Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)
Chương 89: Em là giọt sương mai của anh
Cô nóng lòng muốn xem ngay.
Ôn Mạn xõa mái tóc màu nâu trà, chân trần chạy ra ngoài.
Cô giúp việc cười hiền: "Mau giày vào, kh luật sư Hoắc lại xót xa đ."
Nhưng Ôn Mạn đâu còn quan tâm, cô đứng ngây trước cây đàn dương cầm đặt cạnh cửa kính, lòng tràn ngập xúc động.
Món quà Hoắc Thiệu Đình tặng đương nhiên cực kỳ đắt đỏ. Cây đàn này trị giá 20 triệu, lại còn cao quý - nói nôm na là mang dòng m.á.u hoàng tộc.
Tương truyền, vua Louis II từng chơi nó.
Nó một cái tên hay: Dew - giọt sương buổi sớm.
Ôn Mạn say mê vuốt ve cây đàn.
Trên nắp đàn đặt một đóa hồng đỏ. Ôn Mạn chợt nhớ tối qua sau khi làm chuyện , Hoắc Thiệu Đình ôm cô thì thầm bên tai: "Em là giọt sương mai của ."
Gương mặt cô ửng hồng, cảm th vô cùng lãng mạn!
Cô giúp việc th vậy cũng vui lây, nhiệt tình nói: "Tiểu thư Ôn chơi một bài , để cũng được thưởng thức."
Ôn Mạn khẽ "ừ" ngồi xuống, mở nắp đàn, những ngón tay thon dài đặt lên phím đàn trắng đen, bắt đầu chơi.
Cô chơi bản "Ánh trăng".
Cô giúp việc kh hiểu nghệ thuật, nhưng cảm th tiểu thư chơi hay, đặc biệt khi cô mặc chiếc váy ngủ ren cổ ển, mái tóc nâu trà xõa đến ngang lưng.
Ngồi đó như một bức tr sơn dầu, đẹp kh thể tả!
• Luật sư Hoắc thật phúc!
Ôn Mạn chơi xong một bản.
Cô vuốt ve những phím đàn còn ấm, lưu luyến kh rời.
Điện thoại trong phòng ngủ reo, là Hoắc Thiệu Đình gọi đến, cô giúp việc khéo léo lui ra.
Ôn Mạn cầm ện thoại nghe.
"Nhận được quà ?" - Giọng Hoắc Thiệu Đình pha chút cười.
Kh hiểu nghe giọng là Ôn Mạn đã đỏ mặt. Cô cắn nhẹ môi: "Đắt quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-89-em-la-giot-suong-mai-cua-.html.]
"Em thích là được."
" thích kh, Ôn Mạn?"
Ôn Mạn thành thật trả lời: "Thích, thích... Hoắc Thiệu Đình, cảm ơn ."
Bên kia im lặng hồi lâu, ngay khi Ôn Mạn sốt ruột thì Hoắc Thiệu Đình mới cất giọng khàn khàn: "Tối nay chờ lời cảm ơn của em."
Ôn Mạn kh còn là cô bé ngây thơ nữa, cô hiểu ý .
Kh chỉ muốn, cô cũng muốn.
Nhưng mới trải chuyện lần đầu, Ôn Mạn chưa đủ dày dạn để bàn luận chuyện này, hơn nữa trong nhà còn cô giúp việc.
Cô ngẩng đầu ra cửa kính, nói khẽ: "Hoắc Thiệu Đình, em muốn thay đổi chút nội thất."
Cô biết đang được nu chiều mà sinh hư, nhưng con gái ở tuổi này vốn dĩ nên được đàn yêu chiều, hơn nữa cô cảm nhận được giới hạn mà Hoắc Thiệu Đình sẵn sàng chấp nhận.
Quả nhiên, Hoắc Thiệu Đình đồng ý.
Ôn Mạn vui sướng khôn tả, lúc này chỉ ước được ở bên để hôn một cái.
Rõ ràng Hoắc Thiệu Đình cũng nghĩ vậy, giọng càng thêm khàn: "Chuẩn bị họp , tối nói tiếp."
Ôn Mạn ngoan ngoãn gật đầu.
Cô cúp máy lại mân mê cây đàn. Lúc này Ôn Mạn đắm chìm trong niềm hạnh phúc lớn lao mà kh nghĩ tới việc: Nếu một ngày rời , làm mang theo cây đàn này?
Tình cảm cô thuần khiết, quên mất rằng sự cưng chiều tột độ này chính là cách đàn địa vị nu chiều phụ nữ. Khi còn thích thì nâng lên tận mây x, khi chán thì rút lui gọn lẹ.
Kẻ ở lại, chỉ còn là bị chiều hư.
Cô giúp việc dọn bữa sáng.
Bà vui vẻ nói: "Hôm nay tiểu thư Ôn dùng đồ Tây nhé. Nghe m thợ lắp đàn nói cây đàn này tên Louis Đệ Tam, đồ của Tây thì ăn bàn Tây cho hợp."
Ôn Mạn bật cười.
Cô vuốt ve lớp sơn đen bóng loáng, khẽ nói: "Là Louis Đệ Nhị."
Cô giúp việc cười xòa: " đúng là đần quá!"
Ôn Mạn vào phòng vệ sinh cá nhân thay đồ ra ăn sáng. Cô giúp việc đưa cho cô một tấm d : "À, sáng sớm bà Lý đưa d tới, nói mời cô ăn trưa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.