Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Thiếu Sủng Vợ Tận Trời (Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn)

Chương 966: Kết Cục Của Khương Lan Thính Và Hoắc Kiều (1)

Chương trước Chương sau

Mẹ Khương nghe th thế.

Hoắc Kiều gọi một tiếng "Lan Thính", thể th quan hệ vợ chồng hai tốt, bà làm mẹ chồng cũng vui lòng.

Bản thân mẹ Khương đã thích Hoắc Kiều.

Đợi cho mẹ con thân thiết xong xuôi,

Mẹ Khương bế tiểu Khương S lên, lên tiếng nói khẽ: "Dạo này sức khỏe nội kh được tốt, lúc nào cũng mong và Lan Thính về! Mẹ bảo bố gọi ện bảo hai đứa về, nhưng nội kh chịu, bảo sợ ảnh hưởng đến c việc chính của các ."

"Ông nội bảo, kh , chỉ mong các tốt lên thôi."

...

Mẹ Khương rốt cuộc vẫn hơi buồn.

Tình trạng bệnh của Khương kh lạc quan, lẽ chỉ còn khoảng nửa năm đến một năm, lý ra già đều mong con cháu ở bên cạnh, nhưng bên Lan Thính thì...

Chồng bà nói, kiếm được bao nhiêu tiền kh quan trọng, kh thể để nội ôm hận được.

Câu nói đó vừa để nội nghe th, liền bị mắng cho một trận.

Ông nội bảo: "Ông làm cha thật là tốt! Bản thân nhút nhát thì thôi , còn bảo Lan Thính giống làm rùa rụt cổ nữa! Đàn thì m.á.u liều, bảo nó về nửa chừng, đừng nói là ... ngay cả vợ nó cũng khinh thường nó."

Những lời này, mẹ Khương kh tiện nói trước mặt Hoắc Kiều.

Bà dẫn Hoắc Kiều thăm nội.

Ông nội bị bệnh nặng, bác sĩ khuyên hóa trị, nhưng Khương từ chối, nói già kh muốn chịu tội nữa, muốn ra một cách thể diện, chỉnh tề.

Hoắc Kiều dẫn tiểu Khương S đến, nội đang nhắm mắt dưỡng thần trên ghế bành.

Nghe th động tĩnh, Khương mở mắt ra.

"Kiều Kiều về à!"

Hoắc Kiều bế tiểu Khương S lại gần, cô nắm tay nội, nói khẽ: "Vâng! Cháu về ! Sau này tạm thời chưa nhận c việc, thể ở bên chăm sóc nội một thời gian dài."

Cô nghe mẹ Khương nói , dù cũng muốn khuyên.

Ông Khương kh biết chứ?

Ông cười đến những nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra, nói: "Cháu cứ bận việc của cháu ! trẻ tuổi c việc là quan trọng, đừng vì già này mà giam trong nhà, giam trong nhà chán lắm!"

Hoắc Kiều nhận l khăn nóng từ tay giúp việc.

Cô cẩn thận lau mặt cho nội, vừa tỉ mỉ nói: "C việc của cháu kh bận, cháu ở nhà cũng là ủng hộ Lan Thính thôi! làm tổng tài của Khương thị, c việc của liên quan đến kế sinh nhai của hàng vạn , kh thể dễ dàng sai sót được."

Ông Khương nhận sự đối đãi dịu dàng.

Cơ mặt lại kh ngừng run lên.

Một lúc lâu sau, nhẹ nhàng nắm l tay Hoắc Kiều, thở dài: "Trước đây Lan Thính lỗi với cháu!"

Hoắc Kiều lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-thieu-sung-vo-tan-troi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-966-ket-cuc-cua-khuong-lan-thinh-va-hoac-kieu-1.html.]

Cô nói: "Cháu cũng chỗ kh hiểu chuyện lúc còn trẻ."

Câu này chỉ nói trước mặt nội, trước mặt Khương Lan Thính, cô sẽ kh thừa nhận đâu.

Ông Khương cũng hiểu, nghĩ, cô gái thật là sáng suốt hiểu chuyện biết bao!

Ông ngẩng mặt mẹ Khương.

Mẹ Khương trong lòng cũng chấn động, kh kìm được mà lau một giọt nước mắt, bà vô cùng mong Hoắc Kiều thể thuyết phục nội ều trị, nhưng rõ ràng nội kh muốn...

Đêm khuya, hai mẹ con dâu nói chuyện gần nửa đêm.

Mẹ Khương rời .

Hoắc Kiều dựa vào đầu giường, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ của tiểu Khương S, nhớ lại mọi chuyện ban ngày.

Mãi đến khi ện thoại của Khương Lan Thính gọi đến.

Cô mới phát hiện, từ khi về đến giờ, cô thậm chí còn kh thời gian để nhớ .

Giọng Khương Lan Thính vẫn như mọi khi hay đến thế, trầm giọng hỏi cô: "Vẫn ở nhà cũ à?"

Hoắc Kiều khẽ ừ: " tin tức cũng linh thật đ."

Cô lại nói: "Ông nội kh khỏe, em tính tạm thời ở lại đây. Khương Lan Thính, dù nói trước năm về, nhưng m ngày này nếu rảnh, vẫn nên về thăm nội một chuyến."

Cô nói về tình trạng bệnh của nội.

Bên kia, Khương Lan Thính trầm mặc lâu...

Kh biết bao lâu sau, trầm giọng nói: " biết ! sẽ tr thủ thời gian về! Dạo này khổ em ."

biết, ở nhà họ Khương tuy kh quy củ lớn.

Nhưng trong nhà lớn, dù cũng kh thoải mái tự do như ở nhà nhỏ của , sinh hoạt cũng kh tiện lợi như vậy, nhưng Hoắc Kiều lại sẵn lòng ở lại đó, lúc này sẽ kh hỏi lại cô về kỳ hạn một năm nữa, bởi vì thể cảm nhận được sự chân thành của Hoắc Kiều, cô thật sự coi là vợ của .

Khương Lan Thính kh nói nhiều, chỉ âu yếm bảo cô ngủ sớm.

Hoắc Kiều gật đầu.

Cô cúp máy, qu căn phòng ngủ, đây là phòng của Khương Lan Thính.

M tháng nay, thỉnh thoảng cô đến ở, cách bài trí và bố cục trong này đã dần nghiêng về nữ tính, đời thường, còn nhiều đồ dùng cho trẻ sơ sinh của tiểu Khương S...

Kh gian của họ, dường như kh còn lãng mạn nữa.

Nhưng Hoắc Kiều lại cảm th ấm áp, thực tế.

Cô chìm vào giấc ngủ...

Lúc trời sáng, trong giấc mơ cô nghe th động tĩnh bên ngoài, tiếp theo là một tràng tiếng bước chân... cô mở mắt, liền th Khương Lan Thính.

Hoắc Kiều chớp mắt

đã thức đêm về !


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...