Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1105: 1109: Hoắc Minh bế cậu bé lên

Chương trước Chương sau

Ánh sáng ở bãi đậu xe tối đen như mực. Thước Thước ôm l chân của Hoắc Minh, mềm mại nũng nịu gọi một tiếng chú.

Hoắc Minh bế bé lên.

Ôn Noãn cũng sờ đầu đứa trẻ, đưa cho túi bánh nhỏ. Đứa trẻ cười tươi khéo léo gọi "", còn hôn một cái lên má Ôn Noãn.

"Mợ giống bố, cũng giống Thước Thước." "Thước Thước thích mợ." Ôn Noãn kh nhịn được lại sờ đầu đứa trẻ.

Hoắc Minh ôm đứa trẻ đến sảnh lớn, th em gái đang đứng chờ. Trên mặt Minh Châu mang một biểu tình quen thuộc.

"Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần gây họa thì cũng chỉ một kiểu như vậy." Hoắc Minh ném chìa khóa xe xuống, hừ lạnh một tiếng: "Kh chuyện gì thì lại tỏ vẻ tội lỗi như vậy?”

Minh Châu cầm túi xách cho , chỉ thiếu chút nữa là đ.ấ.m lưng, bóp tay. Hoắc Minh m lần, ánh mắt chút ác liệt.

Ôn Noãn chút che chở: " đừng nghiêm nghị như vậy! Nào nào như kh."

Hoắc Minh cười giận.

ôm Thước Thước xuống, bóp má Ôn Noãn, nói: " Em luôn làm tốt, ngược lại vai ác thì giao cho đúng kh?”

Ôn Noãn tránh khỏi tay . Lại về phía Minh Châu, ánh mắt phức tạp.

Cô biết Minh Châu và đã ký gi ly hôn, nhưng bây giờ thế nào, Minh Châu cũng kh biết.

Hai họ đều là cô quan tâm.

Một thân ruột thịt, một đã sống chung cùng Ôn Noãn nhiều năm, Minh Châu giống như em gái cô.

Ôn Noãn luôn hy vọng họ tốt hơn bất cứ ai

Thế nhưng hết lần này đến lần khác cô đều kh thể nói gì. Minh Châu kéo tay cô, nhỏ giọng nói: "Chị đừng nói gì em." Ôn Noãn đã là mẹ của m đứa nhỏ.

Trong lòng cô đã yếu đến mức kh thể tưởng tượng được, bây giờ cô cũng chẳng thể nghĩ tới chuyện gì khác, cô cười nhạt: " lại thế!" Hoắc Minh hai họ vui vẻ.

nhẹ nhàng vuốt ve lưng vợ: "Một lúc nữa mới ăn cơm, em ở đây trò chuyện với em một chút, trò chuyện cùng bố."

Ôn Noãn ánh mắt dịu dàng: "Được!" Hoắc Minh cùng Hoắc Chấn Đ lên lầu hai.

Đóng cửa phòng sách lại, Hoắc Minh tựa vào cửa sau lưng, cúi đầu châm ếu thuốc.

" chuyện gì mà bố lo lắng như vậy?" Sắc mặt Hoắc Chấn Đ kh được tốt.

Hoắc Minh lặng lẽ , sau đó tới, rót cho và bố một ly trà.

nói câu b đùa, làm dịu kh khí căng thẳng.

"Bố còn đang hao tổn tinh thần vì Minh Châu ! Con em bây giờ cũng tốt đ chứ, sau này kh lo gả ... Trường hợp tệ nhất là trở thành một bà cô già cô đơn, nhưng bố yên tâm! Nhà chúng ta nuôi được!"

Hoắc Chấn Đ trừng mắt một cái.

Ông cười nhạt: "Con nghĩ thì hay ! Lúc Ôn Noãn nói kh cần con nữa, con kh nghĩ thoáng như vậy , là đứa nào uống say kêu trời kêu đất Ôn Noãn kh cần con!"

Hoắc Minh là nhạy bén cỡ nào?

Từ lời nói của bố ruột, nghe ra chuyện gì đó kh ổn.

bưng trà chậm rãi uống, uống cạn gần nửa ly mới giương mắt ánh mắt : "Bố, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Kể cả là chuyện khó nói chăng nữa, Hoắc Chấn Đ vẫn cất lời. "Minh Châu mang thai!"

Thuốc lá cháy đến ngón tay Hoắc Minh, mới vội vàng gẩy tàn thuốc xuống..

Hai bố con họ nhau, kh ai nói chuyện.

Cuối cùng vẫn là Hoắc C Đ kh nhịn được nói: "Hoắc Minh, con nói hai em các con chuyện tình cảm kh suôn sẻ, chia tay lại tái hợp, nhưng chuyện con cái thì kh chậm trễ chút nào, m năm qua đã sinh cho ta m đứa cháu."

Hoắc Minh vẫn đang trong trạng thái khiếp sợ, như kh tin vào những gì bố vừa nói.

Một lúc lâu sau, mới l lại tinh thần, cau mày hỏi: "Bố, bố nói gì cơ ạ?"

Hoắc Chấn Đ nhắc lại một lần nữa.

Hoắc Minh tức đến bốc khói, lại l tàn thuốc trong gạt tàn ra đốt, khiến bố kh được, mắng : "Dù hai đứa sinh nhiều con thì cũng kh cần tiết kiệm đến như vậy! sinh thêm nữa thì nhà này vẫn nuôi nổi."

Hoắc Minh cười nhạt: " Khả năng sinh con của cũng ghê đó chứ!" Trên mặt Hoắc Chấn Đ hàng trăm cảm xúc ngổn ngang..

Ông đứng dậy vỗ vai con trai, nói: 'Hoắc Minh, con cũng kh kém! Chuyện này bố nói trước cho con, con ăn cơm xong thì trở về nói cho Ôn Noãn một tiếng dự phòng. Con bé bị kẹp ở giữa khó xử khó xử, con kh nên giận cá c.h.é.m thớt với nó!"

Hoắc Minh cười khan: "Con nào dám chứ!" Bố con họ nói xong, chậm rãi xuống lầu.

Vừa đến giờ ăn, trong lúc cả nhà cùng nhau ăn cơm, Hoắc Minh luôn chằm chằm vào Minh Châu.

Minh Châu chỉ biết cúi đầu thật thấp. Ôn Noãn thu hết mọi việc vào mắt.

Lúc trở về, mới vừa lên xe cô liền oán trách: "Minh Châu xảy ra vấn đề trong việc tình cảm này, còn hung dữ như vậy mà xem được à!"

Tâm tình Hoắc Minh kh tốt nhưng vẫn hết sức dịu dàng với Ôn Noãn.

thắt dây an toàn cho cô, cười cười: " hung dữ ở đâu chứ? Từ nhỏ đến lớn đều như vậy mà."

Ôn Noãn phản bác kh được đành thôi.

Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, nói nhỏ: "Đó là vì em so sánh con bé với bản thân, cho nên em cảm th đối với con bé gay gắt! Nhưng mà Ôn Noãn em biết, trai của Minh Châu nhưng là chồng của em. Hai thân phận này là khác nhau, tình cảm đặt vào cũng khác nhau!"

Cuối cùng kết thúc bằng câu: " đã nói mà em cứ một mực ăn giấm của Minh Châu!"

Ôn Noãn thật sự kh chịu nổi cái miệng dẻo như kẹo của . Cô giả bộ phía trước: "Về nhà !"

Hoắc Minh ừ một tiếng: 'Ừ... Về nhà."

Trở lại biệt thự, đã là tám giờ tối. giúp việc chăm sóc bọn trẻ tốt .

Sùng Quang đang bế Hoắc Doãn Tư xem đồ chơi trẻ em, Hoắc Tây thì đang chơi dương cầm trong bộ váy xinh đẹp.

Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng cũng chút dáng vẻ. Th Hoắc Minh và Ôn Noãn trở về.

Bé Hoắc Tây bỏ lại cây dương cầm, chạy tới leo lên bố giống như một chú khỉ con. Con gái nhỏ luôn được cưng chiều nhất, Hoắc Minh thơm lên má cô bé: "Nhớ bố chưa?"

"Nhớ ạ!"

Hoắc Tây hận kh thể cắt đứt đôi chân ngắn của , kh thể tự được.

Hoắc Minh ôm cô bé đến chỗ dương cầm.

"Bố cũng nhớ con! Giờ thì bố muốn con tiếp tục chơi dương cầm!" Hoắc Tây: ....

Hoắc Minh sờ đầu con bé, quay lại cùng con trai nhỏ thân thiết một phen, cuối cùng bế Sùng Quang lên phòng sách. Lúc lên lầu, Ôn Noãn kh nhịn được mở miệng: "Hoắc Minh!"

Hoắc Minh dừng lại ở cầu thang, vẻ mặt căng thẳng. " đang làm c tác tư tưởng cho Sùng Quang!"

Trong chuyện này, Ôn Noãn kh thể thuyết phục được , cuối cùng chỉ thể cười xin lỗi với Sùng Quang một tiếng.

Sùng Quang mặt hồng hồng, ngoan ngoãn theo lên lầu. Ôn Noãn ngồi xuống, vốn định cùng Hoắc Tây luyện đàn.

Nhưng cô nhớ đến bệnh tình của , nghĩ vậy lại đau lòng cho Minh Châu, tâm tình cũng trở nên phức tạp.

Hoắc Tây đánh sai hết m chỗ, cô cũng kh phát hiện.

Bé Hoắc Tây lười biếng, một lúc liền tựa vào trong lòng n.g.ự.c mẹ, tò mò sờ cái bụng nhô lên... Một lúc sau Hoắc Doãn Tư cũng chạy tới ôm l cô.

Ôn Noãn bầu bạn cùng bọn nhỏ... Mười giờ đêm

Cô trở lại phòng ngủ chính, phát hiện Hoắc Minh kh ở đây, cô liền trong phòng sách tìm .

Từ khe cửa phòng sách hắt ra ánh sáng yếu ớt.

Hoắc Minh đứng ở bên cửa sổ hút thuốc, mở cửa sổ nên bên trong phòng mùi t.h.u.ố.c lá kh quá nồng.

Hoắc Minh mãi trầm tư, kh phát hiện ra cô đã vào phòng. Cho đến khi một đôi tay mềm mại ôm từ phía sau, mới cảm nhận được sự tồn tại của cô. vừa cất lời th âm đã khàn kh chịu nổi: "Bọn nhỏ ngủ à?"

Ôn Noãn ừ một tiếng. Cô hỏi Sùng Quang.

Hoắc Minh lẩm bẩm: "Thằng bé là một đứa trẻ th minh! Đáng tiếc."

Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm , hít l mùi hương dễ chịu trên , dịu dàng hỏi: "Hoắc Minh, tâm sự gì à? đang lo lắng cho bệnh tình của kh?

Hoắc Minh tắt thuốc lá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1105-1109-hoac-minh-be-cau-be-len.html.]

Một lúc lâu sau, xoay lại, nhẹ nhàng ôm vợ.... Ôn Noãn dựa vào lòng .

Hoắc Minh chỉ khoác một chiếc áo sơ mi, cách một lớp vải, cô thậm chí thể cảm giác được nhịp tim đang đập.

Một mùi hương đặc biệt của đàn hòa cùng mùi thuốc lá. Thật quyến rũ.

" vậy?" Tiếng cô dịu dàng đến mức chẳng thể nào tưởng tượng nổi: Em hỏi bác sĩ , nếu chăm sóc kỹ thì kh vấn đề gì đâu!" Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc màu trà của cô. đắn đo một lúc lẩm bẩm: "Minh Châu mang thai !" Ôn Noãn sửng sốt. Cơ thể cô đang tựa vào lòng , hơi cứng đờ, một lát sau mới thể nói: "Hoắc Minh, nói cái gì?"

Hoắc Minh sợ kích động đến cô.

cúi đầu vuốt ve khuôn mặt của cô, nhẹ nhàng nói: "Minh Châu cũng đã quyết định sẽ sinh đứa bé ra."

"Kh ..."

Ôn Noãn vô cùng đau khổ.

Cô run rẩy nói: " bị bệnh nhưng Minh Châu kh biết, Minh Châu mang thai cũng kh biết, Hoắc Minh... Em cảm th chuyện này đối với hai họ quá tàn nhẫn!"

Hoắc Minh nhẹ ôm l cô, trầm mặc kh nói. Ôn Noãn thoáng bình tĩnh lại.

Hai họ đã là vợ chồng nhiều năm, nên nghĩ gì cô đều đoán được.

Ôn Noãn khẽ hỏi: "Tin tức này, kh định cho biết, kh?"

Hoắc Minh vẫn trầm mặc.

Ánh mắt của còn dịu dàng hơn cả bóng đêm... Ôn Noãn tựa đầu lên vai , suy tư một lúc lâu.

Hoắc Minh nói với chất giọng khàn đặc: "Ôn Noãn, bọn họ đã vào ngõ cụt , hơn nữa tình cảnh lúc chia tay còn thảm thiết đến vậy, lại nhiều chứng kiến. Giờ nếu vì bệnh của , hay vì chuyện Minh Châu mang thai mà ép họ về lại bên nhau thì ... quá bất c với Minh Châu?”

Ôn Noãn biết nói đúng.

Nếu nói ra thì khác nào được lợi. Minh Châu kh thể bị trì hoãn nữa.

khó chịu, đành nhẹ nhàng ôm eo Hoắc Minh, lẩm bẩm: "Hoắc Minh biết kh? Hôm đó, bỏ rơi Minh Châu ngay tại hôn lễ, lúc đó, em thật sự hận . Kh chỉ vì Minh Châu, mà còn vì chính bản thân ! ... Rõ ràng khó khăn lắm mới giành

được hạnh phúc, lại vì trách nhiệm với ngoài mà từ bỏ tất cả! biết tính của Minh Châu, nhưng lại bỏ cô ...

Hoắc Minh hôn lên tóc cô.

cùng Ôn Noãn đã trải qua nhiều khó khăn, cảm kích sự quan tâm của Ôn Noãn, cảm kích tình nghĩa vợ chồng một lòng một dạ của cô.

Mọi chuyện đều thương lượng, chưa từng giấu diếm.

Hoắc Minh cam đoan: " sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất cho , đồng thời, cũng sẽ làm tròn trách nhiệm của một , giúp Minh Châu nuôi dưỡng đứa nhỏ. Ôn Noãn, tin !"

Cô gật đầu, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai của . Trong bóng đêm dịu dàng...

Hoắc Minh đưa tay đóng cửa sổ lại, ôm vợ một lúc thật lâu. Sáng sớm, Hoắc Minh tỉnh lại, duỗi tay lần mò bên gối th trống kh.

cười nhạt, từ lúc Ôn Noãn mang thai đến nay luôn thích nằm lì một chỗ, vậy mà hôm nay lại dậy sớm.

vén chăn đứng dậy, rửa mặt xuống lầu. Ôn Noãn đang nấu c trong bếp. Mùi c cá thơm nồng, vừa ngửi là biết ngon.

Hoắc Minh ôm l cô từ phía sau, lại sờ nhẹ lên bụng, hôn nhẹ một cái vào phần cổ non mịn của cô: "Con lại qu à, nay lại dậy sớm nấu c vậy?"

cho rằng Ôn Noãn định nấu món bún cá cho bọn nhỏ. Ôn Noãn ngẩng đầu, hôn lên mặt .

"Làm hai phần, một phần đưa đến bệnh viện, còn một phần cho Minh Châu, cô thích ăn món này. Vả lại phụ nữ mang thai bồi bổ nhiều mới được."

Hoắc Minh chút kh nỡ. "Bụng em lớn như vậy đó!" để cô ngồi một bên, tự tay làm tiếp. Ôn Noãn cũng kh từ chối.

Nếu chồng muốn chia sẻ với như vậy, thì một phụ th minh cần chỉ chối từ.

Cô ngồi trước bàn ăn, nhẹ nhàng đỡ l phần bụng.

Ánh sáng mặt trời chiếu lên cơ thể vừa ấm áp lại vừa dễ chịu.

Hoắc Minh kh chỉ nấu tiếp món bún cá này, mà còn chuẩn bị luôn bữa sáng dinh dữa cho m bé.

Bóng lưng của thon dài đẹp mắt.

Chiều cao lại vô cùng phù hợp để một phụ nữ phương Đ thể tựa vào.

Ôn Noãn nhiều chuyện phiền lòng, nhưng lúc này đây, khi cô vào bóng lưng của Hoắc Minh lại th an tâm hơn bao giờ hết, thậm chí còn muốn ôm , nói vài câu dịu dàng.

thích nhất.

Cô định đứng dậy, nhưng vừa cử động thì một cơn đau kịch liệt từ vùng bụng dưới truyền lên.

Sau đó, chiếc váy cô đang mặc bắt đầu thấm màu vàng của nước ối. Ôn Noãn vịn góc bàn, cô nhíu mày khẽ gọi: "Hoắc Minh! Hoắc Minh!"

" vậy?”

Hoắc Minh vừa quay sang đã kinh hồn bạt vía, nhưng vẫn cố bình tĩnh, tắt lửa nh chóng bước tới đỡ cô ngồi xuống, bước nh tới vịn cô ngồi xuống, mau chóng kêu giúp việc.

"Dọn đồ ! Bà chủ sắp sinh !" giúp việc nh chóng chạy tới.

Trán Ôn Noãn đã đầy mồ hôi, nhưng vẫn còn chịu được. Cô ngước mắt chồng .

Trán Hoắc Minh đã nổi đầy gân x, xem ra còn khẩn trương hơn cả cô, Ôn Noãn bắt giác cười khẽ: "Em kh , chỉ là sinh con thôi mà"

"Sinh sớm nửa tháng, thể kh khẩn trương chứ!"

Hoắc Minh cẩn thận từng li từng tí ôm l cô, cũng kh quan tâm bản thân bị bẩn.

giúp việc trong nhà cũng chu đáo, đứng phía sau, đỡ Ôn Noãn ngồi xuống ghế sau.

Hoắc Minh khởi động xe nh chóng chạy đến bệnh viện, lúc chờ đèn đỏ tr thủ gọi cho bố mẹ: "Bố mẹ, Ôn Noãn sắp sinh, giờ con đang đưa cô đến bệnh viện!"

Nói xong liền cúp máy.

nghiêng Ôn Noãn, nhẹ giọng nói: "Cố chịu chút nữa nhé!"

Ôn Noãn cắn răng: "Em kh đâu!"

Hai mắt Hoắc Minh hơi đỏ lên, cũng hơi nóng, cô chằm một lúc lâu tăng tốc.

Gần đây Ôn Noãn được chăm sóc kỹ lưỡng.

Lần này sinh con, cũng kh vất vả lắm.

Hoắc Minh ở lại phòng sinh, nắm chặt cô tay để an ủi. Sinh mệnh nhỏ ra đời...

Một tiếng khóc thật to báo hiệu cho sinh mệnh mới, khiến đôi mắt của Hoắc Minh đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Noãn, hôn lên trán cô: "Cám ơn em đã cho Hoắc Tây, Doãn Tư và Hoắc Kiều, còn mang đến ánh sáng cho đời ."

lại hỏi cô đau hay kh.

Ôn Noãn đau, làm gì phụ nữ nào sinh con mà kh đau? Chỉ là, khác với hai lần trước, lần này Hoắc Minh đã ở bên cạnh cô. Cô đưa tay khẽ vuốt gương mặt tuấn của , dịu dàng nói: "Hoắc Minh, lại khóc?"

"Kh ! khóc hồi nào!" "Rõ ràng khóc kìa!"

Nước mắt của Ôn Noãn cũng lăn xuống từ khóe mắt, cô chồng yêu thương hết mực kia, cô mong tình cảm của họ sẽ kéo dài mãi mãi.

Y tá ôm đứa bé đến.

"Là một bé gái đáng yêu! Tr giống bố." Ôn Noãn chưa ngồi dậy nổi.

Cô giục Hoắc Minh: " mau đưa con cho em xem."

Hoắc Minh lại thì thầm vào tai cô: " muốn nhất vẫn là em! Thêm một bé nữa cũng chẳng bằng Ôn Noãn của ..."

Ôn Noãn khẽ cắn môi.

M lời ngọt ngào của càng lúc nghe càng êm tay. Nhưng làm gì cô gái nào kh thích nghe chứ? Hoắc Minh ôm bé qua, trắng trắng tròn tròn, xinh đẹp. Tóc đen, mắt cũng đen nhánh.

Mặt mày giống , cũng giống Minh Châu... ra dáng nhà họ Hoắc.

ôm qua con qua cho Ôn Noãn , sau đó hạ giọng nói: 'Đêm , chắc đã bỏ nhiều c sức làm đầy, em xem, giống chưa kia!"

Ôn Noãn suýt sặc.

Trong phòng sinh, nhiều bác sĩ y tá như vậy, mà còn... Quả nhiên, m cô ý tá trẻ bắt đầu đỏ mặt.

Hoắc cùng cô Hoắc, thật sự là quá ân ái...

Ngoài cửa, bà cụ Lục và hai vợ chồng Hoắc Chấn Đ đều ra hiệu giữ im lặng, lúc Minh Châu tới cũng th giật .

"Bà cụ vốn ở thành phố C, thể đến nh như vậy?".


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...