Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 108: Tóm lại, cũng có việc phải làm

Chương trước Chương sau

Ôn Noãn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc ện thoại nóng ran, thầm nghĩ, chẳng lẽ duyên phận của cô và bố mẹ mỏng đến vậy ? Chỉ cần nh hơn m ngày thì cô đã thể chuộc lại di vật của mẹ ...

Sau chuyện tối hôm qua, Ôn Noãn muốn tìm một c việc cho .

Hoắc Thiệu Đình thể là một phần trong cuộc sống của cô, nhưng kh thể là tất cả, nếu kh đến một ngày nào đó hai chia tay, cô sẽ chìm sâu trong vũng bùn, kh thoát ra được...

Sơ yếu lí lịch của cô kh tồi, muốn tìm được một c việc mới cũng khá đơn giản.

Nhưng Ôn Noãn còn muốn xem xét lại.

Đến trưa, dì Nguyễn gọi ện bảo cô về nhà ăn cơm.

Về đến nhà, Ôn Noãn mới biết hôm nay là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của , dì Nguyễn chuẩn bị cho cô một chiếc bánh ngọt ba tầng nhỏ, còn thêm một bàn đồ ăn và mì trường thọ.

Ôn Bá Ngôn tự đội mũ sinh nhật cho cô, vừa cười ha ha vừa nói: “May mà thể ra ngoài đón sinh nhật cùng con! Từ nhỏ đến lớn, bố chưa bỏ lỡ bất cứ một sinh nhật nào của cục cưng cả.”

Dì Nguyễn huých , nhắc chú ý khi nói chuyện một chút. Mắt Ôn Noãn hơi ướt át.

Cô tiến lên ôm l cả Ôn Bá Ngôn và dì Nguyễn.

thể họ kh bố mẹ ruột của cô nhưng họ đã dành toàn bộ tình yêu của cho cô... Ít nhất hiện tại, bố vẫn bình an.

Nghĩ tới đây, chút ấm ức đêm qua của Ôn Noãn tiêu tan kh ít. Khi ăn cơm, Ôn Bá Ngôn hỏi về c việc gần đây của Ôn Noãn,

Ôn Noãn do dự một chút nói: “Con đã xin nghỉ việc ở trung tâm âm nhạc, sắp tới con sẽ chuẩn bị tìm một c việc mới.” Ôn Bá Ngôn kh hề nghi ngờ.

Dì Nguyễn dường như hơi trầm tư.

Sau khi ăn xong, bà gọi Ôn Noãn vào phòng ngủ, đóng cửa lại thẳng vào vấn đề: “Con với Hoắc Thiệu Đình vấn đề gì ?” Ôn Noãn kh giấu diếm.

Cô mơ hồ nói: “Tóm lại cũng việc làm.”

Cô kh nói rõ, nhưng dì Nguyễn đã tự hiểu rõ trong lòng, Ôn Noãn theo Hoắc Thiệu Đình một cách kh rõ ràng như vậy, thể kh chịu ấm ức? Hơn nữa đến giờ Hoắc Thiệu Đình vẫn kh tới thăm Bá Ngôn, thái độ rõ ràng.

chỉ chơi đùa với Ôn Noãn mà thôi. Dì Nguyễn lặng lẽ lau nước mắt.

mở két sắt l một quyển sổ tiết kiệm ra, bên trong năm triệu, là một nửa số tiền tiết kiệm của Ôn Bá Ngôn.

Ôn Noãn kh chịu nhận. Dì Nguyễn kéo tay cô lại, đặt cuốn sổ vào tay cô.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giọng dì Nguyễn hơi nghẹn ngào: “Lúc trước là vì thực sự kh còn cách nào khác! Dì xin lỗi con! Ôn Noãn, bây giờ con đang chung nhà với ta... Mặc dù nhà họ Hoắc nhiều tiền tới mức tiêu kh hết, nhưng dù con gái mà luôn tiêu tiền của ta cũng khiến khác khinh thường! Bình thường lúc rảnh rỗi con cũng mua cho m món quần áo, giày da gì đó... Đừng tiết kiệm quá, kẻo ta lại coi thường con.”

Trong lòng Ôn Noãn vô cùng khổ sở.

Dì Nguyễn lại nói tiếp: “Dì th con cũng đừng tìm việc nữa, thuê một căn phòng, tự mở một phòng nhạc, với trình độ của con, dì tin con chắc c sẽ làm tốt! Dù con gái vẫn còn sự nghiệp của riêng .”

Ôn Noãn cúi đầu sổ tiết kiệm.

Một lúc lâu sau, cô nhẹ nhàng ôm l dì Nguyễn: “Cảm ơn dì Nguyễn.”

Dì Nguyễn lau nước mắt, nói tiếp: “Tuyệt đối kh được phép nói chuyện của Hoắc Thiệu Đình cho bố con biết! Sức khỏe kh tốt, kh chịu nổi cú sốc này.”

Ôn Noãn gật đầu: “Con biết!”

Cô ra khỏi phòng, mơ hồ biết được dì Nguyễn đã khóc một trong phòng ngủ lâu...

Sáu giờ tối, Ôn Noãn mới quay về căn hộ.

Hoắc Thiệu Đình đã về, thư ký Trương cũng ở đó, đang giúp Hoắc Thiệu Đình thu dọn hành lý.

Động tác của thư ký Trương nh nhẹn.

Hoắc Thiệu Đình đứng bên cửa sổ sát đất gọi ện thoại, giọng ệu vô cùng nghiêm túc, hình như là vụ án ở thành phố H bên kia xảy ra vấn đề gì đó.

Cúp ện thoại, Ôn Noãn.

“Đi c tác sớm hơn dự kiến, đại khái mất khoảng một tuần.”

Vốn dĩ Ôn Noãn định nói với chuyện mở phòng nhạc, thế nhưng lúc này rõ ràng kh thích hợp để nói đến chuyện đó, vì vậy cô nhẹ giọng hỏi : “ bay chuyến m giờ?”

Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình sâu thăm thẳm: “Hai tiếng nữa” Ôn Noãn ngửa đầu chăm chú.

Cô nghĩ thật bận, bận tới mức ngay cả thời gian chiến tr lạnh với phụ nữ cũng kh .

Ngay khi Ôn Noãn đang kh biết nói gì, Hoắc Thiệu Đình lại xách hành lý lên, nói với thư ký Trương: “Ôn Noãn tiễn ra sân bay”

Hả?

Ôn Noãn ngẩn ....

Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng gõ đầu cô: “Ngốc à? Bây giờ đổi ý thì sẽ bảo thư ký Trương đặt vé máy bay khác.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...