Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 122: Hoắc Minh?
Ngoại tình hết lần này tới lần khác thì tốt được đến đâu cơ chứ? Ôn Noãn lái xe trở về.
Tâm trạng cô kh tốt, cô dừng xe ở dưới căn hộ một lúc lâu mới tắt máy lên. Mặc dù chỉ mới 9 giờ nhưng Hoắc Minh đã trở về.
ngồi trên ghế sô pha xem TV, dường như đang đợi cô. Ôn Noãn chăm chú.
Hoắc Minh vỗ chỗ ngồi bên cạnh : "Cô giáo Ôn vậy?" Ôn Noãn đến tựa vào , tr dáng vẻ ngoan ngoãn.
Thật ra Hoắc Minh đã nghe được những lời cô nói từ cuộc gọi của Diêu Tử An, nhận ra Ôn Noãn nhiều mặt, trước mặt thường thì luống cuống tay chân, nhưng khi đ.â.m chọt Diêu Tử An thì lại hùng hồn mạnh mẽ.
cảm th thú vị.
Vốn muốn chờ tới thứ bảy sẽ “cuộn ga giường” với cô. Nhưng hiện tại thật muốn.
đè Ôn Noãn xuống ghế sô pha hôn cô, ban đầu Ôn Noãn kh muốn nhưng Hoắc Minh hiểu cơ thể cô, dễ dàng khiến cô động tình.
Quần áo vương vãi khắp sàn nhà.
Khuôn mặt Ôn Noãn kìm nén đầy cảm xúc, dáng vẻ trầm luân trong biển tình. Hoắc Minh thích cô như vậy, hứng thú cao đến mức đáng sợ...
Đúng lúc tình yêu đang mãnh liệt, ện thoại của Hoắc Minh đổ chu.
Điện thoại liên tục kêu nhưng Hoắc Minh kh thèm để ý, trong khi đó Ôn Noãn kh còn cách nào tập trung được nữa, cô nhẹ nhàng đẩy : " ện thoại..."
"Kh cần quan tâm!" Hoắc Minh hôn cô, càng hôn càng sâu.
Điện thoại ngừng đổ chu, nhưng sau một lúc lại tiếp tục vang lên...
Ôn Noãn hôn nhẹ môi . " nhận ện thoại, chúng ta tiếp tục sau!"
Ánh mắt thâm thúy của Hoắc Minh chăm chú cô hồi lâu mới bu cô ra xoay nghe ện thoại.
"Chú Kiều... là Hoắc Minh đây." Ôn Noãn mặc áo sơ mi của vào phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-122-hoac-minh.html.]
Nhưng chỉ sau vài bước , cô đã bị Hoắc Minh ôm chặt. dùng một tay ôm l eo nhỏ của cô, hững hờ thưởng thức cơ thể cô, Ôn Noãn kh chịu nổi, cô ngã vào n.g.ự.c .
Hoắc Minh cúi đầu cô.
ngày thường đã đẹp trai, lúc này càng vẻ đàn trưởng thành lại trăng hoa, Ôn Noãn kh nhịn được hôn lên cằm , sau một tối mà râu trên căm đã mọc lên một ít, đ.â.m chích hơi đau.
Hoắc Minh cô chằm chằm vừa nói chuyện với Kiều Cảnh Niên.
Giọng nói của Kiều Cảnh Niên hào hứng. Ông nói: "Hoắc Minh, chú đã tìm th môi giới về trang sức! Chỉ cần tìm được ta, chú sẽ dễ dàng tìm th con chú."
Hoắc Minh sờ nhẹ môi của Ôn Noãn, cười nhẹ: "Thế chúc mừng chú Kiều." Kiều Cảnh Niên thở dài.
Tâm trạng lại buồn rầu: "Kh may khéo là hai hôm trước đó đã bị tai nạn xe, đang trong tình trạng hôn mê... Hoắc Minh, chú thật sự sợ ta sẽ trở thành thực vật, nếu vậy chú thể sẽ kh bao giờ tìm th Tiểu Noãn, cũng kh thể tìm th con chú."
Hoắc Minh hít vào một hơi. Ôn Noãn nhẹ nhàng cắn ngón tay của . Ánh mắt của sâu thẳm...
Kiều Cảnh Niên bên kia nhăn mặt: "Hoắc Minh, cháu vậy?"
Hoắc Minh khế cười: "Bị mèo con cắn một cái!... Chú Kiều, chú kh cần lo lắng, cháu sẽ tìm các chuyên gia liên quan đến chẩn đoán và ều trị cho ta, để ta thể sớm khỏe lại, đồng thời cũng để chú Kiều và "thím nhỏ" đoàn tụ."
Khi nói đến ều đó, Kiều Cảnh Niên lại thở dài.
Ông nói: "Đã nhiều năm , chú kh biết bà đã kết hôn chưa! Hoắc Minh, chú chỉ muốn gặp bà một lần, biết bà sống tốt kh, còn đứa nhỏ... Trong lòng chú, chú cảm giác là con gái, Hoắc Minh, Hoắc Minh... , cháu đang nghe kh?"
Hoắc Minh bị Ôn Noãn trêu chọc, kh kiềm chế nổi. đè nén, nhẹ nhàng thở dốc. "Chú Kiều, cháu vẫn đang nghe!”
Kiều Cảnh Niên tự nói với : "Nếu tính ra thì đứa trẻ đã 24 tuổi , đến tuổi để kết hôn sinh con."
Hoặc Minh đùa giỡn với cô gái trong lòng, cảm th thú vị, còn thể dành thời gian an ủi Kiều Cảnh Niên: "Chú Kiều, thím nhỏ xinh đẹp, cô bé kia chắc c cũng xinh đẹp, kh chừng đã đã kết hôn sinh con chứ...
Kiều Cảnh Niên an tâm hơn nhiều.
Ông nhẹ nhàng thở dài: "M ngày này chú luôn lo lắng, lỡ như gặp một đàn tồi con bé sẽ làm ? Hoắc Minh, nghe cháu nói như vậy, chú cảm th yên tâm hơn."
"Hoắc Minh... cháu nghe kh?" "Hoắc Minh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.