Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1050: 1054: Cơ thể Minh Châu cứng lại

Chương trước Chương sau

Cơ thể Minh Châu cứng lại.

tiếng bước chân phía sau, cô biết là đã đến.

Nhưng cô kh hề muốn th một chút nào, cô biết đến để dỗ dành cô, giải thích với cô, nhưng... Còn gì đáng để giải thích nữa!

Cô kh lên tiếng. Nhưng cô cũng kh khóc lóc om sòm ở bên ngoài. Một Minh Châu yên tĩnh như vậy làm trái tim Lục Khiêm bất an.

Ông ngồi cạnh cô, nhẹ nhàng sờ đầu con trai, nói với giọng khàn dịu dàng: “ em đến mà kh nói trước vậy?”

Minh Châu kh trả lời.

Hai gặp tình trạng bế tắc đến đáng sợ.

Lục Khiêm cô nói chậm: “Đứa bé kia kh của !” Nghe th lời này, Minh Châu đau đớn.

Chẳng lẽ quan hệ giữa hai họ yếu ớt đến mức giải thích cả chuyện này ? Ông kh nên giải thích vì lại đứng cùng với Lam Tử Mi ?

Năm đó phụ nữ kia đã làm hại cô như vậy.

Khi cô chia tay với Lục Khiêm, giữ cô ta bên cạnh làm việc thì cô kh nói được gì.

Nhưng đến bây giờ nên vẫn ở lại đây. Cô ở tận thành phố B, mà và Lam Tử Mi lại ở cạnh nhau như vợ chồng.

Nếu như là Hoắc Minh Châu của quá khứ lẽ sẽ kh thèm quan tâm mà rời .

Nhưng bây giờ cô đã Thước Thước , bọn họ còn hôn ước, nhưng ều này làm cô nể nang.

Đúng vậy. Cay đắng làm .

Lục Khiêm cũng hiểu cô, biết cô đang giận vì chuyện gì, sau khi cân nhắc một lúc vẫn nói thẳng với cô: “Đứa bé kia là con của Lục Quân! Chắc em vẫn còn nhớ Lục Quân! Minh Châu, đứa bé kia đã học tiểu học , nhà của con bé ở thành phố C.”

Ông kh thể, kh thể làm con của Lục Quân xa rời quê hương. Vì tình cảm của Lục Khiêm.

Ông đã giải thích rõ ràng, nhưng Minh Châu lại chỉ th lưng tê tái.

Con gái của Lục Quân.

Nghĩ đến lí do Lục Quân chết, Minh Châu tròn mắt cười nhạt: “ bắt đầu muốn chuộc tội ? Đồng nghiệp của c.h.ế.t đáng tiếc, vậy còn em thì ?”

Th xuân mà cô từng nỗ lực năm , cô cũng chịu khổ. Điều đó kh ý nghĩa gì ?

Nếu trong lòng cô, dù kh đuổi Lam Tử Mi thì cũng sẽ kh chút quan hệ nào với cô ta.

nhiều chuyện thể để những bên cạnh làm giúp.

Nhưng kh làm vậy, ôn con của Lục Quân và Lam Tử Mi. Mà con trai ruột của lại trơ mắt bố ôm con của khác.

Tình yêu là ích kỷ, Minh Châu tự nhận th cô kh vĩ đại như vậy. Dưới ánh đèn trắng xóa, cô nâng mí mắt mệt mỏi lên, nhẹ nhàng nói: “Dù muốn đền bù tổn thất hay chuộc tội, em kh cản , nhưng Lục Khiêm, nhớ kỹ, em kh nghĩa vụ gì hết.”

Tuổi trẻ của phụ nữ hạn.

Minh Châu đã l được nhiều kinh nghiệm từ chỗ trai và Ôn Noãn.

Tự bản thân cô cũng từng đau đớn qua. Cô th cô đã được dạy dỗ nhiều .

Nếu là lúc trước, khi cô nói những lời này chắc c cô sẽ kh dám .

Nhưng bây giờ kh còn quan trọng nữ, cô thẳng vào mắt , cuối cùng nói ra câu nói kia: “Hôn lễ của chúng ta lùi lại ! Sau khi giải quyết hết tất cả mọi chuyện cần thiết lại nói sau!”

Sợ kh hiểu, cô còn nói: “Trong cuộc hôn nhân, chỉ ba đã chật chội , đừng nói đến thứ tư.”

Cô kh thánh. Cô kh ghét đứa bé gái kia, nhưng cô kh thích Lam Tử Mi. Vẻ mặt Lục Khiêm nghiêm túc.

Ông nói: “ kh hề ý định thứ tư! chỉ muốn đứa bé kia một chút thôi, sau này cũng sẽ kh gặp lại nữa!” Minh Châu cười nhạt, cô kh cãi . Cô kh tin cách làm của Lam Tử Mi.

Yết hầu của Lục Khiêm hơi di chuyển, cảm giác như đang đ.ấ.m lên b, cũng cảm nhận được sự quyết tâm của Minh Châu.

Bầu kh khí ngưng đọng lại. Đúng lúc này Thước Thước tỉnh dậy. bé xoa mắt Lục Khiêm, từ trước đến nay nhóc đều hơi sợ nên ngồi dậy ngay lập tức.

Dưới sự gấp gáp, bé gọi một tiếng .

Lục Khiêm sờ đầu bé: “Đồ ngốc này, gọi bố chứ!”

Thước Thước theo bản năng muốn nhào vào lòng , nhưng trong nháy mắt bé lại nghĩ đến ều gì, khuôn mặt nhỏ xị ra, sau đó kh nhúc nhích nữa, chỉ mở to mắt , còn rưng rưng nước mắt.

bé do dự.

Vì hôm nay bố đã ôm bạn nhỏ khác.

Lục Khiêm đau lòng: “Đồ ngốc! Đó là con của chú.”

Suy nghĩ của Thước Thước đơn giản.

bé nhào vào lòng bố ngay lập tức, kh nói gì hết, chỉ im lặng ôm thôi.

Lục Khiêm dỗ dành bé một lúc.

Ông nhẹ nhàng nói với Minh Châu: “Tối nay em ngủ ở Lục Viên ! Sáng mai đưa em về thành phố B.”

Minh Châu kh chấp nhận.

bình tĩnh nói: “Em tự về!”

Lục Khiêm hạ giọng: “Chuyện giữa chúng ta, chúng ta tự giải quyết, em định huy động nhân lực à? Lúc đến đã gọi ện cho bà cụ , bà cụ biết hai đến thì cực kỳ vui vẻ.

Th nhắc đến bà cụ, Minh Châu tủi thân. Cô hơi nghẹn ngào.

Nửa ngày sau cô mới trả lời một câu: “Ngày mai kh cần chở.” Chỉ dựa vào lời này, Lục Khiêm đã biết vẫn chưa dỗ được cô . Ông kh nói thêm gì nữa, kéo hành lý dẫn hai mẹ con cô ngồi lên xe. Khi đến Lục Viên, bà cụ thật sự đứng đợi sẵn ở đó .

Vẻ mặt của hai họ kh tốt, bà cụ hiểu nhưng bà cũng kh nói thêm gì cả.

Lục Khiêm đặt hành lý xuống, l ra một ếu thuốc.

Ông vừa châm thuốc vừa Minh Châu: “Mẹ, mẹ thu xếp ! Con vẫn về căn cứ một lát.”

Chuyện bên kia kh thể thiếu được.

Bà cụ đã biết chuyện từ chỗ thư ký Liễu, nhưng bà là một bà cụ kiên nhẫn, bà kh nói gì mà để yên tâm làm.

Bà cụ thâm thúy nói: “Giải quyết việc cho xong , về sau tập trung vào gia đình."

Mắt Lục Khiêm sâu hoắm. Ông than thở bước vào bóng đêm.

Tâm trạng của Minh Châu kh tốt nhưng cô vẫn mạnh mẽ cho Thước Thước ăn khuya.

Bà cụ vốn muốn đưa cháu trai đến ngủ ở phòng của , nhưng Minh Châu nói: “Hôm nay tâm trạng của thằng bé kh tốt, vẫn là ngủ với con ! Con dỗ thằng bé ngủ.”

Bà cụ suy nghĩ lại.

Bà cụ tinh tế nhận ra Minh Châu lại ngủ phòng cho khách.

Cô dâu mới náo loạn kh vui, mẹ già làm thể ngủ được? Bà cụ vẫn chờ đến tận hai giờ sáng mới th Lục Khiêm quay lại.

Thư ký Liễu cũng cùng. Hai tắt máy xe đến.

giúp việc mang bữa khuya lên, thư ký Liễu chỉ ăn một bát chào tạm biệt.

Bà cụ cầm một chuỗi tràng hạt, ngồi bên cạnh con trai hút thuốc mà cau mày như hận thù sâu sắc!

Bà cụ tức giận.

Bà nói: “Đã lớn nhường này , con vẫn kh biết phân nặng nhẹ thế. Con vì vị trí này đã bỏ ra bao nhiêu ? Đúng là Lục Quân đã hy sinh, nhưng là ai hại thằng bé chứ? Nếu kh tại Lam Tử Mi thì hai vợ chồng họ c.h.ế.t kh? Ngược lại cô ta còn trộm sinh con của ta đến l lòng con ?”

“Hơn nữa, nỗi khổ của Minh Châu trong những năm nay, con bé kh xứng được đứng cạnh con ?”

“Khung cảnh như vậy, làm gì phụ nữ nào chịu nổi chứ?”

“Nếu hôm nay con kh dỗ được vợ con thì con cũng đừng về nữa, đỡ làm mẹ bực bội!”

Bà cụ nói nhiều.

Lục Khiêm kẹp ếu thuốc, chậm rãi nhả một làn khói. Ông cười khổ: “Con kh ý đó!”

Bà cụ nghiêm mặt nói: “Một cô gái bình thường còn phần yếu đuối, đừng nói đến Minh Châu lại bước ra từ một gia đình như vậy, con bé quan tâm con .,. con gái đẹp như vậy lại bằng lòng chờ con suốt bao nhiêu năm nay?”

Lục Khiêm kh nói câu nào hết.

Ông lặng lẽ hút hết một ếu thuốc đứng dậy vào nhà . Ông đẩy cửa phòng ngủ ở phía đ nhưng kh th cô đâu.

Thế là tìm được cô ở phòng bên cạnh. Ánh trăng dịu dàng.

Cô nằm nghiêng, Thước Thước ngủ say sưa trong lòng cô. Lục Khiêm kh bật đèn lên.

Ông lại gần ngồi cạnh giường, sờ mặt cô. Chỉ th lạnh lẽo.

Trái tim đau đớn, nói nhỏ: “Em đừng khóc, được kh?” Quả nhiên Minh Châu kh ngủ được.

Cô nhẹ nhàng vỗ về con trai, cũng kh ngước mắt lên: “ đã mệt mỏi cả ngày nay , ngủ ! Chuyện của chúng ta bàn lại hôm khác.”

Lục Khiêm lại kh chịu. Cô đau lòng như vậy, tức giận như vậy, thể để cô một được.

Ông rón rén ôm con trai sang một bên, đắp kín chăn, sau đó dưới sự kh tình nguyện của cô, ôm cô về phòng ...

Cửa đã đóng, cách âm cũng tốt, cuối cùng Minh Châu cũng bùng nổ. “Lục Khiêm! muốn làm gì?”

muốn ngủ với em ?”

Cô bị đặt trên chiếc giường mềm mại.

Lục Khiêm lặng lẽ cô chăm chú, ánh mắt khó hiểu làm tim cô đập nh kịch liệt.

Sau đó, mở máy sưởi.

Trong mười phút, dưới nhiệt độ ấm áp , hai đều kh nói gì, yên lặng.

Lần này xem như là lần cãi nhau đúng nghĩa đầu tiên của bọn họ trong những năm gần đây.

Lúc trước đều là đơn phương áp chế.

Lục Khiêm đứng ở trước máy sưởi, giống như đã cân nhắc lâu mới nói với cô: “Là sắp xếp cho Lam Tử Mi ở lại thành phố C. Nhưng Minh Châu, sẽ rời khỏi căn cứ, đã làm xong đơn từ chức từ lâu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1050-1054-co-the-minh-chau-cung-lai.html.]

Minh Châu biết, nếu đêm nay kh nói xong thì sẽ kh bỏ qua cho cô.

Cô ôm chăn gối thân thờ nói: “Sau này, vẫn sẽ gặp cô ta mà? thể mặc kệ đứa bé kia ? Chỉ cần nói kh quan tâm, em sẽ tha thứ cho ngay, hôn lễ của chúng ta cũng sẽ tổ chức như thường.” Lục Khiêm lại khó xử.

Ông th áy náy với Lục Quân, đứa bé kia lại càng kh lỗi gì cả.

Ông Minh Châu: “Trừ những lúc cần thiết, sẽ kh gặp hai họ”

Minh Châu ngẩng đầu .

Lục Khiêm, Lục, dù đã mệt mỏi như thế thì tư thế của vẫn oai phong lẫm liệt, bao phụ nữ muốn cướp được !

Ông nói chỉ cần cô. Cô tin thật ra cô chỉ muốn một mối quan hệ bình đẳng thôi.

Cô đợi suốt nhiều năm nay nhưng chỉ một lời hứa hẹn mà cô cũng kh l được.

Mắt cô bắt đầu rưng rưng nước mắt.

vào mắt , nói từng câu từng chữ: “Lục Khiêm, rõ ràng biết, sinh ra đứa bé kia chính là hồng nhan tri kỷ của , là phụ nữ đã từng làm chuyện đó với , còn chăm sóc con của cô ta! đang đùa với em đúng kh? Dù Hoắc Minh Châu em đây là kh gả được hay là kh tìm được em cũng kh làm nhục chính như thế!”

Thậm chí năm đó phụ nữ kia đã suýt hại c.h.ế.t cô! Trong những năm qua, cô chưa từng ngừng yêu .

Nhưng giây phút này, trái tim cô đau đớn c.h.ế.t được! Cô vậy mà lại sợ hãi lùi bước .

nghi ngờ tình yêu của với cô, nếu kh thì, tại ... Ông lại thể đối xử với cô như vậy?

Ông biết rõ cô để ý.

Lục Khiêm lên phía trước, bàn tay nhẹ nhàng nắm vai cô, muốn vỗ về cô.

Mắt Minh Châu đỏ hồng vung tay. “Đừng chạm vào em.” Cô hét lớn.

Yết hầu của Lục Khiêm nhấp nhô, mạnh mẽ giữ chặt vai cô, cúi đầu định hôn cô.

Minh Châu quay mặt . Giọng nói của cô lạnh lẽo mà cứng rắn: “Lục Khiêm, ở trong lòng , em chỉ là một phụ nữ cũng được mà kh cũng kh đúng kh? Lúc vui thì dỗ dành, lúc kh cần thì mặc kệ thôi!”

Sắc mặt Lục Khiêm cực kỳ khó coi.

Lục Khiêm khuôn mặt cứng ngắc của cô chằm chằm, cố nén cơn giận.

“Em nghĩ như thế ?”

“Trong lòng em, chỉ muốn lên giường với em thôi đúng kh?” Chẳng lẽ kh đúng ? Câu hỏi này, Minh Châu chưa nói ra khỏi miệng.

Trong lòng cô cực kỳ khó chịu, cổ họng cũng t nhưng cuối cùng cô chỉ quay mặt ra chỗ khác.

“Em về phòng ngủ đây!”

Cơ thể cô chuyển động nhẹ, đàn đã đè vai cô lại. Ánh mắt Lục Khiêm âm u.

Ông khàn giọng nói: “Em ngủ ở đây ! xem Thước Thước!” Minh Châu khó chịu.

Lúc đến Thước Thước vui vẻ biết bao nhiêu, thì lúc th Lục Khiêm ôm đứa trẻ khác, bé thất vọng b nhiêu. Dù trong lòng nghi ngờ nhưng bé kh dám hỏi, mà thậm chí cô cũng kh biết giải thích như thế nào.

Lục Khiêm ra ngoài khoảng nửa tiếng mới quay lại. Minh Châu ngồi ở đầu giường giật lo lắng.

Lục Khiêm lặng lẽ cô một lúc, đứng ở mép máy sưởi kh nói gì.

Trong phòng im lặng đến đáng sợ.

Rõ ràng bọn họ đã từng những ký ức ngọt ngào đáng nhớ ở căn phòng này.

Ngay khi mắt Minh Châu th chua xót khó nhịn, chu ện thoại của Lục Khiêm vang lên, cúi đầu thoáng qua, cuối cùng vẫn nghe máy, giọng nói của dịu dàng từ ái: “M M?”

Sau khi nói vài câu.

Lam Tử Mi cầm l ện thoại, cô ta nói khẽ: “M M bị sốt ! Lục Khiêm, thể tìm bác sĩ giỏi cho con bé được kh?”

Lục Khiêm cau mày. tự nhiên lại bị sốt chứ?

Giọng nói của Lam Tử Mi mềm mại: “ thể đến đây với con bé một lúc kh? M M dựa dẫm , con bé muốn sang cùng!”

Lục Khiêm kh hề suy nghĩ: “ sẽ cho bác sĩ sang!” Ông gọi ện cho bác sĩ.

Từ đầu đến đuôi, Minh Châu đều thờ ơ lạnh nhạt.

Chờ cúp ện thoại, cô nhẹ nhàng hỏi : “Lục Khiêm, định chăm sóc hai họ cả đời ? Đó kh trách nhiệm của , con bé càng kh con !”

Lục Khiêm đến, nhẹ nhàng sờ đầu cô.

Ông nói nhỏ: “Nói tóm lại đứa bé vẫn là con của Lục Quân! Vì sự tư lợi năm đó của ...

Hai mắt Minh Châu mở to.

“Lục Khiêm, kh nên lẫn lộn việc c và việc tư như thế.”

Ông nói cô hãy tỉnh táo lại.

Minh Châu hít một hơi thật sâu: “ kh tỉnh táo chính là ! Lục Khiêm, Lục, thật sự áy náy là đứa con của Lục Quân hay chính là Lam Tử Mi? Thật ra chỉ là tìm được cớ để giữ cô ta ở lại thành phố C, sau đó định làm nữa, l đứa trẻ làm cái cớ để dây dưa kh rõ ràng với cô ta, thêm một gia đình nữa bên ngoài cuộc hôn nhân của chúng ta ?”

Cô nói kh dễ nghe, Lục Khiêm cũng hơi tức giận. “ kh nghĩ thế”

“Được! Em tin .”

Minh Châu nhẹ nhàng nói: “Về sau kh quan tâm nữa, làm được kh? Lục Khiêm, em kh vĩ đại như chị dâu, thể ở bên cạnh một nhiều năm như vậy, nhiều lần chịu sự tổn thương đến thế! Lục Khiêm, em kh đợi được, cũng kh muốn đợi! Nếu kh làm được, chúng ta... Coi như xong !”

Khi nói những lời này, trái tim cô đau đớn. này là đàn cô đã yêu nhiều năm.

kh đòi hỏi nhiều, nhưng nếu ngay cả chuyện này cũng kh thể làm được, cô thật sự kh cần nữa.

Lục Khiêm nắm chặt tay.

Gương mặt nhã nhặn của tối sầm lại, nhưng vẫn cố nén tính tình của .

“Cho thời gian để giải quyết !” Minh Châu muốn nói gì nữa, nhưng ện thoại của lại vang lên.

Trong ện thoại, Lam Tử Mi nói cho biết, M M bị viêm phổi cấp tính, bây giờ đã sốt bốn mươi độ rưỡi , còn cả co giật nữa.

Lục Khiêm cởi cúc áo sơ mi, giọng nói căng thẳng. “Bây giờ sẽ đến ngay!”

Kết thúc ện thoại, nói: “ qua đó một chuyến!” Minh Châu bình tĩnh.

Cô hỏi : “Đó là con của Lam Tử Mi! Con bé còn nội bà nội, ngoại bà ngoại mà, Lục Khiêm, làm gì đến lượt quan tâm chứ?” Cô kh cách nào rộng lượng. Nếu rộng lượng, bị tổn thương cuối cùng chỉ cô mà thôi. Lục Khiêm im lặng một lát, nói: “ nợ Lục Quân!”

Ông đổi chiếc áo sơ mi khác để cô ngủ, lại nói thêm việc sáng mai sẽ đưa cô và Thước Thước về thành phố B.

Minh Châu quay lưng về phía , kh nói gì hết.

Lục Khiêm vẫn rời , một lúc sau trong viện truyền đến tiếng nổ máy ô tô. Khóe mắt Minh Châu một dòng nước mắt rơi xuống.

Cô khóc kh thành tiếng.

Nhưng bây giờ cô kh còn là một cô gái nhỏ kh hiểu sự đời nữa, dù là khóc cô cũng kh được phép khóc quá lâu.

Cô kh ngủ được! Cô đứng dậy, khoác thêm cái áo khoác. Đêm mùa Xuân lạnh lo, bên ngoài lại cơn mưa nhỏ tí tách rơi.

Đứng từ cửa sổ, đèn đường chiếu lên mặt s nối thành một đường với bóng tối.

Minh Châu đứng im lâu.

Cô kh nghĩ gì hết, đầu cô trống rỗng, sau đó cô đến phòng khách. một cái bức ảnh cánh đồng hoa được đặt trong ngăn tủ.

Đó là ảnh chụp một nhà ba bọn họ.

Thước Thước ngồi trên vai Lục Khiêm cười ngượng ngùng đáng yêu.

Minh Châu chỉ th mắt chua xót.

Cô vội vàng cất bức ảnh , kh dám nữa.

Sau đó, cô chỉ thu dọn một ít hành lý để chuẩn bị trời vừa hửng sáng sẽ đưa

Thước Thước về thành phố B. Giữa trưa cô còn một sự kiện, cô đã xin ta dời đến vào buổi trưa, cô kh thể vắng mặt được.

Giữa đêm Lục Khiêm chạy đến bệnh viện. M M đang được cấp cứu.

Lam Tử Mi đứng bên ngoài phòng cấp cứu, th Lục Khiêm, cô ta tỏ vẻ yếu ớt: “M M sẽ kh chuyện gì chứ?”

Lục Khiêm kh quan tâm đến cô ta. Lúc này, một vị giáo sư tới nói tình hình cho Lục Khiêm.

Ông nói lúc đứa bé được đưa tới đã bị cảm, sau này phụ chăm sóc tốt hơn.

Sau khi Lục Khiêm nói chuyện với xong, mới Lam Tử Mi.

Giọng nói của lạnh nhạt: “Cô thể đưa M M cho bố mẹ Lục Quân nuôi dưỡng, nếu vậy cô cũng thể lại xây dựng một gia đình mới.”

Lam Tử Mi lặng lẽ .

“Gia đình mới?” Cô ta giơ bàn tay đã gãy lên: “Lục Khiêm, nói cho biết , một phụ nữ đã gãy một bàn tay, còn ai muốn nữa? cần kh?”

Lục Khiêm biết cuộc cãi vã này là kh thể tránh khỏi . Ông hơi chán ghét với sự dây dưa của Lam Tử Mi.

Ông dựa vào tường, châm một ếu thuốc nói nhẹ: “ kh thể! Lý do kh vì cô đã bị gãy một tay mà vì kh tình cảm với cô!”

Khuôn mặt Lam Tử Mi đầy sự hận thù. Vì chứ?

Rõ ràng cô ta và Lục Khiêm sinh ra là dành cho nhau, nhưng lại kh cần cô ta.

Nhưng kh hết, cô ta vẫn còn M M.

Cô ta kh tiếp tục cãi nhau với Lục Khiêm mà chỉ lặng lẽ đứng yên, như một cặp bố mẹ đang lo lắng vậy. Ngay cả bác sĩ cũng nghĩ cô ta là vợ của Lục Khiêm, gọi cô ta là bà Lục.

“Đứa bé kh hết!”

“Nhưng sau này chăm sóc cẩn thận, kh thể để xuất hiện vấn đề như vậy nữa, dù đứa bé cũng còn nhỏ”

Lục Khiêm nói cảm ơn. Lúc này M M đã được y tá trực tiếp đẩy vào phòng VIP, Lục Khiêm qua xem thử, Lam Tử Mi nói: “Lục Khiêm, xem , những khác đều th chúng ta xứng đôi!” Ánh mắt Lục Khiêm lạnh như băng.

Ông cười lạnh: “Lam Tử Mi, cô đã quên tại cô lại mất một bàn tay ?”

Đương nhiên Lam Tử Mi chưa quên.

Vì Hoắc Minh Châu, Lục Khiêm đã tự tay làm, nên cô ta mới kh cam lòng. Cũng may cô ta con


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...