Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1380: 1382: Bố không đồng ý!
Từ nhỏ đến lớn, đứa con trai này chưa bao giờ thể hiện hứng thú với phụ nữ.
một lần, còn cho rằng tình cảm đặc biệt. Hóa ra cũng sẽ rơi vào trong tay một phụ nữ.
Lục Khiêm đè nén cơn giận: “Bố kh đồng ý! Lục Thước, bố kh chỉ đơn giản là vì con, vì gia đình của chúng ta, bố cũng vì Lục Huân, con nghĩ xem nếu con bé l con, lỡ như mẹ con kh thích, sau này sống chung như thế nào, kh con kh biết tính cách của Lục Huân ...”
Lục Thước rũ mắt.
thấp giọng nói: “Con thì ! Bố, bố bao giờ nghĩ tới lẽ đây là tình yêu duy nhất trong cả đời con.”
kh giãy giụa, cũng kh ý định thuyết phục Lục Khiêm. còn bình tĩnh hơn cả lúc nãy: “Bố, cứ như vậy ! Chờ đến Lục Huân kết hôn, con sẽ suy nghĩ tới chuyện cá nhân saul”
Lục Khiêm lại con trai, hơi ngơ ngẩn.
Từ đầu tới đuôi, đối với đoạn tình cảm này, Lục Thước chưa bao giờ thể hiện sự đau khổ nhưng hiện tại trong đáy mắt của Lục Thước
ngoại trừ đau khổ còn sự mơ màng, phần này kh thể gạt được bố ruột thịt là .
Giọng ệu Lục Khiêm cũng dịu nhẹ hơn.
Bình thường cũng thường yêu chiều con cái nhưng chuyện này khi còn hơn cả vụ nổ hạt nhân, kh thể đồng ý dễ dàng được. Ông còn định nói thêm, Lục Thước lại cắt đứt lời nói. “Cứ như vậy !”
Lục Thước nói xong, mở cửa ra ngoài, Minh Châu đứng trước cửa cầm di động trong tay.
Mới vừa hai nhà họ Tư, Tư Văn Lễ gọi ện thoại cho bà . Yêu cầu được gặp mặt.
M năm nay hai bên nhà cũng tránh hiềm khích, lúc này lại gặp mặt, nghĩ đến cũng là vì chuyện của con cháu, xem ra nhà họ Tư tương đối để ý cuộc hôn nhân này.
Tâm trạng của Minh Châu phức tạp, kh ai hiểu con bằng mẹ, bà thể ra Lục Thước kh thích Tư An Nhiên.
Nhưng chuyện lại bung bét đến mức này...
Minh Châu nhẹ giọng hỏi: “Lục Thước, con đang thích cô gái nào kh? Thật ra mẹ và bố của con cũng kh xem trọng chuyện dòng dõi cho lắm, chỉ cần cô gái con thích vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, những thứ khác kh quan trọng.”
Lục Thước nghe xong hơi khổ sở. ôm l mẹ.
thích một , mà chỉ sợ này chính là mà mẹ kh thể nào chấp nhận.
nhẹ giọng nói: “Con kh , mẹ nghỉ ngơi sớm một chút.” Minh Châu lên lầu, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Chờ đến khi kh th nữa mới vào phòng sách, Lục Khiêm ngồi ở chỗ đó hút thuốc phì phèo, bà tới cầm l ếu thuốc, Lục Khiêm bà ...
“Thân thể kh khỏe, bớt hút lại .” Lục Khiêm nhẹ nhàng nhắm mắt.
Minh Châu nhẹ nhàng ấn đầu cho , thấp giọng nói: “Vừa Tư Văn Lễ gọi ện thoại cho em, muốn gặp mặt, em nghĩ ta muốn nói chuyện của Lục Thước và An Nhiên.”
Lục Khiêm cũng chưa ghen, rộng lượng nói.
“Đi gặp ! Vừa thái độ của Lục Thước em cũng th đ, nên nói như thế nào trong lòng em cũng hiểu rõ. Lục Khiêm vẫn chịu thỏa hiệp một nửa.
Minh Châu chồng, do dự một chút hỏi: “Lục Khiêm, và Lục Thước chuyện giấu em kh?
Lục Khiêm sờ đầu bà , nói nhỏ: "Kh chuyện đó, đừng nghĩ nhiều!"
Giữa trưa, trong nhà hàng sang trọng nhất thành phố B.
Tư Văn Lễ đặt phòng riêng, chỉ và Minh Châu ăn cơm với nhau, bọn họ cũng đã từng một thời gian yêu nhau ngắn ngủi, tuy
rằng kh tu thành chính quả nhưng cuối cùng cũng kh đỏ mặt, xem như chia tay hòa bình.
Lại hẹn gặp nhau lần nữa nay đã thành việc bàn chuyện cho con cháu. Tư Văn Lễ vô cùng ân cần, Minh Châu chút băn khoăn, nhẹ giọng nói: “Văn Lễ, em biết mục đích hôm nay đến nhưng Lục Thước cũng kh là con nít, một số việc cũng kh em và Lục Khiêm thể làm chủ cho nó. nói xem nếu chúng ta ép buộc nó, sau này sống kh yên ổn, vậy kh sẽ thành một đôi oan gia ?”
Tư Văn Lễ là trang nhã.
Ông ta châm chước một chút nói: “An Nhiên thích Lục Thước nhưng dường như trong lòng Lục Thước khác, Minh Châu...
lượng
khi ba nhà Lục Hoäc Tư liên hôn mang đến, trong lòng em hẳn cũng hiểu rõ ràng.”
Minh Châu ngượng ngùng nói: “Em kh hiểu lắm! Chuyện trên thương trường em kh hiểu gì, Lục Khiêm cũng ít khi nói với em.” Tư Văn Lễ nghẹn lại.
Một lát sau ta cười, đã qua m năm, Minh Châu vẫn kh thay đổi.
Giọng ệu của ta trở nên nhẹ nhàng hơn một chút: “Là do phàm tục!”
Ông ta lại kh khỏi nhớ tới cô gái kia, sau khi An Nhiên về nhà nói sơ qua mọi chuyện, trai ta để ta phụ trách chuyện này.
Ông ta đã tới qua, là một cô gái yên tĩnh ít nói, tính tình cùng vài phần tương tự với Minh Châu.
Đương nhiên cũng xinh đẹp.
Cũng liên quan một chút tới Minh Châu.
Ý của trai ta chính là trực tiếp làm rõ, như vậy nhà họ Lục sẽ loạn lên, Lục Thước và Lục Huân sẽ kh thể đến bên nhau, như vậy thì hôn ước với nhà họ Tư còn thể giữ được.
Nhưng lúc Tư Văn Lễ còn trẻ tuổi cũng từng tình cảm với Minh Châu.
bà , ta thật lòng khó mở miệng.
Cuối cùng ta cũng chỉ nói vài câu qua loa bỏ qua luôn chuyện này .
Minh Châu trở về.
Lục Khiêm vẫn đang chờ bà trả lời, kết quả bà chẳng thèm đánh nửa cái rắm, chỉ nói bữa cơm hôm nay kh tồi, nhà hàng lại đầu bếp mới, m món đồ ăn
đặc sắc kia khiến ta lưu luyến vô cùng.
Lục Khiêm nhịn kh được, nói: “Kêu em làm việc, kh để em hẹn hò với gã họ Tư.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Minh Châu cố ý chèn ép : “Lúc còn trẻ kh cũng đã hẹn hò một hai lần hả, lúc kh rộng lượng lắm , còn l tư cách của lớn chúc phúc cho em nữa mà, như thế nào, già nên khí thế nhỏ bớt hả?”
“ làm gì nhỏ?”
Lục Khiêm tức ghê, bế vợ lên ném bà lên trên chiếc giường lớn mềm mại một phen.
Minh Châu kh muốn lắm.
Bà chống lên vai , nhẹ lẩm bẩm: “Cả đống tuổi! Cũng kh sợ nghẹn.”
Tay Lục Khiêm tìm được quần áo trong của bà , làm bà thoải mái, ngoài miệng cũng kh bu tha cho Minh Châu: “ tuy đã lớn tuổi, nhưng em vẫn còn đang trong giai đoạn mà, thỉnh thoảng cũng kh muốn ?”
Minh Châu đỏ mặt.
nh sau đó Lục Khiêm lại cởi hết quần áo, lửa nóng bùng cháy thêm một lần nữa...
Sau khi kết thúc, Minh Châu véo eo : “ mới uống thuốc gì thế.”
Bà hơi đau, muốn tắm một cái.
Lục Khiêm l một tuýp thuốc mỡ từ đầu giường ra, ngồi xổm bôi cho bà , dịu dàng nói: “Kh cẩn thận mạnh tay quá, chỉ bực em thôi, ăn cơm với đàn khác về còn chọc .”
Minh Châu trong lòng ngọt ngào.
Bà ôm bả vai Lục Khiêm, làm nũng đòi ôm , cô gác đầu lên bả vai của , lẩm bẩm: “Tư Văn Lễ nói Lục Thước trong lòng, Lục Khiêm, Lục Thước nói gì với kh?”
Trong lòng Lục Khiêm lộp bộp một tiếng. Ông hơi híp mắt lại.
Tư Văn Lễ quả thật đã ăn gan chó, dám nói như vậy ở trước mặt Minh Châu, dù cũng sẽ bênh vực của , nếu chuyện này lộ ra ngoài, Minh Châu, Lục Thước, Lục Huân đều chịu tổn thương.
Ông kh cho phép chuyện đó xảy ra.
Lục Khiêm an ủi vợ xong, bát cái ện thoại ra ngoài, bên kia thấp giọng nói: “Vâng thưa Chủ tịch Lục, đã biết!”
Ngày tiếp theo, cổ phiếu của c ty nhà họ Tư rớt giải
Tư An Nhiên bị phê bình một trận to ở đại hội cổ đ, bởi vì theo tức đáng tin, c ty đối phó với c ty bọn họ là c ty con của Lục Thị ở nước ngoài.
Tư An Nhiên nghĩ là do Lục Thước động tay.
Bước ra khỏi phòng họp, cô lập tức gọi ện thoại cho Lục Thước: “Lục Thước! xuống tay thật tàn nhẫn!
Lục Thước bố ruột đang ngồi trên sô pha, kh phủ nhận.
Tư An Nhiên lại nói thêm gì đó, nghe xong thì cúp ện thoại, khẽ nhíu mày: “Bố, là bố làm à?”
Lục Khiêm cười lạnh: “Nếu kh con kh biết dọn dẹp sạch sẽ thì cần đây dọn thay cho con à, nhà họ Tư đã tìm đến chỗ mẹ con .”
Hiếm khi Lục Thước kh cãi nhau với .
thấp giọng nói: “Bố, con xin lỗi! Chuyện gì con cũng thể đồng ý với bố, nhưng con kh thể th Tư An Nhiên được.”
Lục Khiêm nhẫn nhịn nói: “Vậy con tính làm gì? Con nói con muốn đợi Tiểu Huân kết hôn thì con mới chịu cưới, nếu cả đời này con bé kh kết hôn, nhà họ Lục chúng ta sẽ kh con nối dõi ?” Lục Thước chậm rãi nói: “Kh vẫn còn Lục U ?”
“Con đừng tính toán đến em gái con? Con bé mới bao nhiêu tuổi, thể gánh được trách nhiệm gì chứ?”
Lục Thước hơi bàng hoàng.
Lục Khiêm suy nghĩ nói tiếp: “Lục Thước, kh bố kh muốn đồng ý! Nhưng con nghĩ lại nếu Tiểu Huân ở với con, con bé chỉ đối mặt với mẹ con ? Còn cả nhà họ Lục nữa, còn ánh mắt đời... Chuyện kia sớm muộn gì cũng bị ph phui, con là đàn , nhiều nhất cũng chỉ bị ta trêu chọc gọi là phong lưu thôi, nhưng tất cả mà Lam Tử Mi từng qua lại sẽ tính toán lên Tiểu Huân, khi đó con bảo vệ được con bé kh?”
Lục Thước kh nói nữa.
Những chuyện này đều đã từng nghĩ đến, nếu kh vì nhận ra thích Lục Huân, sẽ kh từ bỏ dễ dàng như vậy.
châm một ếu thuốc, kh rút ra, chỉ kệ cho nó cháy.
Lục Khiêm đứng dậy, thư ký Phương vội vàng khoác thêm áo khoác cho .
Lục Khiêm nhạt nhẽo mở miệng: “Chiều nay bố đưa mẹ con về thành phố C. Ngày ba mươi là sinh nhật của chú Liễu của con, con trở về trước hay ngày !”
Lục Thước gật đầu.
Lục Khiêm đột nhiên giận kh chỗ xả: “Chuẩn bị quà cẩn thận vào! Con làm ra chuyện kh biết xấu hổ như thế này, chú Liễu của con vẫn chưa biết gì đâu!”
Lục Thước liếc một cái. Lục Khiêm hừ nhẹ rời .
Thư ký Phương tiễn rời , sau khi trở về Lục Thước suy nghĩ phân phó cô : “Cô thay chuẩn bị quà sinh nhật cho chú , kh giới hạn kinh phí, long trọng là được.”
Thư ký Phương hiểu rõ.
Lục Thước lại ngồi bần thần một lúc lâu.
Thú ký Phương kh nhịn được mở miệng: “Nếu Tổng Giám đốc Lục thật sự thích như vậy, vì kh thử một chút chứ! Cô Lục cũng xem như lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ, hay là...”
Cô kh nói tiếp, nhưng Lục Thước cũng hiểu được ý của cô . Kết hôn với Lục Huân ở nước ngoài, nuôi cô ở ngoài.
Lục Thước cười nhạt: “Chắc gì cô đã cần ."
Thư ký Phương kh dám nói nữa, nhưng cô lại gỡ bỏ được tảng đá tâm
Isy lớn của Lục Thước, thật ra đã từng nghĩ đến, nhưng lại cảm th quá oan ức cho Lục Huân.
Vào ngày tết C Táo, Lục Thước trở về thành phố B. Lục Viên treo đèn treo hoa kh khí tết, tối hôm đó Lục Khiêm còn gọi cả vợ chồng thư ký Liêu đến ăn cơm, cả nhà cực kỳ náo nhiệt.
Lục U đã hai mươi tuổi nhưng vẫn giống lúc còn nhỏ. Trắng trắng mềm mềm, đáng yêu.
Lục Thước gọi chú Liễu, cô bé lại cứ gọi là Liễu, quấn quýt đòi bao lì xì năm mới.
Thư ký Liễu thương cô bé, đưa cho Lục U một bao lì xì cực kỳ dày, Lục U vui vẻ khoe với Lục Thước: ", chắc c cho em dày nhỉ”
Lục Thước bóp mũi cô bé: “Em lớn thế này còn đòi bao lì xì, kh sợ ế ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.