Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1510: 1519 Khốn kiếp!

Chương trước Chương sau

Cô kh thích để giúp việc theo giờ làm chuyện này.

Nhưng Trương Sùng Quang là năm… Cô lại nghĩ, đáng đời.

là kẻ ăn cháo đá bát, cô sai bảo , đáng đời.

Hoắc Tây nghỉ ngơi hai ngày, vốn làm, nhưng lại đúng lúc đến cuối tuần nên cô nghỉ thêm hai ngày nữa. Cô mới chuẩn bị hẹn khác ăn cơm, Trương Sùng Quang lại từ thư phòng vào, trong tay còn cầm ện thoại.

nói: “Bố bảo chúng ta về nhà ăn cơm!”

Hoắc Tây nằm trên ghế salon đọc sách, đôi chân thon dài gác lên salon. Cô lạnh nhạt nói: “Là bố ! Kh bố ! Đừng gọi linh tinh!”

Trương Sùng Quang cười khẽ: “Cái này mà em cũng trah với à? Kh khi còn bé em luôn bảo gọi thế à?”

Hoắc Tây tr cãi với .

Cô nghĩ, hình như lâu chưa về nhà với già, đến lúc về .

Nhưng Trương Sùng Quang lại nói: “ từ chối !” Hoắc Tây cạn lời: “Vậy nói với làm gì nữa?”

qua, nghiêng hôn cô: “Chúng ta đến nhà hàng hẹn hò, hoặc siêu thị mua đồ ăn về nấu. Hoắc Tiểu Tây, em chọn .” “ kh muốn chọn gì hết!”

em lười như heo thế hả?”

Hoắc Tây tiếp tục lật sách: “ muốn hẹn ta ăn! Kh muốn hẹn hò hay nấu cơm với !”

Nói xong, cô vỗ vào mặt . Trương Sùng Quang kh chịu.

đè cô xuống, ngón tay thon dài khẽ sờ vào bụng cô: “Em còn chưa hết tháng đâu, chạy

linh tinh làm gì? ở bên gì kh tốt đâu? ít nhất, em chưa từng th vóc dáng đẹp đẽ của đúng kh? Đêm đó em kêu khản cả giọng đó! Hoắc Tây, thừa nhận thích , thích quan hệ với khó thế à?”

Hoắc Tây kéo cố , lẩm bẩm: “Giám đốc Trương thật biết tự dát vàng lên mặt ! Đêm đó rõ ràng là làm bậy!”

Cô mất nhiều m.á.u như thế, còn chưa tìm tính sổ đâu!

Trương Sùng Quang th cô muốn ra ngoài thật, kh khỏi nóng nảy: “Em gặp ai? Bạch Khởi à?”

Hoắc Tây vỗ vào gương mặt tuấn tú của : “Kh mượn xen vào!”

Thật ra cô muốn hẹn với Lục Huân, còn cả Tiểu Lục u nữa. Tâm trạng cô tốt nên muốn mang hai cô bé mua đồ, đương nhiên là do luật sư Hoắc trả tiền.

Nhưng cô kh muốn nói cho Trương Sùng Quang biết.

Khi rời , cô th cái vẻ giả bộ bình tĩnh của Trương Sùng Quang, tâm trạng tốt nên qua sờ gáy : “Tr nhà nhé!”

Trương Sùng Quang ôm eo cô.

Giây tiếp theo, Hoắc Tây kh bình tĩnh nữa: “Trương Sùng Quang, khốn kiếp.”

hôn cô, lại khẽ cắn, làm cho giọng Hoắc Tây thay đổi luôn. “Khốn kiếp!”

Trương Sùng Quang ngửa đầu cô, cụp mắt nói: “Hôm nay em kh nói thì đừng hòng ra ngoài.”

Hoắc Tây tức giận túm tóc .

Khốn kiếp, cô thế này làm ra ngoài được? Hoắc Tây quay về phòng thay quần áo.

Trương Sùng Quang vào, đầu cô kh hề ngoảnh lại: “ thay quần áo mà cũng xem?”

Nhưng cô đã đánh giá thấp độ dày da mặt của .

Trương Sùng Quang ôm nhẹ cô từ phía sau, giúp cô cài khuy áo lót, hiển nhiên cũng chiếm được chút ích lợi. Mặt cuối cùng chôn trong gáy cô: “Ở nhà kh tốt ? làm cơm Ý cho ăn.” Hoắc Tay nghiêng mặt: “Hôm nay muốn ăn đồ Thái Lan.

Cô vỗ vỗ khuôn mặt , khoác thêm áo khoác ngoài chuẩn bị . Trương Sùng Quang tâm trạng vẫn tốt tiễn cô đến cửa: “Vậy ở nhà làm việc! Về sớm một chút, nấu cho chút rượu hoa quả nữ nhi hồng.

Hoắc Tây cúi đầu đổi giày, cũng kh biết nghe rõ kh.

Chỉ là lúc cô rời kh khỏi kh lại Trương Sùng Quang, nhận được cuộc gọi, đang đứng trước cửa sổ sát đất nói chuyện, trên là đồ ở nhà nhưng vẫn đẹp trai tuấn, giống như… bố của cô vậy.

Hoắc Tây yên lặng .

Bỗng nhiên Trương Sùng Quang quay đầu, trong ện thoại vẫn còn nói chuyện, nhưng đã kh còn nghe rõ.

chỉ Hoắc Tây.

muốn hỏi cô một chút, vì lại như vậy, vẫn còn tình cảm với hay kh.

Hoắc Tây kh nữa, mở cửa rời .

Cửa đã đóng, nhưng Trương Sùng Quang vẫn theo một lúc lâu… Hoắc Tây tựa trên cửa.

Cô rũ mắt, l.i.ế.m khẽ môi dưới căng mọng, trong lòng chút lo lắng. Cô kh nên tiếp tục như vậy với Trương Sùng Quang!

Vì lý do này nên khi cô dạo phố với Lục Huân và Lục Tiếu u cũng kh m thoải mái.

Tiểu Lục u ôm l cánh tay cô, nồng nhiệt hôn nhẹ, lúc tới cửa hàng bánh ngọt còn mát xa cho cô.

Hoắc Tây túm l tay cô gái nhỏ.

Cô than nhẹ: “Ai da, m cô gái nhỏ như hoa như ngọc giống m đứa, chị cảm giác như đã bảy tám mươi tuổi !”

Tiểu Lục u nháy mắt: “Nhưng mà tối hôm qua chị còn chắp tay sau lưng, tới lui, mợ cũng sắp hoa mắt, mới nói: Hoắc Tây đúng là gan to hơn trời mà! Còn thằng nhóc Trương Sùng Quang nữa, làm phản , hai đứa nó kh rõ ràng mà cứ ngủ với nhau như vậy, ôn Noãn, em kh quan tâm ?”

Tiểu Lục U diễn tả sống động như thật.

Lục Huân tính vốn hướng nội, mỉm miệng cười.

Hoắc Tây th mất mặt, trừng mắt với Tiểu Lục U: “Đúng là nên khâu miệng nhóc lại mà!”

“Chị kh nỡ!”

Tiếu Lục U nghiêng qua bên cô: “Chị! Trương Sùng Quang bây giờ là như thế nào! thể chinh phục được chị, vậy thì phần cứng lẫn phần mềm đều là hàng tốt nhất!”

Hoắc Tây uống nước trái cây, nói mập mờ: “Là đẹp trai nhất!” Tiếu Lục u ôm l khuôn mặt nhỏ n, vẻ mặt mê mấn.

Cô bé lặng lẽ xây dựng couple.

Nhưng Hoắc Tây nói tiếp: “Chỉ tạm thời thôi, kh chắc c! Qua vài ngày nữa sẽ dọn ra ngoài.”

Tiếu Lục U mất bình tĩnh: “Như vậy được! Nước phù sa còn kh chảy ruộng ngoài! Chị, chị giống như trai em vậy, đòi lại cả gốc lẫn lãi! Chị xem, hiện tại chị Lục Huân đã là của , tài sản sau này của chị hay là của m đứa nhỏ bị ăn đến kh nhả xương kia kìa!”

Mặt Lục Huân hơi hơi đỏ.

Chỉ là Tiểu Lục u vui vẻ, cô kh nỡ trách móc cô bé.

Hoắc Tây vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tiểu Lục U: “Ha ha! Ông ngoại với cô kh đưa ra nhiều hay ! Chị th Lục Thước chính là đồ bồi thường thì !”

Lục U ngẫm lại, cảm th cũng đúng!

Cô bé nói nhiều, đều xoay qu về chuyện trên giường của Hoắc Tây và Trương Sùng Quang, Hoắc Tây ăn cơm xong liền chạy. Cô lái xe lòng vòng.

Trong lòng yên lặng nghĩ, xong , sống đến chừng này tuổi mà cô vẫn còn bị trẻ con tra khảo chuyện tình cảm Trương Sùng Quang kh là gì cả!

Bữa cơm lúc này kh hợp khẩu vị lắm, Hoắc Tây vẫn luôn đói bụng.

Cô lái xe muốn tìm một chỗ nào đó để ăn một chút.

Di động reo, vừa đã th là của Trương Sùng Quang.

Giọng nói của Trương Sùng Quang nhẹ nhàng: “ đang ở đâu? đón nhé?"

Hoắc Tây hằn giọng: “ chơi vui vẻ nhỉ! Giám đốc Trương, làm , kh bạn bè nên mới bám l như vậy à! Ai, ều này đúng là làm cho ta đồng cảm!”

Trương Sùng Quang mỉm cười: “Đúng vậy, chỉ !” Hoắc Tây bị kích thích, cô trực tiếp cúp ện thoại.

Một lát sau, Trương Sùng Quang gửi cho cô một tấm ảnh chụp, là một bàn đồ ăn Thái Lan.

cũng đàng hoàng.

Trong nhà một đẹp trai còn một bàn đồ ăn toàn là món cô muốn ăn, chỉ nghĩ lại thôi, cũng khiến cho lòng rung động! Hoắc Tây cố gắng nhịn.

Cuối cùng cô quyết định thăm Bạch Khởi.

Tính một chút, cũng đã một tuần cô kh gặp ta, cô hy vọng thể duy trì mối quan hệ đơn giản với Bạch Khởi, sau khi ta hồi phục thể quay phim bình thường làm quen bạn gái mới, sau đó bước vào con đường hòn nhân đúng đắn.

Thứ Bạch Khởi muốn, cô đã trao hết cho Trương Sùng Quang từ lâu. Hoắc Tây mua một bó hoa, cùng với hoa quả.

Tới bệnh viện, đẩy cửa phòng bệnh Vip, Bạch Khởi ngồi bên cửa sổ, ra bên ngoài.

Đồ ăn trên bàn bên cạnh chưa hề động đũa.

Hoắc Tây hơi thở dài, cô qua ngồi xuống: “ lại kh ăn cơm? Ăn kh hợp ?”

Bạch Khởi quay đầu lại.

ta lẳng lặng Hoắc Tây thật lâu, nhẹ giọng nói: “Kh chị sống chung với Trương Sùng Quang ?”

Hoắc Tây kh muốn nói dối Bạch Khởi.

Cô châm chước nói: “ kh phủ nhận, tình cảm với !”

Đôi mắt Bạch Khởi chút ửng đỏ.

Hoắc Tây ngồi xổm xuống, cô nhẹ nhàng nắm l tay ta, nhẹ giọng nói: “Bạch Khởi, nên tìm một con gái phù hợp với ! Kết hôn, sinh con, xây dựng một gia đình êm ấm!”

Kh cô kh suy nghĩ đến Bạch Khởi.

Chỉ là Bạch Khởi cần toàn bộ tình yêu, cô kh cho được, vậy nên ý nghĩ mới dâng lên trong đầu đã bị Hoắc Tây bác bỏ.

Đối với cô, Bạch Khởi giống như đứa nhỏ chưa trưởng thành do cô nuôi lớn.

“Ăn cơm, được kh?” Hoắc Tây dịu dàng nói với ta.

Giọng nói của Bạch Khởi khàn khàn: “Đói bụng thì sẽ ăn! Chị , ổn.”

Hoắc Tây ta, ánh mắt bỗng nhiên rơi xuống trên chiếc tủ cạnh đầu giường, ở bên trên, một vài tấm ảnh.

Đều là ảnh cô cùng với Trương Sùng Quang, thậm chí vài tấm là Trương Sùng Quang đặt cô trên thân xe, tr vô cùng thân mật.

Hoắc Tây cầm lên xem: “ phái theo dõi ?” Cô ném ảnh chụp tới trước mặt Bạch Khởi.

Bạch Khởi nhặt ảnh lên, vẻ mặt giận dữ chưa từng trước đây: “Đúng! theo dõi chị! nhớ chị muốn phát ên , chỉ là

kh dám gọi ện cho chị, sợ chị th phiền, sợ chị cảm th kh trưởng thành bằng , sợ chị cảm th…Phá hỏng chuyện tốt của chị!”

Bạch Khởi nói xong, trong phòng trở nên yên tĩnh. Ngực ta phập phồng dữ dội.

ta chưa từng thổ lộ tình cảm thân mật với Hoắc Tây như vậy. Hoắc Tây chút kinh ngạc,

Mòi cô mấp máy hồi lâu, cô giống như muốn giải thích với ta, nhưng lại cảm th kh cần ... Lúc lâu sau, cô mới khàn giọng nói: “Cố gắng nghỉ ngơi!”

Nhưng Hoắc Tây kh đáp lại, hành lang bệnh viện nhỏ dài trống trải, tiếng giày cao gót giẫm lên sàn cực kỳ trong trẻo.

Rõ ràng là cô mặc áo bành tô, nhưng cơ thế vẫn lạnh.

Cô còn nhớ rõ đêm đó, khi cô mang Bạch Khởi về, ta cứ ôm cô kh chịu bu tay.

ta coi cô như sự cứu rỗi.

Nhưng, ai sẽ cứu rỗi cô đây, Hoắc Tây khẽ dựa vào tường trên lối nhỏ.

Cô buồn phiền châm một ếu t.h.u.ố.c lá nhỏ, đổm lửa lắng lặng cháy. Phía trước tới, là trợ lý Tiểu Hồng của Bạch Khởi, mắt cô đỏ hoe tới.

Hoắc Tây lạnh nhạt nói: “Chăm sóc tốt cho ! Tìm cho một bác sĩ tâm lý…Kh, để tìm cho ! Ngày mai sẽ cử đến, tiến hành can thiệp tâm lý cho Bạch Khởi.”

Tiếu Hồng lau nước mắt, nhỏ giọng nói: “Luật sư Hoắc, vô dụng thôi!”

Hoắc Tây sửng sốt.

Tiếu Hồng nhỏ giọng khóc lên: “Bạch Khởi mắc bệnh bạch cầu cấp tính, bác sĩ nói bệnh tình xấu, thể sẽ kh qua khỏi mùa hè này!”

Hoắc Tây ngây .

Bệnh bạch cầu, sống kh qua mùa hè.

Cô chống vào vách tường màu trắng, cảm th trời đất đang quay cuồng.

Lúc lâu sau cô mới đứng vững: “Đã mời những chuyên gia tốt nhất trong và ngoài nước chưa?”

Tiếu Hồng lắc đầu: “ kh cho nói, cũng kh cho nói với cô.”

Khóe mắt Hoắc Tây ửng đỏ, cô vỗ vỗ vai Tiểu Hồng quay trở lại phòng bệnh.

Bạch Khởi vẫn đang ra ngoài cửa sổ. Cũng kh biết đang suy nghĩ cái gì!

Hoắc Tây cởi bỏ áo bành tô thay dép lê vào, gõ vào đầu ta: “Vẫn còn giận à! Ăn cơm, kh ăn sẽ nhét vào miệng cho ăn!”

Nói xong, cô hâm nóng cơm.

Lò vi sóng hoạt động, âm th nhỏ, phòng bệnh im lặng. Bạch Khởi nói nhỏ: “Chị đã biết?”

“Biết cái gì?” Hoắc Tây nghẹn ngào nói: “Đừng nghĩ là sẽ dễ dàng tha thứ cho ! Con nít học lớn làm trò theo dõi, l mọc còn chưa đủ thì cũng vô dụng thôi.”

Bạch Khởi im lặng, một lát sau mới nói: “ kh cần chị thương cảm! kh cần bởi vì bệnh nên chị mới ở lại với . nghĩ kĩ , nếu chị thật sự thích ta, vậy chị cứ ở cùng với ta !”

Ít nhất đàn kia còn khỏe mạnh. Ít nhất đàn kia cũng hiểu chị.

Bọn họ lớn lên với nhau, đàn kia cũng đủ mạnh mẽ, thể cho chị thứ chị muốn.

, từ cơ thế đến tâm lý, đều tàn tạ kh thể chịu nối. ta muốn giam cầm cô, thật là mơ mộng hão huyền!

Hoắc Tây yên lặng nghe, một lát sau cô mới mở miệng: “Nói vớ vẩn gì vậy!Ăn cơm!”

Cô tránh né việc nói đến Trương Sùng Quang, nhưng Bạch Khởi biết, cô vẫn thích Trương Sùng Quang.

Từ trước đến nay, trong lòng cô chỉ Trương Sùng Quang.

Hoắc Tây đút cơm cho ta, Bạch Khởi cuối cùng cũng chịu ăn, cô khàn giọng phàn nàn ta: “ th, giống như mẹ vậy!” Bạch Khởi im lặng cô.

Hoắc Tây xoa xoa mái tóc đen của ta: "Kh muốn c.h.ế.t thì chữa trị liền cho ! Nếu kh trực tiếp ném xuống s Hoàng Phố, sẽ kh tìm ra nữa!"

Bạch Khởi ôm cô.

Đầu ta chôn trong lồng n.g.ự.c cô, giống như đứa nhỏ yếu ớt bất lực lúc trước.

ta kh nói gì.

Hoắc Tây th mũi chua xót, cô ôm ta nhẹ nhàng nói: “ ở đây, sẽ kh để chuyện gì đâu! Đứa nhỏ ngốc, kh nói sớm cho biết?”

Bạch Khởi thì thào nói: “ sợ chị ghét bỏ !”

Hoắc Tây sờ mặt ta, tâm trạng dịu lại vừa buồn vừa thương.

m th của Bạch Khởi rầu rĩ: “Chị ở chung với ta, nhưng mà chị kh thể vứt bỏ ! Chị đừng bỏ lại!”

vẫn chưa ý định cùng sống chung!” Hoắc Tây thở dài, rốt cuộc mọi việc là vậy chứ! Cô bận rộn trong bệnh viện một ngày.

Sắp xếp chuyên gia chẩn đoán cho Bạch Khởi, vừa xin mô hình, nhưng mà kết quả vẫn đợi.

Khi cô trở về căn hộ thì đã tám giờ tối.

Cô ngồi phịch xuống dựa vào lưng ghế: “Mệt c.h.ế.t được!”

Nhưng trong một khoảnh khắc, cô chút mê mang, cô kh nỡ bỏ rơi Bạch Khởi, cô kh thể đế cho Bạch Khởi gặp chuyện kh may.

Cửa kính xe bị gõ vang.

Cô nghiêng đầu , vậy mà là Trương Sùng Quang.

Trên miệng ngậm ếu thuốc, trên tay là túi rác, diện mạo kia hoàn toàn là diện mạo của ở nhà.

Hoắc Tây hạ cửa kính xe: “Tổng Giám đốc Trương, thật trùng hợp!”

Trương Sùng Quang dụi tắt thuốc lá: “Chờ hết nửa ngày! Luật sư Hoắc đúng là xã giao nhiều!”

“Đã xong !”

Hoắc Tây xuống xe, khóa cửa xe, cô cùng lên lầu.

Hiện tại cô vừa mệt vừa đói, chỉ muốn ăn ngon, kh muốn cãi nhau với Trương Sùng Quang.

Mở cửa, cô th bàn ăn trống rỗng. “Cái bàn đồ ăn Thái Lan kia đâu?”

Trương Sùng Quang một tay lướt ện thoại, nhẹ nhàng bâng quơ lạnh nhạt nói: “Ô, tưởng kh thích, đổ .’

Hoắc Tây giận.

Cô cũng kh nói là kh muốn ăn!

Trương Sùng Quang từ phía sau ôm eo cô, cười nhẹ: “ở phòng bếp, hâm nóng cho luật sư Hoắc nhé? Ai, nói con tốt, lại vì một bữa tối mà hồ đồ !”

Hoắc Tây vốn muốn lảm nhảm với vài câu, nhưng tâm trạng của cô thực sự kh tốt.

ngắn gọn, cô nói: “Bạch Khởi mắc bệnh bạch cầu.” Trương Sùng Quang chút kinh ngạc.

chậm rãi bu Hoắc Tây ra, vào phòng bếp hâm nóng bữa ăn, Hoắc Tây cũng vào.

Trương Sùng Quang nhẹ nhàng hỏi: “ đột nhiên lại như vậy?” Hoắc Tây nói một lượt.

Trương Sùng Quang suy nghĩ: “ biết một số chuyên gia huyết học ở Mỹ, lát nữa gọi ện nhờ đến kiểm tra cho Bạch Khởi thử xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1510-1519-khon-kiep.html.]

Hoắc Tây cũng kinh ngạc.

Cô ở phía sau , lần đầu tiên chủ động ôm , âm th cũng nhẹ nhàng: “ kh giống rộng lượng như vậy mà!”

“Yêu ai yêu cả đường !”

th chú Hoắc nói cũng lý, gặp tình địch kh đấu lại được, thì nghĩ biện pháp biến họ thành con của , th tuổi của Bạch Khởi cũng khá hợp, ngày mai nói với ta, ta sau này bố mẹ quản!”

Hoắc Tây kh nói nên lời.

Cô nghĩ lại, Trương Sùng Quang đúng là được bố cô một tay dạy dỗ, như đúc từ một khuôn!

Cô bu ra.

Nhưng Trương Sùng Quang bắt được tay cô, vây cô lại trước . Trong nồi nhiệt độ nóng hầm hập.

ôm cô, giọng nói dịu dàng: “Hoắc Tây, nguyện ý nói cho biết, là nói tin tưởng ?”

“Năm mươi năm mươi!”

m th của Hoắc Tây nhẹ: “Nhưng mà một tuần nữa, vẫn dọn ra ngoài!”

Trương Sùng Quang cười nhẹ.

hâm nóng cơm, ăn cùng cô một ít, rửa chén dọn dẹp.

Khi cuộc sống của Hoắc Tây hỗn loạn, kh thể kh nói sự mặt của Trương Sùng Quang đã giúp cô thoải mái hơn kh ít.

Sau khi ăn xong, cô còn uống rượu hoa quả nhi hồng.

Trương Sùng Quang gọi ện thoại, dùng tiếng nói chuyện với đối phương ước chừng nửa tiếng, lúc tắt máy nói: “Ngày mai cứ tới đây!”

Hoắc Tây nói cảm ơn với .

Trương Sùng Quang khẽ giương mi: “ thể được luật sư Hoắc khen ngợi đúng là kh dễ dàng.”

Hoắc Tây chăm chú vào dáng vẻ của . Tinh thần phấn khởi.

Cô kh lừa được bản thân, cô vẫn thích , đến bây giờ cô mới biết vì cô vẫn luôn thích Trương Sùng Quang, bởi vì làm cho ta muốn dựa dẫm, cũng mạnh mẽ.

Bạch Khởi trẻ tuổi cũng đáng yêu lương thiện.

Hoắc Tây thể quan tâm ta, nhưng kh thể động tâm.

Điều cô muốn là một đủ mạnh mẽ đế thể sóng vai cùng với , này vẫn luôn là Trương Sùng Quang.

Hoắc Tây chà xát mặt.

Kh được, kh thể nghĩ nữa, cô nhất định đã bị Trương Sùng Quang bỏ thuốc.

Hoắc Tây tắm rửa xong, nằm ở trên giường xem tạp chí về huyết học. Cô mặc chiếc áo tắm tơ tằm, tóc đen dài xõa trên đầu vai, so với bình thường vẻ mềm mại hơn nhiều.

Trương Sùng Quang cũng kh dính .

xử lý xong c việc, trở lại phòng ngủ, thì th bộ dáng này của cô.

cong một chân nửa quỳ bên cạnh hôn môi cô, bàn tay to vừa sờ vừa hỏi:” đã tắm sạch chưa?’

Hoắc Tây tức giận.

Mới ba ngày, đây là dạng tinh lực tràn đầy thành kiểu gì. Cô nắm l mái tóc đen của : “Tự giải quyết !” Trương Sùng Quang cười cười.

tắt đèn, Hoắc Tây đập : “Làm gì đ! muốn xem tạp chí!” Trong bóng tối, nhẹ giọng: “ kh tò mò ? Kh nghĩ đến cảm nhận của ?”

Hoắc Tây sờ mặt : “ ý gì?”

Trương Sùng Quang ngậm l môi cô: “Hoắc Tây, cho phép muốn làm gì thì làm, muốn làm cái gì cũng được.”

Hoắc Tây kh trả lời ngay lập tức.

Trong bóng đêm, ngoài tiếng thở dốc nhỏ của nam nữ, còn mùi thơm ngát của tóc cô.

Trương Sùng Quang kh thể nhịn được nữa.

hôn đến phía sau tai cô, ghé vào tai, giọng ệu khàn khàn: “ muốn kh?”

Cơ thể gần sát nhau, chóp mũi đều là mùi hương nam tính tinh khiết. Đúng là làm khác hứng thú!

Sau đó, cả hai đều kh nhịn được nữa. ấn gáy Hoắc Tây, hôn cô ên cuồng.

Ga trải giường nhíu lại, trong phòng ngủ tối tăm, một cảnh xuân kiều diễm…

Đêm khuya, Hoắc Tây yên lặng nằm trên gối.

Trương Sùng Quang ở sau lưng ôm l cô, tình cảm mãnh liệt qua , mọi thứ trở về sự bình yên nhẹ nhàng.

“Tại lại nhuộm tóc đen?”

“Muốn nhuộm thì nhuộm thôi! , màu đen kh đẹp?”

Trương Sùng Quang hôn lên làn da mềm sau

tai cô: “Màu nâu ban đầu đẹp, màu đen cũng kh tệ.”

Hoắc Tây đá : “Miệng toàn lời ngon tiếng ngọt! Đừng ôm chặt như vậy, muốn ngủ.”

Nhưng Trương Sùng Quang kh những kh bu, còn kh biết xấu hổ ghé vào sau tai cô thì thầm: “ thích cảm giác vừa kh? chờ tắm rửa sạch sẽ, cho thử lại.”

Hoắc Tây hừ nhẹ: “ nghĩ là nệm ! Thử xem!”

đàn dễ chịu, tính tình cũng tốt, cô làm ầm ĩ như nào cũng kh tức giận.

Hoắc Tây chút mệt mỏi.

Cô kề sát vào lồng n.g.ự.c , nhớ tới bệnh tình của Bạch Khởi, làm thế nào cũng kh ngủ được.

“Lo cho Bạch Khởi?”

Trong bóng đêm, giọng nói của Trương Sùng Quang truyền đến. Hoắc Tây ừ một tiếng.

Lúc này đây, giống như cô đang thu lại gai nhọn của , nguyện ý chia sẻ một ít với Trương Sùng Quang.

Cô nói chút chuyện của Bạch Khởi.

Cô nói về cha mẹ của Bạch Khởi, nói về những chuyện lúc nhặt Bạch Khởi về.

Giọng nói của Hoắc Tây thấp, Trương Sùng Quang từ đầu đến cuối yên lặng lắng nghe.

Chờ cô nói xong, chôn gương mặt của vào bên gáy cô, cúi đầu hỏi: “Hoắc Tây, nếu năm đó kh , nếu tình cờ gặp được Bạch Khởi thì thế dẫn ta về nhà kh?”

Hoắc Tây cười nhạt nhẽo.

“Vần sẽ! Nhưng mà chắc sẽ để cho xử lý.

m th của Trương Sùng Quang càng thấp hơn, lại dịu dàng hơn: “Vậy hiện tại, cũng để cho sắp xếp được kh?

Hoắc Tây im lặng một lúc.

Cô nói nhỏ: “Cho hỗ trợ, nhưng đừng nghĩ đến việc ở lại.” “Được! Khi nào tới giờ thì sẽ chuyển !”

“Nhưng kh tin kh muốn , Hoắc Tây, sẽ nghiện .”

Hoắc Tây dứt khoát im lặng.

Trương Sùng Quang ở bên ngoài tỏ vẻ đường hoàng, nhưng ở bên dưới, nên uống thuốc triệt sản.

Nhưng mà, đáy lòng cô lại chút rung động.

Từ lúc cô hai mươi tuổi, tất cả mọi chuyện cô đều tự gánh vác, sau lại cùng Bạch Khởi mở c ty luật…Cô chưa từng dựa dẫm vào một nào.

Bởi vì Trương Sùng Quang đã rời .

Nhưng khi trở lại, nói, Hoắc Tây hãy để xử lý!

Hoắc Tây nhẹ nhàng nhắm mắt: Hoắc Tiểu Tây, mày cũng kh dễ dàng tình cảm mà! Tại lại gặp một ngoại lệ là Trương Sùng Quang chứ?

Một đêm yên bình.

Sáng sớm, Hoắc Tây rời giường rửa mặt, kem đánh răng đã được bôi, khăn mặt cũng được chuẩn bị.

Cô cười nhẹ: Trương Sùng Quang làm bảo mẫu nhỏ cũng kh tồi! Máy nướng bánh mì bên ngoài phát ra tiếng vang th thúy, hương bánh mì nướng cũng theo đó bay ra, Hoắc Tây rửa mặt xong thì ra ngoài.

Trương Sùng Quang đang ngồi chờ ở bàn ăn!

Sơ mi trắng tuyết, quần tây màu xám, trang phục gọn gàng.

Bữa sáng là chân giò hun khói, sandwich, sữa, còn một đĩa hoa quả.

Hoắc Tây muốn uống cà phê.

Trương Sùng Quang Kh cho cô uống: “Sáng sớm kh được uống! Cũng cần thay đổi thói quen hút thuốc lại, hút thuốc thụ động cũng kh tốt.”

Hoắc Tây cầm sandwich, cắn một miếng.

Giọng cô kh rõ lắm: “Vậy kh bỏ thuốc !”

Trương Sùng Quang giương mắt, ánh mắt chút thâm sâu: “ muốn bỏ t.h.u.ố.c lá ?”

Hoắc Tây kh trả lời, đế đàn bỏ t.h.u.ố.c lá là chuyện của một vợ.

Tạm thời cô kh suy nghĩ này.

Cô cắn sandwich uống sữa, im lặng, Trương Sùng Quang chằm chằm cô, bỗng nhiên mở miệng: “Tối qua… cảm th thoải mái!”

Hoắc Tây phun một ngụm sữa trên mặt . Kh khí im lặng.

Hoắc Tây nhịn cười: “Xin lỗi nhé Tổng Giám đốc Trương!”

Thật lâu sau, Trương Sùng Quang mới l gi lau mặt, sau đó chậm rãi nói: “Sớm muộn gì cũng tìm lại được!”

Hoắc Tây kh muốn trả lời .

Ăn xong bữa sáng cồ tới c ty luật, buổi sáng phiên tòa thẩm vấn, cô dự định sau phiên tòa sẽ đến bệnh viện thăm Bạch Khởi. Trương Sùng Quang đã một ngày kh làm phiền cô.

Khi Hoắc Tây rời bệnh viện, tình cờ gặp , đang nói chuyện cùng viện trưởng.

Cô kh qua qu rầy.

Cô đang cầm theo bao c văn, đứng ở phía xa xa, tự tạo thành một phong cảnh dưới tàng cây.

Trương Sùng Quang đang nói chuyện, bớt chút thời gian cô vài lần.

Sau khi nói chuyện xong, mới đến chỗ cô.

Hoắc Tây th : “Tổng Giám đốc Trương quan hệ kh tồi, vị viện trưởng này cũng kh dê thân cận.”

Trương Sùng Quang cười nhẹ, nhận l bao c văn trong tay cô: " chút giao tình lúc trước thôi! thì , xong bối kh?”

Hoắc Tây gật đầu: “ muốn xem kh?

Trương Sùng Quang mở cửa xe, đỡ nóc xe để cô lên xe, lời nói ra cũng chút chua xót: “Ai! Bạn trai nhỏ của , cũng kh độ lượng đến như vậy, tạm thời kh đâu!"

Hoắc Tây cũng kh miễn cưỡng.

Cô thắt dây an toàn, nói: “ đưa siêu thị ! muốn mua ít sườn về nấu c

Trương Sùng Quang kh tin, nghiêng đầu. “ biết nấu c? Cho Bạch Khởi uổng?” Hoắc Tây ừ một tiếng.

Trương Sùng Quang đặt đôi tay thon dài xinh đẹp trên tay lái, cân nhắc nói: “Chúng ta cùng ? Lát nữa để nấu cho! sợ khiến cho Bạch Khởi bị tiêu chảy.”

tệ đến như vậy ?” “ lẽ, thể… !”

Hoắc Tây kh quan tâm nữa.

Trương Sùng Quang lái xe một lúc, nói nhỏ: “Hoắc Tây, thật ra vẫn giống như trước đây, muốn nu chiều , vẻ ‘ồn ào nhưng thật ra ngoan, cũng dễ dỗ.”

“Buồn nôn.”

Trương Sùng Quang cười nhẹ nhàng, tr sung sướng. Nửa tiếng sau, họ tới siêu thị, vẫn giống như lần trước.

Chỉ là tâm trạng khác nhau, hình như chút khác biệt.

Trương Sùng Quang ném đủ thứ đồ vào xe đ, Hoắc Tây la hét: “Nhiều như vậy ăn cho hết, loại thịt bò này làm biết làm! Còn sữa này nữa kh thích uống.”

“Hai ăn, thịt bò làm, sữa để uống.”

Trương Sùng Quang nói xong, Hoắc Tây nhỏ giọng thì thầm: “Kh vài ngày nữa chuyển ?”

đây kh thể tới thăm à?”

Luật sư Hoắc muốn ăn cơm Thái sẽ làm cơm Thái, muốn ăn món ý sẽ làm món Ý, sau khi ăn xong tâm trạng vui vẻ còn thế dùng một ít phục vụ đặc biệt…Kh động lòng ?”

ăn nói dõng dạc, cũng kh thèm che giấu.

Xung qu đã vài cô gái cười trộm, may mà da mặt Hoắc Tây dày, nhưng cô cũng kh muốn bị ta vây xem miễn phí. “Trương Sùng Quang, thể biết xấu hổ một chút kh?” Trương Sùng Quang trả lời là, nghiêng hôn môi cô một chút.

Hôn xong, làm như kh chuyện gì: “Đi tới khu đồ sổng chút, mua ít bào ngư!”

Hoắc Tây đang thèm ăn cay.

Cô cũng kh cần già mồm cãi láo, bên cạnh , vừa vừa chọn, giống như cặp vợ chồng mới cưới bình thường.

Trương Sùng Quang vinh dự được đưa ra quyết định của . Nhưng thỉnh thoảng, cũng hỏi ý kiến của Hoắc Tây, ví dụ như hoa quả và đồ ăn vặt mà cô thích.

Đi dạo một giờ, mua một đống lớn.

Trở về căn hộ, Hoắc Tây liền đá rớt giày cao gót, nằm trên sô pha: “Mệt chết! Trương Sùng Quang sau này nghỉ ngơi đừng dạo siêu thị với nữa! So với mở phiên tòa còn mệt hơn nữa!”

Trương Sùng Quang rửa sạch sườn, hầm lên.

cũng sắp xếp những thứ đã mua thành từng loại, quen thuộc giống như đang ở chính nhà của .

Bận bịu xong, rửa cho Hoắc Tây một quả táo.

“Sau này chúng ta kết hôn, nên thuê hai giúp việc bán thời gian, một phụ trách dọn dẹp một phụ trách nấu cơm, nếu muốn làm thì cũng được, nhưng như vậy sự nghiệp sẽ thể ảnh hưởng, dù cũng kh thể yêu cầu quá cao ở một đàn làm nội trợ.

nói xong, cọ cọ chóp mũi cao thẳng vào cô. Hoắc Tây cảm th muốn lên trời .

Hừ, mới ở với cô vài ngày, đã nghĩ đến chuyện kết hôn?

Cô cắn một miếng táo: " suy nghĩ nhiều ! Chúng ta chỉ là tạm thời thôi!"

Trương Sùng Quang mỉm cười: “ nói , sẽ nghiện thôi!” Nói xong, vào phòng bếp làm việc.

Hoắc Tây dựa vào sô pha xem tivi, ăn táo, thỉnh thoảng th hình bóng của Trương Sùng Quang…Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, hình như cũng kh tệ!

Ngoại trừ đoạn quá khứ đen tối kia, nếu kh thật sự là chồng tốt! Cô hơi thở dài!

Trương Sùng Quang nấu xong c sườn heo, lại làm cơm cho Hoắc Tây, để cô ăn trước còn bản thân thì đến bệnh viện tặng c. “Để !” Hoắc Tây kh muốn làm phiền .

Trương Sùng Quang cũng đã mặc áo khoác ngoài.

l chìa khóa xe, nhẹ giọng nói: “Theo đuổi khác, thì thể hiện ra một chút thành ý, Hoắc Tây, nghiêm túc đây.”

Hoắc Tây muốn nói vài câu qua loa l lệ, nhưng kh thể nói ra. Thật lâu sau, cô nói cảm ơn.

Trương Sùng Quang rời , nhẹ nhàng đóng cửa lại, Hoắc Tây ngồi một ở bàn ăn.

Bữa tối thật thịnh soạn.

Ngoài món bào ngư hấp, còn hai món xào, một món c. Dề ăn lại nhiều dinh dưỡng.

Hoắc Tây ăn m miếng, chút hoang mang ngơ ngấn, Trương Sùng Quang nói cô sẽ nghiện , cô nghĩ cô đã nghiện mất ! Kh chỉ là niềm vui thích về thể xác, mà còn là sự hòa hợp về tinh thần.

Trương Sùng Quang biết cô muốn cái gì. Trương Sùng Quang thể cho cô thứ cô muốn.

Kh ai cũng thể mang lại loại cảm giác này, cô và Bạch Khởi kh chung một con đường.

Hoắc Tây chút buồn phiền, cô muốn hút một ếu thuốc.

Nhưng mà khi ếu thuốc dài nhỏ đã ở trên đầu ngón tay, cô lại bẻ và ném nó vào thùng rác.

Cô nghĩ, cô vẫn luôn thích Trương Sùng Quang, cho dù ta đã rời m năm, cho dù kia đã kh thuộc về cô trong nhiều năm, cho dù ngược chiều với cô tận tám năm.

Nhưng tim cô vẫn ở nơi đó.

đã trở lại, cô cũng quay về theo…

Hoắc Tây đứng ở cửa sổ sát đất, mạnh mẽ xoa mặt, lầm bẩm: Tinh yêu làm ngu ! Đúng là nói kh sai tí nào mà!”

Lúc Trương Sùng Quang trở về thì đã khuya.

ăn hết đồ ăn mà Hoắc Tây để lại, dọn dẹp bát đũa, lúc vứt rác thì Hoắc Tây từ phòng làm việc ra, khóe mắt chút đỏ, cô nhẹ giọng nói: “Trương Sùng Quang kh cần đối xử tốt với như vậy, chúng ta...

Trương Sùng Quang vẫn còn ngậm một ếu thuốc trong miệng. Chỉ là chưa châm.

Rõ ràng là chuẩn bị ra ngoài hút, lúc này l ếu t.h.u.ố.c lá xuống, dịu dàng hỏi: “ vậy? Khóc à?”

Hoắc Tây hơi gượng gạo: “Kh !"

Trương Sùng Quang tới, tay xoa xoa đầu cô nói nhỏ: “Hoắc Tây, thật ra kh cần mạnh mẽ như vậy, với Lục u, Hoắc Kiều giống nhau, đều là con gái trong nhà.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...