Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1480: 1489:
Chương 1480 Quá ngọt ngào!
Lục Huân nhát gan, nhưng lúc này vô cùng kiên định.
phụ nữ đó cô chằm chằm lâu, bà ta cười: “Bình thường th cô im lìm chẳng nói được m câu, nhưng lại vẻ ghê gớm, đã xem thường cô quá .”
Dù bà ta vẫn kh can tâm và rút tờ chi phiếu trong túi ra.
Viết một tờ hai trăm tám mươi ngàn đưa cho Lục Huân, sau đó bảo Lục Huân cút .
Lục Huân cầm tờ chi phiếu, khi cô đứng dậy lại l hết dũng khí: “Thật ra bà thật bất lịch sự, cũng kh muốn bán chiếc váy cưới này cho bà đâu.”
phụ nữ đó trừng mắt lên, kh dám tin bản thân đang nghe ều gì.
Lục Huân th bà ta trời sinh khỏe mạnh, cơ thể nhỏ bé của sợ trụ kh nối hai cái tát của bà ta, cô kiên cường lại nhát gan thu dọn đồ đạt chạy thật nh, ngay cả Lục Thước cũng kh th.
Lục Thước chua xót.
là hiếu nhất Lục Huân là như thế nào. Bình thường to tiếng một chút thôi thì cô đã sợ.
Còn bây giờ cô lại đối mặt với sự ác ý ghê gớm, lại còn khua tay đấu tr với ta.
Lục Thước chậm rãi ra ngoài.
Vị phu nhân cao quý kia đã uống xong cà phê và đang định rời , vừa ngước mắt lên đã th sắc mặt tối tăm của Lục Thước đang , phụ nữ nở nụ cười gượng gạo nói lắp bắp: “Tổng giám đốc Lục…”
Lục Thước bình tĩnh cầm l ly cà phê mà Lục Huân đã uống. Giây tiếp theo, ly cà phê được hắt vào đầy đầu đầy mặt của phụ nữ đó.
Trong tiệm cà phê đ, bà ta mất mặt, nhưng bà ta lại kh thể đắc tội với thân phận của Lục Thước, chỉ thế bấn loạn nói: “Tổng giám đốc Lục, đây là ? Dù trong c việc chồng cũng qua lại với .”
Lục Thước cười lạnh lùng.
“Bẽ mặt nơi c cộng khó chịu nhỉ, nhưng thể bồi thường.” rút sổ chi phiếu ra viết hai trăm tám mươi ngàn đưa cho bà ta, lúc xé chi phiếu nói hời hợt: “Mặc dù sau đây bận, nhưng sức lực để đối phó với một c ty cỏn con thì vẫn .
phụ nữ ngơ ngác.
Lục Thước đút quyển sổ chi phiếu vào lại và rời với phong thái ngời ngời.
Đi đến cửa, đột nhiên dừng lại: “Quên nói cho bà biết, Lục Huân là vợ .”
Lời nói vừa dứt, trong tiệm cà phê nổi lên một tràng pháo tay, đa số đều là trẻ tuổi.
Bọn họ từ đầu đến cuối, là ai sai kh biết, nhưng phụ nữ quá lấn lướt, nên bây giờ ai chẳng thích xem bà ta bị bẽ mặt.
Lục Thước đuổi theo ra ngoài, th Lục Huân ở quảng trường. Cô đang ngồi ở trên bồn hoa nhỏ.
Đôi mắt ửng đỏ, giống như một chú thỏ con yếu đuối, vừa đáng yêu lại đáng thương.
Cô ngồi đó lâu, cũng cô lâu.
Sau đó, Lục Thước th một nơi bán kẹo b kh xa, đến muốn một xâu, cụ già th ăn mặc vẻ kỳ lạ, Lục Thước móc tờ một trăm ra đưa cho cụ cười: “Vợ kh vui nên dỗ dành cho cô vui.”
Cụ già cười khiến hàng chân mày giãn ra.
Lục Thước kh cho thối tiền lẻ, nên làm cho Lục Thước một xâu kẹo hình thỏ con, mềm mại đáng yêu.
Lục Thước cầm l món đồ này đến trước mặt Lục Huân. Và đưa cho cô .
Lục Huân ngơ ngác một lúc sau đó ngước mắt lên, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, chỉ là lại ướt ác hơn một chút.
Lục thước khom xuống đặt cái kẹo vào trong tay cô . Giọng nói của dịu dàng: “ cần trai cũng kh? Lục Huân cười.
Lục Huân kh nói những chuyện khác, chỉ sờ vào đầu cô thay cô phủi bụi trên cô : “Đi thôi, đến chỗ bố mẹ ăn cơm.”
Lục Huân ngoan ngoãn được dắt .
Lòng bàn tay của ấm áp, bóng lưng của tuấn tú, ngay lúc này cô cảm th chút chuyện hồi nãy chẳng là gì cả.
Ngồi vào bên trong xe.
Cô th chú thỏ đáng yêu kh nỡ ăn.
Lục Thước thắt dây an toàn xong nghiêng cô cười: “Nếu em thích thì cho đặc biệt làm cho em ăn.”
“Kh cần đâu, sẽ béo lên mất.”
Lục Thước khởi động xe trịnh trọng hùa theo: “Thỏ con thể béo lên một chút cũng được.”
Lục Huân trừng mắt .
Cô nhát gan, dù cũng phô trương th thế.
Lục Thước cảm th một ngày mệt mỏi cùng với sự lo lắng được xoa dịu một cách khác thường, nhẹ nhàng nắm tay cô và gọi Tiểu Huân.
Lục Huân ừ trả lời.
Cũng kh biết chóp mũi đỏ là vì lạnh hay vì khóc.
Lục Thước kh hỏi gì, xe chạy đến phía trước đèn đỏ, l ra một quyển màu đỏ trong hộc xe đưa qua cho cô .
Là gi chứng nhận kết hôn.
Lục Huân yêu thích kh rời tay.
Bức ảnh trên đó là Lục Thước dụ cô chụp vào lần trước, đã sẵn. Cô nhịn kh được cứ ngắm mãi, cũng kh quan tâm đến kẹo b trên tay nữa, Lục Thước liền nghiêng sang cô , đôi mắt dịu dàng nói kh thành lời…
động cơ kh đơn thuần với cô .
Nhưng khi quyết định ở bên cô thì cho dù chuyện gì xảy ra đều kh thế chia lìa bọn họ.
kh bu tay, cũng kh cho phép Lục Huân bu tay. Lục Thước biết tính cách của bá đạo, nhưng cô ngốc Lục Huân này vẫn luôn ghi nhớ ểm tốt của ây, những ều làm tổn thương cô trước kia lại kh nhớ.
Ngốc nghếch như thế này mà cho ra ngoài đời thì nguy hiểm biết bao, vẫn là thích hợp cho làm cô vợ nhỏ của .
Cuối cùng Lục Huân ngắm đủ , cô ngước lên bắt gặp ánh mắt của Lục Thước, cô càng xấu hổ ngồi yên và kh dám tiếp tục .
Lục Thước mỉm cười.
Nửa giờ sau, chiếc xe lái vào căn biệt thự mà Lục Khiêm mua năm đó.
Đầu xuân, cây cối trong vườn đều đ.â.m chồi non. Một màu x non.
Lục Huân xuống xe chạm vào nó, Lục Thước lừa cô là côn trùng, Lục Huân sợ hãi co vào trong lòng , Lục thước bèn cúi đầu xuống gặm vào mũi cô và thì thầm: “Sợ côn trùng nhỏ mà lại kh sợ con bọ to, lại cứ muốn xem.”
Lục Huân ở bên lâu nên cũng từ từ hiểu ra những sự vật đó. Bình thường Lục Thước kh nói những chuyện này.
Lúc này nói như vậy khiến cô đỏ mặt, một lúc lâu cũng chẳng nói đỡ được lời nào.
Lục Khiêm đứng chống nạnh ở trước cửa.
cha như bận rộn cả ngày, bận một bữa ăn thịnh soạn, mới rãnh được một chút lại th con trai trêu ghẹo con gái, tuy kh nghe rõ đang nói gì, nhưng dù cũng chẳng là lời hay ho gì đâu.
Lục Khiêm bập bập ếu thuốc.
“Ăn cơm thôi, đêm muộn mà đứng trong gió vậy kh sợ Tiểu Huân cảm lạnh , bạn trai như con là do cha đây dạy con đ à?”
Lục Thước quàng vai cô gái.
đĩnh đạc nói: “Là chồng, tụi con đăng ký kết hôn .”
kh sợ lớn chuyện, còn l gi kết hôn đưa cho cha xem, khoe khoang một hồi.
Lục Khiêm một lúc.
Thật ra hơi bất ngờ, kh là kh tán thành bọn họ kết hôn, chỉ là kh ngờ con trai lại kiên quyết như vậy, sẽ thích Lục Huân như vậy.
Lục Khiêm trầm tư.
ỏng nhớ về năm đó, kỳ thực tình yêu của Lục Thước đối với Tiểu Huân hơi giống đối với Minh Châu năm đó.
Nhưng lúc đó kh dứt khoát như Lục thước.
thể vì đã qua hàng ngàn con thuyền , còn đến nay Lục Thước chỉ mỗi Tiểu Huân.
Ông kh nói gì một hồi lâu.
Lục Huân chút căng thẳng, tay cô ngoắc vào tay của Lục Thước, cô kh nói gì thì Lục Thước cũng biết cô đang nghĩ gì, cô đang quan tâm đến suy nghĩ của bổ , sợ kh vui.
Lục Thước cười: “Bố, là bố đang vui ngây ngất ?”
Lục Khiêm cầm gi kết hôn đánh vào đầu : “Con làm phản .”
Sau đó Lục Huân: “Sau này gọi là bố .”
Cánh mũi Lục Huân chua xót.
Lục Khiêm dang cánh tay ra, cô do dự một lúc mới đến ôm . Lục Khiêm xót xa.
Đáng ra nên chăm sóc nhiều hơn khi cô còn nhỏ, hoặc là trao cho cô một cái ôm, nhưng hôm nay sau nhiều năm như vậy, cô trở thành con dâu của thì mới thể ôm cô gái này.
Tốt , cũng kh lỗi gì với cô ây. Ngay cả con trai cũng tiễn .
Lục Khiêm đưa tay xoa vào đầu cô : “Bố bảo Lục thước lên món, con lên lầu thăm mẹ , bà đang lục tung tủ để tìm ra nhiều thứ muốn trao cho con đ.”
Lục Huân muốn khóc.
Nhưng Lục Khiêm lại thích, cũng chút thương cảm và vỗ về cô . Lục Huân lên lầu.
Lục Khiêm kẹp một nửa mẫu thuốc là hỏi: “Nói chuyện với bên nhà họ Tư như thế nào ?"
Vẻ mặt Lục Thước hơi nghiêm lại.
vẫn báo lại chuyện này với Lục Khiêm, hạ giọng nói: “Kh đến đâu cả.”
Sắc mặt chút xơ xác.
Lục Khiêm đánh giá vẻ mặt con trai , và cũng đoán ra được tâm tư của , muốn xóa sổ nhà họ Tư à! “Bố, bố phản đối à?” Lục Thước hỏi.
Lục Khiêm liếc con trai, một lúc sau mới vỗ vào vai và nói: “Nhiều năm trước bố kh tiện để làm, con làm thay cho bố,
cũng hay, chỉ là Lục Thước à, bây giờ con đã vợ, đương nhiên sự nghiệp quan trọng cũng kh thế làm lơ gia đình, năm đó bố quá quan trọng sự nghiệp nên xa cách mẹ con nhiều năm.”
Kh hối hận là giả.
Vào mỗi sáng khi thức dậy vào những sợi tóc bạc trong gương, kh khỏi nghĩ ngợi.
Nếu như kh bỏ phí những năm tháng thì tốt biết bao. Tóm lại Lục Khiêm chút phiền muộn, vào nhà trước.
Lục Thước chút xúc động, đứng trước cửa lặng lẽ hút xong ếu thuốc mới vào chuẩn bị cơm tối.
Trên lầu, Lục Huân vào phòng ngủ.
Minh Châu đang say mê kh quay đầu lui cũng nói tự nhiên” “Tiểu Huân đến .”
Lục Huân ừ một tiếng.
Cô đến ngồi xổm xuống bên cạnh Minh Châu, khẽ gọi một tiếng mẹ.
Minh Châu sửng sốt.
Khoảnh khắc bà quay đầu lại mỉm cười: “Đăng ký với Lục Thước à?”
Lục Huân lại ừ.
Minh Châu kh hỏi nữa, bà bảo Lục Huân mang những hộp châu báu đến trên ghế sofa, lại than vãn: “Những thứ này đều là của bà cụ và bà ngoại của Lục Thước tặng vào năm đó, lại cả dì Ôn của con cho nhiều, đâu đeo hết được.”
Lục Huân nghe lời, cô chuyến qua từng hộp từng hộp
Minh Châu quay đầu âm thầm đắc ý. Bà lại thêm một tay sai.
Đợi thu dọn xong thì Minh Châu l từng thứ từng thứ cho Lục Huân xem, sau đó lẩm bẩm một nói mang những thứ đó hợp, Lục Huân mang những thứ kia hợp, còn những thứ hợp với Lục U nữa.
Sau đó Lục Huân được năm bộ.
Trong đó một bộ kim cương hồng, là khi Minh Châu và Lục Khiêm kết hôn là của hồi môn của bà Hoắc.
Minh Châu cho Lục Huân.
Lục Huân kh dám nhận, cô nghĩ rằng bộ châu báu này nên cho Lục U.
Minh Châu kh quan tâm: “Khi nó kết hôn thì tìm đồ tốt cho là được .”
Lục Huân kh từ chối nữa.
Cô âm thầm nghĩ, đợi đến khi Lục u kết hôn, nhất định cô sẽ bám vào Lục Thước để cho đồ tốt nhất, cho dù là đưa ra yêu cầu kh nên thì cô cũng đồng ý.
Cô suy nghĩ mãi, suy nghĩ đến chuyện xiên vẹo thì đỏ mặt. Minh Châu th kỳ lạ: “ mặt của Tiểu Huân đỏ vậy?”
Lục Huân kh khỏi xấu hổ, vội vàng nói tránh, Minh châu là từng trải vừa đã biết cảm tình của cô và Lục Thước tốt.
Lục Huân xuống lầu trước. Minh Châu lặng lẽ ngồi một lúc.
Chuyện năm đó kh là hoàn toàn
kh để ý, chỉ là bà kh chỉ là vợ của Lục Khiêm mà còn là mẹ của Lục Thước, Lục Thước thích Tiểu Huân.
Tiểu Huân cũng thích Lục thước.
Biểu cảm của cô thích thú biết bao.
Tiểu Huân thể khiến Lục Thước vui vẻ, quãng đời còn lại đều vui vẻ thì bà còn gì đề lo lắng nữa chứ.
Xuống lầu, Lục Huân cầm một cái hộp nhỏ xuống Tâu, Lục Thước đang dọn xong bàn ăn đợi ăn cơm, th cô xuống lầu thì mỉm cười: “Mẹ cho à?'
Lục Huân gật đầu, cô bảo giữ giùm vì quá quý giá. Lục Thước bận trong bận ngoài.
đã cởi áo khoác ngoài ra từ lâu, chỉ còn lại một chiếc áo len màu x đậm cực kỳ đẹp.
xoa đầu Lục Huân khẽ nói: “Em tự giữ l , sau này sẽ lắp em một két an toàn trong nhà cho em, lắp một cái to một chút, sau này mỗi năm đồ mà tặng em thì em cứ để vào trong đó, đợi khi già thì đem chia cho dâu con chúng ta.”
Lời này nghe vẻ ngại.
Lục Huân kh chịu: “Em đâu muốn sinh nhiều như vậy đâu.”
Lục Thước lại muốn con cái, lẩm bẩm: “Hai đứa được kh?”
em gái, biết hơi ấm của em. Lục Huân khịt mũi coi như đồng ý.
Lục Khiêm bọn họ sến sẩm, cảm th ngọt đến mức sâu răng, đứa con trai này của quả đúng là con hơn cha .
Cả nhà sôi nổi ăn cơm.
Sau bữa cơm, Lục Khiêm kh giữ bọn họ lại, đuổi bọn họ đến nơi gọi là thế giới của hai .
Lục Huân cảm th kh thỏa đáng.
Lục Thước lại cầm áo khoác lên phủ lên vai Lục Huân: “Vậy bố mẹ, tụi con trước đây, cuối tuần con lại đến ăn cơm.”
Lục Khiêm khẽ hừ: “Muốn đến thì đến cho sớm để làm cơm cho bố.” Lục Thước cười.
Khi thì lại ôm Minh Châu: “Mẹ, con với Tiểu Huân đây.” Minh Châu tiễn bọn họ ra đến cửa, con trai mở cửa xe cho con dâu, lại còn che đỉnh đầu xe lại để hộ tống lên xe, bà kh khỏi cảm thán.
“Bọn trẻ thật sự lớn .”
Lục Khiêm biết trong lòng bà đa cảm nên ôm l bà : “, lại lẳng lặng nói già đ à?”
Minh Châu dựa vào vai .
Bà suy nghĩ, thể chê già chứ.
Cho dù đến tuổi này thì Lục Khiêm vẫn sức hút, ra ngoài cũng sẽ phụ nữ muốn , hơn nữa được chăm sóc tốt, phụ nữ nên được hưởng giống như bà cũng kh ít.
Hôn nhân nhiều năm như vậy bà hạnh phúc. Lục Thước đưa Lục Huân rời .
Cô vốn tưởng rằng sẽ đưa về nhà, nhưng khi xe một đoạn cô mới phát hiện ra kh , con đường này đưa đến nơi bọn họ đã từng sống chung.
Lục Huân nghiêng đầu
Trong đêm tối, Lục Thước chuyên tâm đường phía trước ừ một cái.
“Đúng, đến đó.”
“Tiểu Huân, đêm nay cũng xem như là đêm tân hôn của chúng ta, đến đó ở một đêm.” Lục Huân cảm th xấu hổ.
Cô quá hiểu , nên kh khỏi nhỏ tiếng phản kháng: “ luôn lý do, sau này chúng ta tổ chức hôn lễ thì lại nói là đêm tân hôn, mỗi lần… mỗi lần tìm cái cớ thì luôn…”
Cô kh nói tiếp.
Lục Thước sờ vào chiếc cằm trơn bóng xinh đẹp liếc cô : “ luôn làm ?”
Cô đâu chịu mắc lừa.
Lục Thước mỉm cười nói thẳng ra: “ luôn làm hăng đúng kh?”
Lục Huân cảm th kh biết xấu hổ.
Lúc đầu khi cô ở bên , là một th niên bình thường như thế, là tuấn tú như thế, bây giờ thật sự dày mặt tiết lộ ra , nói gì cũng được, nhưng cô lại kh thực sự nổi giận.
Đương nhiên là Lục Thước hiểu cô .
cũng kh định tém lại, thích chọc cô và cô đỏ mặt.
Chiếc xe vững vàng quay về.
Xe dừng dưới lầu, hai đều hơi ngơ ngác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ở đây đã từng ném cô xuống đây, và cô ngồi khóc thút thít trong mưa.
Nhưng cách nửa năm sau, lại theo đuổi lại cô và biến cô thành bà Lục.
Một lúc lâu sau, Lục Thước tháo dây an toàn chồm sang hôn cô .
hôn thành khấn, thậm chí đôi môi nóng bỏng đã chút run rẩy, đủ để th nội tâm kích động.
Hôn xong thì thầm: “Tiểu Huân, chúng ta là vợ chồng .” Tay Lục Huân vòng ôm l cố của .
Trong ngày thường cô ít khi chủ động, hoặc là vì d bất chính ngôn bất thuận, nhưng bây giờ là chồng của cô , toàn bộ thân thể này đều là của cô , cô kh cần kiêng dè, cũng kh cần tém tóm lại.
Lục Huân ngậm l môi của .
Cô non trẻ kh thuần thục nhưng lại hôn thật lòng. Lục Thước tận hưởng sự chủ động của cô , hôn được một lúc thì dứt khoát ôm cô lên trên , vừa hôn vừa nói thì thầm: “Lên lầu nhé?"
Lục Huân chút ngại ngùng.
Chuyện nam nữa, nước chảy thành s là tốt nhất, Lục Thước nói thẳng ra như vậy cô thật sự chút kh quen, vì thế chút ý giả vờ chối từ.
Lục Thước kh biết.
Một tay mở cửa xa, yêu thương bế cô xuống xe, áo khoác của còn chưa khoác lên cứ như vậy bế cô vào thang máy lên lầu.
Lục Huân mặc áo l màu trắng rộng rãi, giống như chú thỏ co rúc trong lòng .
Vừa dễ thương vừa ngoan.
Đến thang máy, Lục Thước chút kh nhịn được, hôn vào đầu mũi nhỏ của cô.
Yêu kh rời được.
Cánh mũi của Lục Huân run nhẹ, gọi một tiếng: “Lục Thước.” Lục Thước kh lên tiếng, cứ như vậy cô chằm chằm, ánh mắt dịu dàng.
Thang máy ting một tiếng mở ra…
Bên ngoài , là chủ của đối diện.
đó bất ngờ chằm chằm bọn họ, một hồi lâu mới chào hỏi: “ Lục, lâu kh th hai !”
Lục Thước mỉm cười: “Đúng vậy! Khoảng thời gian trước về quê một chuyến! ô… Đây là vợ của , chúng kết hôn !”
đó bất ngờ hơn, lúc trước còn tưởng rằng bọn họ chia tay chứ. ta nh chóng nói chúc mừng.
Lục Thước lại nói chuyện phiếm m câu, trong đó lúc đó vẫn luôn kh bỏ Lục Huân xuống, Lục Huân khá ngượng nhưng cô cũng kh thích hợp xuống, cái ôm của Lục Huân quá ấm áp.
lại đẹp trai, cô thích bế.
Lục Thước một tay mở cửa, bế cô gái của vào nhà.
Trong căn hộ đầy hoa hồng, từ phòng khách đến phòng ngủ đều vậy… Trên ga giường màu đen để một hộp Tiffany, bên trên một cành cây hoa hồng dài.
Trong hoa hồng là một chiếc nhẫn kim cương.
Môi của Lục Huân run rẩy, cô đã làm bà Lục nhỏ, nhưng cô thật sự kh biết cô thể được nhiều như vậy.
Lục Thước cầm chiếc nhẫn đó lên.
cúi đầu chăm chú Lục Huân, kh chữ nghĩa nào chỉ là nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn vào ngón tay của Lục Huân.
Bọn họ im lặng lâu.
Cuối cùng Lục Thước ôm cô vào lòng, trước là dịu dàng hôn cô sau đó nụ hôn này trở nên dữ dội.
“Lục Thước.”
Cô bất lực gọi tên , giọng nói hơi run.
Lục Thước nhẹ nhàng vén váy cô ra, bên trong là một bộ ren, ánh lên cơ thể của cô gái trẻ, trơn bóng động lòng .
Lục Huân căng thẳng.
Cho dù động tác của Lục Thước nhẹ nhàng, nhưng đối với Lục Huân đã gian nan giống như d.a.o cùn vậy.
Ánh mắt của chút nóng bỏng, hoàn toàn là ánh mắt đàn phụ nữ.
ngồi ở mép giường, Lục Huân bị lên ở trên chân.
Nước da trắng dán chặt trên quần tây màu xám của , lộ ra vẻ uỷ mị, Lục Huân nhỏ tiếng gọi Lục Thước, ùm một tiếng mở l bộ đồ ngủ ren từ trong hộp ra.
Đây là đêm tân hôn của bọn họ.
kh cho cô mặc cái khác, cơ thể trắng ngần đó chỉ mặc chất liệu tơ ren mềm mại, dường như lại che hết toàn bộ nhưng lại gần như kh che được gì, cô ngại ngùng che cơ thể lại.
Lục Thước cúi đầu, hôn cô cách lớp áo.
Vật nhỏ Lục Huân ngại ngùng như thế, mặt nhỏ của cô bất lực dựa vào vai , mặc cho muốn làm gì, nhưng Lục Thước chê kh đủ, muốn cô cũng như thế với bản thân.
“Lục Thước!”
Cánh mũi của Lục Huân hơi run, cô vừa sợ hãi vừa mong chờ.
Bọn họ là lần đầu của nhau, tất cả kinh nghiệm bọn họ đều cho đối phương, tất cả đều mới lạ và kích thích…
Giọng nói của Lục Thước khàn khàn: “ tắt đèn.”
Đèn tắt , vật nhỏ đó to gan hơn nhiều, cô là vợ của Lục Thước, cô thể làm tất cả mọi việc ở trên của , Lục Thước sờ mặt nhỏ của cô thở dốc vô cùng.
Tình đến lúc nồng nàn, Lục Thước mở đèn… Lục Huân trốn ở trong lòng .
quá hư ! Rõ ràng nói là tắt đèn!
Lục Thước tì vào môi cô hôn, giọng nói cũng khàn đặc: “Tiểu Huân, muốn th em.”
Lục Huân vẫn ngại ngùng, nhưng cô đồng ý khiến vui.
Cô ôm cổ của hôn, cho dù ngại ngùng cò cũng chủ động yêu . Lục Thước ôm eo nhỏ của cô vừa hôn vừa dỗ dành cô làm… Mọi thứ kết thúc đã là ba giờ sáng.
Lục Thước còn chưa đủ.
Nhưng Lục Huân kh chịu được nữa, gọi m tiếng trai mới miễn cưỡng bỏ qua.
“Bế em tắm?”Giọng nói của khàn.
Lục Huân mệt , cô kh chịu cứ muốn nằm ở trong lòng , muốn nói chuyện với .
Lục Thước cười nhẹ ôm cô vợ nhỏ tân hôn nói những chuyện khi du học, nói một chút thì cô ghen hỏi ở nước ngoài bạn gái kh.
Lục Thước nhéo mũi nhỏ của , hỏi ngược lại:” hay kh, em kh biết?”
Lục Huân đỏ mặt.
Vấn đề này bọn họ kh thảo luận nữa, cô nằm ở trong lòng , nghe nhịp tim của mà trong lòng vừa ngọt ngào vừa an yên, cô nhẹ nhàng chạm vào nhẫn kết hôn của nhỏ tiếng nói: “Em là bà Lục !”
Lục Thước cười cô: “Kh chỉ được chồng, bố hằng mong ước cũng .”
Lục Huân kh cho nói bậy.
Cô ôm , cơ thể mềm mại lộn xộn ở trong lòng, Lục Thước thể chịu được vì thê’ lại đè cô dỗ thêm một lần nữa, lần này kết thúc Lục Huân trực tiếp ngủ tiếp .
Lục Thước lại kh buồn ngủ.
Trong lòng kích động lại bình thản, là cảm giác nó kh ra.
hôn cô gái trong lòng đến ban c ở bên ngoài hút ếu thuốc, cuối cùng về lại phòng ôm cô gái ngủ.
Buổi sáng, Lục Thước dậy nấu cơm. Tài nấu nướng của Lục Thước kh tồi, kh chỉ bữa sáng còn chuẩn bị cho Lục Huân bữa trưa. Cơm chiên xúc xích.
Còn một phần c trứng đều để ở trong tủ lạnh, cô muốn ăn thì hâm nóng lại là được.
Chuyện ở c ty Lục Thước nhiều kh thể luôn ở cùng cô, nhưng muốn ở riêng với cô, sau khi rửa mặt lại ngồi ở mép giường nhéo nhẹ khuôn mặt cô gái.
Lục Huân tỉnh .
Khuôn mặt trắng, tóc dài màu đen đầu gối, vẻ đẹp nói kh ra.
Lục Thước khom lưng hôn môi cô, thấp giọng nói: "Ngủ thêm chút nữa! Buổi trưa nhớ dậy ăn, để trong tủ lạnh , rảnh thì xuống xem tivi, những ngày này chúng ta đều ở đây.”
Sự thật là đã chuẩn bị biệt thự.
Nhưng đang sửa chửa muốn dọn vào làm cũng nửa năm. Nửa năm này muốn ở đây với Lục Huân.
Lục Huân khá nghe lời , cô lại kh muốn gì hết nên đã ngoan ngoãn gật đầu.
Khi sắp , cô lại đột nhiên kéo tay lại. “Làm vậy?”
Tối hôm qua thoải mái hoàn toàn, Lục Thước quả thật kh cần quá ấm áp ôm ở trong lòng dùng thảm quấn lại.
Lục Huân đưa cánh tay trắng ra, ôm l cổ .
Cô cắn môi nhỏ tiếng nói: “Tối hôm qua kh dùng cái đó! Trước đó đều dùng!”
Lục Thước hiểu, cô sợ mang thai.
Lục Thước hôn cô: “Chúng ta là vợ chồng, mang thai thì sinh, Tiểu Huân của chúng ta sẽ làm mẹ.
Bởi vì cô mà mâu thuẫn với nhà họ Tư, lúc này cô thật sự kh muốn làm vướng chân .
Lục Thước thấp giọng: “ thì sinh! Bận nữa cũng chăm sóc được!”
Lục Huân ừm một tiếng.
Sau đó chồng mới cưới của cô chút kh nghiêm túc, nhẹ nhàng sờ mặt cô hỏi cô như thế nào, khác gì với lúc trước, Lục Huân đỏ mặt đau chịu nói.
Cô đẩy c ty.
Tay của Lục Thước lại đưa vào trong áo ngủ của cô, sờ nhẹ chút lầm bầm: “Như vậy cũng cảm giác ? Buổi tối quay về đút em tiếp.” Lục Huân dùng thả nhỏ quấn l bản thân, kh chịu nói chuyện với nữa.
Lục Thước tha cho cô, cười thấp nhà vệ sinh.
Chút nữa ra ôm cô cùng với thảm hôn lâu mới rời .
rời , Lục Huân từ trong chăn chui ra mặt đỏ lại sự ngọt ngào nói kh nên lời.
Thì ra đây chính là kết hôn!
Cô vui mừng lăn lộn ở trên giường, một lúc lại nhẫn ở trên tay, yêu kh rời.
Ngay cả bữa trưa mà Lục Thước làm cho cô cũng ăn kh còn hạt nào.
Buổi chiều năm giờ, Lục Thước gọi ện thoại cho cô nói chút nữa sẽ về nấu cơm cho cô.
Lục Huân lại cảm th cực khổ.
Cô nhỏ tiếng nói bản thân cũng biết nấu cơm, Lục Thước trái lại kh ngăn cản cười nói đợi tài nấu nướng của bà Lục nhỏ.
Lục Huân thức ăn trong tủ lạnh kh nhiều.
Cô cầm theo bóp tiền đến siêu thị gần đó cũng kh xa chỉ khoảng năm phút bộ là tới.
Cô kh biết nấu cơm nên chỉ mua nguyên liệu đơn giản nhất, chuẩn bị tra mạng để vừa học vừa làm, kh ngờ đợi cô đến dưới lầu lại th một chiếc xe đua màu đỏ.
Biển số xe chút quen gần mới th là Tư An Nhiên.
Tư An Nhiên rõ ràng là từ c ty đến, trên là bộ đồ c sở màu trắng, tr nho nhã phóng khoảng nhưng sắc mặt lại tiều tụy rõ ràng.
Bởi vì Lục Thước mà cô ở c ty bị bao vây tứ phía.
vốn dĩ cô là thừa kế nhà họ Tư xem trọng nhất, nhưng bây giờ kh chắc c nữa, gia tộc đã bắt đầu âm thầm bồi dưỡng thế hệ mới, Tư An Nhiên chắc c lật cục diện lại.
Cách duy nhất chính là thuyết phục Lục Thước tha cho nhà họ Tư. Lục Thước bây giờ giống như một con ch.ó ện, cứ cắn nhà họ Tư. Tư thế đó địch thương mười nghìn, tự tổn thất tám nghìn.
Tư An Nhiên muốn bàn bạc với Lục Thước nhưng kh bắt máy của cô cũng kh chịu gặp cô .
Cô nghe nói Lục Huân ở đây nên đã tìm đến.
“ thời gian nói chuyện kh?” Tư An Nhiên túi trong tay Lục Huân, túi trong suốt kh che được gì, thậm chí cô còn th trong đó một miếng thịt ba rọi.
Lục Thước thích như vậy ?
Cô ít nhiều xem thường Lục Huân.
Lục Huân cảm th kh cần thiết nói chuyện.
Tư An Nhiên lại cản cô lại: “Lục Huân, cô cướp mất Lục Thước từ trong tay tòi kh cần trao đổi ?
Lục Huân mở to mắt.
Cô biết loại như Tư An Nhiên lăn lộn trên thương trường làm, ăn tài ăn nói tốt, nhưng cô kh ngờ mặt cô cũng đau vậy mà đổi trắng thay đen.
Lục Huân nhỏ tiếng hỏi ngược lại: “Cơ hội đặt trước mắt cô, là cỏ kh nắm chắc thể trách khác?
Tư An Nhiên:…
Cô vậy mà một hồi lâu cũng kh tìm ra lợi đế phản bác, chút tức giận kh ngờ tới Lục Huân lại đồng ý: “Đối diện một tiệm cà phê, đến đó !”
Tư An Nhiên kh ý tốt: “Kh mời lên chơi ?”
Lục Huân thành thật nói: “Cô khá xinh đẹp. kh muốn dẫn phụ nữ xinh đẹp về nhà, lỡ như dụ dỗ chồng thì làm ?
Tư An Nhiên lại bị cô chọc tức.
Cô vào quán cà phê trước còn giận dữ gọi cho Lục Huân một ly cà phê đầy đường, nhưng Lục Huân kh chịu uống cô nói chuẩn bị mang thai.
Tư An Nhiên cái túi đựng thịt lại ly cà phê đó. Trong lòng vô cùng khó chịu.
Cô thốt lên: “Nếu như Lục Thước thực sự yêu cô sẽ mời giúp việc nấu cơm cho cô, cho cô đồ đẹp thức ăn ngon mà kh để cô sống như một phụ nữ của gia đình.”
Trong mắt Lục Huân khá đơn thuần: "Những thứ đó bố đã cho !"
Cô lại sợ Tư An Nhiên kh hiểu, nhỏ tiếng nói: “Là bố của Lục Thước, bây giờ cũng là bố của ! Ông tặng biệt thự và nhiều tiền, nếu kh lầm thì cả đời này kh cần làm việc cũng đủ dùng!”
Còn thể m đứa nhỏ, đứa nào cũng trắng trẻo mập mạp. Lời nói đơn thuần tổn thương nhất.
Tư An Nhiên nghe đến mặt trắng bệch.
Bố của Lục Thước cũng chính là chú Lục của cô , cô tưởng cho rằng tán thưởng bản thân, cô cũng từng đến nhà họ Lục làm khách, nhưng đàn nho nhã đó lại chưa từng thái độ rõ ràng. Lục Huân mặt cô trắng bệch, nhẹ giọng nói: "Cô Tư, cô kh khỏe ?"
“ mang thai ! Là con của Lục Thước!”
Lục Huân cô, Tư An Nhiên cảm giác tg, cắn c.h.ế.t kh bu: “Đúng, mang thai !”
Cô đợi cô gái này khóc.
Lục Huân lắc đầu: “Cô nói dối! Nếu như Lục Thước thật sự đụng cô thì chứng tỏ cũng thật sự thích cô, sẽ kh quay lại tìm ! Cô Tư cô luôn tự hào xuất thân cao quý, cô ở bên ngoài bôi nhọ xuất thân của nhưng bây giờ cô kh đang làm chuyện cô ghét với cô ghét ?”
Tư An Nhiên từ từ siết chặt ngón tay.
Chút nữa, cô cười: “Cô gái đơn giản giống như cô lại thể ở bên Lục Thước bao lâu?”
Cô nhặt miếng thịt đó lên, vẻ mặt chê bai.
“Lục Thước cần một kề vai sát cánh với .”
Lục Huân cảm th tiếc miếng thịt này ngay lúc này miếng thịt đó bị khác l .
Cô quay đầu lại . Vậy mà lại là Lục Thước.
đó ăn mặc chỉnh tề, áo sơ mi trắng bên ngoài là áo khoác màu xám, tr lạnh lùng.
Lục Thước đặt miếng thịt vào trong túi,
Tư An Nhiên, cười lạnh: “ thích kiểu gì kh cần cô Tư phiền lòng! Ngoài ra cho dù ngày nào cực kỳ nghèo khó cũng sẽ kh để cô bỏ vì mưu sinh!
Đàn nhà họ Lục bọn họ đều bảo vệ phụ nữ.
Tiểu Huân thế làm việc cô thích, nhưng kiếm tiền nuôi gia đình thì để đàn .
Còn về việc cô thích xuống bếp đó là thú vui của bọn họ.
Kh liên quan gì đến khác!
Toàn thân Tư An Nhiên run rẩy, cô Lục Thước quen thuộc cầm túi lên, một tay ôm Lục Huân ra ngoài..
Ánh mắt chiếu sau lưng , cao quý như vậy!
Kh kỹ thịt heo trong tay cũng kh ngờ được, đàn xuất thân như vậy lại đồng ý nấu cơm cho phụ nữ.
Tư An Nhiên đột nhiên hiểu Lục Thước mà cô th kh Lục Thước thật sự.
Lục Thước đầy khói lửa ở trước mặt là đồng ý cho Lục Huân th, cũng chỉ đồng ý cho Lục Huân th… Đợi Tư An Nhiên hiểu thì đã lệ đầy mặt từ sớm.
Bên ngoài quán cà phê, Lục Thước bắt đầu mắng . “Sau này lạ kêu em, kh được nghe kh?” Lục Huân ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Thước lại miếng thịt, nói: "Miếng thịt này hơi mỡ chút, sau này chuyện mua thịt kêu , biết kh?”
Lục Huân lại ngoan ngoãn gật đầu. Lục Thước mãn nguyện !
sờ đầu cô, nói: "Chút nữa nấu khoai tây hầm thịt cho em, ăn thêm chén cơm nữa! Em kh ăn đứa nhỏ cũng ăn!”
Lục Huân phản kháng: “Còn chưa con mà!"
Lục Thước liếc cô một cái: "Em đang nghi ngờ năng lực của ?” Cô dám!
Lục Huân ngoan ngoãn theo câu về nhà, giống như cô vợ nhỏ vậy.....
Chưa có bình luận nào cho chương này.