Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1125: 1129: Chắc là một nửa

Chương trước Chương sau

Chương 1125 Chắc là một nửa

Hoắc Minh chơi với đứa bé, nói với Ôn Noãn: “Lúc sáng đã gặp bác sĩ ều trị chính của , tình huống khá phức tạp.”

Trái tim Ôn Noãn căng thẳng, cô vội vàng nói: “ khả năng chữa khỏi kh?”

“Kh nói trước được! Chắc là một nửa!”

Hoắc Minh nói xong, để ý th mắt vợ đỏ lên, kh nhịn được đưa tay lên khẽ vỗ vai cô: “Đừng khóc! Để nghĩ cách!” Ôn Noãn khẽ ừ một tiếng.

Cô dựa vào vai , kh nói chuyện.

Một lát sau, Hoắc Minh bỗng nhiên mở lời: “Nếu như thật sự một ngày như vậy, khi mọi chuyện tới nước kh thể vãn hồi được nữa, sẽ nói với Minh Châu.”

hiểu rõ em gái của . Miệng cứng tâm mềm.

quả thực ý định chia tay với Lục Khiêm, nhưng nếu Lục Khiêm kh cơ hội sống sót, nghĩ Minh Châu cũng muốn gặp ta một lần cuối cùng, lẽ cô cũng sẽ cùng ta đoạn đường cuối cùng này.

Cũng bởi vì hiểu rõ, cho nên Hoắc Minh kh muốn cả đời còn lại của cô sống trong tiếc nuối.

Nhưng bây giờ vẫn còn quá sớm.

Tâm trạng Ôn Noãn hơi nặng nề, hôm sau cô dành thời gian thăm Lục Khiêm, kh trùng hợp ta đã kiểm tra sức khoẻ, cô lại việc khác nên đành rời trước.

Thư ký Liễu đưa cô rời .

ta lại vội vàng tới trung tâm kiểm tra, định đón Lục Khiêm. Đến trước cửa siêu thị B.

ta đã th Lục Khiêm, nhưng đồng thời còn một khác, đó chính là Minh Châu.

thể nói là hai .

Minh Châu đang mang thai, bụng của cô phồng lên, lẽ đã năm, sáu tháng.

kiểm tra thai sản, kh hẹn mà gặp được Lục Khiêm. yêu cũ gặp lại, bốn mắt nhau, Lục Khiêm chú ý tới bụng của cô, khàn giọng nói: “Được năm tháng nhỉ?”

Mắt Minh Châu đỏ lên. Cô th Lục Khiêm mặc đồ bệnh nhân.

Ông ta cũng gầy, gương mặt tái nhợt, chẳng lẽ bệnh của ta vẫn chưa khỏi?

Lục Khiêm thuận theo ánh mắt của cô xuống bộ đồ bệnh nhân trên , tự giễu: “Đợt trước ăn nhậu uống quá nhiều nằm viện một tuần. Em...”

Thư ký Liễu bước lên trước, cười khổ nói: “Ở đây đ , hay là tìm một nơi yên tĩnh nói chuyện .”

Lục Khiêm sang Minh Châu.

Minh Châu kh ngốc, phản ứng của ta chứng tỏ ta biết cô đã mang thai từ lâu.

Nhưng bốn tháng qua, ta kh hề nhắc tới chữ nào.

Ông ta kh muốn vãn hồi cuộc hôn nhân của hai , ta vui vẻ ký tên, lẽ ta cũng cảm th hai kh phù hợp nhỉ. Nếu như ta đã thể nghĩ th suốt, vậy thì cô cũng kh bao nhiêu lưu luyến nữa.

Minh Châu mỉm cười: “Được.” Bệnh viện này cao cấp, dưới lâu quán cà phê.

Hai ngồi xuống uống cà phê, nhưng thực tế đều là nước lọc, thư ký Liễu biết ều ngồi vào một chiếc bàn khác.

Minh Châu cầm ly lên.

dịu giọng hỏi: “Ông đã biết từ lâu , đúng kh?" Lục Khiêm kh phủ nhận.

Ông ta ừ một tiếng: “Đã biết được từ lần trước, lúc ở bệnh viện.” “Vậy thế tới chung cư tìm là vì đứa bé này à?”

Lục Khiêm im lặng .

đã mang thai năm tháng, bụng đã lớn lên nhiều, nhưng dáng kh hề mập.

thể th sống kh hề tốt.

Ông ta cảm th đau lòng, nhưng bây giờ đến một câu an ủi ta cũng kh dám nói, bệnh tình của ta phức tạp, khó nói trước được liệu thể vượt qua hay kh.

Nếu như kh thể qua khỏi.

Ông ta hy vọng Minh Châu thể bu xuống... Bu xuống đoạn tình cảm này của bọn họ, bắt đầu lại từ đầu.

'Thậm chí ta cũng đã nghĩ đến việc nếu đứa trẻ này kh tới, cuộc sống sau này của Minh Châu sẽ dễ dàng hơn, nhưng cuối cùng ta vẫn ích kỷ lựa chọn im lặng, bởi vì đứa trẻ này chính là con của hai bọn họ.

Sau này, Thước Thước cũng sẽ m.á.u mủ ruột rà.

Lục Khiêm dứt khoát như vậy, Minh Châu cảm th bản thân kh thể kh bu xuống được, cô khẽ ngẩng đầu lên, chủ yếu là để nước mắt kh rơi xuống, cô nhẹ giọng nói: “Ông Lục yên tâm, sẽ kh bắt chịu trách nhiệm, sẽ tự nuôi đứa bé này...” Cô nói xong, tự cũng cảm th ngại ngùng.

ta cũng kh ý định muốn chịu trách nhiệm.

kh giống như trước kia nữa, cũng phong độ hỏi thăm ta một câu: “Sau này uống rượu ít thôi, cũng hút ít thuốc lại, tới độ tuổi này chú ý dưỡng sinh.”

Thế nhưng lúc này Lục Minh lại gật đầu: “Đúng vậy! dưỡng sinh!”

Ánh mắt ta sâu thăm thẳm.

Minh Châu cũng kh ở lại lâu, cô cầm cái túi ở trên bàn lên, thấp giọng nói xin lỗi rời ... Thư ký Liễu th hai trò chuyện kh m vui vẻ, định ngăn cô lại.

Lục Khiêm nhẹ giọng nói: “Để cô !”

Ông ta nghĩ, bây giờ Minh Châu kh muốn khác th dáng vẻ nhếch nhác của , chắc c sẽ tìm một gốc cây nào đó trốn tránh khóc một trận.

Những năm trôi qua, thật ra cô vẫn là một cô gái yếu ớt.

'Thế nhưng ta sớm đã kh còn là Lục của trước kia nữa. Minh Châu rời khỏi bệnh viện.

còn kh siêu âm, lúc lên xe còn mất hồn mất vía.

Tài xế đưa cô , nhưng cô lại hỏi một đằng trả lời một nẻo. Cuối cùng cô lẩm bẩm nói: "Đưa tới đường Quảng Nguyên” Tài xế quen thuộc khu vực đó, nơi đó à, nhiều giàu nuôi tình nhân ở đó, những căn biệt thự nhỏ ở đó đều mới mẻ, phong cách.

Trên đường, để chọc Minh Châu yêu thích, còn kể nhiều tin tức thú vị trong xã hội thượng lưu.

Minh Châu khẽ quay mặt . “ tin kh, từng được ta nuôi ở đó nửa năm.”

Tài xế cười khan nói: “ thể chứ! Ở một nơi như thành phố B này, ai lại dám kh cần mạng chứ...” Nói tới đây, bèn im miệng.

nghĩ tới một . Lục Khiêm, Lục...

Đúng vậy, năm đó Lục Khiêm năng lực này, thần kh biết quỷ kh hay làm ra chuyện này.

Tài xế tức giận. Minh Châu hơi hốt hoảng: “ muốn tới đó xem .”

Xe chạy nửa tiếng thì từ từ dừng lại, Minh Châu dặn tài xế buổi chiều tới đón cô .

tìm tòi trong túi cả nửa ngày mới tìm ra một chiếc chìa khoá. Thì ra cô vẫn luôn để nó ở trong.

Thì ra cô vẫn mãi chưa bu bỏ được Lục Khiêm. Thì ra cô vẫn luôn chưa ra khỏi được.

Minh Châu mở cửa ra, lập tức cô ngửi th mùi nước hoa Wild Bluebell của do Malone, đó là mùi hương mà cô thích nhất, thật kh ngờ ở đây cũng mùi đó.

Kh lẽ Lục Khiêm vẫn tới đây?

Trong nhà gọn gàng ngăn nắp, trên bàn một dĩa trái cây mùi của sương.

Nơi này vẫn sinh sống.

Minh Châu vào nhà bếp, cô mở cửa tủ lạnh ra, sữa bò và thức ăn vặt ở bên trong đều là những món cô thích ăn.

kh sống ở đây, nhưng chủ nhân nơi này vẫn chuẩn bị đúng lúc.

Khoé mắt cô kh khỏi đỏ lên.

Tại ? Tại Lục Khiêm lại làm như vậy? Rõ ràng hai đã chia tay, rõ ràng ta kh giữ lại cô lại, rõ ràng ta đã dứt khoát ký tên, tại ta lại còn làm ra dáng vẻ thâm tình như vậy? Tại ta lại chuyển tới đây sống?

bỗng nhiên cảm th khó thở.

kh thể ở lại đây thêm một phút một giây nào nữa.

Minh Châu bỗng nhiên mở cửa ra, muốn chạy ra ngoài, giống như chạy trốn khỏi đoạn tình cảm khiến cô đau khổ kia.

Lục Khiêm đang đứng ở cửa. Ông ta đã thay quần áo.

Cho dù ta thích mặc đồ màu sẫm, cho dù đẹp chỉ là mong m hơn nhiều.

Ông ta yên tĩnh , cũng th giọt lệ trên khoé mắt cô .

“Minh Châu, em vẫn còn yêu , đúng kh?”

Khoé môi Minh Châu run rẩy ta, cô kh dám để bản thân quá kích động, cô ôm bụng từ từ dựa sát vào bức tường, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Nói những ều này còn ý nghĩa gì?” Cô yêu ta, nhưng cô càng hận ta!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1125-1129-chac-la-mot-nua.html.]

Lục Khiêm đóng cửa lại.

Ông ta cúi xuống thay giày, cũng l một đôi giày đưa cho cô , lúc đó, ta đang quỳ xuống.

Tư thế tr hèn mọn.

Minh Châu kh chịu động chân.

Ông ta nhẹ giọng nói: “Ở lại ăn một bữa cơm ! nấu cơm!” Minh Châu kh đồng ý: “ về nhà!”

Lục Khiêm khẽ nâng chân cô lên, giọng nói dịu dàng, khàn và trầm thấp:

“Tài xế đã về , ở đây khó bắt được xe, hơn nữa cũng kh yên tâm! Ăn cơm xong sẽ đưa em về.”

Minh Châu kh động đậy.

Lục Khiêm lặng lẽ giúp cô thay giày, khi đứng lên, lẽ là quá khát vọng , nhẹ nhàng chạm vào bụng của cô.

Đứa bé trong bụng năm tháng đã cảm ứng, gần lập tức chuyển động ở lòng bàn tay của .

Đây đối với Lục Khiêm là lần đầu tiên. Khi cô mang thai Lục Thước, kh bên cạnh. "Con bé động đậy !" Ánh mắt của Lục Khiêm thâm tình.

Minh Châu hơi run môi, một lúc lâu mới nặn ra được một câu: "Năm tháng đương nhiên biết động đậy."

Lục Khiêm nghe ra sự oán trách. Cũng đúng, lỗi với cô.

Cô oán trách như thế nào cũng là ều đương nhiên.

Ông thấp giọng cầu xin cô: "Ở lại ăn bữa cơm ! Đứa trẻ cần dinh dưỡng."

Minh Châu kh nói được cũng kh nói kh được, nhưng cô châm chàm về lại chỗ bàn ăn ngồi xuống, từ trong túi l ra một cuốn sách nuôi con đọc.

Lục Khiêm hỏi cô: " kh đến bên sô pha ngồi đọc?” Cô lạnh lùng nói: "Sẽ đè trúng bụng."

Lục Khiêm vào nhà bếp.

Ông nấu bốn món một cạnh, đều là món Minh Châu thích ăn, Minh Châu đang thơ thẩn chằm chằm.

Lục Khiêm gắp cho cô một miếng cá chua ngọt.

"Ăn nhiều chút, kh đều là món em thích ?" Minh Châu im lặng ăn.

Ăn xong, cô nhẹ giọng nói: 'Lục Khiêm đừng chăm sóc chu toàn như vậy, chúng ta ly hôn , tiền lúc trước cho em đã đủ để nuôi một đứa trẻ , em kh ý trách , yên tâm."

Cổ họng Lục Khiêm hơi động đậy.

Ông hỏi ngược lại cô: " yên tâm cái gì?"

Minh Châu cảm th kh ý nghĩa, cô bu đũa xuống nói: "Em trước đây!"

Lục Khiêm nhẹ nắm tay cô lại.

ốm nhưng sức lại mạnh đáng sợ: “Ăn thêm chút nữa ! Trong bụng còn con, ăn ít như vậy làm đủ!”

Minh Châu kh muốn cãi nhau với . Cô lại lặng lẽ ăn cơm. Lục Khiêm thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô, giống như kh ý hỏi: “Sau này dự định gì?”

Dự định?

Minh Châu gắp thức ăn trong chén, cười lạnh lùng.

Cô ngước mắt , còn nói câu thật lòng với : “ lẽ sinh con xong thêm một hai năm nữa, gặp được thích hợp thì kết hôn! Tuy cũng kh kh kết hôn kh được nhưng em muốn cho Thước Thước và đứa trẻ trong một gia đình hoàn chỉnh, tuy khá khó tìm!”

Lục Khiêm nghe xong, trái tim đau đớn vô cùng.

Nếu như cơ thể khỏe mạnh lại hỏi cô câu hỏi này. Ông sẽ kh bu tay.

Bây giờ bệnh tình của phức tạp, tuy khát vọng đoàn tụ với cô nhưng kh dám cho cô chút hy vọng.

Vì thế cuối cùng Lục Khiêm vậy mà mỉm cười gật đầu.

Ông nói: "Tìm một môn đăng hộ đối ! Kh nhất định đẹp trai nhưng đối với con, với em, tận tâm.

Minh Châu ừm nhẹ một tiếng. Nhưng trong mắt lại nóng nóng...

Ngay lúc này chu cửa vang lên, Minh Châu ngơ , mắt đang đỏ.

Lục Khiêm cô một cái, mở cửa.

Hoắc Minh và thư ký Liễu đang đứng ở trước cửa, sắc mặt đều kh tốt lắm.

Nhất là Hoắc Minh.

Hoắc Minh kh đến tìm Minh Châu mà là tìm Lục Khiêm, chằm chằm Minh Châu và Lục Khiêm, ánh mắt đó khiến thư ký Liễu lạnh đến phát run, lúc trước ta đã nghe nói vị nhà họ Hoắc này là Diêm Vương sống, ta còn kh tin.

lúc trước, ngoại trừ chạy đến thành phố C đánh một trận với Lục.

Thì kh những việc quá đáng khác. Nhưng lúc này ta tin .

Hoắc Minh kh vào, trực tiếp nói với em gái: "Xe ở dưới lầu, em với thư ký Liễu xuống lầu trước."

Minh Châu nghe lời của . Cô im lặng đứng dậy, đến cửa thay giày.

Bụng lớn cúi xuống kh tiện, là Hoắc Minh giúp cô thay, thay xong giọng ệu của cũng hơi dịu dàng chút: "Ở trong xe đợi !"

Vừa nói vừa mặc áo khoác cho cô.

Thư ký Liễu xoa dịu bầu kh khí: "Tổng giám đốc Hoắc thật chu đáo." ta đỡ , nh như bay.

Hoắc Minh đóng cửa lại.

chầm chậm vào, ngồi ở đối diện Lục Khiêm, gọi tiếng . Lục Khiêm chầm chậm thở dài một hơi: " thuốc kh?” Hoắc Minh do dự, từ trong túi áo l hộp thuốc ra, l một ếu đưa cho Lục Khiêm.

Đây là ếu thuốc đầu tiên trong nửa năm gần đây của Lục Khiêm. Ông run tay châm lửa.

Khi khói lan ra từ trong ngón tay, nhẹ nhàng lên tiếng: "Kết quả xét nghiệm kh tốt lắm, kh?”

Hoắc Minh kh trả lời.

Chỉ là mắt đen của như sương mù vậy, mờ mịt. Lục Khiêm đã biết thật sự kh tốt ...

Ông chậm rãi mà tham lam hút một hơi thuốc, sau đó quả quyết dập tắt thuốc , chằm chằm vào đàn tuấn tú trước mặt, khàn giọng lên tiếng: "Minh, tám chữ sống c.h.ế.t số, phú quý do trời này từ nhỏ đã hiểu sâu nhưng khi đến cuối cùng lại kh nỡ.”

Ông kh nỡ Minh Châu, kh nỡ Thước Thước và đứa con còn chưa ra đời.

Ông kh thể chết.

Giọng nói của Hoắc Minh lạnh lùng: " đương nhiên kh thể chết!"

Bởi vì ều nợ Minh Châu còn chưa trả xong, bất kể bọn họ thể đến cuối cùng kh thì hai đứa con đều là trách nhiệm của , kh nói là cho chút tài sản là đã nuôi con đâu.

Hoắc Minh kh khích động. nói xong thì rời .

Lục Khiêm một ngồi ở đó, qu ngôi nhà này cảm th toàn thân phát run.

Ở đây toàn bộ ký ức đẹp đế của và Minh Châu. Nửa năm đó vô cùng ngọt ngào. Nhưng bây giờ nghĩ lại dường như đã cách lâu. Điếu thuốc trên bàn tỏa ra sức hấp dẫn cực lớn, nhưng Lục Khiêm nhịn kh hút.

Ông còn muốn th con ra đời.

Ông còn muốn th Lục Thước cưới vợ sinh con.

Cho dù Minh Châu lảo đảo cũng được, nếu như... nếu như cô chưa tìm được tốt và cơ thể của tốt thì sẽ thử cầu xin, xem cô còn muốn chấp nhận như kh.

Lục Khiêm sờ qua tất cả những vật dụng trong nhà. Từng ngóc ngách đều kh bỏ qua, lưu luyến.... Thư ký Liễu lên.

ta bộ dạng của Lục Khiêm, im lặng theo phía sau cho đến khi Lục Khiêm chủ động hỏi: "Cô chưa?”

Thư ký Liễu lau mồ hôi. ta nói: "Tổng giám đốc Hoắc dẫn !"

Lục Khiêm đứng trong phòng ngủ chính sờ hai con Stella Lou, còn là tết năm ngoái tặng.

Bây giờ vẫn còn.

Lục Khiêm từ từ ngồi xuống, thấp giọng lên tiếng: "Truyền Chỉ bây giờ đang nghĩ, hôm hôn lễ xảy ra chuyện cũng khá tốt! Với sức khỏe bây giờ của , vẫn là ly hôn tốt hơn, nếu như bệnh trong lúc còn đang yêu nhau với cô thì Minh Châu đau lòng biết bao, lẽ lỡ như ... Kh cả đời cũng kh ra được ?" Ông suy nghĩ bi quan như vật, thư ký Liễu buồn.

Đang muốn khuyên nhủ.

Lục Khiêm lại cười nhạt: “Yên tâm, sẽ kh từ bỏ.” Ông còn muốn th con ra đời.

Nghe nói là đứa con gái, tên Kiều kh tồi nhưng mà con của Hoắc Minh và Ôn Noãn dùng nếu kh tên là Lục Kiều cũng hay..


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...