Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 546: Anh không tin em sẽ không nghĩ tới
Dù kh cãi vã, nhưng kh khí giữa hai vẫn chút ngột ngạt.
Một lúc sau, Hoắc Tây bình tĩnh lại: "Em vào phòng sách ngồi một lát!"
Vừa định đứng dậy, cổ tay cô đã bị ai đó nắm chặt.
Trương Sùng Quang cô chằm chằm, giọng trầm xuống: "Hoắc Tây!"
Hoắc Tây vỗ vỗ tay , nói: "Chúng ta đều cần bình tĩnh lại. Em kh muốn cãi nhau với , cũng chưa từng nghĩ tới việc từ bỏ ."
Trái tim lắng xuống.
Nhưng vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở: "Kh được hút thuốc!"
Hoắc Tây hơi giật . Cô kh định hút, nhưng câu nói của khiến cô chợt nhớ ra: Dù cũng kh thể con, hút hay kh cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng để tránh tổn thương tình cảm, cô kh nói ra.
Cô bước vào phòng sách, đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa.
Hơi ấm ân ái đêm qua giờ đã tan biến, chỉ còn lại sự bối rối mà chỉ riêng cô mới cảm nhận được.
Hoắc Tây quan tâm đến Trương Sùng Quang.
Việc muốn con, lẽ chỉ là cảm xúc nhất thời của cô, nhưng chuyện này sớm muộn cũng nghĩ tới.
đề nghị nhận con nuôi, nhưng cô kh muốn.
Gia đình đã nhiều em nhỏ, những đứa trẻ sinh ra cũng sẽ được yêu thương, cần gì nhận nuôi?
Hoắc Tây tự th chưa sẵn sàng cho ều đó.
Cô kh quá nhiều tình yêu thương để chia sẻ cho khác, nhưng cô lại quan tâm đến Trương Sùng Quang... Chuyện tưởng chừng khó dung hòa này, rốt cuộc chịu nhượng bộ.
Hoắc Tây tựa vào ghế sofa, lặng lẽ ngắm khung cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Dường như từ khi sinh ra, cô đã mọi thứ: ngoại hình ưu tú, khối tài sản mà thường kh thể với tới. Nhưng ít ai biết rằng, dù cùng là con nhà họ Hoắc, Doãn Tư và Hoắc Kiều lại thuận lợi hơn cô nhiều.
Cô cúi mắt, xuống bụng .
Ngay cả... tự do sinh con, cô cũng kh .
Kh thể trách Trương Sùng Quang.
Nhưng cô vẫn cảm th ngột ngạt khó chịu!
Hoắc Tây muốn châm một ếu thuốc, dù kh hút, chỉ ngửi mùi thuốc cũng đỡ hơn. Nhưng cuối cùng cô vẫn kìm lại, Trương Sùng Quang kh thích cô hút thuốc, trong tình cảm, Hoắc Tây sẵn sàng nhượng bộ.
lẽ, chuyện con cái để sau này tính tiếp!
Hoắc Tây biết là nguyên tắc, kh dễ dàng nhượng bộ, nhưng với Trương Sùng Quang, cô lại đặc biệt khoan dung. Kh chỉ vì tình yêu, như lời mẹ cô nói, giữa họ còn thứ tình cảm gia đình mà những cặp đôi khác kh .
Hoắc Tây chỉ ở trong phòng sách khoảng nửa tiếng.
Khi trở lại phòng ngủ, Trương Sùng Quang vẫn chưa tắm, ngồi trên sofa hút thuốc.
Th Hoắc Tây, rõ ràng giật .
kh ngờ cô lại ra sớm như vậy.
Hoắc Tây bước tới, cúi l ếu thuốc từ miệng , khẽ nói: "Bảo em đừng hút thuốc, vậy mà lại hút!"
Trương Sùng Quang kh nói gì, ngẩng đầu cô.
Một lúc sau, kéo cô vào lòng, ôm nhẹ, môi áp vào tóc cô thì thầm: " xin lỗi! Hoắc Tây... xin lỗi!"
Hoắc Tây th lòng chua xót.
Cả đời này, tất cả sự khoan dung và nhẫn nhịn của cô, đều dành cho Trương Sùng Quang.
Cô tựa vào vai , một lúc lâu mới nghẹn ngào nói: "Trương Sùng Quang, đời này em chắc là mắc nợ !.."
Trương Sùng Quang vỗ nhẹ lưng cô: "Mắc nợ kh tốt ?"
Hoắc Tây mỉm cười nhạt.
Chuyện dường như đã qua, chỉ là Hoắc Tây kh nhắc tới hôn nhân, Trương Sùng Quang cũng cảm th đây kh thời ểm thích hợp. Họ cứ sống cùng nhau, cuộc sống khá ổn!
Thỉnh thoảng, Lục Thước cũng dẫn Lục U đến chơi.
Cuối tháng Năm, bụng Lục U đã hơi lộ rõ, Lục Thước càng cưng chiều cô hơn.
Trương Sùng Quang nấu ăn, Lục Thước phụ bếp.
Cùng là khách ngồi chờ ăn, nhưng Hoắc Tây rõ ràng áy náy hơn, dù Lục U cũng đang mang thai.
Cô nhẹ nhàng chạm vào bụng nhỏ của Lục U.
"Cảm giác như là con gái!"
Lục U cúi đầu, cũng sờ sờ bụng, mỉm cười: "Lục Thước nói hy vọng là con trai, đứa thứ hai sẽ là con gái."
Hoắc Tây ngạc nhiên: "Hai muốn hai đứa à!"
Lục U hơi ngại ngùng, khẽ "ừ" một tiếng.
Cô lại hỏi Hoắc Tây: "Chị với Sùng Quang thì , dự định gì kh?"
Hoắc Tây vuốt mái tóc đen dài, ho nhẹ: "Bọn chị chưa kế hoạch!"
Lục U gật đầu, vốn dĩ cô kh nhiều lời, nên kh hỏi thêm.
Trong bữa ăn, Lục Thước gắp thức ăn cho cô, cơm cũng chỉ xới một bát nhỏ.
Lục U ngoan ngoãn ăn hết, Lục Thước cho bao nhiêu cô ăn b nhiêu. Hoắc Tây ngẩng đầu : "Ít thế này đủ! Em U đang ăn cho hai đ!"
Lục Thước lại xới một bát c, thản nhiên nói: "Mới thai ba tháng, cô cứ bảo béo. Nên cân bằng dinh dưỡng, vừa kh tăng cân vừa đủ chất, đã hỏi bác sĩ kỹ ."
Hoắc Tây lại Lục U.
Một bát c nhỏ, cô uống từng chút một, rõ ràng là muốn ăn.
Cô thở dài: Mang thai mệt thật!
Còn Lục Thước cũng quá đáng, rõ ràng là ta muốn kiểm soát Lục U, may mà Lục U cũng vui vẻ nghe theo, đúng là một cặp trời sinh, nếu là cô thì chịu kh nổi.
Sau bữa ăn, Lục Thước và Trương Sùng Quang vào phòng sách.
Rõ ràng, đây kh buổi tụ tập bình thường, hai đàn hợp tác làm ăn với nhau.
Họ bàn c việc, Hoắc Tây và Lục U ngồi trên sofa xem phim.
Đó là bộ phim cũ của đạo diễn Trình Nhĩ - "Lịch sử tiêu vong của sự lãng mạn". Khi cảnh Tiểu Lục ngồi trên đùi đàn xuất hiện, mặt Lục U đỏ bừng.
Hoắc Tây lại xem say mê.
Cô còn quay sang hỏi: ", em với Lục Thước chưa chơi kiểu này bao giờ à?"
"Chưa!"
Giọng Lục U nhỏ như muỗi, rõ ràng là đang nói dối.
Hoắc Tây cười, kh bóc mẽ.
Đúng lúc này, Trương Sùng Quang và Lục Thước từ phòng sách bước ra. Th cảnh trong phim, Lục Thước nhíu mày: "Hai đang xem cái gì thế!"
Hoắc Tây lười nhác tắt video.
Lục Thước lại Lục U, cô lập tức cúi mặt xuống.
Dĩ nhiên Lục Thước kh trách móc cô trước mặt khác, chỉ sau khi lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa thản nhiên hỏi: "Lúc nãy em xem, kh cảm giác gì ?"
Lục U nói nhỏ: "Phim hay lắm."
Lục Thước khẽ cười, nghiêng , nhẹ nhàng nâng cằm cô: "Hình như chúng ta đã hai tháng kh quan hệ ! Em kh muốn ?"
Mặt Lục U đỏ bừng, quên cả thở.
Một lúc sau cô mới nói được: "Bác sĩ bảo thai kh được tùy tiện!"
Lục Thước xoa xoa mặt cô, giọng khàn hơn lúc nãy: " đã hỏi bác sĩ , ba tháng chỉ cần nhẹ nhàng là được!"
Lục U cắn môi: "Chuyện này cũng hỏi bác sĩ à!"
Lục Thước kh nói gì, chỉ cô chằm chằm, khiến Lục U kh tự nhiên quay mặt .
Lục Thước cười khẽ, khởi động xe.
Nhưng kh lái về nhà, mà hướng đến một khách sạn năm gần nhất. Chỉ sau 5 phút, chiếc xe đã dừng lại ở bãi đỗ.
Lục U kh chịu xuống.
Giữa ban ngày ban mặt, đến khách sạn khiến cô cảm th áp lực như đang làm chuyện kh đứng đắn.
Lục Thước lại tự nhiên tháo dây an toàn, nói khẽ: "4 giờ chiều còn cuộc họp an ninh! Chúng ta nh một chút thì kịp làm hai lần!"
Lục U kh nhịn được, nhỏ giọng mắng: "... đúng là đồ dâm tặc!"
Lời này với Lục Thước chẳng là gì.
khoác tay vợ, đến quầy lễ tân nhận một phòng suite. Trong thang máy, Lục U vẫn giận dỗi.
Cô nói nhỏ: "Làm thế cũng chẳng vui đâu!"
Lục Thước th cô đáng yêu, véo nhẹ má cô.
lẽ do mang thai, làn da Lục U mềm mại hơn trước, mịn màng dễ chạm. Những đêm kh được đụng vào cô, Lục Thước chỉ còn cách thỏa mãn bằng tay!
Thang máy nh chóng lên tầng cao nhất.
Lục U vẫn giận, bước trước.
Đang mang bầu, dáng cô hơi lắc lư, như chú chim cánh cụt nhỏ, đáng yêu vô cùng.
Lục Thước theo sau.
Khi Lục U kh th, đôi mắt dịu dàng đến khó tin!
Thẻ phòng ở tay Lục U, cô hơi bực bội quẹt thẻ mở cửa, vừa định quay lại Lục Thước liền sững sờ.
Căn phòng suite đã được trang trí.
Trên thảm xếp đầy những chú thỏ nhỏ màu trắng, mềm mại, l xù.
Tổng cộng ít nhất vài trăm con!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-546--khong-tin-em-se-khong-nghi-toi.html.]
Trên giường trắng tinh, đặt hoa hồng và một hộp quà lớn vô cùng tinh xảo.
Lục U chống tay vào khung cửa quay .
Cô Lục Thước: " chuẩn bị à? kh nói trước với em!"
Giọng cô mềm mại như những chú thỏ nhỏ, Lục Thước bước tới xoa đầu cô: "Thích kh? Hôm nay là kỷ niệm 2 năm chúng ta quen nhau."
Lục U đương nhiên thích.
So với **món quà đắt tiền, cô thích những chú thỏ này hơn. Cô nhặt một con lên say mê ngắm nghía: "Mang về thế nào đây! Căn hộ chật chội quá, Lục Thước, làm giờ?"
Lục Thước áp sát cô: "Biệt thự sắp hoàn thiện ! sẽ nhờ chuyển đến đó!"
Lục U thỏa mãn.
Cô lại mở **chiếc hộp, bên trong là một bộ váy cưới.
Mắt cô ướt nhòe.
Đây là tác phẩm đầu tay của cô, lúc trước đã bán đấu giá, kh ngờ lại ở chỗ Lục Thước.
Lục Thước ôm cô từ phía sau, giọng trầm ấm: "Lúc đó chưa thích cô, chỉ th chiếc váy đẹp nên mua về! Tiểu U, giữ nó cho con gái chúng ta sau này nhé?"
Lục U khụt khịt, gật đầu.
Cô còn đang xúc động, Lục Thước đã bế cô lên, nhẹ nhàng đặt lên **giường.
"Lục Thước!"
Cô lẩm bẩm gọi: "Kh đến để ăn mừng ?"
Lục Thước nh chóng cởi áo cô, giọng khàn đặc vì kích động: "Vừa ăn mừng xong, giờ làm chuyện chính thôi!"
Tâm trạng Lục U lúc này khác hẳn lúc đến!
Dù Lục Thước vội vàng thế nào, cô cũng th ổn. Cô ôm cổ thì thầm: "Vậy nhẹ nhàng chút!"
Lục Thước trực tiếp bế cô lên, để cô ngồi trong lòng ...
Lục U sợ nhất kiểu này, vừa giận vừa ngại!
Mỗi lần làm thế, kh chỉ nói toàn lời đáng xấu hổ, còn bắt cô .
Nhưng dù ngại đến đâu, cô vẫn bị Lục Thước dẫn dụ vào cuộc yêu.
3 giờ chiều,
Lục Thước cúi xuống hôn vợ nhỏ sắp ngủ, thì thầm: " đến c ty một chút, tối đón em ăn!"
Lục U từ khi mang thai phụ thuộc vào hơn trước.
định , cô kh nhịn được ôm cổ , ọ ẹ nũng nịu.
Kh nói gì, chỉ ôm chặt kh bu.
Lục Thước thích ều này, ôm l thân hình nhỏ n của cô dỗ dành một lúc, lại hôn thêm vài cái mặc áo ra .
, Lục U ôm một chú thỏ nhỏ, nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lục Thước việc chính, nhưng trong thang máy, vẫn nhớ lại chuyện vừa xảy ra!
Kh nhịn được bật cười.
đang độ th xuân phơi phới, tuổi đẹp nhất của đàn , cử chỉ toát lên sức hút khó cưỡng.
Bãi đỗ khách sạn.
Tư An Nhiên ngồi trong xe, lặng lẽ Lục Thước, lòng đầy đắng cay cùng hối hận, vẫn còn chút bất mãn.
Cô biết Lục Thước dẫn Lục U đến đây làm gì!
Từng qua lại với , cô thực sự kh ngờ như lại thể vì phụ nữ bày trò, chỉ để làm cô vui.
Vẻ mặt đàn vẫn còn dư vị thỏa mãn sau ái ân.
Tư An Nhiên mím môi, khi Lục Thước tới liền mở cửa xe bước xuống: "Lục Thước!"
Lục Thước dừng bước.
Tư An Nhiên, hơi nhíu mày.
Chuyện giữa hai nhà cơ bản đã kết thúc, nhà họ Tư thất bại thảm hại, ít nhất 5 năm kh gượng dậy nổi.
Lục Thước cũng kh đá xuống giếng nữa.
Điều muốn, chỉ là Tư An Nhiên kh dám qu rầy , chỉ vậy thôi.
Tư An Nhiên cúi , l từ xe ra một tấm thiệp mời.
Là thiệp cưới của cô.
Lục Thước kh nhận, Tư An Nhiên vẫn kiên quyết đặt lên nóc xe hỏi: " sẽ đến chứ?"
Lục Thước l ếu thuốc ra, châm lửa hút một hơi.
thản nhiên nói: "Chắc là kh."
Tư An Nhiên mặt tái nhợt, cô cười nhạt: "Cũng ! Cô sẽ kh vui đâu nhỉ!"
Do dự một lúc, cô vẫn thu lại tấm thiệp.
Tuần sau, cô sẽ kết hôn với đàn kh yêu, hôm nay đến đây coi như từ biệt vậy!
đàn đó giàu, nhưng lớn hơn cô cả chục tuổi, từng vợ qua đời, cô chỉ là vợ kế, ngày xưa gọi là "ền phòng"!
Tư An Nhiên ngày trước sẽ kh bao giờ đồng ý.
Nhưng giờ cô kh lựa chọn, đàn đó cho nhà họ Tư quá nhiều ưu đãi.
Lục Thước bóp tắt ếu thuốc, mở cửa xe định lên, Tư An Nhiên nói câu cuối: "Em bất mãn, rõ ràng em đã vì làm nhiều thế, nhưng chưa bao giờ th Lục U vì làm gì!"
Cô chờ Lục Thước d.a.o động.
Nhưng Lục Thước chỉ nhẹ nhàng vuốt vô lăng, nói: "Cô đã nỗ lực để trở thành hình mẫu thích, như vậy là đủ !"
Từ khi nào, tình yêu phân chia ai làm nhiều hơn?
thích là được!
Hơn nữa cũng đủ tư cách khiến Lục U yêu .
Lục Thước đóng cửa xe, chiếc xe đen sang trọng từ từ rời ... Tư An Nhiên theo hướng xe , ngẩng đầu hít sâu.
Kết thúc !
Mối tình đơn phương của cô, kết cục thất bại!
Lục Thước đến c ty, vừa định mở cửa xe lại dừng lại.
gửi cho Lục U một tin n, kh viết gì.
Chỉ là một bức ảnh.
Tối đó khi cô ngủ, lén chụp.
Ánh đèn phòng ngủ vàng nhạt, lẽ cô hơi nóng, khuôn mặt ửng hồng, tr ngây thơ đáng yêu.
Lục Thước kh tự chủ ngắm lâu, cuối cùng chụp lại bức ảnh đó.
Gửi xong, lại kh kìm được xem thêm lần nữa.
chợt nhớ lời Tư An Nhiên từng hỏi, cô hỏi tại lại chọn Lục U dù ều kiện của cô tốt hơn.
nghĩ, là do thích vậy!
Thích, vốn là chuyện kh lý do.
...
Lục Thước , Trương Sùng Quang bắt đầu dọn dẹp.
làm việc nhà giỏi, kh ai nghĩ đây là tổng giám đốc nghìn tỷ bên ngoài.
Hoắc Tây cầm quả táo gặm: "Trương Sùng Quang, kh thuê giúp việc à? Em th bình thường cũng bận, vừa làm việc nhà vừa nấu ăn, mệt kh?"
"Em thương à?" cười khẽ hỏi.
Hoắc Tây đung đưa đôi chân dài, ừ hử mơ hồ, Trương Sùng Quang nói: "Đôi khi làm việc xong, dọn dẹp cũng là một cách thư giãn."
Hoắc Tây kh thích làm việc nhà.
Cách thư giãn của cô là uống rượu, nhưng tính ra cũng lâu kh , quả nhiên yêu là khác.
Cô , trầm ngâm suy nghĩ.
Trương Sùng Quang như đoán được ý cô: "Em đừng nghĩ đến quán bar! Hoắc Tây, em bạn trai !"
"Thư giãn chút thôi, tìm đâu!"
"Kh được! Em kh nên ra ngoài!"
Hoắc Tây nghe vậy, buồn cười: ", định l dây thắt lưng trói em vào à?"
Trương Sùng Quang chậm rãi nói: "Nếu em thích chơi kiểu đó, thể phối hợp."
Đồ vô liêm sỉ!
Hoắc Tây khẽ mắng: "Mơ !"
Trương Sùng Quang còn định nói gì đó, ện thoại đổ chu, là số lạ.
kia thẳng vào vấn đề: " Trương Sùng Quang kh? tiếc th báo với , cha đã qua đời trong tù."
Qua đời...
Trương Sùng Quang giật .
Câu " ta kh cha " nghẹn lại, kh nói ra được!
c.h.ế.t , so đo cũng vô ích.
Hoắc Tây nghe được phần nào.
Cô vỗ nhẹ vai , nói khẽ: "Đi lo liệu ! Lần cuối !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.