Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1450: 1459:

Chương trước Chương sau

Chương 1450 Hoắc Tây kh ra ngoài

Trương Sùng Quang tựa vào cửa nhà cô, trên mặc một chiếc áo b màu đen, trên tay xách một túi giữ nhiệt, vẻ đã đợi lâu.

Hoắc Tây kh ra ngoài.

, ánh mắt sâu thẳm.

Cửa thang máy, mở lại đóng, đóng lại mở…

Cuối cùng, cô miễn cưỡng ra, l thẻ quẹt mở cửa lớn.

Trương Sùng Quang vào với cô, cô kh ngăn cản, chỉ đem túi xách ném lên ghế sô pha, cởi áo khoác ra nằm nhoài lên ghế sô pha…

Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ, phía dưới là quần dài màu đen. nữ tính.

Trương Sùng Quang đặt đồ trong tay lên bàn lên tiếng: ” pha trà giải rượu cho , ngoài ra còn làm thêm hai món bánh ngọt, đều là món thích ăn khi còn bé?”

Hoắc Tây vẫn kh chớp mắt.

Trong chốc lát, cô nhẹ nhàng nở nụ cười, trong giọng nói vậy mà chút nũng nịu mà ngày thương kh : “Trương Sùng Quang, hiện tại thích ăn cái gì, biết kh?”

Thân thể Trương Sùng Quang hơi cứng đờ.

quay lại Hoắc Tây, Hoắc Tây kh né tránh ánh mắt của , thậm chí còn nhẹ nhàng đá văng đôi giày cao gót của … và sau đó kh biết nó đã bắt đầu như thế nào.

Lúc tỉnh táo lại thì cả hai đã hôn nhau.

Trương Sùng Quang ôm eo cô, gần như tham lam cắn nuốt tất cả của cô, tiếng thở dốc kh thể kiềm nén qu quẩn trong nhà, âm th khiến ta mặt đỏ tim đập.

Mười ngón tay của Hoắc Tây luồng vào mái tóc đen của . Cùng ên cuồng hôn môi.

Hôn nghiêng ngả lảo đảo, ngón tay cô khẽ ấn một cái, khóa thắt lưng của mở ra, vật nhỏ tinh xảo lóe lên ánh bạc tản ra hai bên, vạt áo sơ mi màu trắng của Trương Sùng Quang tuột ra.

Hoắc Tây ôm cổ , hôn môi lẩm bẩm: “Tồng Giám đốc Trương, kỹ thuật hôn kh tệ.”

Khuôn mặt Trương Sùng Quang ửng đỏ.

Yết hầu của lăn lộn lên xuống, sau đó liền hôn cô mãnh liệt, ôm cô vào phòng ngủ chính, khắp nơi đều là mùi hương của phụ nữ… Trương Sùng Quang nâng cô lên, một tay chống giường, kích động hôn môi.

Đang lúc nóng bỏng, cùng nhau kết hợp.

Hoắc Tây khẽ vuốt ve khuôn mặt đẹp của , đầu ngón tay chọc vào giọt mồ hôi to như hạt đậu, cô cười khẽ.

Trương Sùng Quang cắn quai hàm, tức giận tấn c cô! Lúc kết thúc đã là hai giờ sáng.

Trương Sùng Quang vẫn chưa thỏa mãn, nhưng Hoắc Tây kh chịu nổi nhu cầu thái quá của , cô vỗ nhẹ mặt : “Đừng tham lam quá.”

Cô nói xong liền quấn khăn trải giường tắm.

Trương Sùng Quang ngồi dậy, hút ếu thuốc, muốn chờ Hoắc Tây ra để nói chuyện.

Hoắc Tây tầm năm phút đồng hồ thì trở lại, th đang tựa vào đầu giường suy nghĩ, cô nhẹ nhàng nở nụ cười xốc chăn lên nằm xuống, sau đó nhắm mắt lại: “Lúc , nhớ tắt đèn bên ngoài, kh thích sáng quá.’’

Trương Sùng Quang nhíu mày: “ đuổi ?"

đàn nào giống như chứ, hầu hạ cô thoải mái từ trong ra ngoài, còn chịu lạnh về nhà?

Hoắc Tây kh mở mắt: “Nếu kh thì ! còn định ở lại chỗ ?"

Trương Sùng Quang xoay đè cô lại: “Chúng ta đã như vậy , chẳng lẽ kh cho một lời giải thích ?”

Hoắc Tây mở to mắt: “À! Buồn cười thật! mang theo đền thờ trinh tiết tới đây à? Chẳng lẽ vừa kh sảng khoái, kh thoải mái ư?”

Trương Sùng Quang nghiến răng nghiến lợi: “ nghiêm túc muốn ở bên !”

Hoắc Tây vỗ nhẹ mặt : “Muốn ở bên cũng được! Nhưng ngoan ngoãn nghe lời, ví dụ như kh được tr giành tình nhân… À, quên nói cho biết, sáng mai Bạch Khởi sẽ mang bữa sáng tới đây, đối xử với tốt một chút.”

Vẻ mặt Trương Sùng Quang cực kỳ khó chịu.

Hoắc Tây đẩy qua một bên, duỗi thẳng thân thể, kh thèm để ý nói: “ th vẫn luôn quấn quít l nên mới phá lệ bố thí một lần, kỹ thuật khá đ!”

Trương Sùng Quang cũng là kiêu ngạo…

Hoắc Tây thực xem như trai bao, khó trách vừa vào cửa cô lại chủ động như vậy, thì ra cô hoàn toàn kh coi ra gì, lần quan hệ xác thịt này, cô cũng kh coi ra gì.”

đứng dậy mặc quần áo.

Chỉ chốc lát sau, cửa đóng sầm lại.

Hoắc Tây trở , đèn thủy tinh trên trần nhà, thì thào nói: “Chẳng phong độ tí nào! Chỉ ều, một lần mà thể giải quyết cả hai, tốt!”

Thân thể cũng thoải mái, phiền não cũng kh còn.

Hoắc Tây kh để ý đến cảm nhận của Trương Sùng Quang, làm kẻ vô ơn quen , cô lợi dụng một lần thì chứ?

Cô thả lỏng nằm trong chăn.

Cô kh khỏi hồi tưởng lại thân thể của , kỹ thuật của , còn thể lực của , kh thể kh nói đều tuyệt vời…

Sáng sớm, cửa căn hộ được mở ra. Bạch Khởi mang bữa sáng tới.

Buổi sáng ta muốn nơi khác quay phim, cho nên sáng sớm ta muốn tới xem Hoắc Tây một chút.

Vừa vào cửa, ta đã bị chấn động.

Vớ, áo sơ mi nữ, còn quần lót gợi tình, rải rác ở trên sô pha, chỉ cần thể biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

Bạch Khởi chạy vội vào phòng ngủ. Hoắc Tây đang ngủ say.

Bạch Khởi xốc chăn cô lên, giọng nói hơi lạnh lùng: “Là ai! qua đêm với chị là ai?"

Hoắc Tây nổi cáu khi bị gọi dậy.

Cô tỉnh lại thì th Bạch Khởi, cô đá văng ta ra xa, Bạch Khởi chịu đau từ trên thảm đứng lên, khẽ gần giọng: "Chị giận , cũng kh thể tùy tiện qua đêm với đàn ! Tên đó đã chạm vào chị ?”

Hoắc Tây ngồi dậy.

Cô mặc áo ngủ, nhưng cổ áo kh cao, làn da trắng nõn trải dài vết đỏ nhạt, vừa đã biết là đàn làm.

Hai mắt Bạch Khởi đỏ ngầu.

Hoắc Tây nhặt chăn lên một lần nữa, cô tựa vào đầu giường. Bạch Khởi trừng mắt cô.

Hoắc Tây cười khẩy: “ qua đêm với ai thì liên quan gì đến , con nít thì đừng xía vào chuyện của lớn!”

“Là Trương Sùng Quang kh?”

Giọng Bạch Khởi lạnh lùng: “Chị ghê tởm ta! Nhưng vì để hết hy vọng nên chị ngủ với ta! Hoắc Tây, con mẹ nó chị ên à!” Hoắc Tây cũng kh quen với ta.

Cô và Bạch Khởi vốn kh khả năng, cô cho phép ta ở bên cạnh, nhưng cô kh cho phép ta c khai mối quan hệ này trước mặt c chúng, và trước mặt bố mẹ cô.

kh muốn chịu trách nhiệm với ai.

Từ trách nhiệm… quá nặng nề!

Thời đại này, kh cứ trả giá bao nhiêu là thể nhận lại b nhiêu.

Hoắc Tây nói thẳng: “ tr thủ tìm một phụ nữ kết hôn ! Đừng suốt ngày nghĩ hay kh! kh giận , mà chỉ là muốn tìm qua đêm, Trương Sùng Quang thích hợp.”

Bạch Khởi tức giận ném chăn của cô xuống đất.

Hoắc Tây hơi nổi nóng: “Bạch Khởi đừng quá đáng!” Nhưng Bạch Khởi đột nhiên ôm l cô.

ta vùi đầu vào cổ cô, một lát sau vai cô trở nên ẩm ướt, ta khóc.

Trong lòng Hoắc Tây cũng kh dễ chịu.

Cô vỗ ta: “Đừng khóc! Kh đâu Bạch Khởi, qua vài năm nữa sẽ nhận ra, chẳng qua chỉ là khách qua đường trong cuộc đời , kh ai thể ghi lòng tạc dạ trong cuộc đời ai cả!”

Bạch Khởi nghẹn ngào: “Chị đừng ở bên ta, chị đừng để ta chạm vào chị, chị đừng… chị đừng yêu ta! chịu kh nổi, thực sự chịu kh nổi!”

Từ năm hai tuổi tuổi trở , trong toàn bộ cuộc đời của ta chỉ Hoắc Tây.

Hoắc Tây biết.

Nhưng ai biết rằng, từ năm cô hai mươi tuổi, cô đã vĩnh viễn mất Trương Sùng Quang.

Chiều ngày hôm cô còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Ráng mây đầy màu sắc bay khắp trời.

đưa thư gửi tới một bức thư, là một tấm bưu được gửi tới từ Mỹ, cô vội vàng mở ra.

Nhưng là bên trong kh ân cần thăm hỏi, kh lời ngon tiếng ngọt, chỉ m câu nói hờ hững: nói Hoắc Tây, thế giới bên ngoài lớn, kh muốn trở về, muốn ở lại Mỹ. nói, các cô gái bên đó cũng nhiều, cảm th bọn họ nên suy nghĩ lại, lẽ bọn họ cũng kh là thích hợp nhất.

Tấm bưu đó bị Hoắc Tây đốt. Từ đó trong lòng cô một lỗ hổng.

Cho dù tối hôm qua cô và Trương Sùng Quang lăn lộn trên giường m lần, hố đen trong lòng cô vẫn còn, vẫn chút tổn thương, cũng kh nói xin lỗi, cũng kh nói hẹn gặp lại, càng kh chỉ vì quan hệ thế xác một chút là thể bù đắp.

Trương Sùng Quang kh hủy diệt cuộc đời cô, chỉ… chỉ hủy hoại tình yêu của cô.

Cô thương yêu Bạch Khởi, cô kh muốn Bạch Khởi trở thành như , kh muốn ta vĩnh viễn chờ đợi trong vô vọng… Cô thà rằng ta hận , cũng tốt hơn vĩnh viễn hồ đồ.

Cho tới bây giờ, Hoắc Tây mới chịu thừa nhận.

Cho dù cô kh yêu Trương Sùng Quang, nhưng vẫn là duy nhất trong cuộc đời cô.

Là sự tồn tại kh ai thể thay thế.

Cô làm thể nói những ều này với Bạch Khởi, cô dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Bạch Khởi, nhỏ giọng nói: “Bạch Khởi, hai trái tim bị tổn thương thì làm thể ở bên nhau, sẽ kh thể

nào chữa khỏi cho nhau được! Hoặc là một ngày một rời hay trở nên tốt hơn thì còn lại sẽ thế nào đây?”.

Bạch Khởi ôm cô thật chặt: “ sẽ kh rời khỏi chị! Kh bao giờ.”

Hoắc Tây muốn khóc,

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, chỉ trong chốc lát Trương Sùng Quang đã đứng ở cửa.

lẳng lặng Hoắc Tây và Bạch Khởi ôm nhau... Bầu kh khí cứng đờ.

Trên mặt Trương Sùng Quang kh chút biểu cảm nào, cứ thế mà Hoắc Tây, cô và khác ôm nhau.

Thật lâu sau, giọng nói khàn khàn: “Chúng ta nói chuyện .” Hoắc Tây cúi đầu, vỗ Bạch Khởi: “Đứng lên.”

Bạch Khởi kh chịu bu tay.

Toàn thân ta run rẩy, nghiến răng, sắc mặt tái nhợt.

Hoắc Tây ngây ngẩn một chút cô lập tức móc ra một bình thuốc nhỏ từ trong túi áo của ta, đổ ra một viên thuốc, đút cho Bạch Khởi.

Bạch Khởi cắn chặt răng, đút kh vào.

Hoắc Tây gọi Trương Sùng Quang bên cạnh: “Lại đây giúp !”: Trương Sùng Quang giật một chút, lập tức qua để Bạch Khởi nằm ngửa ra, sau đó l tay nhét vào hàm răng của Bạch Khởi, đế Hoắc Tây đút thuốc vào…

Tim Bạch Khởi đập liên hồi.

ta nghiêng đầu Hoắc Tây, trong ánh mắt phát ra ánh sáng yếu ớt.

Giống như là một chú chó con, đang chủ nhân của , Trương Sùng Quang quá quen thuộc ánh mắt như vậy, đã từng Hoắc Tây như thế, xem cô là cả thế giới của .

Những đêm kh ngủ được, Hoắc Tây ôm thân thể nói: ‘Đừng sợ, Trương Sùng Quang!’

Bây giờ, vòng tay của cô thuộc về khác.

Cho dù tối hôm qua thân thể bọn họ thân mật kg khít, cho dù th dáng vẻ mồ hôi đầm đìa của cô, dáng vẻ động tình kh thể tự kiềm chế, nhưng… trong lòng cô, kh còn quan trọng nữa .

Cô ôm Bạch Khởi, gọi tên Bạch Khởi. Giống như cô đối với năm đó!

Năm hai mươi tuổi, bố mẹ Bạch Khởi nhảy lầu trước mặt ta, năm đó ta bị bệnh tim.

Hoắc Tây khẽ vỗ về khuôn mặt Bạch Khởi, giọng nhỏ: “Trương Sùng Quang, đã sớm thoát khỏi những tháng ngày u tối đó, thế nhưng Bạch Khởi chỉ ! Dù cho toàn thế giới vứt bỏ ta thì cũng sẽ kh.”

Trương Sùng Quang hoảng hốt, cảm th trái tim lại bắt đầu nhói đau. Rõ ràng khỏe mạnh, nhưng Hoắc Tây lại khiến trái tim đau nhức.

Hoắc Tây cúi đầu chăm chú Bạch Khởi, trong đáy mắt cô, Trương Sùng Quang th sự dịu dàng, đó là thứ mà đã từng

được, khi đó tất cả kiên nhẫn và dịu dàng của Hoắc Tây đều dành cho một .

nhỏ giọng hỏi cô: “ yêu ta ư?”

Hoắc Tây cho lời nói thật: “Đối với , Bạch Khởi quan trọng!”

Trương Sùng Quang từ trên giường từ từ đứng dậy, nhỏ giọng hỏi cô: “ ta đã lên giường với nhau chưa?”

Hoắc Tây kh trả lời.

Thực ra là kh , đối với cô mà nói Bạch Khởi là một sự tồn tại đặc biệt, thay vì nói Bạch Khởi cần cô, chi bằng nói cô cũng cần Bạch Khởi.

Hoắc Tây lý trí hơn Bạch Khởi nhiều, mối quan hệ này kh bình thường.

Cô muốn Bạch Khởi kết hôn, sinh con. Hoắc Tây nhỏ giọng nói: “ trở về !”

Trương Sùng Quang chỉ cô, lại Bạch Khởi nằm ở trên giường cô, một lúc lâu mới khàn khàn lên tiếng: “ cứ để cho ta nằm ở trên giường của ?”

Bạch Khởi tựa vào cánh tay Hoắc Tây ngủ . Hoặc Tây đắp chăn cho ta.

thay đồ ở nhà, rửa mặt xong vào phòng bếp, cô kh biết nấu cơm nhưng thể nấu chút cháo, sau khi nấu xong cô gọi ện thoại cho đại diện của Bạch Khởi, giọng nói nhỏ: “ ngủ ở chỗ , lịch trình hôm nay hủy bỏ hết. Ừ, sẽ chăm sóc .”

Nói xong, cô ném ện thoại lên sô pha.

Trương Sùng Quang vẫn còn đó, nhưng kh thể tiếp tục ở lại nơi này, kh thể tr giành tình nhân với một bệnh nhân, hơn nữa ở trong lòng Hoắc Tây, Bạch Khởi địa vị cao hơn .

Bạch Khởi là tim gan của cô.

Còn Trương Sùng Quang chỉ là giúp cô giải quyết nhu cầu sinh lý.

Trương Sùng Quang rời , lúc đóng của lại cười tự giễu.

Thứ từng dễ dàng bu bỏ, đến lúc muốn l lại, còn khó hơn lên trời.

Hoắc Tây kh mập mờ với , cũng khinh thường đùa bỡn tình cảm của , cô thực sự đã bu bỏ… Một chút dịu dàng đã qua cũng kh còn sót lại.

Mối quan hệ của bọn họ đã cắt đứt sạch sẽ! Trương Sùng Quang trở lại biệt thự.

Ma xui quỷ khiến thế nào, lại mở ra một căn phòng ngủ, đó là phòng Hoắc Tây khi còn bé.

Phòng c chúa màu hồng nhạt.

Trên giường lớn màu trắng, để hai cái gối, một cái của Hoắc Tây còn một cái của Trương Sùng Quang.

Trương Sùng Quang tới, chậm rãi ngồi xuống.

nhẹ nhàng vuốt ve tấm ga trải giường, nhớ lại khoảng thời gian đó.

Trước cửa xuất hiện một , là Hoắc Doãn Tư từ nước ngoài trở về.

Hoắc Doãn Tư mới trở về, đã th Trương Sùng Quang mò đến đây, chuyện của Trương Sùng Quang và Hoắc Tây, Lục Thước nói cho biết một ít, cho nên vừa đã biết chuyện gì xảy ra. Thực ra Hoắc Doãn Tư biết nhiều hơn Lục Thước.

Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng kéo cà vạt, vào phòng đóng cửa lại, kh cho ngoài th.

, hối hận à?”

Trương Sùng Quang ngước mắt lên, th Hoắc Doãn Tư.

Khi còn bé, Doãn Tư giống ôn Noãn, nhưng lớn lên, lại giống Hoắc Minh tám chín phần.

Hoắc Doãn Tư bắt chéo chân.

thẳng vào vấn đề: “Biết vì chị kh chấp nhận kh?”

Trương Sùng Quang kh biết.

Hoắc Doãn Tư cúi đầu, từ từ cuộn lại cà vạt, giọng nói bâng quơ: “ nhẹ nhàng, nói chia tay cũng nhẹ nhàng, nhưng Trương Sùng Quang, trên đời này kh chỉ một sống kh dễ dàng đâu! chị bị rối loạn đ máu, lúc chị sinh ra đã ở phòng thí nghiệm hai năm, cái mạng nhỏ của chị là dùng vồ số tâm huyết mới bảo vệ được, chị còn mắc chứng tự kỷ, cái nào tính ra kh đắt hơn ? Nhưng những năm phụ chị , bố mẹ nói gì chưa? Họ đều xem như con ruột nhưng còn thì lại phụ bạc chị của .”

, tình cảm kh thể miễn cưỡng.”

“Nhưng sau khi nói chia tay, chị tự kỷ hai năm! Chị kh tìm , kh yêu cầu giải thích, chị chỉ lặng lẽ chữa bệnh, lặng lẽ quên . Từ khi nói chia tay, chị đã kh còn ở lại căn phòng này, đồ đạc cũng kh ai dám đụng vào. Trương Sùng Quang, trong nhà chúng ta ba đứa con, thoạt là Hoắc Kiều được sủng ái nhất, nhưng chúng ta đều biết, trong lòng bố chị quan trọng nhất. Chị là kết tinh tình yêu của bố mẹ , còn và Hoắc Kiều là sản phẩm của hôn nhân, đã hiểu chưa… hiểu cái rắm !”

Dựa vào cái gì, c chúa nhà họ Hoắc lại bị đối xử như thế. Dựa vào cái gì, khi chơi đủ thì quay về.

Dựa vào cái gì, chị của chấp nhận !

Đàn mà thôi, m chục đàn ưu tú đang chờ chị của sủng hạnh!

Hoắc Doãn Tư nói xong, sắc mặt Trương Sùng Quang trắng bệch. kh biết, chưa từng biết Hoắc Tây bị bệnh, kh ai nói với .

Hoắc Doãn Tư cười mỉa: “Đương nhiên kh biết, lúc đó đang bận yêu đương, muốn bay khỏi nhà họ Hoắc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1450-1459.html.]

Nói xong, Hoắc Doãn Tư mở cửa ra ngoài.

Trương Sùng Quang ngồi ở đó, suốt cả buổi cũng kh thể bình tĩnh lại.

Đến khi ra ngoài, trong nhà yên lặng, chỉ dưới lầu vang lên một ít tiếng động, Hoắc Kiều trở về từ nước ngoài, đang phát đồ cho

giúp việc trong nhà, cô bé mang theo mặt nạ dưỡng da còn ít mỹ phẩm dưỡng da.

giúp việc muốn trả tiền.

Hoắc Kiều cười híp mắt xua tay: “Kh cần đâu! Đều là Hoắc Doãn Tư giúp em mang về.”

Trương Sùng Quang cô bé.

Hoắc Kiều ngửa đầu , cười nhạt: “ Sùng Quang.” Trương Sùng Quang khẽ gật đầu, nhưng khóe mắt hơi ướt át, cảm th vô cùng xấu hổ… Hoắc Kiều là em gái nhỏ nhất của , ngây thơ đáng yêu, cô bé vẫn gọi Sùng Quang.

Nhưng trong lòng biết, kh xứng!

Trương Sùng Quang bỗng nhiên xuống lầu, l chìa khóa xe chuẩn bị ra ngoài.

Hoắc Kiều gọi lại: “ Sùng Quang, đâu vậy?”

Cổ họng Trương Sùng Quang căng thẳng, một lát sau, sờ tóc cô bé: “ tìm chị em.”

Hoắc Kiều vẫn cười.

Trương Sùng Quang ngồi trên xe, hít thở sâu, sau đó khởi động xe. Lúc Hoắc Tây mở cửa, bất ngờ: “ lại tới nữa?”

Lúc này trong phòng tiếng động, Trương

Sùng Quang thoáng qua, là bác sĩ và một trợ lý. Hoắc Tây thì thầm: “ việc gì thì hôm khác nói!”

Trương Sùng Quang lại kh đợi được nữa, cô, nhẹ nhàng hỏi: “M năm đó, đã vất vả kh?” Hoắc Tây đoán là Doãn Tư nói.

Cô nói một cách dửng dưng: “Đều đã trôi qua! Chuyện lâu như vậy kh cần nhắc lại, hơn nữa bây giờ sống tốt.” Trương Sùng Quang tiến lên hai bước, ôm cô vào lòng trước khi cô kịp phản ứng.

Môi của dán sát vào cố của cô, giọng nói khàn đặc: “Hoắc Tây, kh dám hỏi yêu hay kh, muốn hỏi hận hay kh?”

sợ nhất chính là cô kh còn một chút tình cảm nào với . Hoắc Tây bị ôm.

Thực ra thì cô thể giống như trước đây, đẩy ra, nói vài câu châm chọc khiêu khích.

Nhưng b giờ kh tâm trạng.

Cô thì thào: “Trương Sùng Quang, từng nói kh thời gian hận một , rối rắm những thứ này còn ích lợi gì? Trên thực tế, cũng chưa từng nghĩ rằng một ngày sẽ trở về, càng kh nghĩ tới sẽ hối hận, bởi vì quá khứ là quá khứ, mắt là mất ! Tám năm, Trương Sùng Quang, tình cảm sâu nặng đến m cũng sẽ nhạt phai.” Cô ra dấu cho bu ra.

Trương Sùng Quang kh chịu bu, mặt nóng, áp sát vào cô.

biết như vậy mắt mặt, và Bạch Khởi kh giống nhau, đã sớm qua cái tuổi làm sói nhỏ , nhưng hiện giờ lại dùng tình cảm của quá khứ còn sót để giữ lại cô.

Dù là một chút ánh của cô cũng được.

Đúng lúc này, bác sĩ và trợ lý của Bạch Khởi đến.

về phía bên này chút kh được tự nhiên.

Hoắc Tây đẩy Trương Sùng Quang ra, cô hỏi bác sĩ: “ thế nào ?”

Bác sĩ nhẹ giọng nói: “Vấn đề kh nghiêm trọng! Nhưng thực sự cần một môi trường sống ổn định, luật sư Hoắc, đề nghị lần trước của với cô, mong cô hãy suy nghĩ thêm một chút.”

Hoắc Tây gật đầu.

Trợ lý của Bạch Khởi tiễn luật sư , đứng ở cửa nói vài câu. Trương Sùng Quang Hoắc Tây: “ thể vì tâm trạng của ta, vì sức khỏe của ta mà kết hôn kh?”

Hoắc Tây kh sức lực dây dưa với .

Cô thì thầm: “Đó kh là chuyện của .” Sắc mặt Trương Sùng Quang kh tốt.

Hoắc Tây thở dài: “ về trước ! Trương Sùng Quang, kh tư cách yêu cầu nhất là .”

Cô mà chịu chấp nhận thì khi m đứa con . Lúc đó thì còn liên quan gì đến nữa đâu?

Trương Sùng Quang cô chăm chú, quầng thâm mắt của cô, cuối cùng vẫn rời .

Trợ lý quay lại, muốn hỏi gì đó.

Hoắc Tây xua tay, cô ngồi xuống sô pha, sau đó lật tạp chí: “Sau này chăm sóc thật tốt, đừng để chạy lung tung.”

Trợ lý gật đầu đồng ý.

Hoắc Tây hơi thơ than: “Thực ra Trương Sùng Quang lựa chọn kh sai.”

Nói xong lòng cô nhẹ hẳn, cô nở nụ cười. Đêm đó, Bạch Khởi rời khỏi căn hộ của cô.

Ngồi một trong căn hộ, Hoắc Tây mở một chai rượu vang đỏ từ từ uống.

Cô châm một ếu thuốc lá.

Đặt ở trên quầy bar, nó lẳng lặng cháy hết.

Lúc rảnh rỗi, cô nghĩ tới Trương Sùng Quang, chạng vạng tối gọi hai cuộc ện thoại tới cồ kh nhận, cô kh muốn nhận ện thoại của , cũng kh muốn nhớ lại quá khứ với .

Cứ như vậy , mọi thứ đã sớm trôi qua!

Trương Sùng Quang chỉ là ở bên ngoài nếm thử sơn hào hải vị, đột nhiên nhận ra rằng món ăn gia đình thích hợp với hơn, chỉ thế mà thôi.

Tại nu chiều chứ!

M ngày kế tiếp, cô cũng kh để ý tới chuyện của Trương Sùng Quang, ném ra khỏi đầu.

Hai gặp lại ở một bữa tiệc rượu.

Lúc Hoắc Tây rời mới th Trương Sùng Quang, mặc một bộ vest hoa văn tối màu, tr cao lớn đẹp trai. nhiều đẹp l lòng .

Hoắc Tây kh tham gia cuộc vui đó, cô lẳng lặng vài giây rời sớm.

Tài xế đã sớm chờ ở dưới lầu, th Hoắc Tây xuống vội vàng mở cửa xe.

Hoắc Tây lên xe.

Tài xế đang chuẩn bị đóng cửa xe thì một bàn tay mạnh mẽ giữ lại cửa xe, Hoắc Tây giương mắt lên, là Trương Sùng Quang.

Lão Triệu khó xử.

Sùng Quang, kh lái xe đến à?”

Giọng Trương Sùng Quang trầm: “Chú Triệu, cháu muốn nhờ xe.”

Lão Triệu Hoắc Táy.

Hoắc Tây biết Trương Sùng Quang muốn dây dưa với , nên dứt khoát tựa vào ghế sau xe, nhỏ giọng nói: “Đế cho lên xe !” Cô nhích vào bên trong: “Về nhà cũ.”

Lão Triệu thở dài, khi Trương Sùng Quang lên xe, đóng cửa xe lại.

Bên trong xe, bầu kh khí vừa kỳ lạ vừa mập mờ.

Hoắc Tây thích dùng nước hoa hương mộc, lúc này một nam một nữ ngồi ở ghế sau, tăng thêm vài phần hứng thú.

Hoắc Tây chống tay lên cửa số xe, hờ hững hỏi: “ việc gì?” “Tại kh nghe ện thoại của ?”

Hoắc Tây nở nụ cười: “Thú vị à nha! là gì của vậy Trương Sùng Quang, nghe ện thoại của ?”

Trương Sùng Quang gằn từng chữ.

“Dựa vào đêm đó chúng ta xảy ra quan hệ, dựa vào việc để cho làm ba lần.”

Lão Triệu ở phía trước mất bình tĩnh, mặt già vừa đỏ vừa nóng.

Sùng Quang đang nói cái gì thế, cái gì ba lần kh ba lần, hai đứa nhỏ này cũng quá… cũng quá .

Da mặt Hoắc Tây dày hơn nữa cũng kh chịu được sự giày vò như vậy.

Cô cười khẩy: “Chẳng lẽ tổn chút sức lực, còn muốn chịu trách nhiệm ! Tổng Giám đốc Trương đâu vẻ là bảo thủ như vậy?”

Giọng Trương Sùng Quang trầm thấp: “Nếu muốn chịu trách nhiệm thì ?”

“Vậy xếp hàng ! Nhớ l số nha!”

bị cái miệng này của cô làm cho tức muốn chết, dứt khoát nắm chặt cằm cô, hôn lên.

Hoắc Tây uống rượu.

Nhưng hơi say cũng kh tính, hôn cô, cô cắn môi , Trương Sùng Quang ngước mắt lên : “Đêm đó, kh lạnh nhạt như vậy.”

Hoắc Tây vỗ khuôn mặt đẹp trai của : “Bây giờ kh hứng thú!”

Cô lại kêu lão Triệu: “Lái xe vào đồn cảnh sát!”

Lão Triệu cảm th c việc này kh dễ làm, đều là đứa nhỏ lớn lên, bây giờ ở ghế sau làm xằng làm bậy!

Hoắc Tây cũng chỉ nói lẫy, Lão Triệu lái xe về biệt thự, cô cũng kh nói gì.

Cửa xe mở ra, cô lập tức xuống xe.

Mười giờ đêm, trong biệt thự yên tĩnh, cô mới mò đến lầu hai đã bị Trương Sùng Quang bắt được, ôm vào phòng ngủ của ...

Hoặc Tây kh nghĩ tới, ở trong nhà cũng to gan như vậy.

Cánh cửa khép lại, hai tay cô đặt ngang trước : “Trương Sùng Quang, nếu gấp, sẽ giúp ...”

kh cho cô thốt ra những lời khó nghe như vậy nữa.

đè Hoắc Táy trên ván của, cúi đầu tìm được mỗi của cô cũng kh vào, mà chỉ khàn giọng nói: “Hoắc Tây, chúng ta nói chuyện nghiêm túc

Hoắc Tây đẩy ra.

Trong phòng ngủ tràn đầy hơi thở đàn , cô chậm rãi đến cửa sổ sát đất, đ cửa sổ này ra là sân vườn quen thuộc, cô lớn lên ở nơi này, tất cả đều quen thuộc.

Hoắc Tây nhỏ giọng nói: “Trương Sùng Quang, nói , nói về là về, trên đời này làm gì chuyện tốt như vậy! Đúng, tin rằng thật lòng quay đầu cũng thật lòng chút thích , nhưng vậy thì đã , đối với mà nói sự theo đuổi của là một gánh nặng, nói trắng ra là đang qu nhiễu cuộc sống của .”

Trương Sùng Quang chậm rãi tới bên cạnh cô.

nghe th cô nói: “Trước khi về, sống yên ổn, phụ nữ cũng kh nhất thiết kết hôn!”

Những thứ này đương nhiên biết.

Cô kh kết hôn, với ều kiện của cô, muốn cuộc sống như thế nào cũng .

Cô muốn bao nhiêu trai xinh đẹp thì b nhiêu.

Thế nhưng, cho dù đê tiện vô sỉ, làm cho ta cảm th trơ trẽn nữa, Trương Sùng Quang vẫn kh muốn bu cô ra.

nhẹ nhàng ôm l cơ thể cô, mặt dán sát vào sau bờ vai mỏng m của cô.

Hoắc Tây khẽ thở dài: “ muốn nghỉ ngơi! Trương Sùng Quang, đừng làm ầm ĩ nữa, quá khó coi.”

Vừa dứt lời.

Trương Sùng Quang bỗng nhiên bế cô lên, bế kiểu c chúa, Hoắc Tây ngây , đánh mạnh lên vai một cái: “Bu ra!” Trương Sùng Quang mở cửa.

Một cơn ớn lạnh ập đến khi bước trên lối nhỏ, Hoắc Tây sợ lạnh trốn vào lòng .

Trương Sùng Quang cúi đầu, cái mũi cao thẳng cọ nhẹ cô, cảm giác da thịt tiếp xúc nhau làm cho ta muốn ngừng mà kh được. Hoắc Tây chằm chằm.

Trương Sùng Quang kh thể dằn lòng mà hòn lên môi cô một cái, sau đó cả hai đều ngây dại.

Cho dù họ đã từng xảy ra quan hệ, từng làm tất cả những chuyện thân mật của nam nữ, nhưng một nụ hôn khẽ khàng như vậy, lại gợi lên nhiều hồi ức.

Họ đã cùng đón sinh nhật lần thứ mười tám của Hoắc Tây.

Mùa hè năm , trong lều cắm trại, sau khi thổi xong ngọn nến trên bánh ngọt nhỏ, Trương Sùng Quang cúi đầu hôn cô một cái, lúc họ vẫn chưa ở bên nhau mà chỉ là bạn từ thuở bé.

Nhưng tình cảm lúc , kh thể sánh bằng.

ít nhất Hoắc Tây cho rằng, sau khi tốt nghiệp đại học, cô sẽ kết hôn với Trương Sùng Quang.

Cô chưa từng nghĩ tới, Trương Sùng Quang sẽ rời bỏ cô. Một nụ hôn nhẹ, gợi lên chuyện cũ thời niên thiếu.

Khóe mắt Hoắc Tây chút ướt át, mãi cho đến khi bé cô đến căn phòng thời thơ ấu kia, thân thể của cô dần cứng đờ: “Trương Sùng Quang, ý gì?”

kh muốn ở đây!

Trương Sùng Quang đè cô lên cánh cửa, giữ chặt cơ thể cô, hai lặng lẽ đọ sức với nhau... Phía sau lưng Hoắc Tây đồ đầy mồ hôi, cô mệt mỏi dựa vào cánh cửa đằng sau.

Trương Sùng Quang tựa vào vai cô thở dốc.

Hồi lâu sau, nhỏ giọng nói: "Thay quần áo ngủ được kh?" Hoắc Tây tức giận liếc , trong mắt lộ vẻ khinh thường.

Trương Sùng Quang bế cô lên giường, Hoắc Tây muốn chạy trốn, một chân của ngăn chặn cô, sau đó cởi bộ váy dự tiệc ra, thay vào một bộ đồ ngủ màu trắng đơn giản.

Còn chỉ cởi áo khoác.

Hai nằm trên giường, giường c chúa cao một mét năm, hai trưởng thành ngủ chật chội.

Nhưng Trương Sùng Quang kh quan tâm.

háo hức muốn l lại cảm giác thuở ban đầu, muốn đánh thức ký ức của Hoắc Tây.

ôm cô vào lòng, hơn nữa còn tản mái tóc dài của cô ra, từng chút từng chút chải vuốt.

Sức lực của nam nữ khác nhau, Hoắc Tây kh thể ngăn cản, cô cũng kh muốn làm ầm ĩ khiến trong nhà biết, cô cổ ý chọc giận : “Ngây thơ như vậy làm gì?”

Tay Trương Sùng Quang nắm gáy cô.

cúi đầu cô, nhỏ giọng nói: “ muốn ? Nếu muốn, thể thỏa mãn !”

“Muốn mẹ !” Hoắc Tây chửi ầm lên.

Trương Sùng Quang im lặng một lát nói: “Bà đã kh còn nữa!”

Hoắc Tây quay đầu sang một bên, cũng kh muốn xin lỗi , trong chốc lát cô lại đá chân : “Trương Sùng Quang nói xem chuyện gì đang xảy ra, chúng ta chẳng là gì của nhau mà lại ngủ ở trên một chiếc giường, bị khác th sẽ kh tốt lắm!”

“Chúng ta thể kết hôn.” “Kết cái mốc xì!”

cứng đầu như vậy làm Hoắc Tây tức muốn chết, cô mệt mỏi suốt một ngày thực sự đã kh còn sức lực cãi với nữa, dứt khoát nhắm mắt ngủ.

muốn làm ấm giường thì cô tiếp nhận. Hoắc Tây nhắm mắt lại.

Đầu cô tựa vào cánh tay rắn chắc của , ánh đèn màu hồng nhạt dịu êm chiếu lên mặt cô, lại thể ra một ít dáng vẻ khi còn bé. “Hoắc Tây.”

Trương Sùng Quang lẩm bẩm, nhích lại gần hôn cô.

Hoắc Tây mở to mắt, còn chưa kịp lên tiếng, tay của cô đã bị tay siết chặt.

Nụ hôn này vừa dịu dàng lại vừa phóng đãng.

Hoắc Tây ngửa đầu đàn phía trên, dường như đã qua m đời, cô và Trương Sùng Quang đang làm loại chuyện này.

Ngay căn phòng từng ngủ chung hồi nhỏ.

Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mở, cô kh mạnh mẽ như bình thường, Trương Sùng Quang nhịn kh được hôn tiếp.

Chiếc giường nhỏ hẹp kh chịu nổi sự giày vò của .

cũng kh muốn ở một nơi như thế này muốn cô triệt để nên chỉ vuốt ve để cô thoải mái mà thôi.

Ban đêm, càng ngày càng khuya… Hoắc Tây đẩy ra.

Cô đưa lưng về phía , lẳng lặng nằm.

Trương Sùng Quang cũng kh nói gì, giúp cô kéo áo ngủ lại, sau đó ôm cô từ phía sau. Thân thế của nóng lên, hiển nhiên thể cảm giác được...

lâu sau đó, Hoắc Tây nửa tỉnh nửa mê.

Trương Sùng Quang chạm vào cổ cô lên tiếng: “Hoắc Tây, hối hận.

Còn nữa, thật xin lỗi!

Nhưng những tổn thương gây cho cô, sự thất vọng của cô, nói ngàn lần xin lỗi đều vô dụng, như cô nói, tám năm, tình cảm sâu nặng đến m cũng sẽ phai nhạt.

Ngoài hận , cô lẽ còn chút tiếc nuối.

Cô vốn dĩ nên được tình cảm hồn nhiên nhất, nhưng là , là đã tự tay hủy hoại giấc mộng của cô.

muốn bắt đầu lại từ đầu với .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...