Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1330: 1339: Đúng là rất mệt
Lục Thước nói qua loa: "Chỉ là mới bắt đầu thôi."
Cúp máy xong, Thư ký Phương đến trước mặt báo cáo: "Tổng giám đốc Lục, nên xã giao đều đã xã giao hết , bận rộn cả ngày cũng nên về nhà nghỉ ngơi một chút."
Quả thật Lục Thước đã mệt mỏi rã rời.
đưa cái ly rượu vang cho Thư ký Phương, luồn ngón tay vào trong nút thắt cà vạt kéo giãn ra.
"Đúng là mệt."
"Th báo với lãnh đạo cũ của Lâm thị chín giờ sáng mai họp." Lục Thước vừa vừa dặn dò.
Một chiếc xe Rolls Royce màu đen đậu bên dưới khách sạn, tài xế Tiểu Triệu đã đợi sẵn bên trong xe.
cung kính mở cửa xe khi th Lục Thước đến. Lục Thước ngồi vào bên trong xe.
Thư ký Phương khom nói lời tạm biệt với : "Tổng giám đốc Lục, ngủ ngon."
Lục Thước gật đầu.
đột nhiên nhớ đến một chuyện, sáng sớm nay đã hứa với Lục Huân sẽ về làm cơm tối cho cô , nhưng bây giờ đã mười giờ ...
ngửi mùi nước hoa trên .
Thế nên cởi chiếc áo vest bên ngoài ra và ném cho Thư ký Phương: "Giúp đem giặt sạch ."
Thư ký Phương khá sửng sốt.
Tài xe đã đóng cửa xe, chiếc RV màu đen chầm chậm rời khỏi cổng khách sạn.
Tiểu Triệu lái một lúc thì nghe sếp ngồi sau dặn dò: 'Dừng lại giao lộ ở phía trước một lúc, mua một bát hoành thánh ở cửa tiệm cháo họ Ngô."
Tiểu Triệu là bên cạnh của , biết sự tồn tại của Lục Huân. cười: 'Chắc c đây là món mà cô Lục thích ăn.” Lục Thước kh trả lời.
Bên trong chiếc xe sang trọng tối tăm, lặng lẽ ngồi đ suy nghĩ về mối quan hệ giữa Lục Huân và .
Bọn họ tình cờ gặp nhau ở nước ngoài. Nhưng sau đó là nghĩ đủ cách để tấn c.
biết tất cả về Lục Huân, thêm vào đó là bề ngoài cùng với bản lĩnh của nên đã được cô gái dễ như trở bàn tay Nhưng dường như đầu tư vào quá nhiều.
Ngọn đèn hoa mờ ảo.
Lục Thước kh khỏi nhớ đến cuộc ện thoại kia của bố , liên quan đến chuyện hôn sự của với con gái nhà họ Tư, thứ bảy này gặp mặt, lẽ là một đối tượng thể hợp tác.
Vậy còn Lục Huân càng nên bu tay.
kh định nuôi nhân tình sau khi kết hôn, hơn nữa, mặc dù và Lục Huân ở bên nhau ổn, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc lâu dài với cô , ít nhất là vừa khi bắt đầu muốn Lục Huân nếm trải sự cay đắng của tình cảm.
Lục Thước khẽ nhắm mắt lại.
nghĩ, nếu như lúc này dứt ra, lẽ ít nhất trong một năm tiếp theo, Lục Huân sẽ trải qua trong nước mắt, cô là con mỏng m, một khi bị ức h.i.ế.p sẽ khóc ngay.
Thế mà khi nghĩ đến đây thì tâm tư lại bấn loạn. Nửa giờ sau, xe dừng lại bên dưới lầu căn hộ.
Tiểu Triệu lại nhiều lời: “Tổng giám đốc Lục, thật ra biệt thự của gần c ty, hà cớ gì đường vòng."
Lục Huân nhắc hộp cơm liếc . Tiểu Triệu bỗng kh dám lên tiếng.
Lục Thước bước thẳng vào bên trong thang máy, số thứ tự trong thang máy sáng lên từng tầng, vuốt trán suy nghĩ, làm thể để cô ở trong biệt thự được, đó là căn nhà mà bố mẹ từng ở, để cho Lục Huân ở đây.
Bọn họ kh thể lâu dài, cũng kh tương lai. Cánh cửa mở ra, trong nhà tối om.
Lục Thước bật đèn đặt đồ xuống, thẳng vào phòng làm việc phía bắc.
Quả nhiên, Lục Huân đang ở đó...
Căn phòng nhỏ bé chỉ mở một ngọn đèn bàn. Cô đang ngồi vẽ thiết kế.
Trên vẫn mặc chiếc áo đó của , chỉ mặc thêm một chiếc váy ngắn.
Lục Thước vào nhưng cô vẫn kh hay biết.
Lục Thước tiến lại gần khẽ sờ vào chân cô cau mày: 'Lạnh như thế này kh mặc thêm vào?"
Lục Huân giật .
Bản nháp trên tay bị rung lệch một bên, cô chằm vào hồi lâu mới lẩm bẩm: "Đều tại ."
"Tại ?" Lục Thước ôm cô từ phía sau, và cứ như vậy bế cô thẳng ra bên ngoài.
Vừa vừa xoa vào bụng cô . Bằng phẳng nuột.
"Bữa sáng bữa trưa gì đều cũng kh ăn kh? Em đồ ngốc kh vậy?" hơi giận.
Lục Huân sợ giận thật. Nên cô vội vàng ôm l cổ của khẽ nói: "Em ăn sáng ." Lục Thước kh vui cô .
kh là một đàn tính khí tốt, nhưng hai sống với nhau thì cô cũng xem như là được quan tâm
đặt cô ngồi xuống ghế sofa, mang thảm len đến. Lục Huân : "Áo khoác của đâu?"
Lục Thước: "..."
Nhưng kh hề lúng túng, với tài ăn nói giỏi ứng biến của , đối phó với cô gái chút tự kỷ này dễ như bỡn, quả nhiên chỉ vài câu thôi đã xong xuôi .
vào bếp nấu hoành thánh cho cô .
Thật ra Lục Huân muốn chuồn để quay lại tiếp tục vẽ bản thảo của , nhưng cô cũng ra được rằng hơi giận, vậy nên cô quấn l chăn len nhón bước vào bếp.
Lục Thước đang nấu hoành thánh.
Chỉ là bóng lưng mặc áo sơ mi khá dễ , cộng thêm khí chất trời sinh, dễ khiến phụ nữ rung động
Lục Huân khẽ ôm vào eo của .
Hiếm khi cô cả gan sờ vào bụng , Lục Huân dịu dàng nói: " đã ăn chưa?”
Giọng ệu của Lục Thước kh vui lắm: 'Ăn ."
Đằng sau im lặng một lúc mới nói khẽ: " nói sẽ về sớm mà.” Lục Thước tắt lửa. ngừng một lúc quay lưng cô .
Dưới ánh đèn, khuôn mặt trẻ tuổi hào của đẹp, nhưng thứ gì đó mà cô kh thể thấu được.
Cô thích , cực kỳ thích .
Nhưng chưa bao giờ nói muốn đưa cô về nhà, cũng chưa bao giờ nói tình hình cụ thể trong nhà, cô cũng... kh dám hỏi.
Lục Thước chăm chú vào khuôn mặt nhỏ xinh kia, trầm giọng hỏi: "Nếu như kh về thì em cũng sẽ nhịn đói vậy à? Giả sử kh bao giờ quay lại thì em cũng mãi nhịn đói vậy à?"
Lục Huân bị vô duyên vô cớ nổi nóng. Từ trước đến nay kh như vậy
Cô ngước đầu lên , trong đôi mắt hơi ngắn lệ, một lúc lâu sau cô mới ép trở lại nói khẽ một câu: " sẽ kh kh quay lại đâu.”
Ngay lúc đó, biểu cảm của Lục Thước trở nên khá kỳ lạ. Nhưng cô kh thời gian nghiên cứu sâu.
Bởi vì đã bóp chặt l cằm cô và cúi đầu hôn cô mãnh liệt, một tay nhấc cô lên bế cô ngồi trên quầy bếp....
Tấm thảm l dê bị ta lột ra.
Cô gái chỉ mặc áo sơ mi nam màu đen, cả đều mềm mại. Lục Thước ôm l cô, hôn mạnh xuống!
Một phương trời đất, hai thân thể trẻ tuổi, ên đảo kh biết đêm nay khi nào.
Tất cả kết thúc, đã ở trong phòng ngủ. Sâu kín âm thầm.
Thật ra Lục Huân sợ những nơi toàn bóng tối, đặc biệt là kh gian kín, vì nó sẽ làm cô cảm th kh thoải mái.
Khi còn nhỏ, bảo mẫu ngại cô làm gánh nặng nên đã nhốt cô trong phòng chứa đồ, còn thì đánh bài.
Chờ khi bà ta trở lại thì đã quên mất Lục Huân .
Lục Huân ở nơi tối tăm ẩm ướt, chịu đựng bốn mươi tám tiếng đồng hồ.
Khi được phát hiện, gần như cô đã bị mất nước.
Cô sợ tối, chỉ là bây giờ cô ở bên cạnh nên kh cần sợ hãi nữa. Làm xong chuyện đó, cô cảm giác trên kh thoải mái, muốn tắm rửa một cái, nhưng đàn hai mươi sáu tuổi huyết khí phương cương nhu cầu tràn đầy, cô động một chút đã bị đè ở dưới thân ...
Lục Huân khẽ nhắm mắt lại.
Cô kh rõ , vuốt ve khuôn mặt tuấn của , khàn giọng gọi tên .
Lục Thước nghe xong thì hoảng hốt một trận.
Trong nháy mắt kia muốn cúi đầu hôn cô, nói cô gọi là Lục Thước, tên là Lục Thước. ều kh làm vậy, chỉ xâm chiếm phụ nữ trong lồng n.g.ự.c càng sâu hơn, phát tiết hết tất cả cảm xúc kh nói nên lời kia vào trong chuyện này.
Cạch một tiếng, đèn sáng!
Lục Thước vào phòng tắm tắm rửa, khi trở ra đã nhẹ nhàng khoan khoái cả , từ cuối giường nhặt lên quần dài lúc trước cởi ra, l từ bên trong ra một cái hộp nhung tơ, cầm cọ cọ chóp mũi nhỏ của Lục Huân.
“Cho em ?”
Lục Huân quấn khăn trải giường quỳ gối trên giường, khuôn mặt mang theo một chút hồng nhuận sau khi tình sự qua , vui vẻ hỏi.
Tim cô đập thình thịch.
Hôm qua là sinh nhật cô . thể là nhẫn hay kh? Lục Thước cười cười, âm th nghẹn ngào ôn nhu: “Mở ra xem.”
Vốn là nên tặng tối hôm qua, nhưng là tối hôm qua bọn họ làm gấp quá, cả một buổi tối vậy mà lại kh hề l ra.
Hôm nay đưa, dù tâm tình cũng hơi kh giống nhau! Lục Huân , sau đó thì cúi đầu, gần như là thành kính mở hộp ra. Bên trong là một sợi dây chuyền.
Viên kim cương màu hồng hai carat, những viên kim cương vỡ xung qu được thiết kế theo hình cánh.
Cảm giác thiếu nữ!
Lục Huân chút ngạc nhiên, nhưng đồng thời lại loáng thoáng cảm th hơi mất mát, ều cô là một cô gái dễ thỏa mãn, nh đã khoa tay múa chân trên , hỏi : “ đẹp kh ?” Xương quai x của cô tinh tế, làn da trắng nõn.
Đôi mắt Lục Thước chằm chằm một hồi lâu, âm th còn khàn hơn cả vừa nãy.
“Đẹp!” Lục Huân để đeo lên giúp , bỗng nhiên Lục Thước th hơi phiền muộn, cầm một hộp t.h.u.ố.c lá từ trên tủ đầu giường, rút ra một ếu châm lên, lại đeo dây chuyền cho cô cô lại kh vui: “Em sợ làm em bỏng!”
Lục Thước dùng sức hít một hơi. Dập tắt ếu thuốc.
Ánh mắt thật sâu, cô trong chốc lát nói: “ lại nấu thêm cho em chút gì đó! Em đói bụng kh?”
Vẫn là kh nhịn được mà xoa mái tóc dài của cô. Chất tóc Lục Huân đặc biệt tốt, đen mà mảnh, mềm mại xõa ra trên vai. Mỗi lần làm với cô, mái tóc trải ở giữa gối trắng như tuyết, cực kì đánh sâu vào thị giác.
Lục Huân vô cùng ỷ lại mà .
Sau khi rời , Lục Huân mặc áo sơ mi của đứng lên, chạy đến toilet tự đeo viên kim cương màu hồng kia. Đồ tặng, cô đều vô cùng thích.
Bên ngoài, Lục Thước hỏi cô ăn cái gì, lúc này cô mới phát hiện ra đang đói bụng.
Bụng nhỏ xẹp lép, mỗi lần vuốt đều nói chỗ đó của cô quá mỏng. Mặt Lục Huân đỏ bừng cả lên.
Cô l nước lạnh vỗ vỗ mặt ra ăn cơm, mặc dù động cơ của Lục Thước kh thuần khiết nhưng bình thường đối xử với cô tốt, cô kh biết chăm sóc bản thân, sau khi đến đây cũng gần như cưng chiều cô.
Nếu ở đây, đều là nấu cơm.
kh ở đây, cũng sẽ làm nhiều hơn chút đặt trong tủ lạnh, cô đói bụng thì hâm nóng một chút là thể ăn được.
Cho dù như vậy, cô vẫn gầy kh đến bốn mươi lăm cân, ôm mà vừa nhẹ lại vừa mềm.
Lục Huân ngồi ở phòng ăn, cái miệng nhỏ ăn cơm.
Lục Thước đứng trước cửa sổ sát đất, lẳng lặng hút thuốc, rõ ràng nhiều văn kiện cần xem như vậy, nhưng lại kh gợi lên nổi một chút hứng thú nào.
Cứ lơ đãng về phía Lục Huân.
Ánh mắt Lục Thước thâm sâu, cúi đầu phủi tàn thuốc, trong lòng càng phiền muộn.
Cách thứ bảy chỉ còn ba ngày nữa!
Trong vòng ba ngày này, cần chia tay với Lục Huân.
Chia tay, thật ra bọn họ kh gọi chia tay, hẳn là ... Đơn phương vứt bỏ !
Tính kế cô, làm cho cô yêu , làm cô ỷ lại . Sau đó hung hăng vứt bỏ!
Đây là kế hoạch hoàn mỹ của , thực hiện dễ như trở bàn tay vậy, chỉ là khi sắp kết thúc lại kh nhấm nháp được bất kì niềm vui sướng nào, cũng kh khoái cảm trả thù.
bước nào sai lầm ?
Bởi vì cô ngoan, hoặc là cùng cô phát sinh quan hệ, cảm giác quả thật kh tồi?
Lục Thước th hơi mờ mịt.
Nhưng trời sinh tính tình kiêu ngạo, kh muốn suy nghĩ sâu xa, chỉ làm việc theo kế hoạch của thôi.
Nếu chuyện tách ra là kế hoạch đã định ra từ trước, vậy vì lại kh chấp hành chứ?
Lục Thước muốn mở miệng, nhưng vừa định lên tiếng nói chuyện thì th cô ngốc kia đang ôm bát, cười vô cùng thỏa mãn: “ nấu mì ăn ngon thật đó! Đã lâu em kh được ăn mì sinh nhật .” Trong lòng Lục Thước hơi gấp gáp.
Lục Huân ôm chén vào phòng bếp, một lát đã truyền đến âm th rửa chén.
Lục Thước nghĩ, chờ cô rửa bát xong nói tiếp. Bỗng tiếng bát vỡ vụn và tiếng xuýt xoa vang lên! dập tắt thuốc lá, bước nh vào phòng bếp thì th cô đang đứng ở chỗ đó, dưới chân là mảnh chén nhỏ, trên bắp chân trắng nõn của cô đã chảy xuống dòng m.á.u đỏ thẫm.
Lục Thước thấp giọng mắng: “Em ngốc à, kh biết tránh à.’’ Tuy ngoài miệng hung dữ, nhưng lại dịu dàng bế cô gái nhỏ lên, phóng tới ghế sô pha trong phòng khách.
Khi giúp cô xử lý miệng vết thương, cô rúc vào lòng kêu đau. Lục Thước cúi đầu cô.
Thật nhỏ n! Kh ra cô còn lớn hơn một tuổi. Hơn nữa còn ỷ lại .
Từ trước Lục Thước kh biết thích là như thế nào, nhưng sau khi ở chung với cô, nghĩ kiểu hình thích là một cô gái thích nghe lời nói, lại còn ngoan ngoãn.
Băng bó xong, cô, lời muốn nói lại nuốt xuống. Thôi, cô bị thương .
Sáng mai , sáng mai sẽ nói chia tay với cô !
Lúc Lục Thước vào phòng bếp thu dọn, Lục Huân lại chạy đến phòng làm việc nhỏ, cô còn chút đồ chưa vẽ xong.
Lục Thước thu dọn xong, kh th cô trong phòng ngủ. Vậy nên đến cửa phòng làm việc.
Lục Huân đang chuyên chú vẽ, ánh đèn bàn chiếu góc nghiêng của cô vô cùng hoàn mỹ, đặc biệt là cái mũi cao thẳng của cô, còn mang theo một chút bướu lạc đà, càng lộ ra khuôn mặt tinh xảo hài hòa.
Lục Thước lẳng lặng ngắm cô.
Thật ra nếu vứt bỏ tật xấu kh thể tự gánh vác cuộc sống của cô thì cô là một cô gái ưu tú, ở phương diện thiết kế cô cực kỳ thiên phú, tác phẩm đoạt giải năm đó ra đời đã làm cả thế giới thán phục.
Được mua lại.
Ba năm trước, dùng ba triệu để mua tác phẩm đầu tay của cô. Đương nhiên, đêm đầu tiên của Lục Huân cũng là của .
Lục Thước vào phòng, cô trải bản thiết kế trên gi ra, tùy ý hỏi: “Khách hàng vội lắm à?”
Lục Huân kh ngẩng đầu. Cô chỉ nhẹ giọng nói: “Thật ra cũng kh ! Em nghe Tiếu nói vị khách này còn chưa đính hôn, nhưng cô muốn chuẩn bị trước!... Ừm, còn nghe nói cô là d viện nổi tiếng trong thành phố, ở trên thương trường hẳn là biết cô , tên là Tư An Nhiên.”
Tư An Nhiên, cô cả nhà họ Tư?
Lục Thước kh hiểu vì lúc đó m.á.u của gần như đ cứng.
và Tư An Nhiên chưa bao giờ gặp mặt.
Nhưng trên các tạp chí và báo chí dù cũng từng th ảnh chụp, cũng kh xa lạ gì với vị nữ cường nhân kia.
Chỉ là cô ta lại đặt váy cưới ở chỗ Lục Huân! Lục Huân cũng kh biết.
Cô giống như nhiều lần trước đây, im lặng vẽ đồ họa váy cưới, dùng trái tim gần như thành kính.
Lục Thước bỗng nhiên kh chịu nổi nữa. bỗng dưng ra khỏi phòng làm việc, đến trước cửa sổ sát đất bên ngoài. Bầu trời đầy . Dưới chân là ánh đèn neon của thành thị, đang ngắm phong cảnh đẹp đẽ nhất.
Chỉ là biết rằng, và Lục Huân kh tương lai. Nếu như cuộc ện thoại của bố đến muộn hơn một chút, nghĩ lẽ sẽ tiếp tục tham luyến loại cảm giác này, sẽ lại hưởng thụ thêm một quãng thời gian nữa.
Nhưng hiện tại, bọn họ cần kết thúc .
Lúc Lục Huân ra khỏi phòng làm việc đã qua một giờ sáng. Khi cô làm việc chính là như vậy, thường sẽ quên cả giờ giấc!
Ánh sáng trong phòng khách mờ ảo, nhưng cô vẫn liếc mắt một cái là thể th đang trên sô pha, cô hơi chột dạ: “ còn chưa ngủ à?”
Sau đó thói quen muốn ôm qua. Đêm thu, trời se lạnh.
Mà trên lại luôn ấm áp, cô thích nhất là đặt chân nhỏ ở trong n.g.ự.c .
Ánh đèn sáng lên.
Dưới ánh đèn thủy tinh, khuôn mặt Lục Thước kh rõ sáng tối. Bình thường Lục Huân đã kh nắm bắt được , hiện tại lại càng kh rõ.
Cô hơi do dự.
Trên bàn trả trước mặt Lục Thước, m tờ gi hơi mỏng đặt đó. Một phần là hợp đồng chuyển nhượng của căn chung cư này.
Còn một tấm chi phiếu trị giá năm triệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1330-1339-dung-la-rat-met.html.]
Lục Huân đến gần, cũng rốt cuộc th rõ, cô khom lưng nhặt lên lẳng lặng xem, sau đó đôi mắt nổi lên một tầng hơi nước, cô nói nhẹ: “Hôm nay kh ngày cá tháng tư, hôm nay là sinh nhật em.”
“ biết!”
Lục Thước tận lực bình tĩnh nói.
đã thay đổi quần áo, áo sơ mi phẳng phiu, quần tây là thẳng thớm. Khuỷu tay chống trên đầu gối, chất vải được cắt may khéo léo phác họa dáng vô cùng đẹp của , hoàn mỹ giống như nam thần từ trong truyện tr vậy.
Lục Huân ngơ ngác lại .
Cô kh biết đã làm sai ều gì, rõ ràng trước đó đã ôm cô nhiều lần... Là bởi vì cô vụng về đánh vỡ một cái bát, hay là bởi vì cô kh ở cùng , tự làm việc?
Lục Thước đoán ra cô đang suy nghĩ ều gì.
Giọng nói nhàn nhạt: “Dễ tụ dễ tán ! Cái này là cho em!” Nói xong, ý muốn rời .
Lục Huân kh chịu.
Tính cách của cô nhát gan như vậy, thế mà vẫn ôm l từ phía sau, cô dán khuôn mặt nhỏ vào sau lưng , l hết dũng khí nhẹ giọng nói: “Em kh muốn tách ra với , em muốn ở bên .” Trái tim của Lục Thước chợt rung động một chút.
cúi đầu tay cô, nó ôm l chặt như vậy.
Ngón tay trắng mịn, dùng sức xoắn cùng một chỗ, đỏ một mảnh. Một lúc lâu sau, mới khàn giọng nói: “Được , bu ra! muốn kết thúc!”
Nói xong nhẫn tâm kéo ngón tay cô ra. Cửa mở ra, lại rầm một tiếng đóng lại.
Khi một đứng trong thang máy, trên khuôn mặt nhã nhặn tuấn của Lục Thước kh một chút biểu tình, nghĩ mục đích của đã đạt được, chỉ tốn một chút thời gian và tiền tài đã hoàn toàn đùa bỡn một cô gái nhỏ.
Hẳn là cô sẽ khóc!
Giống như mẹ năm đó, giống như bị vứt bỏ năm đó vậy. nên vui vẻ.
Chỉ là khi nghĩ đến chuyện cô sẽ khóc, trong lòng lại như gì đó nghẹn lại vậy, thậm chí, thậm chí còn muốn trở về ôm cô một cái, nói với cô rằng đây là ngày cá tháng tư thuộc về bọn họ.
ều lý trí kh cho phép làm như vậy. và cô, vĩnh viễn kh khả năng!
Dừng ở đây thôi!
Về sau, bọn họ tự cuộc sống riêng của , kh liên quan gì đến nhau nữa.
Tầng một chung cư.
Nửa đêm Tiểu Triệu nhận được ện thoại, mơ mơ màng màng tới đón , giám đốc Lục làm cái quỷ gì mà cãi nhau với cô Lục vào hơn nửa đêm thế này? Chỉ là ta con đáng thương kia cũng kh dám đuổi giám đốc Lục rời !
Nhưng Tiểu Lục kh dám hỏi.
ta mở cửa xe ra, Lục Thước thấp ngồi vào trong xe. Đang muốn đóng cửa lại thì ở sảnh lớn ở tầng một của tòa chung cư bỗng một bóng mảnh khảnh chạy ra, đó thậm chí còn kh kịp mang giày, cứ như vậy nghiêng ngả lảo đảo chạy tới.
Cô đang khóc, cả mặt đều là nước mắt.
Cô chưa từng nói chuyện tình cảm, lúc Lục Thước nói với cô cô vẫn mơ hồ, đợi đến khi rời khỏi cô mới biết thật sự kh cần cô nữa, sau này sẽ kh trở về nữa.
Sẽ kh ôm cô.
Sẽ kh nấu cơm cho cô ăn nữa!
Lại càng kh, đột nhiên l ra một cái hộp nhung, khi mở ra là nhẫn cầu hôn mà cô chờ đợi!
Lục Huân rơi lệ, nhưng cô lại kh khóc thành tiếng, cô kh muốn ở trước mặt biểu hiện giống như một đứa trẻ khóc lóc om sòm, cô , chỉ thì thào nói: “Đừng !”
Gió đêm, lạnh như nước.
Đèn đường chiếu vào nửa bên sườn mặt của Lục Thước, nhưng lại kh th.
lẳng lặng chăm chú Lục Huân. Lần đầu tiên, cô để chân trần đường mà kh đau lòng bế cô lên, lúc này thậm chí chân cô lại chảy máu, là vì chạy nhiều nên miệng vết thương lại nứt ra.
Tiểu Triệu hơi kh biết làm , kêu lên một tiếng: “Cô Lục.'’
Lục Huân cứ như kh nghe th, cô vẫn cố chấp chằm chằm Lục Thước.
Cô mơ hồ đoán được, chưa bao giờ muốn lâu dài với , bởi vì những đồ vật thuộc về ở trong chung cư thật sự ít ít, chỉ m bộ quần áo theo mùa, ngoài ra kh đồ gì quan trọng cả. Căn chung cư này hẳn là mua để nuôi cô!
chưa từng nghĩ tới sẽ sống lâu dài với cô, cũng kh nghĩ tới tương lai gì với cô cả.
chỉ là thích cơ thể của cô mà thôi. Hiện tại đại khái là chán . Cái gì cô cũng đoán được, chỉ là cô kh muốn tin tưởng, cô muốn nghe chính miệng nói... Như vậy cô mới nguyện ý hết hy vọng. Lục Thước cô, cổ họng căng thẳng.
Rốt cuộc cũng bước xuống xe.
Cơ thể Lục Huân run nhè nhẹ.
Lục Thước cao, cao 1m86, mà Lục Huân chỉ 1m60.
Mỗi một lần khi ôm cô, giống như đang ôm một đứa nhỏ vậy, trong nhà bọn họ nào nhỏ xinh như cô, đến cả Lục U cũng cao tới 1m64.
Lục Thước quan sát cô, lúc lâu sau mới lạnh giọng nói: “Trở về !” Lục Huân kh động đậy.
Bỗng nhiên đề cao giọng, gần như là thô bạo: “Đi ! chưa bao giờ thích cô cả!”
Cô như bị dọa .
Nước mắt giống như dây chuyền bị đứt vậy, từng giọt từng giọt rơi xuống, nhưng trước sau gì cô cũng kh phát ra âm th, giống như là trước đó bị ta ngược đãi nhiều lần vậy, chỉ nhẫn nại. Trong hai hàng nước mắt mơ hồ.
Cô ngước mắt đàn trước mặt, cho dù trong cơn thịnh nộ cũng chói mắt vô cùng.
Lục Huân hoảng hốt nở nụ cười. Đúng vậy, tốt như vậy, làm thể thích cô chứ?
Từ trước tới nay kh ai cần cô cả, ngoại trừ bố Liễu và mẹ Liễu muốn cô ra, kh còn ai cần cô nữa!
Cô dịch đôi chân lạnh lẽo, hơn nửa ngày mới thốt ra m chữ: “Em kh cần nhà và tiền của .”
“Tùy cô." Giọng của Lục Thước lạnh băng, sau đó liền kéo cửa xe ra lên xe. Tiểu Triệu run rẩy bước lên xe theo.
Khi xe khởi động, Lục Huân di chuyển sang bên cạnh, nhưng sau đó lại đứng bất động tại chỗ.
Cô lẳng lặng đứng đó, lẳng lặng chiếc xe màu đen chậm rãi qua bên , chậm rãi rời khỏi tầm mắt, chậm rãi bước ra khỏi sinh mệnh của cô....
Như mọi lần.
Chưa bao giờ ngoại lệ.
Những gì cô muốn, những gì cô muốn trân trọng, những gì cô khao khát. Cô chưa từng được lần nào...
Một lần cũng kh, dù chỉ là một lần, cũng kh ! Bên trong một chiếc Rolls Royce màu đen.
Tài xế Triệu im lặng lái xe, kh dám nói một lời, mặc dù cảm th cô Lục tr thật đáng thương.
Lục Thước ngồi ở ghế sau.
Ánh sáng trong xe khá mờ, chỉ ánh đèn neon từ bên ngoài thỉnh thoảng chiếu qua cửa sổ xe, loáng thoáng th bên trong xe.
Vẻ mặt Lục Thước hơi khó coi.
Từ đầu đến cuối, đều thể th bóng dáng Lục Huân qua gương chiếu hậu.
Hình bóng nhỏ dần, Bị bỏ lại tại chỗ!
Cô đứng chân trần trong đêm tối, tr nhỏ bé và cô độc, nếu trước đây chỉ vì cô kh nghe lời mà khiến bản thân bị lạnh thì sẽ đau lòng, nhưng giờ đây đã hoàn toàn nhẫn tâm bỏ rơi cô.
Chắc cô đang khóc...
lẽ cô vẫn đang tự hỏi đã làm gì sai, cô khiến tức giận nên mới kh cần cô nữa kh.
Lục Thước rũ mắt xuống, mỉm cười tự giễu.
Từ đầu đến cuối, chưa từng ý định muốn cô. Chưa bao giờ ..
Một giây tiếp theo, một tiếng nổ lớn phát ra từ tay nắm của cửa sổ xe chống đạn, khiến tài xế Triệu ở phía trước giật , ta vội dừng xe lại, mở cửa ra thì choáng váng.
Nắm tay của giám đốc Lục dính đầy m.á.u và vết bầm tím lớn. vẻ như ngài đang tâm trạng kh tốt.
Tài xế Triệu run rẩy nói: “Hay là chúng ta lái xe về trước , trong căn hộ bên kia chắc thuốc!”
Lục Thước ngẩng đầu ta, hỏi một câu khó hiểu. "Sau này cô sẽ kết hôn với như thế nào?"
Tài xế Triệu kh biết, cũng kh dám nói, ta yên lặng dùng một cái băng cá nhân đơn giản băng bó vết thương cho chủ trước, sau đó muốn đưa bệnh viện.
Nhưng Lục Thước lại bình tĩnh nói: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, kh cần đâu! Đưa về biệt thự!"
Tài xế Triệu do dự một lúc, im lặng lên xe. Nửa giờ sau, xe dừng lại trước một biệt thự lớn.
Lục Thước xuống xe, trong bóng tối dáng mảnh khảnh của tr cao lớn, đặc biệt là bờ vai rộng, vòng eo hẹp, vào là th thích mắt.
Những hầu trong nhà hơi ngạc nhiên khi th . Tại chủ nhỏ lại về vào lúc này?
hầu muốn hỏi xem muốn ăn bữa khuya kh, nhưng Lục Thước xua tay tỏ ý kh muốn nói chuyện.
một lên lầu, thả xuống chiếc giường êm ái.
kh xử lý vết thương, nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng khi nhắm mắt lại, th cảnh tượng cô bé ngốc nghếch kia bị bỏ lại phía sau, vẻ mặt khóc nức nở.
l bàn tay kh bị thương của che mắt lại. Cười buồn bã.
Đêm khuya, Lục Thước mơ màng ngủ quên, khi tỉnh lại, bên ngoài đã truyền đến tiếng mưa nhỏ.
Trời đang mưal
chợt ngồi dậy, ngơ ngác màn đêm đen kịt bên ngoài, bầu trời tối đen chỉ chân trời lóe lên chút ánh sáng, th thật đáng sợ.
Yết hầu của Lục Thước hơi động đây.
Chắc là cô đã quay về căn hộ của , sẽ kh đứng ngoài trời mưa đâu!
thà nghĩ cô th minh hơn còn hơn. Nhận nhà, nhận séc và rời !
kh muốn liên quan gì đến cô nữa, từ nay cũng kh liên lạc nữa.
Nhưng vẫn kh thể ngủ được, nên đã đứng dậy tắm.
Trong phòng tắm đầy hơi nước, ẩm ướt và ấm áp, lướt qua cơ thể nhưng kh làm dịu sự nôn nóng trong lòng Lục Thước đột nhiên rút một chiếc khăn tắm quấn qua eo, sau đó bước nh ra ngoài.
Năm phút sau, ngồi lên một chiếc xe thể thao.
Ba giờ sáng, chiếc xe thể thao màu đen đuổi theo chân trời trắng sáng, phóng nh về phía đ.
Chưa đầy mười lăm phút sau, chiếc xe rít lên một tiếng dừng lại. Lục Thước kh xuống xe ngay.
ngồi trong xe, qua kính c gió phía trước xe th một thân hình mảnh khảnh đang ngồi xổm bên đường, cô vẫn ngồi ở chỗ cũ nhưng chỉ ngồi xổm xuống, dùng hai tay ôm l thân thể, vùi đầu vào tay .
Lục Thước từng học tâm lý học, đây là bản năng tự bảo vệ của con .
Cơ thể cô ướt đẫm, cô run lên vì lạnh.
Lục Thước l từ trong tủ ra một ếu thuốc, bàn tay run rẩy châm lửa lặng lẽ hút thuốc.
Một đôi mắt đen lặng lẽ cô.
Giống như một cuộc giằng co thầm lặng, nghĩ cô sẽ kh chịu đựng được lâu, cô sẽ nh chóng quay về thôi.
Đến ếu thuốc thứ năm, Lục Thước bóp nát ếu thuốc. mở cửa xuống xe.
Giày da cao cấp của Ý đạp lên nước mưa phát ra những tiếng vang trầm đục. Lục Huân ngước mắt lên.
Tóc cô ướt đẫm, ôm sát vào những đường cong cơ thể, quần áo của cô còn ướt hơn nữa.
L mi dài dính đầy nước mưa,
Cô tr giống như một chú chó con tội nghiệp ngâm trong mưa.
Khi cô th Lục Thước, trong mắt cô lóe lên một ánh sáng, nhưng sau đó ánh sáng lại tối , cô run rẩy chằm chằm vào , muốn nói nhưng lại kh thể nói nên lời.
Lục Thước từ trên cao xuống.
kh ôm cô, cũng kh nói chuyện nhẹ nhàng với cô, nếu muốn tách khỏi cô thì hoàn toàn thể làm được, ướt át bẩn thỉu chưa bao giờ là phong cách của .
bảo cô quay lại, nhưng Lục Huân kh di chuyển.
Lục Thước khuôn mặt nhỏ n tái nhợt của cô, yết hầu lăn lộn, giọng nói trở nên nghiêm khắc: “Cho dù cô ngồi xổm ở đây ba ngày ba đêm, cũng kh thể ở lại! Nói , cô còn muốn bao nhiêu nữa, miễn là nó hợp lý thì thể đưa cho cô."
l tờ séc ra.
Lục Huân lẩm bẩm: " kh muốn tiền của !"
"Thật là cứng đầu! Thế thì đứng lên, đứng lên và rời xa . Sau này nếu gặp thì hãy đường vòng, nếu kh lại bị đàn giở trò. Đừng trách kh cảnh báo trước cho!"
Nói xong, trái tim Lục Thước đau nhói.
nhẹ nhàng che nó lại, kh hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây. Lục Huân ngẩng đầu .
Nhưng kh hề mềm lòng chút nào, chỉ lạnh lùng cô. Kh biết qua bao lâu...
Lục Huân cuối cùng cũng đứng lên, khi cô đứng thẳng, cơ thể kh khỏi run rẩy.
Cô kh Lục Thước nữa, cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Được ! Hai ngày nữa sẽ chuyển . kh muốn nhà và tiền... đều kh cần. Sau này kh làm phiền nữa, yên tâm Lục Thước siết chặt nắm tay.
Lục Huân kh nói tạm biệt với , cô từ từ vào chung cư, biến mất khỏi tầm mắt của .
Lục Thước đứng tại chỗ.
Màn đêm đen tối bao trùm l , khiến khó chịu đến mức muốn trốn thoát, nhưng kh rời , đứng ở ven đường châm một ếu thuốc, từ từ hút, nghĩ dù chia tay, cũng muốn đảm bảo rằng cô sẽ an toàn.
Chỉ thế thôi.
Ngay lúc Lục Thước hút được nửa bao thuốc, một chiếc Land Rover màu đen phóng tới, kêu t dừng lại ở tầng dưới.
Cửa xe mở ra, một đôi chân dài bước xuống.
Mặc quần jean, chỉ cần là thể đoán được này cao hơn 1m8. Lục Thước nhận ra khuôn mặt đó.
đại diện của Lục Huân, Diệp Bạch.
Một ưu tú trong ngành, 30 tuổi, tính tình kh tốt lắm.
Diệp Bạch nhận ra , đá mạnh vào cửa xe, trừng mắt Lục Thước, nhưng cuối cùng vẫn lên lầu.
Lục Thước đoán là Diệp Bạch tới gặp Lục Huân. Lúc này trong lòng phức tạp, giống như nhà bị khác lục lọi. cười tự giễu.
và Lục Huân đã chia tay, sau này cô cưới ai cũng kh liên quan đến ?
Trời dần sáng, mưa đã tạnh từ lâu.
Ở cửa động tĩnh, Lục Huân được đàn nửa đỡ nửa ôm, toàn thân bọc trong chiếc áo khoác cao bồi của Diệp Bạch, vẻ rộng.
Trong tay Diệp Bạch cầm một túi hành lý nhỏ. Ba nhau, cảnh tượng thật kì diệu.
Lục Huân im lặng Lục Thước, Diệp Bạch mở cửa xe đỡ cô lên xe. Cô ngoan ngoãn ngồi lên đó.
Diệp Bạch đóng cửa xe lại về phía Lục Thước, là một đàn đẹp trai, toàn thân toát ra khí chất hoang dã, kh dễ chọc vào.
Lục Thước đối mặt trực diện với .
Diệp Bạch cười nói: " Lục, nghe tên đã lâu! Lục Huân kh biết là ai, nhưng thì biết. Năm nay thực sự lỗi với vì để hẹn hò bí mật với Lục Huân, được , đều đã là lớn, kh ai để ý m ều này... Vì Lục đã đề nghị chia tay nên chúng ta hãy chia tay một cách dứt khoát, sẽ đưa Lục Huân , mọi thứ trong căn hộ của vẫn còn nguyên vẹn, kh thiếu thứ gì, thiếu cũng chỉ thiếu Lục Huân. nghĩ kh thiếu những tài năng trẻ như Lục sế kh thiếu phụ nữ, chắc Lục sẽ kh nhai lại cỏ! Ôi, quên nói bạn biết, khá thô lỗ và bảo vệ của , nếu sau này thay đổi ý định vẫn tiếp tục dây dưa với cô , nhất định sẽ đánh răng rụng đầy đất, đến lúc đó sẽ kh quan tâm chủ nhà họ Lục quý giá hay kh!"
Giọng nói Lục Thước cứng ngắc: "Yên tâm!" "Kh thể tốt hơn đâu!"
Diệp Bạch gật đầu, lại trừng mắt , lắc đầu rời . Cửa xe mở ra đóng sầm lại.
Chiếc Land Rover màu đen nh đã rời , nh đến nói Lục Thước kh thể liếc mắt Lục Huân lần cuối.
Cô đã rời như vậy đ.
Đi cùng một đàn khác.
Là đàn , Lục Thước nhạy bén cảm giác được Diệp Bạch thích Lục Huân.
Cũng tốt, cô chăm sóc nên yên tâm!
Lục Thước hơi ngẩng đầu, suy nghĩ một chút lên lầu.
Mở cửa căn hộ, bên trong vẫn gọn gàng ngăn nắp như lúc rời , kh Lục Huân thích dọn dẹp mà là mỗi lần đến đây đều dọn dẹp, đồ đạc nhỏ nhặt của cô luôn vương vãi khắp nơi.
kh biết cô l những món đồ dễ thương đó ở đâu. M món vẫn còn đó.
Lục Huân chỉ l quần áo của cô và một số bản phác thảo thiết kế quan trọng của phòng làm việc.
Những thứ bị bỏ lại là vì cô kh cần nó nữa.
Lục Thước vào phòng ngủ chính, trên giường đặt một chiếc áo sơ mi nam màu đen, chính là thứ cô thích mặc nhất. Thỉnh thoảng khi đang làm việc trong phòng làm việc, cô mặc chiếc áo này sẽ ngồi trong vòng tay , ầm ĩ muốn ở cùng cô.
Nhưng ít khi.
Hầu hết thời gian cô đều im lặng, làm c việc riêng của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.