Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 582: Hôn anh một cái, anh sẽ không bắt nạt em nữa
An Nhiên cảm th tim rung động.
lẽ cô đã thích từ lâu, chỉ là cô kh dám nghĩ đến việc và Hoắc Doãn Tư thể tương lai cùng nhau.
Cô tự hỏi, liệu nếu cô đối xử tốt với , thể mang lại hạnh phúc cho kh.
Hạnh phúc và niềm vui của , quan trọng hơn bất cứ ều gì khác.
Thậm chí, nếu ăn món cà rốt mà cô ghét nhất mỗi ngày, cô cũng sẵn sàng.
Kh hiểu , mắt cô đã đẫm lệ.
Đôi môi cũng run nhẹ.
Cô nói: "Hoắc Doãn Tư, chúng ta... chúng ta..."
Hoắc Doãn Tư dựa vào đầu giường, cô chăm chú. Lúc này, dưới tấm ga giường, cơ thể cô kh mảnh vải che thân. Mới đây thôi, họ còn đắm chìm trong những khoảnh khắc thân mật, nhưng giờ phút này lại bình lặng đến lạ.
nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô.
từ từ di chuyển xuống, chạm vào khuôn mặt cô.
Cuối cùng là bàn tay. Những vết thương trên tay cô dường như được xoa dịu ngay lúc này.
cũng như chưa bao giờ chạm vào cô như thế trước đây.
Trước kia, chưa từng thổ lộ tình cảm với cô. Những lần tiếp xúc cơ thể sau này phần lớn đều xuất phát từ ham muốn. Một cử chỉ âu yếm dịu dàng như lúc này, thực sự chưa từng .
thích ều đó.
cũng kh hỏi thêm về chuyện của Tân Bách Lai. Hoắc Doãn Tư là một đàn kiêu hãnh.
chắc c rằng An Nhiên thích .
Vì vậy, nếu tha thứ cho cô, thì đó là sự tha thứ thực sự.
sẽ kh nhắc lại cái tên đáng ghét đó nữa, dù nhiều năm sau này, nếu họ tr cãi, cũng kh dùng nó để làm cô buồn. thực sự muốn cô.
Ngoài việc muốn cô, còn muốn cô sống tốt.
Muốn chăm sóc cô, muốn chú thỏ nhỏ của được sống trong sự bảo bọc của , lúc nào cũng rạng rỡ, kh lo nghĩ gì. Mỗi ngày, cô chỉ cần nghĩ xem nấu món gì ngon, nếu muốn thể mua sắm, nhưng phần lớn thời gian vẫn dành cho .
thích được ở bên An Nhiên.
Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng đưa tay ôm đầu cô vào lòng.
Cô bé nhỏ, khóc nức nở trong vòng tay .
kh nói gì, cũng kh quan tâm áo sơ mi của bị ướt hay kh. chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như đang an ủi một con vật cưng yêu quý.
Đúng lúc này, chu cửa reo. Nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến.
"Đừng khóc nữa!"
Hoắc Doãn Tư nói khẽ, hôn lên môi cô. An Nhiên kh dám .
" l đồ ăn! Em dậy rửa mặt ."
Nói xong, ngay cả Hoắc Doãn Tư cũng cảm th mặt hơi nóng. "Trong tủ quần áo áo của , em chọn một cái mặc tạm. sẽ bảo thư ký Nghiêm mang quần áo cho em sau."
An Nhiên ngại ngùng kh dám ra.
Hoắc Doãn Tư mỉm cười, bước ra mở cửa.
Khi rời , An Nhiên mới l chiếc áo choàng tắm của mặc vào, nh chóng chạy vào phòng tắm.
Cô kh dám tắm lâu, sợ quay lại và lại kh kiềm chế được... An Nhiên thực sự cảm th đau. Lúc nãy, khi ở bên Hoắc Doãn Tư, cô quên cảm giác đau đớn thể xác. Giờ đứng lên, cô mới th lưng nhức mỏi.
Chiếc gương mờ, phản chiếu khuôn mặt cô.
Cô nhẹ nhàng chạm vào , kh thể tin được, nhưng cô kh thể lừa dối bản thân. Cả về thể xác lẫn tinh thần, cô đều cảm th hạnh phúc.
Cô thích Hoắc Doãn Tư.
Hoắc Doãn Tư đẩy xe đồ ăn vào, đợi hai phút cũng kh kiên nhẫn được nữa.
l một chiếc áo sơ mi màu xám đậm, cỡ 44 của .
Đứng đợi An Nhiên trước cửa phòng tắm.
Cô bước ra, tóc còn ướt, khuôn mặt ửng hồng, nước vẫn nhỏ từ mái tóc.
ôm cô vào lòng.
Hoắc Doãn Tư một tay ôm cô, tay kia lau khô cho cô, cẩn thận mặc áo sơ mi và cài cúc cho cô. An Nhiên cảm th lạ lẫm, trước giờ cô luôn là chăm sóc .
Cô chưa từng mặc quần áo cho , nhưng đã từng thắt cà vạt cho .
Hoắc Doãn Tư làm xong, cúi xuống hôn nhẹ lên cằm cô, nói: "Trước đây kh nhận ra em bé nhỏ thế này!"
Cô chỉ cao đến vai , chắc chỉ khoảng 1m60.
Sáng sớm, khi giam cô dưới thân , cô chìm vào tấm nệm mềm, nhẹ như một chiếc l vũ.
Ánh mắt Hoắc Doãn Tư lộ rõ ý nghĩ đó.
Nhưng kh tiếp tục, dẫn cô vào bàn ăn. gọi nhiều món, bày đầy bàn, thậm chí còn cả một chai rượu vang đỏ.
Như thể đang ăn mừng.
An Nhiên quen với việc chăm sóc dùng bữa, cô cắt miếng bít tết mềm và đẩy về phía .
Hoắc Doãn Tư xiên một miếng nhỏ, đưa lên miệng cô: "Trước đây chỉ trêu em thôi, giờ đã rõ ràng ... còn thể bắt nạt em như thế nữa ?"
Giọng cô nhỏ như muỗi: "Em vẫn chưa nghĩ xong."
Hoắc Doãn Tư cười: "Vậy thì từ từ suy nghĩ!"
An Nhiên th hộp thuốc hạ sốt, khẽ hỏi muốn uống một viên kh. Hoắc Doãn Tư hơi ngạc nhiên bật cười... Cô đã đến đây, còn cần gì thuốc nữa!
đưa tay xoa đầu cô: "Chiều nay sẽ bảo thư ký Nghiêm giúp em nghỉ việc! Đừng nữa, ở lại đây với ."
muốn đưa cô về thành phố B.
Nhưng trước khi rời , ở lại thành phố W vài ngày cũng tốt, kh bị qu rầy, cũng kh nghe những lời hỏi thăm từ cha .
An Nhiên ngẩng mặt .
Hoắc Doãn Tư mỉm cười: " nói nghiêm túc đ!"
nghĩ một chút tiếp tục: "Em đã làm việc bên hơn một năm, nghĩ em hiểu tính cách của . kh bao giờ lãng phí thời gian vào những chuyện kh liên quan. Những gì muốn, đều đã suy nghĩ kỹ. chắc c rằng chúng ta hợp nhau, sẽ cùng nhau tiến tới hôn nhân, trừ khi chuyện ngoài ý muốn hoặc em kh muốn."
An Nhiên cúi đầu ăn bít tết, một lúc sau mới khẽ nói: "Nh quá kh?"
"Nh ? th kh nh chút nào." nói với ý ám chỉ.
An Nhiên đỏ mặt: "Em kh nói chuyện đó!"
"Chuyện nào?"
……
An Nhiên kh thèm để ý nữa, cô ăn từng miếng bít tết nhỏ. lẽ vì quá đói, cô ăn hết 200g bít tết và uống thêm một bát súp.
Hoắc Doãn Tư chỉ vào miếng cà rốt nhỏ cuối cùng: "Kh được lãng phí!"
Cô ngẩng mặt lên, mắt đẫm nước.
lại bắt nạt cô.
nói sẽ kh bắt nạt cô nữa mà.
Hoắc Doãn Tư dịu dàng hơn, như đang dỗ dành: "Vậy em hôn một cái, hôn một cái em sẽ kh ăn cà rốt nữa. Mỗi ngày em hôn , sẽ cho em ăn thứ khác."
Tinh thần An Nhiên như bị nghiền nát.
... đang ám chỉ ều đó kh?
Trong mắt cô, Hoắc Doãn Tư vốn là mẫu quý tộc bẩm sinh, phong độ ung dung, làm thể thốt ra những lời trơ trẽn như vậy? Thế mà nói một cách trơn tru, chẳng lẽ đã nhiều kinh nghiệm?
Hoắc Doãn Tư như đọc được suy nghĩ của cô.
khẽ cười: " chưa từng yêu ai, đây là lần đầu."
An Nhiên ngại ngùng kh dám hỏi tiếp, nhưng Hoắc Doãn Tư kh bu tha cho cô dễ dàng như vậy. ôm cô ngồi lên đùi ... Sau một hồi cọ xát, cả hai đều kh giấu nổi vẻ khó chịu.
Cô dựa vào vai , thì thầm: " chưa ăn xong."
" muốn ăn thứ khác."
bu lời thản nhiên cúi xuống hôn cô, từ tốn, dịu dàng. Một lúc sau, giọng đột nhiên trầm khàn: "Nhắm mắt lại, ôm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-582-hon--mot-cai--se-khong-bat-nat-em-nua.html.]
An Nhiên run rẩy.
Dù đã từng quan hệ, nhưng lúc quá hỗn loạn, tính ra họ chưa thực sự yêu đương, chỉ là những cảm xúc mơ hồ, giờ lại tiến thẳng đến mức độ thân mật này.
Cô chưa từng trải qua chuyện như vậy.
Khi cô nhắm mắt, Hoắc Doãn Tư l.i.ế.m nhẹ vành tai cô, thì thầm đầy dục vọng: "Sáng nay chưa kịp ngắm em kỹ, cho xem một chút, được kh?"
"Kh!"
An Nhiên nắm chặt chiếc áo sơ mi xám trên , van xin.
Ánh đèn ở đây quá sáng, chiếu rọi lên hai , chẳng che giấu được gì. Cô thà bị "ăn" một lần nữa trên giường, dù đau đớn cũng kh đến mức xấu hổ thế này.
Nhưng cô làm chống cự nổi ?
Cô kh chỉ là phụ nữ đầu tiên của Hoắc Doãn Tư - tiểu Hoắc tổng, mà vốn kiêu ngạo, ở độ tuổi tràn đầy sinh lực này thậm chí còn chưa xem qua m bộ phim lớn.
kh hứng thú khám phá cơ thể phụ nữ.
Nhưng muốn ngắm An Nhiên.
Thế là, giữa tiếng van xin của cô và lời dỗ dành của , vẫn đạt được mục đích.
Trong căn phòng sang trọng, cảnh tượng đầy nhục dục.
An Nhiên ôm cổ , khẽ van xin xem nh , cô sợ thư ký Nghiêm bước vào. Dường như bà thẻ phòng, nếu th, cô sẽ kh còn mặt mũi nào gặp ai nữa.
Cô càng sợ, Hoắc Doãn Tư lại càng th thú vị.
Tâm lý kh vấn đề, nhưng chắc c thích trêu chọc cô.
Đồ ăn trên bàn bị dẹp sang một bên, tấm khăn trải bàn màu x lục đậm giờ là nơi đặt thân hình mềm mại, nhỏ n của cô.
Hoắc Doãn Tư hôn cô âu yếm.
trấn an: "Đừng sợ! Chỉ là ngắm thôi."
An Nhiên bật khóc, thật biến thái, nhưng dù biến thái thế nào cô vẫn thích... Cô cảm th thật yếu đuối, trong những tình huống càng đáng xấu hổ hơn, cô vừa khóc vừa nói: "Em kh muốn ở bên nữa! Hoắc Doãn Tư đồ tồi! Đồ biến thái!"
Trong cuộc yêu, những lời như vậy chỉ là nhất thời.
Chỉ càng thêm kích thích.
Đàn nào lại để ý và thực sự dừng lại?
Một tiếng sau, cô khóc quá nhiều, đành bế cô vào phòng ngủ tiếp tục "bắt nạt"... Ánh nắng chiều lười biếng xuyên qua rèm cửa, rải xuống một vệt vàng rực rỡ.
________________________________________
Chiều tối.
Thư ký Nghiêm dùng thẻ mở cửa phòng, trên tay ngoài quần áo thay của Hoắc tổng còn vài bộ đồ nữ, từ trong ra ngoài.
Thậm chí, còn cả thuốc bồi bổ.
An Nhiên yếu ớt, bà sợ Hoắc tổng "dùng" hỏng mất, hỏng thì l đâu ra thay thế.
Bước vào, căn phòng yên tĩnh lạ thường.
Bàn ăn tr khá bừa bộn.
Chiếc áo sơ mi xám nhạt bị vứt bừa trên thảm, nhàu nát tr thật tội nghiệp. Thư ký Nghiêm nhận ra, đó là hàng cao cấp của một thương hiệu quốc tế, giờ nhăn nhúm như giẻ lau.
Khăn trải bàn cũng tan hoang.
Thư ký Nghiêm liếc cửa phòng ngủ, vẫn đóng chặt, nhưng kh khí trong phòng tràn ngập hương vị đắm say của đàn và phụ nữ, mạnh mẽ nhưng cũng ngọt ngào.
"Kịch liệt thật!"
Bà lẩm bẩm, đặt m túi đồ xuống, bắt đầu dọn dẹp như một bà mẹ.
Xong xuôi, bà gọi ện nhờ đến dọn đồ ăn.
Lại đặt thêm bữa khuya lúc 9 giờ cho Hoắc tổng.
Sau khi hoàn tất, bà định rời , kh ngờ cửa phòng ngủ mở ra.
Hoắc Doãn Tư bước ra, tinh thần sảng khoái, quần âu đen kết hợp với áo sơ mi trắng, tr chẳng chút nào giống một kẻ đã "lao lực" cả ngày.
Th thư ký Nghiêm đã dọn dẹp xong, cũng kh hề ngượng ngùng.
bước tới, mở m túi đồ ra xem, " hợp với An Nhiên."
Thư ký Nghiêm thở dài: "Hoắc tổng, ngài nên tiết chế một chút!"
Hoắc Doãn Tư liếc bà, khóe môi thoáng đỏ nhẹ, nhưng ngay lập tức bình thản đáp: "Giúp An Nhiên nghỉ việc ở m chỗ làm thêm. sẽ đưa cô chơi vài ngày ở W trước khi về B. Nhớ chuẩn bị máy bay riêng cho vào ngày kia, kh xe c ty về."
Sắp xếp như vậy kh làm thư ký Nghiêm ngạc nhiên.
Bà chỉ thắc mắc: "Hoắc tổng định đâu chơi?"
Ngón tay dài của Hoắc Doãn Tư dừng lại, trả lời bình thản: "Ở khách sạn."
Thư ký Nghiêm: ... thể vô liêm sỉ hơn được kh?
Nhưng bà nh chóng l lại bình tĩnh, mỉm cười: "Chúc Hoắc tổng chuyến vui vẻ."
Hoắc Doãn Tư nghe ra hàm ý mỉa mai, nhưng tâm trạng lúc này tốt, kh muốn so đo, vẫy tay cho bà .
________________________________________
Thư ký Nghiêm xuống lầu.
Bà vào nhà hàng ăn tối, tình cờ gặp nhóm nhân viên c ty vừa chơi về, đang ngồi kín 20 bàn ở tầng hai. Các nữ nhân viên bàn tán xôn xao: Tại hôm nay Hoắc tổng kh xuất hiện?
Th thư ký Nghiêm đến, họ im bặt.
lại kh nhịn được hỏi.
Tất nhiên thư ký Nghiêm kh tiết lộ bí mật của Hoắc tổng, bà chỉ trả lời mập mờ: "Hoắc tổng kh khỏe, cần nghỉ ngơi!"
Ồ, Hoắc tổng bị ốm?
Lập tức muốn thể hiện: "Vậy chúng ta nên cử đại diện đến thăm Hoắc tổng kh?"
khác nói với giọng chua chát: " th Hoắc tổng bên cạnh ! Cô thư ký mới, nhờ họ An lại giống An Nhiên, lúc nào cũng bám l Hoắc tổng!"
"Đúng vậy, lẽ cô đang chăm sóc Hoắc tổng!"
Thư ký Nghiêm chỉ mỉm cười, thong thả uống trà ăn cơm.
Xong bữa, bà bị đồng nghiệp rủ lên tầng 26 chơi: "Ở đó quán bar, ca sĩ hát hay. Thư ký Nghiêm cùng bọn để th toán nhé!"
Thư ký Nghiêm ngủ trưa một giấc, cũng muốn thư giãn nên đồng ý.
Gần 9 giờ tối, hơn 30 nữ nhân viên của Hoắc gia, ăn mặc khá mát mẻ, kéo vào quán bar. Kh gian hơi tối, khách cũng ít, chỉ một bàn ở góc ngồi một nam một nữ.
Họ kh để ý, ngồi xuống gọi đồ uống và đồ ăn nhẹ.
bắt đầu buôn chuyện, toàn nói về chuyện tình cảm của Hoắc Doãn Tư, kh kiêng nể gì.
Càng nói, càng tin rằng Hoắc tổng và cô thư ký mới quan hệ bất chính.
Đang hăng say, bỗng chỉ tay về phía góc, lắp bắp: "Hình như... là Hoắc tổng! bên cạnh... giống An Nhiên!"
Ồ...
Làm Hoắc tổng thể ở cùng An Nhiên!
Kh thể nào!
Nhưng khi họ kỹ, quả thật là Hoắc tổng, ngồi ở góc khuất nhất, nghiêng về phía cô gái nhỏ n. Gương mặt dịu dàng lạ thường, đang cúi xuống hôn cô .
Nụ hôn chậm rãi, như muốn kéo dài đến tận cùng.
Cô gái vẻ kh hợp tác, liền xoay mặt cô lại, dường như dỗ dành vài câu tiếp tục hôn.
kỹ, đó đúng là An Nhiên.
Thực ra là ai kh quan trọng, ều quan trọng là họ chưa bao giờ th Hoắc tổng như thế này. Họ kh tưởng tượng nổi Hoắc tổng yêu đương sẽ ra , càng kh nghĩ được thể dịu dàng với phụ nữ đến vậy.
Giờ họ đã th.
Hóa ra, Hoắc tổng cũng thất tình lục dục, cũng biết rung động vì phụ nữ.
Hóa ra, nghiêm túc với An Nhiên!
Mọi nín thở, một lúc sau, bỗng lên tiếng: "Hình như... Hoắc tổng thích An Nhiên nhiều hơn một chút! thực sự yêu cô ."
Vì thế, sau khi chia tay, vừa gặp lại, đã kh ngần ngại đuổi theo để giành cô về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.