Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)

Chương 530: Lục Thước, anh sắp được làm bố rồi

Chương trước Chương sau

Chiều tà.

Một chiếc xe hơi màu đen từ từ lăn bánh vào khuôn viên biệt thự họ Hoắc. Xe dừng lại, một trai trẻ tuấn tú bước xuống.

Chính là Hoắc Doãn Tư.

nh chóng bước vào đại sảnh, hỏi giúp việc: "Ba đâu?"

giúp việc trả lời: "Ông chủ đang ở trong thư phòng trên lầu!"

Hoắc Doãn Tư gật đầu, nh chóng leo lên cầu thang.

Trong thư phòng tầng hai, Hoắc Thiệu Đình đang chơi cờ với một vị cấp dưới cũ, vẻ mặt thoải mái.

Hoắc Doãn Tư đứng ngoài cửa gọi nhẹ: "Ba!"

Cha nào con n.

biểu cảm của con trai, Hoắc Thiệu Đình lập tức hiểu rằng chuyện quan trọng, liền thu lại quân cờ, mỉm cười nói: "Tiên Dã, chúng ta hẹn ngày khác nhé!"

kia cũng hiểu ý, đứng dậy cười đáp: "Doãn Tư vẻ việc hệ trọng, vậy xin phép trước!"

Dù gấp gáp, Hoắc Doãn Tư vẫn lịch sự tiễn cha và vị khách xuống lầu.

Khi trở lại thư phòng, Hoắc Thiệu Đình đã pha sẵn hai tách trà, mời con trai ngồi xuống: "Chuyện gì mà gấp vậy? Doãn Tư bình thường kh như thế này."

Hoắc Doãn Tư từ từ ngồi xuống.

bình tĩnh lại, chọn lọc từ ngữ: "Ba, ba biết c ty Dung Sáng kh?"

Hoắc Thiệu Đình đương nhiên biết.

Đó là c ty đầu tư dưới trướng của Trương Sùng Quang.

Hoắc Doãn Tư trầm mặc một lúc, khẽ nói: "Ba, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, Dung Sáng đã huy động được một lượng vốn khổng lồ! Phần lớn đến từ nước ngoài, hiện đang đầu tư mạo hiểm vào nhiều c ty ở thành phố B!"

Hoắc Thiệu Đình nhấp ngụm trà nhẹ nhàng.

Một lúc sau, ngẩng lên con trai út: "Doãn Tư, con lo lắng ta sẽ trở nên quá lớn mạnh?"

"Ba! đã lớn mạnh !"

Hoắc Thiệu Đình đặt tách trà xuống: "Doãn Tư, con vốn kh kh biết dung nhượng. , sợ quy mô của Dung Sáng vượt qua Hoắc Thị?"

Hoắc Doãn Tư nghiêm túc đáp: "Nếu là bình thường, thêm một Dung Sáng chỉ lợi cho chúng ta! Bốn chân vững hơn hai chân, nhưng ba ơi, hiện tại Trương Sùng Quang quá nguy hiểm, làm việc như ên, con kh biết đang muốn gì, nhưng cách chơi này kh bình thường chút nào!"

Hoắc Thiệu Đình trở nên nghiêm túc hơn.

Một lát sau, hỏi: "Ý con là, làm vậy vì Hoắc Tây?"

Hoắc Doãn Tư kh trả lời, nhưng sự im lặng đã nói lên tất cả.

Hoắc Thiệu Đình cũng trầm mặc một hồi lâu, nhẹ giọng: "Ba hiểu !"

Hoắc Doãn Tư nuốt nước bọt, đôi mắt hơi nheo lại: "Con dự đoán, đầu tiên gặp chuyện sẽ là Lục Thước! ta đang đấu với nhà họ Tư một mất một còn, nhờ vào mối quan hệ giữa hai nhà Hoắc và Lục, kh ai ở thành phố B dám can thiệp. Nhưng Trương Sùng Quang thì khác, muốn đến với chị gái con, chắc c sẽ lợi dụng ểm này! Với lượng vốn khổng lồ đó, chỉ cần đứng sau lưng nhà họ Tư, nửa năm cố gắng của Lục Thước sẽ tan thành mây khói. Nếu kh muốn thất bại, nhà họ Hoắc buộc nhúng tay vào... hoặc chị gái con nhượng bộ Trương Sùng Quang."

Hoắc Thiệu Đình cười mắng: "Con tính toán kỹ cho thế!"

Là bậc trưởng bối, luôn bình tĩnh hơn.

Trương Sùng Quang là dạy dỗ, bao nhiêu năng lực hiểu rõ hơn ai hết, nhưng lần này vẫn khiến bất ngờ!

Hơn nữa, chuyện "nổi giận vì mỹ nhân" này,

thật kh giống phong cách của Sùng Quang!

Hoắc Thiệu Đình đã chủ ý, con trai út, nhẹ giọng: "Chuyện này vẻ chưa ai để ý! Con đừng nói với ai trước."

"Ba!" Hoắc Doãn Tư kh tán thành: "Trương Sùng Quang thật sự thể làm bất cứ chuyện gì!"

"Ý con là ên kh?"

Hoắc Thiệu Đình cười: " tỉnh táo lắm! Cứ để tự do !"

Coi như để lũ trẻ rèn luyện!

Nhà họ Tư chắc c sẽ trở thành vật hi sinh.

Hoắc Doãn Tư cha , nhất thời kh hiểu đang nghĩ gì. Hoắc Thiệu Đình đột nhiên thở dài: "Sùng Quang trở nên như vậy, lẽ do lúc nhỏ ba đã ép quá mạnh tay!"

và Lục Thước vốn dĩ khác nhau.

Lục Thước lúc nhỏ cũng khổ, nhưng xuất thân vẫn cao quý, cha mẹ vẫn còn.

Nhưng Sùng Quang gần như kh cha mẹ.

...

Hoắc Doãn Tư rời , Hoắc Thiệu Đình ngồi một trong thư phòng suốt nửa ngày.

Ông gọi ện cho Lục Khiêm.

Kể sơ qua sự việc, thái độ của Lục Khiêm cũng giống , chỉ cười mắng một tiếng "thằng nhóc" và bảo cứ để chúng tự xử.

"Trong đám trẻ này, rốt cuộc phân tg bại!"

"Khi chúng ta kh còn nữa, ít nhất một đứng đầu!"

Lục Khiêm thở dài: "Để bây giờ chúng chẳng phục ai, sau này gặp đối thủ mạnh, một đòn là tan tác!"

Hoắc Thiệu Đình mỉm cười: " sợ Lục Thước kh giữ được gia nghiệp?"

Lục Khiêm bất cần: "Kh giữ được thì về sống cuộc đời khổ cực!"

Hoắc Thiệu Đình yên tâm phần nào.

Nhưng sau khi cúp máy, lòng vẫn nặng trĩu, vẫn còn một khiến lo lắng.

Đêm đó, lúc lên giường, trằn trọc mãi. Ôn Mạn hiểu rõ tâm tư chồng.

Cô áp sát vào , khẽ nói: " thật sự nhớ thì đến thăm , đường đâu kh biết!"

"Ai nhớ ta?"

Hoắc Thiệu Đình quay , giả vờ bực bội: "Thằng nhóc đó đang tính kế hoạch đối phó chúng ta đ!"

Ôn Mạn ôm từ phía sau.

Cô nhẹ nhàng vuốt môi , mỉm cười: "Em th vui mà!"

Hoắc Thiệu Đình quay lại.

Ôm Ôn Mạn vào lòng, áp mặt vào má cô, thủ thỉ: "Ôn Mạn, đã già kh? lại dễ mềm lòng thế này?"

Ôn Mạn áp tai vào n.g.ự.c .

Một lúc sau, cô mới khẽ nói: "Thiệu Đình, kh cần tự trách ! chỉ coi Sùng Quang như con trai thôi!"

Hoắc Thiệu Đình thở dài: "Nhưng mãi kh chịu về nhà!"

Ông thật sự sợ, tính cách của Hoắc Tây hiểu rõ, nếu Hoắc Tây thật sự kh tha thứ, liệu Sùng Quang mãi mãi kh trở về?

...

Trước khi hè về, Lục Thước và Lục Huân tổ chức đám cưới.

Ban đầu, họ định hoãn lại, đợi đến mùa thu.

Nhưng Lục Huân thai !

Một sinh linh nhỏ bé đang âm thầm lớn lên trong bụng cô. Sáng hôm đó, Lục Huân ôm cổ Lục Thước, thì thầm báo tin: " sắp được làm bố !"

Lục Thước sững sờ lâu.

Lục Huân lo lắng biểu cảm của : " kh vui ?"

Lục Thước chăm chú khuôn mặt nhỏ n của cô: "Thật ?"

Lục Huân e thẹn gật đầu.

Ngay lập tức, Lục Thước bế cô lên giường, tự cúi xuống áp tai vào bụng cô để nghe ngóng. Lục Huân xoa đầu : "Em bé còn nhỏ, làm nghe th được!"

" chỉ muốn nghe thôi!"

Lục Thước nghe một lúc, nhẹ nhàng xoa lên bụng trắng nõn của cô, cảm th vừa khó tin vừa kỳ diệu.

Ánh mắt Lục Huân cũng dịu dàng đến khó tả.

Trong chớp mắt, Lục Thước hôn nhẹ lên môi cô.

Nụ hôn kéo dài, nắm l đầu ngón tay cô, giọng trầm ấm: "Tiểu Huân, chúng ta kết hôn nhé!"

Đám cưới của họ đơn giản nhưng vô cùng long trọng.

Chỉ mời thân và bạn bè thân thiết, chưa đến 50 , nhà thờ nhỏ được trang trí ấm cúng đến lạ.

Gia đình họ Hoắc đều mặt.

Hoắc Tây kh ngờ Lục Thước lại mời Trương Sùng Quang. mặc bộ lễ phục đuôi tôm, tr cao ráo, đĩnh đạc, chỉ là gầy nhiều.

Trương Sùng Quang chậm rãi bước đến ngồi cạnh Hoắc Tây.

Ánh mắt như muốn nuốt trọn bộ váy màu be bó sát trên đường cong thon dài của cô, xinh đẹp và đoan trang.

chưa từng th cô mặc như thế bao giờ.

Trên bục, Lục Thước và Lục Huân trao nhẫn cưới cho nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-530-luc-thuoc--sap-duoc-lam-bo-roi.html.]

Trương Sùng Quang khẽ nói, giọng trầm: "Nếu kh đêm đó, lẽ chúng ta cũng đã đến được với nhau !"

Hoắc Tây im lặng.

Những hành động gần đây của Trương Sùng Quang, cô kh kh biết.

Những do bố mẹ sắp xếp để cô xem mặt, bắt đầu hủy hẹn, kh ai dám hẹn hò với cô nữa.

Cô biết, tất cả là do Trương Sùng Quang.

Giờ đây, "Trương tổng" đã thành c, sự nghiệp phát triển rực rỡ, đứng đầu trong giới thương trường ở thành phố B.

Hoắc Tây từ khi sinh ra đã tất cả.

Những thứ Trương Sùng Quang đang làm, cô thực sự kh m hứng thú.

Cô đối xử với lạnh nhạt, cũng kh muốn nói rõ mọi chuyện, thật vô nghĩa!

Khi lễ cưới kết thúc, cô đứng dậy định rời , thì bó hoa cưới của Lục Huân lại rơi vào lòng cô.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Bầu kh khí trở nên kỳ lạ, đặc biệt khi bên cạnh cô còn Trương Sùng Quang. Hoắc Tây gượng cười: " vẻ nỗ lực hơn trong chuyện xem mặt !"

Trương Sùng Quang siết chặt tay.

Hoắc Tây ôm bó hoa, hôn nhẹ lên má Lục Huân: "Chúc em hạnh phúc!" cô rời .

...

thân và bạn bè đều về phía Trương Sùng Quang.

mặt tái nhợt, cũng đứng dậy, cúi chào nhẹ rời khỏi.

Lục Thước trải qua đêm tân hôn.

Hoắc Tây uống vài ly rượu ở quán bar, sau đó gọi taxi về nhà. Cô kh còn sống ở căn hộ cũ nữa.

Nơi cô ở hiện tại chính là căn hộ năm xưa của Hoắc Thiệu Đình.

Hoắc Tây sống một , cô nuôi một chú mèo.

Khi về đến cửa, cô bất ngờ th Trương Sùng Quang đang ngồi xổm trước cửa nhà . đã cởi bỏ bộ lễ phục, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng.

" đến đây làm gì?" Hoắc Tây mở cửa bước vào.

Trương Sùng Quang theo sau.

Nơi này từng đến, hồi nhỏ, khi cùng Hoắc Thiệu Đình.

Trong nhà giờ thêm một chú mèo nhỏ, l màu xám, tr đáng yêu.

Hoắc Tây cho mèo ăn, giọng nhẹ nhàng: "Trương Sùng Quang, với thân phận hiện tại, muốn cô gái xinh đẹp nào chẳng được? thích chăm sóc , thích chơi trò th mai trúc mã, cứ việc dùng tiền! Cần gì quấn l ?"

Trương Sùng Quang đứng sát sau lưng cô.

Chỉ cần giơ tay là thể ôm l cô, nhưng kh dám.

gần như van nài: "Hoắc Tây, tất cả ! Chúng ta bắt đầu lại nhé? sẽ đối xử tốt với em, em muốn gì cũng được!"

Hoắc Tây dừng lại một chút.

Cô khẽ hỏi: " thể trả lại cho em Trương Sùng Quang ngày xưa kh?"

Trương Sùng Quang mặt tái mét, kh thể.

Hoắc Tây cười, vuốt ve bộ l của chú mèo, giọng càng nhỏ hơn: "Trương Sùng Quang, thực ra là cầu toàn! Chuyện này kh liên quan đến việc thành c hay giàu đến đâu!... , đừng đến nữa, cũng kh muốn chuyển nhà lần nữa."

Cuối cùng, Trương Sùng Quang khẽ ôm l cô.

áp sát vào lưng cô: " đem tất cả cho em, được kh?"

" kh cần!" Hoắc Tây nhẹ nhàng đẩy ra: "Đừng làm trò nữa, được kh?"

Từ đầu đến cuối, cô đều ôn hòa.

Kh cãi vã, cũng kh lời lẽ gay gắt, đủ th cô thực sự đã quyết định bu bỏ.

Trương Sùng Quang đứng dậy.

nghẹn giọng: "Lúc đó chỉ th đáng thôi, kh nên nói những lời đó với cô , cô mất một chân, nhưng kh yêu cô ! Hoắc Tây, em chắc nghĩ tàn nhẫn, nhưng em chẳng cũng vậy ?"

Hoắc Tây cười nhạt: "Đúng vậy! chỉ mất tình yêu, còn cô mất một chân! Nhưng Trương Sùng Quang, chuyện đó liên quan gì đến ? Chân cô là do làm hỏng ? Còn chúng ta, cũng chỉ là ngủ với nhau vài lần nảy sinh tình cảm, kết hôn còn ly hôn được! Chia tay... chẳng bình thường ?"

, vẫn mỉm cười: " chẳng cũng từng bỏ cuộc ?"

Nói xong, cô vẫy tay: "Thôi, nói m chuyện này chẳng ý nghĩa gì! về !"

Trương Sùng Quang cô.

Hoắc Tây dường như chỉ tập trung vào chú mèo, kh thèm ngó ngàng đến .

Kh biết bao lâu sau, Trương Sùng Quang rời .

Cánh cửa căn hộ đóng lại.

Hoắc Tây đờ đẫn.

...

Phòng tổng thống của khách sạn 6 duy nhất tại thành phố B.

Lục Thước và Lục Huân trải qua đêm tân hôn ở đây.

Dù Lục Huân đang mang thai, vẫn cách để cả hai cùng tận hưởng niềm vui. Những nụ hôn lãng mạn kh ngừng, đêm nay dường như kh hồi kết.

Cô gái nhỏ trong vòng tay như một quả đào chín mọng.

Mềm mại và ngọt ngào.

Lục Thước đã tận hưởng sự dịu dàng trong đêm tân hôn.

Nửa đêm, nhận được một cuộc gọi từ quản lý c ty: "Lục tổng, tin kh vui!"

Lục Thước khoác chiếc áo choàng đen lên : "Nói!"

vừa trải qua niềm hạnh phúc lớn nhất cuộc đời: đám cưới, sắp làm cha, và sắp đè bẹp nhà họ Tư!

Lục Thước đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, tràn đầy khí thế.

Quản lý im lặng một lúc nói: "Nhà họ Tư đã nhận được 800 tỷ tài trợ."

Lục Thước nheo mắt.

800 tỷ, đủ để nhà họ Tư hồi sinh.

hạ giọng: "Đã truy ra chưa?"

Quản lý kh dám nói!

Lục Thước đoán được phần nào. Ở thành phố B, ngoài gia đình họ Hoắc, chỉ còn một khả năng này.

Trương Sùng Quang!

gặp Trương Sùng Quang trước khi 800 tỷ chảy vào tài khoản nhà họ Tư.

Lục Thước kh thể đợi đến sáng.

Vừa mặc áo sơ mi, vừa gọi cho Trương Sùng Quang: "Rảnh gặp mặt một chút nhé!"

Giọng Trương Sùng Quang bình tĩnh.

Rõ ràng, ta đã chờ sẵn: "Hôm nay là đêm tân hôn của , lại muốn gặp ?"

Lục Thước lạnh giọng: "Trương Sùng Quang, giả vờ bây giờ chẳng ý nghĩa gì! Nói , dùng nhà họ Tư để uy h.i.ế.p , muốn gì?"

"Chắc đoán được !"

Lục Thước cười lạnh: " nghĩ Hoắc Tây sẽ vì mà nhượng bộ ? Trương Sùng Quang, chị gái kh rẻ rúng như vậy đâu, lẽ chị thà để ăn xin còn hơn là bán ."

Giọng Trương Sùng Quang vẫn bình tĩnh: "Vậy chứng tỏ chưa hiểu chị !"

dừng lại: " ở nhà, qua !"

Lục Thước nghiến răng: " sẽ đến gặp Trương tổng ngay!"

Trương Sùng Quang cười nhạt, cúp máy.

Lục Thước ném ện thoại, th Lục Huân đã tỉnh giấc, cô cuộn tròn trong chăn, gương mặt lo lắng: "Lục Thước, chuyện gì vậy?"

Lục Thước hôn lên trán cô để an ủi: "Kh gì, c ty chút việc, xử lý một chút! Sáng mang đồ ăn sáng về cho em!"

Lục Huân nghe th giọng Trương Sùng Quang.

Cô kh yên tâm: " định gặp Trương Sùng Quang kh?"

Lục Thước do dự, gật đầu: " ta ên ! Muốn ép Hoắc Tây bằng cách liên minh với nhà họ Tư."

Lục Huân sửng sốt.

Cô khẽ hỏi: " ta kh sợ Hoắc Tây giận, kh sợ Hoắc đánh lại ?"

Lục Thước búng nhẹ vào trán cô, cười khổ: "Giờ thân phận ta kh dạng vừa đâu! Bao nhiêu nể mặt! dám làm vậy, chắc cũng liều mạng !"

Chỉ là kh ngờ, trong mối tình giữa Trương Sùng Quang và Hoắc Tây.

chịu thiệt lại là Lục Thước!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...