàn thân tràn đầy hormone.
"Em thể khiến mang thai, kh phản đối đâu!"
Hoắc Tây lạnh lùng: "Thì ra bao nhiêu năm nay, chí hướng của là làm 'bố bỉm sữa' à!"
Nói xong, cô bỏ .
Trương Sùng Quang rút ếu thuốc từ túi quần, châm lửa hút một cách chậm rãi.
Một lát sau, đứng dậy kh chút ngại ngùng, bước vào phòng tắm chính.
Hoắc Tây chỉ kịp liếc một cái, đã bị kia ôm chặt: "Cùng tắm nào!"
Khi bước ra khỏi phòng tắm, toàn thân cô mềm nhũn.
Cô cảm th thể lực của Trương Sùng Quang đúng là kh bình thường, bị áp đảo hoàn toàn, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô đá một cái: "Đi mua thuốc !"
Lần này, đàn cúi đầu ngoan ngoãn, hôn nhẹ lên má cô.
Đêm khuya, Trương Sùng Quang bộ ra ngoài mua thuốc, tr thủ hóng gió đêm và hút vài ếu thuốc.
Khi trở về, Hoắc Tây đã ngủ say.
đặt thuốc và hai hộp nhỏ lên đầu giường, ngồi bên cạnh cô chăm chú. Dưới ánh đèn dịu dàng, gương mặt nghiêng của cô giống hồi nhỏ, nhưng đôi mắt đã mở to, toát lên vẻ quyến rũ của phụ nữ.
thích biểu cảm của Hoắc Tây khi thân mật với .
biết cô đang tận hưởng.
Trương Sùng Quang cúi xuống hôn cô, Hoắc Tây tỉnh dậy, ngơ ngác . Chỉ trong những lúc như thế này, cô mới kh cãi lại , toàn thân mềm mại đến lạ.
Trương Sùng Quang kh nhịn được, ngậm l môi cô, hôn một lúc lâu.
Mãi sau, mới khàn giọng nói: " mua thuốc ."
Hoắc Tây ngồi dậy, vén mái tóc dài: "L cho em ly nước!"
Ánh mắt Trương Sùng Quang sâu thẳm.
Cô sờ lên mặt : "Em biết em đẹp , đừng nữa, l nước nh!"
Trương Sùng Quang mỉm cười: "Ừ, đẹp! Đẹp hơn tất cả các cô gái khác."
đứng dậy l nước, Hoắc Tây nằm xuống, lên trần nhà thầm nghĩ: "Coi như tìm sưởi ấm giường, lại nấu ăn, nghĩ lại cũng kh thiệt."
Hơn nữa, Trương Sùng Quang ở phương diện đó quả thực xuất sắc.
Cô nghĩ một lúc nằm im.
Một lát sau, Trương Sùng Quang bưng nước ấm vào, Hoắc Tây cầm l, mở viên thuốc ra, th vẫn đang chằm chằm, liền cười nhạt: "Đừng mơ em sẽ đẻ con cho đ!"
Trương Sùng Quang kh nói gì.
Hoắc Tây ghét uống thuốc, uống vào khó chịu nên tính khí cũng kh tốt, cô lại đá : "Đi dọn phòng sách ! Nhất là cái ghế sofa đó, dùng máy vệ sinh sofa mà chà cho kỹ vào... Ôi, cái đó em mua từ Ý với giá 80 triệu đ! Bị làm hỏng hết ."
Trương Sùng Quang đã thỏa mãn, lại th lỗi.
Hoắc Tây nghỉ ngơi, bèn dọn dẹp, khi xong xuôi trở về thì đã khuya.
Hoắc Tây vẫn chưa ngủ.
Cô khó chịu dựa vào đầu giường, chằm chằm: "Trương Sùng Quang, cho em uống thuốc tránh thai hay thuốc độc vậy? bụng em đau quá!"
"Đau lắm kh?"
Trương Sùng Quang đặt tay lên bụng cô, xoa nhẹ nhàng, lại cô.
Bàn tay ấm áp và mạnh mẽ, thực sự dễ chịu.
Nhưng Hoắc Tây kh đủ can đảm để cứ xoa mãi như vậy.
Một lúc sau, cô nằm xuống: "Được , thế đủ !"
Trương Sùng Quang nằm xuống theo, áp sát vào tai cô nói: " em đang làm nũng kh đ?"
"Làm nũng cái nỗi gì!"
Trương Sùng Quang cũng kh giận, ôm cô, nhẹ nhàng xoa bụng cho cô.
Cái ôm ấm áp này dường như xóa nhòa những năm tháng xa cách.
Lúc này, chẳng ai muốn nói những lời phá hỏng, khiến đối phương kh vui.
Hoắc Tây nhắm mắt lại.
Cô tự nhủ, hãy tận hưởng thêm chút nữa...
•
Nửa đêm, Trương Sùng Quang bị đá cho tỉnh giấc, tỉnh dậy thì da đầu cũng đau nhói.
Hoắc Tây túm l tóc : "Đau quá! đưa em bệnh viện!"
Nếu kh vừa mới ân ái vài lần, đã tưởng cô đang chuyển dạ, bắt đưa vào viện đợi sinh.
Trương Sùng Quang vội vàng mặc áo sơ mi.
cũng giúp Hoắc Tây mặc quần áo, lúc mặc phát hiện dưới cô một vệt m.á.u đen sẫm, đây là... kinh nguyệt?
Ánh mắt Trương Sùng Quang trở nên sâu thẳm.
Hoắc Tây lại túm l tóc đen của : "Em đau c.h.ế.t được!"
Vì đau đớn, cô khó chịu dựa vào vai , cả tr thật yếu đuối.
Trương Sùng Quang kh dám chậm trễ, vào nhà tắm l đồ lót sạch cho cô thay, dán băng vệ sinh, khoác áo choàng cho cô, kh kịp mặc thêm áo ấm cho đã vội ra ngoài: "Đau dữ dội kh?"
Hoắc Tây kh còn chút kiêu ngạo nào.
Cô khẽ gật đầu: "Ừ, đau."
Trương Sùng Quang bế cô xuống lầu, nh chóng đặt cô vào xe: "Một lát nữa sẽ đến bệnh viện."
Hoắc Tây bẩm sinh vấn đề về đ máu.
Mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt, cô đều khó chịu như vậy ?
Xe chạy khá nh, Hoắc Tây mặt tái mét, nhắm mắt nói nhỏ: "Trước đây kh đau như thế này, lẽ do uống thuốc."
Trương Sùng Quang nghẹn lời.
Sau đó, nhẹ nhàng nắm tay cô, kh dám nắm lâu, lập tức tập trung lái xe.
5 phút sau, đưa cô đến bệnh viện gần nhất.
Qua khám cấp cứu, là do tác dụng phụ của thuốc kết hợp với kinh nguyệt, bác sĩ xem hồ sơ ện tử Hoắc Tây: "Nếu mất m.á.u nhiều, cân nhắc truyền máu! Loại m.á.u này kh dễ tìm đâu!"
Trương Sùng Quang khẽ nói: " và cô cùng nhóm máu."
Bác sĩ tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, cười đùa: "Hai là vợ chồng à? Như vậy cũng tốt, tự cung tự cấp!"
"Kh !"
Hoắc Tây chống cằm nói: " đã nhờ l máu! một kho lạnh, dự trữ gần 10.000 ml máu."
Bác sĩ sửng sốt.
Ông ta Trương Sùng Quang, đoán ra đó là m.á.u của này.
Hoắc Tây gọi ện thoại, giọng trầm thấp, dặn dò mang hai túi m.á.u đến.
Cúp máy, cô mệt mỏi gục xuống bàn.
Hoắc Tây như thế này, Trương Sùng Quang lần đầu tiên th, lòng đau nhói và day dứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-520-hoac-tay--muon-song-chung-voi-em-3.html.]
thuê một phòng bệnh cho Hoắc Tây.
20 phút sau, m.á.u được chuyển đến, bác sĩ tự tay truyền cho Hoắc Tây. từng giọt m.á.u chảy vào cơ thể cô, Trương Sùng Quang cảm th lòng khó tả.
ngồi bên giường, giọng khàn đặc: "Hoắc Tây, xin lỗi!"
Hoắc Tây muốn nói cô cũng th thoải mái, nhưng cuối cùng những lời lạnh nhạt và cay nghiệt vẫn kh thốt ra được.
Cô cảm th khó chịu.
Lúc khó chịu như thế này, cô kh muốn làm khó Trương Sùng Quang nữa.
Một lúc sau, biểu cảm cô chút kỳ lạ.
Trương Sùng Quang lập tức hiểu ra: "Cần thay cái đó à?"
Hoắc Tây vốn là từng trải, nhưng lúc này cũng đỏ mặt: "Ừ, cảm giác m.á.u ra hơi nhiều! Trương Sùng Quang, m.á.u của lúc quan trọng thật sự hữu dụng."
Trương Sùng Quang kh hề chê bai.
thay băng vệ sinh cho cô, làm sạch sẽ xong, áp sát đầu cô nói: "Kh chỉ cái này! còn hữu dụng ở nhiều thứ khác nữa! Hoắc Tây, chúng ta quay lại , hứa sẽ chăm sóc em thật thoải mái."
"Đồ 'Hộ-Súc-Bảo' của em à!"
Hoắc Tây vừa cười vừa mắng, nhưng cười một lúc cô kh cười nổi nữa.
Cô đau quá!
Nhưng Trương Sùng Quang đang ở trước mặt, lúc đau cô thể túm tóc , kh như tám năm qua, những đêm cô kh muốn nói với ai, chỉ một âm thầm chịu đựng.
...
Máu từng giọt rơi xuống.
Suốt đêm.
Trương Sùng Quang kh nghỉ ngơi, thức tr Hoắc Tây, giống như lúc cô bé bị ốm ngày xưa.
Trời hừng sáng, gương mặt th thản của cô.
nghĩ, bao nhiêu năm qua đã bỏ lỡ những gì?
Tay Hoắc Tây hơi lạnh, nắm l, đưa lên môi cô chằm chằm... lẽ đến tận lúc này mới nhận ra trái tim .
muốn ở bên cô.
Sinh lão bệnh tử, từng khoảnh khắc cuộc đời, muốn cùng Hoắc Tây trải qua.
Mắt Trương Sùng Quang bỗng ươn ướt.
Khi Hoắc Tây tỉnh dậy, cô th ánh sáng nơi khóe mắt , cô ngẩn hỏi khẽ: " vậy?"
Trương Sùng Quang lắc đầu: "Kh gì!"
đắp lại chăn cho cô: "Còn đau kh?"
Hoắc Tây lắc đầu, khuôn mặt cô áp vào chiếc gối trắng, dịu dàng nói: "Em muốn ăn chút cháo đậu đỏ, loại nấu chưa chín kỹ, còn vị đậu đỏ, nếu nhừ quá sẽ kh ngon."
Trương Sùng Quang hôn cô một cái.
"Em thật kén chọn! Nhưng sẽ chiều theo ý em!"
Bên ngoài đương nhiên kh mua được hương vị mà đại tiểu thư mong muốn, Trương Sùng Quang làm thủ tục xuất viện cho cô, đưa cô về nhà.
Ga giường đã được thay mới.
Hoắc Tây dựa vào **, gọi ện cho trợ lý, bảo cô sẽ kh đến văn phòng luật.
Cúp máy.
Cô ngửi th mùi thơm của thức ăn từ bên ngoài, chợt chìm vào suy nghĩ. Cô thể cảm nhận mối quan hệ giữa và Trương Sùng Quang đang trở nên tinh tế, cô biết kh nên tiếp tục, nhưng cô kh thể kháng cự được sự ** này.
Cô mất một lúc lâu để suy nghĩ.
Trương Sùng Quang bước vào, trên tay là một khay đồ ăn, ngoài cháo đậu đỏ còn sữa và trứng.
Hoắc Tây nhăn mặt nói kh muốn ăn trứng.
Trương Sùng Quang bưng cháo đậu đỏ lên, mùi thơm nhẹ nhàng, hấp dẫn.
" đút cho em ăn!"
"Ăn hết sẽ phần thưởng."
Hoắc Tây tò mò, cô kh thiếu thứ gì, cô muốn biết phần thưởng nói là gì... Ngay sau đó, một hộp dls được đặt vào tay cô, lại còn là loại cỡ đại.
Hoắc Tây tức đỏ mặt.
Cô ném đồ vật vào mặt , "Trương Sùng Quang, thật kh biết xấu hổ!"
cười khẽ, dịu dàng dỗ dành: "Thôi đừng giận nữa, mau ăn !"
Hoắc Tây kh chịu để đút, tự bưng lên, ăn từng chút một.
Trương Sùng Quang chỉ ngồi ,
Giữa hai , chút im lặng, càng thêm tinh tế.
Một lúc sau, Hoắc Tây khô khan nói: "Khi em khỏe, dọn nhé!"
đáp: "Được!"
Hoắc Tây , cô muốn nói gì đó nhưng kh biết nên nói gì, họ đã như thế này ... Trương Sùng Quang kh ép cô, hôn cô một cái bảo cô uống sữa .
Cuối cùng, trứng vẫn vào bụng .
Hoắc Tây mất khá nhiều máu.
Cơ thể cô kh thoải mái, nằm ở nhà kh làm gì, cô suy nghĩ kỹ từ khi gia nhập văn phòng luật đến giờ dường như chưa bao giờ nghỉ ngơi, dù kỳ kinh nguyệt ra nhiều m.á.u cô cũng kh nghỉ ngơi đặc biệt, cô còn cố tình kh dùng m.á.u của Trương Sùng Quang.
Cô cực kỳ chống đối.
Nhưng bây giờ, dường như mọi thứ khác , khi Trương Sùng Quang trong căn hộ này.
Cô mới thể thực sự nghỉ ngơi.
Vì sẽ xử lý mọi việc ổn thỏa, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, ngay cả ga giường và quần lót của cô cũng giặt phơi khô, Hoắc Tây vô cùng hài lòng.
Cô kh thích nhờ giúp việc làm những việc này.
Nhưng Trương Sùng Quang là đàn mà...
Cô lại nghĩ, đó là ều nên làm!
là kẻ vong ân, cô sai khiến một chút, là đương nhiên.
Hoắc Tây nghỉ ngơi hai ngày, vốn định làm, nhưng đúng là cuối tuần nên cô quyết định nghỉ thêm hai ngày nữa. Cô vừa định hẹn ai đó ăn, Trương Sùng Quang từ phòng làm việc bước ra, tay vẫn cầm ện thoại.
nói: "Bố bảo chúng ta về nhà ăn cơm!"
Hoắc Tây nằm trên sofa đọc sách, đôi chân dài ** ở cuối ghế, cô lạnh lùng nói: "Là bố em! Kh bố ! Đừng gọi bừa!"
Trương Sùng Quang cười khẽ: "Cái này em cũng tr với ? Hồi nhỏ kh luôn bảo gọi như vậy ?"
Hoắc Tây lười tr cãi.
Cô nghĩ, lẽ cũng lâu chưa về nhà thăm cụ, về cũng tốt.
Nhưng Trương Sùng Quang lại nói: " đã từ chối !"
Hoắc Tây bực : "Vậy nói với em làm gì?"
tiến lại gần, cúi hôn cô: "Chúng ta nhà hàng ăn tối hẹn hò, hoặc siêu thị mua đồ về nấu, Hoắc Tiểu Tây, em chọn ."
"Em kh muốn chọn cái nào cả!"
" em lười như heo vậy?"
Hoắc Tây tiếp tục lật sách: "Em muốn hẹn ai đó ăn! Kh muốn hẹn hò hay nấu ăn với !"
Nói xong, cô vỗ nhẹ vào mặt , định đứng dậy.
Trương Sùng Quang kh cho.
giữ cô lại, ngón tay dài lướt nhẹ trên bụng cô: " còn chưa sạch sẽ, chạy đâu! Ở với gì kh tốt, ít nhất, em chưa từng th ai thân hình đẹp như đâu! Tối đó em còn khan cả giọng! Hoắc Tây, thừa nhận thích , thích làm chuyện với khó đến vậy ?"
Hoắc Tây kéo cổ , thì thầm: " thật giỏi tô hồng đ Trương tổng! Tối đó rõ ràng là cưỡng ép!"
Cô mất nhiều m.á.u như vậy, còn chưa tính sổ với !
Trương Sùng Quang th cô thật sự muốn ra ngoài, sốt ruột hỏi: "Em gặp ai? Là Bạch Khởi à?"
Hoắc Tây lại vỗ vào mặt : "Kh liên quan đến !"
Thực ra cô muốn hẹn Lục Huân, và Tiểu Lục U, tâm trạng tốt nên muốn dẫn hai cô bé mua sắm, tất nhiên là luật sư Hoắc trả tiền.
Nhưng cô kh muốn nói với Trương Sùng Quang.
Lúc rời , th vẻ giả vờ bình tĩnh của Trương Sùng Quang, cô vui vẻ xoa cổ : "Ở nhà ngoan nhé!"
Trương Sùng Quang ôm chặt l eo cô...
Ngay sau đó, Hoắc Tây kh thể bình tĩnh nữa: "Trương Sùng Quang, đồ khốn!"
l.i.ế.m và hôn, lại cắn nhẹ hai cái, Hoắc Tây kêu lên giọng ệu đã thay đổi.
"Đồ khốn!"
Trương Sùng Quang ngẩng đầu cô, giọng trầm khàn: "Em kh nói, hôm nay đừng hòng ra khỏi cửa!"
Hoắc Tây tức giận túm l tóc đen của .
Đồ khốn, cô thế này ra ngoài được?
Chưa có bình luận nào cho chương này.