Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 1660: 1669 Bà Hoắc ho nhẹ một tiếng
Đêm nay Hoắc Tây ngủ kh ngon giấc, sáng sớm hôm sau thức dậy, con mắt sưng lên dùng kh ít phấn mới che lấp được.
Cô trong gương mà hoảng hốt. Thật sự đã già hơn lúc trước .
Kh chỉ vì đã từng sinh con, mà còn vì tâm trạng, đôi mắt của trong gương kh hề ánh sáng, khác với Hoắc Tây trước đây.
Cô nhớ đến sau lần đầu tiên mất Trương Sùng Quang, cô cũng kh như thế này.
Thì ra, từng được vẫn khác.
Dưới tầng tiếng của Miên Miên, Hoắc Tây chuẩn bị cho bản thân nh hơn, sau đó xuống tầng.
Bạch Khởi và Miên Miên đã ngồi trước bàn ăn.
Miên Miên ngoan, cô bé tự ăn cơm, chỉ thỉnh thoảng Bạch Khởi chăm sóc thôi. Hoắc Tây đến ngồi, thấp giọng nói: “Lát nữa đưa Miên Miên về! ở nhà nghỉ ngơi .”
Cô cũng kh muốn Bạch Khởi tham gia quá nhiều, sức khỏe kh tốt, mà Trương Sùng Quang gặp chắc c nói chuyện kh dễ nghe, Bạch Khởi lại cười nhạt một tiếng: “ về với chị !”
Nói xong, chạm vào tóc của cô: “ chị lại quên , bây giờ chúng ta đang là một đôi vợ chồng ân ái đ.”
Hoắc Tây cười nhạt một tiếng. Miên Miên ăn sáng xong thì leo lên n.g.ự.c Bạch Khởi, nhỏ giọng kể với bố nhỏ của là hôm qua cô bé đã th chó chó đốm nhỏ, cô bé dùng tất cả
những từ tốt đẹp nhất để miêu tả Tiểu Quang kia.
Bạch Khởi ung dung cười một tiếng: “Dì cho ta vào ?” Câu này là nói với Hoắc Tây.
Hoắc Tây gật đầu: “ sẽ nói với dì! Dù vậy nghĩ ta sẽ kh đến thường xuyên đâu.”
Lòng tự trọng của đàn kh cho phép ta đến liên tục. lễ ta chỉ muốn gặp Miên Miên một chút thôi.
Bạch Khởi kh hỏi nữa, ta ăn sáng xong thì để ít quà lên xe. Hoắc Tây ôm Miên Miên lên xe, cô nói nhẹ: “Để lái!”
Bạch Khởi lại kiên trì, cuối cùng vẫn là ta lái.
Nửa tiếng sau, chiếc xe chậm rãi vào nhà họ Hoắc. Kh chỉ Hoắc Minh, Ôn Noãn và các chị em ở đây, ngay cả Hoắc Chấn Đ và bà Hoắc cũng mặt.
Hoắc Chấn Đ ở đây thì chưa đến lượt Hoắc Minh nói chuyện.
Vừa th mặt, Hoắc Chấn Đ đã ôm Miên Miên và khóc, quở trách đứa con trai Hoắc Minh vô dụng, cuối cùng mắng tên nhóc Trương Sùng Quang.
Hoắc Chấn Đ mắng xong một vòng: “Tên nhóc Sùng Quang kia đâu? Con của nó, nó bỏ ?”
Bà Hoắc ho nhẹ một tiếng.
Lúc này Hoắc Chấn Đ mới th Bạch Khởi, hừ lạnh: “Tiểu Bạch là Tiểu Bạch, Sùng Quang là Sùng Quang! Kh thể vì Tiểu Bạch chăm sóc Hoắc Tây hai đứa nó thì tha cho tên nhóc Sùng Quang kia được! vậy, nuôi con dễ thế , chỉ cần gieo mạ chuyện sau đó kh liên quan đến nó nữa à?”
Vừa nói xong, trong sân lại vang lên tiếng xe ô tô.
Xe của Trương Sùng Quang dừng lại, xuống xe đóng cửa xe, lễ phép nói: “Ông nội!”
Hoắc Chấn Đ , lại sang Hoắc Tây và ừ nhẹ một cái. Bầu kh khí tế nhị.
Mọi đều biết Hoắc Tây quay lại thì Trương Sùng Quang sẽ kh bỏ cuộc, chỉ là kh ngờ sẽ xuất hiện cùng với Bạch Khởi...
Hoắc Minh dày mặt: [Ông tôn trọng mọi diễn biến của cuộc đào thải, tôn trọng chiến tg.]
Nhưng Ôn Noãn lại phiền não.
Sùng Quang là bố của Miên Miên, nhưng hình như Bạch Khởi và Hoắc Tây lại đang yêu nhau.
Tay trái tay đều là da thịt, làm đây?
Lúc này, Trương Sùng Quang lại mở cửa xe sau ra, một con ch.ó đốm chui trong xe ra.
Nó nh nhẹn rung lắc thân sau.
Sau đó, cơ thể nhỏ béo tròn mập đó tự động chạy đến bên Hoắc Miên Miên, và ngửi mùi thơm bên chân cô bé.
Miên Miên đột nhiên ôm l nó.
Trương Sùng Quang đổ dồn ánh mắt vào con gái, âm thầm một lúc nói nhỏ: "Sau này nhớ nó thì thể đến chỗ của chú." Đối với cô nhóc mà nói, dù cũng là lạ, Miên Miên thích chó, nhưng lại kh thân thiện với Trương Sùng Quang, cô bé ôm chú chó đến bên cạnh Bạch Khởi.
Bạch Khởi mỉm cười, xoa l mái tóc xoăn màu trà của cô bé. Trương Sùng Quang chằm chằm một lúc lâu.
Cuối cùng sang Hoắc Tây, nhưng lại th Hoắc Tây cũng đang Miên Miên với Bạch Khởi... Kh, hầu hết là cô về Bạch Khởi, trong ánh mắt ềm đạm của cô thậm chí còn mang vẻ dịu dàng.
Trái tim nặng trĩu, ánh mắt càng u ám hơn.
Hoắc Chấn Đ vào đôi mắt, ngồi xổm xuống nói với Miên Miên: "Ông sẽ mua cho cháu một con."
Nhưng Miên Miên lại muốn Tiểu Quang.
Cô bé ôm l Tiểu Quang kh bu, sau đó Bạch Khởi dẫn cô bé vào sân chơi, một lớn một nhỏ vẻ ấm lòng, Hoắc Chấn Đ đứng dậy hời hợt nói: “Tên nhóc này kh tệ lắm.”
Hoắc Tây cười nhạt.
Hoắc Minh đổi chủ đề, bảo mọi vào trong nhà cũng để cho dễ nói chuyện.
nhà họ Hoắc đ, trước sau đ đen một nhà.
Cách xa một thời gian kh tán gẫu, nên lúc nào cũng nhiều chuyện muốn nói.
Nói nhiều, lại bế l Miên Miên, trong nhà lần lượt ôm ôm hôn hôn cô bé, yêu chiều thế nào cũng kh đủ, đại khái là vì Trương Sùng Quang ở đó nên thật ra đã kiềm chế lại.
Lúc này kh giấu được Trương Sùng Quang.
càng lúc càng im lặng, chỉ ngồi trên sofa trong góc hút thuốc, nhưng sau khi Miên Miên đến thì dập tắt ếu thuốc, Miên Miên tò mò và ngồi ngay thẳng.
Trương Sùng Quang vẻ cười nhạt nhẽo. Trong lòng cực kỳ khó chịu.
Buổi trưa sau bữa cơm, vợ chồng Hoặc Chấn Đ về, Bạch Khởi dỗ dành Miên Miên ngủ.
Hoắc Tây đã ba năm kh về nhà.
Cô khắp xung qu càng muốn đến phòng ngủ của ở tầng ba.
Nhưng mới đến tầng hai thì bị một bàn tay to lớn tóm chặt cơ thể, tiếp theo đó bị kéo đến vào căn phòng ngủ màu hồng nhạt, đây là căn phòng cô đã từng ngủ lại.
Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Trương Sùng Quang cũng bu tay ra.
dựa vào sau cửa, lưng dựa thẳng tắp vào cánh cửa, toàn thân chút căng thẳng, dáng vẻ của thợ săn.
Hoắc Tây từ từ quay lại vào .
Đây được xem như là sau khi trùng phùng thì lần đầu bọn họ ở một với nhau như vậy.
Tính ra thì lần cuối cùng họ ở một với nhau là trong căn hộ. Rõ ràng là ôm nhau mà ngủ, rõ ràng là thân mật như vậy.
Thế mà ba năm sau đó chẳng một lời nào, lại gặp cô nuôi con cùng với đàn khác, thậm chí còn đưa về nhà.
Sự im lặng bao trùm phòng ngủ.
Cuối cùng Hoắc Tây lên tiếng: "Như vậy là ý gì đây?'
Trương Sùng Quang vẫn cứ dựa vào cửa, lặng lẽ châm một ếu thuốc cho vào miệng chậm rãi hít l một hơi, sau đó lại dập tắt, dường như dùng thời gian này để xoa dịu một chút.
"Lâu kh gặp." nói. Hoắc Tây kh lên tiếng.
Trương Sùng Quang lại lên tiếng: "Tại lúc đó kh hỏi ? Tại lại bỏ như vậy? thật sự tội kh thể tha thứ kh? Hay là... Căn bản là em cảm th tình cảm giữa chúng ta kh đáng để em lên tiếng hỏi?"
Hoắc Tây nghe xong vẻ bình tĩnh.
"Đối với thì đó là tội kh thể tha thứ." "Đúng, kh đáng."
"Trương Sùng Quang, bây giờ khác , lẽ bọn sẽ kết hôn."
"Vậy ?" Chân mày thêm m phần mỉa mai, bước về phía trước m bước và nói giọng trầm thấp: “Cơ thể ta kh tốt lắm nhỉ.”
Đã đến gần , nhưng vẫn cứ muốn đến gần hơn.
Cho đến khi hơi thở hòa vào nhau, dường như thể phả một làn hơi nóng đến lên cô, lúc này mới khàn giọng tiếp tục nói: "Cơ thể như vậy thể thỏa mãn em kh? thể nhớ rằng mỗi lần em đều muốn và lại muốn, quấn lại quấn... kh thể thỏa mãn em thì sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa bọn em chứ?"
nói vừa hà khắc lại vô lễ.
Khóe mắt Hoắc Tây hơi đỏ lại mang một chút ướt át.
Nhưng cô vẫn kiềm chế cảm xúc mỉa mai: “Kh liên quan đến .
"Vậy ?"
Đột nhiên nắm chặt cánh tay của cô ấn vào cánh cửa, trước khi Hoắc Tây chưa kịp phản ứng thì cơ thể của áp sát vào, và dồn cô vào cánh cửa.
Cằm cô bị một tay siết chặt.
Đôi môi nóng bỏng chặn trên miệng cô, thô bạo ngấu nghiến, lại kh thỏa mãn muốn hôn sâu.
Hoắc Tây kh chịu.
Cô cố sức vùng vẫy, nhấc chân lên đá .
Nhưng căn bản đàn kh để ý đến chút đau đớn này, dùng sức nóng khống chế cô, trong lúc bám l nhau thì hơi thở hỗn loạn, bốn mắt nhau, sự yêu hận đối với nhau.
"Thật muốn chơi c.h.ế.t em."
Trương Sùng Quang nói chuyện thô lỗ hơn trước nhiều, từ từ chồm đến áp trán vào cô: "Chơi với ta m lần ?"
Hoắc Tây muốn vung tay tát .
chụp cô lại sau đó quấn l hôn môi cô, bị cô cắn một phát. kh quan tâm mà l.i.ế.m l vết m.á.u đỏ thẫm đó và cười lạnh lùng: "Biết cắn ?"
Giọng nói Hoắc Tây lạnh t: "Trương Sùng Quang, rốt cuộc muốn như thế nào?"
"Lời này nên để hỏi em."
nhẹ nhàng vuốt má cô: "Kh để lại một lời mà rời bỏ , quyết tâm đoạn tuyệt qua lại với , lại sinh ra con của , như vậy là vẫn còn yêu ? Nhưng tại lại còn đưa Bạch Khởi đến giả d lừa bịp trước mặt ? Tại lại ở cạnh nhà ? Hoắc Tây, em muốn làm cái gì?"
Nhịp tim cô đột nhiên đập nh hẳn lên, sợ thấu.
Nhưng giây tiếp theo lại hỏi: "Hay là ta thật sự kh ổn, nhớ nhung cơ thể của ?"
Hoắc Tây tát một bạt tai.
Kh khí ngưng lại, khuôn mặt Trương Sùng Quang vẫn vậy, giống như đã đoán trước hành động của cô.
Thậm chí còn cười.
Hoắc Tây cử động, nhưng đè chặt vai cô hết sức ấn cô xuống trở lại.
kh cho phép cô .
Hoắc Tây chằm vào hồi lâu, cuối cùng quay đầu lại và nói: " kh vừa mắt thì thể chuyển nhà, sau này quay lại thì thể tránh, Trương Sùng Quang... kh làm khó , hy vọng cũng đừng làm khó ."
Làm khó...
bật cười, nụ cười lại khó coi.
Từ đầu đến cuối để ý Bạch Khởi, nhưng chẳng thể nào nói thành lời, chỉ thể nói lời khó nghe để xoa dịu nỗi buồn trong lòng , muốn cô giải thích nhưng Hoắc Tây lại kh hề làm vậy, thậm chí cô còn kh phủ nhận quan hệ thân mật với Bạch Khởi.
Tâm can của khơi dậy nỗi đau đớn.
Ngay lúc hai đang cứng đờ thì vang lên tiếng gõ cửa, tiết tấu nhẹ nhàng.
Bên ngoài là tiếng của Bạch Khởi: “Hoắc Tây, chị ở bên trong ?” Hoắc Tây Trương Sùng Quang.
Khóe miệng của nhếch lên, sau đó đổ gần bên tai cô: " thích cảm giác kiểu tình cảm vụng trộm này kh?"
Giọng của Hoắc Tây lạnh giá: “M năm kh gặp mà biến thái hơn nhiều đ.”
Nói xong cô quay mở cửa ra.
Ba bất ngờ nhau. Hoắc Tây kh Bạch Khởi mà trực tiếp bỏ để lại hai đàn .
Thế mà Bạch Khởi phong độ: " Sùng Quang, và Hoắc Tây đang... nhớ về tuổi thơ ?"
Trương Sùng Quang cười nhạt: "Gần như thế, cảm giác kh tệ." Lúc rời , khẽ chạm vào vai Bạch Khởi. Mang một chút khiêu khích.
Bạch Khởi cụp mắt xuống cười với dáng vẻ kh quan tâm, nhưng đợi Trương Sùng Quan khỏi thì nụ cười của ta nhạt dần.
Là thật sự kh quan tâm ? thể chứ.
ta ước một cơ thể tốt, nếu như vậy thì vừa ta đã ên cuồng tung cửa cắt ngang bọn họ, chứ kh mặc kệ.
ta kh muốn Hoắc Tây lên giường với Trương Sùng Quang. ta càng kh muốn nghĩ rằng, nếu như một lần kh được thì lại thêm lần nữa.
Làm làm lại những chuyện giữa nam nữ.
Kh chỉ là tính chiếm hữu của đàn , mà còn là nỗi xót xa của ta đối với Hoắc Tây, ta đoán trong lòng Hoắc Tây vẫn còn
sự tồn tại của Trương Sùng Quang, nhưng cô cũng chẳng muốn làm gì với cả.
Khi trái tim của phụ nữ c.h.ế.t thì cơ thể cũng c.h.ế.t theo. Đâu còn thể khát vọng nữa chứ.
Bạch Khởi mở toang cánh cửa chậm rãi vào, lần đầu tiên ta đến đây.
ta ngưỡng mộ Trương Sùng Quang, ta ngưỡng mộ đó lớn lên cùng với Hoắc Tây, thể ngủ trên cùng một chiếc giường nhỏ, đã từng được toàn bộ tình cảm của Hoắc Tây
ta chỉ thua về mặt thời gian, chỉ là thời gian, chỉ là trình tự trước sau.
Bạch Khởi chưa bao giờ yêu ai.
ta chỉ biết thích Hoắc Tây, muốn chiếm hữu cô, giữ cô bên cạnh mãi mãi.
Nhưng nhiều năm trôi qua, tình cảm của ta đã thay đổi. Hoắc Tây cũng hiểu ta... Hoắc Tây quay lại phòng ngủ tầng ba.
Miên Miên đã ngủ , thân hình nhỏ n của cô bé ngủ trên chiếc giường lớn, và chú chó đốm nằm bên gối.
Nghe nói nó tên Tiểu Quang.
Hoắc Tây thầm nghĩ, thật sự Trương Sùng Quang đặt tên này để khiến ta luôn luôn nhớ đến ?
Nhưng chú chó con quá đáng yêu, Hoắc Tây kh nhịn được mà muốn xoa bộ l của nó.
Nhưng khi ngón tay chạm vào thì cô đột nhiên rụt lại, Chú chó tỉnh .
Đôi mắt màu đen giống như hạt nhãn, nó đáng thương Hoắc Tây.
Trong cổ họng còn phát ra tiếng kêu hư hư.
Cơ thể nhỏ bé rụt lại, cái đuôi quay một vòng khiến ta yêu thích.
Hoắc Miên Miên trở , cánh tay đặt thẳng lên của Tiểu Quang, nó chỉ kêu khẽ khẽ chứ kh phản kháng... Cuối cùng Hoắc Tây đưa tay ra vuốt nhẹ lên bên ngoài của cô bé.
Buổi tối, Miên Miên thức dậy.
Cô bé mặc một chiếc váy ngủ hoa nhỏ màu trắng, cơ thể nhỏ xinh, cái đầu thì to to.
Cô bé dụi mắt ngồi dậy.
Bốn bề vẻ xa lạ, cô bé chút hoảng sợ nhưng bên cạnh chú chó nhỏ kêu lên.
Miên Miên ôm nó vào trong chăn. Ấm áp.
Hoắc Tây đang đọc sách ở phòng khách, nghe th âm th thì vào, Miên Miên í ới gọi mẹ, nhưng vẫn cứ ôm l Tiểu Quang kh bu.
Hoắc Tây hôn cô bé dịu dàng nói: "Bé ngoan uống thuốc ." Miên Miên nhớ đến thuốc đắng, khuôn miệng liền xệ xuống.
Nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn.
Cô bé ôm chú chó: "Tiểu Quang cũng uống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-1660-1669-ba-hoac-ho-nhe-mot-tieng.html.]
Hoắc Tây kiên nhẫn nói: "Tiểu Quang là chó con kh uống thuốc." "Vậy nó mà ốm thì làm ?"
Hoắc Tây đang kh biết trả lời thế nào, thì Bạch Khởi đã mang thuốc vào, và còn cả ly nước cam, là loại nước mà Miên Miên thích uống nhất.
Bạch Khởi ngồi bên giường, bế cả cô nhóc đang ôm chú chó ngồi lên chân.
Miên Miên ôm l ta dựa vào lòng uống thuốc.
Bạch Khởi dỗ dành vài câu lại sang Hoắc Tây, ta nói nhẹ nhàng: “Kh ngoan ?”
Hoắc Tây cũng cười: "Nó khá nghe lời ." Mới nói xong thì ở cửa thêm một .
Ngước mắt lên , thế nào mà lại là Trương Sùng Quang, lẽ từ trước đến nay vào đây kh cần báo trước, hôm nay cũng vào như vậy, kh ngờ lại th cảnh tượng này.
Đã thân thiết lại càng thân thiết hơn.
Nụ cười dịu dàng giống nhau đó tựa như một đôi vợ chồng yêu nhau.
Cổ họng Trương Sùng Quang khẽ động: " chuẩn bị về đây." chỉ vào Tiểu Quang: " đến để dắt chó."
Miên Miên kh muốn trả lại cho , nên ôm chặt l chú chó, chằm chằm... Vốn dĩ Trương Sùng Quang muốn dùng chú chó đến lừa con gái, nhưng lúc này chịu kh nổi ánh mắt như vậy.
Trong lòng đủ cay đẳng , hà cớ gì kh làm hài lòng trẻ con chứ?
Trước khi lý trí trở lại, lên tiếng: "Nếu thích thì tặng cho Miên Miên."
Miên Miên vui kh thể tả: "Cám ơn chú."
Hóa ra, muốn cô bé hôn một cái, dù cũng là tình thân cốt nhục mà kh muốn, nhưng Bạch Khởi vẫn còn ngồi bên cạnh, Trương Sùng Quang mím môi nói với Hoắc Tây: " lời muốn nói với em, xuống lầu đến bên xe nói ."
Trương Sùng Quang nói xong vẻ như chuẩn bị ra ngoài.
Tuy mới chỉ nuôi một thời gian ngắn, nhưng chú chó đốm nhỏ vẫn nhận ra , kêu gầm gừ muốn theo .
Nó nhảy trên Miên Miên xuống và lủi đến bên cạnh Trương Sùng Quang.
Một tay Trương Sùng Quang bế nó lên và đưa ngón tay vuốt bộ l của nó, và còn đưa lại Miên Miên.
Ánh mắt của mang quá nhiều sự dịu dàng: "Nuôi nó cho tốt nhé." Miên Miên nửa hiểu nửa kh. Chỉ là cô bé cũng nói như một chú mèo con: "Cám ơn chú.”
Trương Sùng Quang khuôn mặt tròn trịa đó mà muốn nói với cô bé rằng, là bố chứ kh chú gì đó đâu.
Nhưng hình ảnh Bạch Khởi và Hoắc Tây sánh vai cùng nhau khiến đau đớn.
vội bước nh ra khỏi phòng ngủ.
Xuống lầu, khi định rời khỏi biệt thự, th trên bầu trời chỉ còn lại một chút bóng tịch dương.
Chân trời ánh lên ánh sáng vàng.
Đợi đến khi dừng bước lại, Trương Sùng Quang cảm th nhói đau ở vùng ngực, nhịp tim cũng đập nh hơn... mò l một ếu thuốc màu trắng, ngón †ay run rẩy châm nó lên.
Ôn Noãn từ từ bước đến: "Sùng Quang."
Bà ềm đạm gọi , khi th rõ sắc mặt của thì kh khỏi khuyên nhủ: "Kh lần trước bác sĩ nói là phổi của con nên hút thuốc ít lại ?"
Trương Sùng Quang cười nhạt: "Nhất thời con nhịn kh được." Nói như vậy nhưng vẫn dập tắt ếu thuốc.
Ôn Noãn đắn đo một lúc nhưng vẫn quyết định kh nói gì thêm, chỉ căn dặn một vài chuyện trong cuộc sống, nói giống như tất cả các bậc cha mẹ bình thường trên đời.
Khóe mắt Trương Sùng Quang cay cay: "Mẹ, con biết ."
Ôn Noãn , sau cùng vẫn bước lên trước chỉnh sửa lại cổ áo cho : "Qua m ngày nữa đến ăn cơm."
Trương Sùng Quang đang định nói thì Hoắc Tây ra.
Ôn Noãn quay đầu lại th con gái, bà đoán bọn họ ắt chuyện muốn nói.
Thật sự bà cũng kh biết thế nào.
Nếu như một Hoắc Tây quay lại một thì bà và Hoắc Minh còn thể tính toán, nhưng bây giờ lại về cùng Bạch Khởi, hơn nữa thái độ hai mập mờ chứ kh giống như trước. Bọn họ làm lớn can thiệp vào cũng kh hay lắm.
Nhiều năm qua , Ôn Noãn vẫn dáng vẻ dịu dàng: "Hai con nói chuyện , mẹ xem Miên Miên."
Bãi đậu xe chỉ còn lại hai bọn họ, bóng chiều tà đã bị chân trời nuốt chứng, tia sáng vàng cuối cùng cũng bị hoàng hôn thâu tóm, U ám, khiến cho vẻ mặt sâu xa khó hiểu như nhau.
Hoắc Tây về chân trời xa xăm kh lên tiếng trước.
Trương Sùng Quang cô, trong ánh mắt sự giằng co cũng sự mơ hồ, kh hiểu được tại năm đó cô yêu
như thế, còn bây giờ lại thể ềm nhiên như kh yêu một đàn khác, lại cùng nhau nuôi dưỡng con của cô và .
"Hoắc Tây, rốt cuộc em trái tim hay kh?” Hoắc Tây thu ánh mắt lại đồn lên khuôn mặt .
Trương Sùng Quang lại châm thêm ếu thuốc, sau khi cụp mắt xuống hít vài hơi bình tĩnh về phía cô, giọng nói khàn khàn kh ra làm cả: "... thể... kh tính toán những năm vừa qua."
dùng hết tất cả tự trọng của đàn để thốt ra những lời này. Ba năm trước hôn ước với Hoắc Tây, m năm nay cô sớm tối bên nhau với Bạch Khởi, giống như với việc vợ theo khác, kh muốn suy nghĩ bọn họ phát sinh quan hệ thân mật hay kh, đã xảy ra bao nhiêu lần, chỉ nghĩ thôi đã khiến kh chịu đựng nổi.
Nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp, nói với Hoắc Tây là... kh tính toán.
Hai bên đều im lặng một khoảng dài.
Cuối cùng thật lâu sau Hoắc Tây mới nói: "Trương Sùng Quang, biết đang nói gì kh?”
Dĩ nhiên là biết. Hoắc Tây cụp mắt xuống: “Đáng tiếc là kh muốn, quá khứ là quá khứ.” Cô nói xong thì quay đầu rời , nhưng Trương Sùng Quang gọi cô đứng lại.
nói: 'Hoắc Tây, vậy chúng ta nói về chuyện quyền nuôi dưỡng Miên Miên "
Hoắc Tây đột ngột xoay lại.
Trương Sùng Quang đang hút thuốc, đầu ngón tay dài đang kẹp l ếu thuốc, nheo mắt lại, dáng vẻ thu hút khác.
Nhưng trong mắt cô lại vô cùng đáng ghét.
Hoắc Tây lập lại lời nói của : " muốn quyền nuôi dưỡng Miên Miên?”
"Đúng."
Hoắc Tây cười thản nhiên, cô lên vài bước đến gần , gần đến mức hầu như thể ngửi th mùi sữa tắm trên cô, khoan khoái và nhẹ nhàng.
Tình yêu đơn thuần chính là như vậy.
Cô rời bao lâu thì cơ thể trống rỗng b lâu. Ngay cả tự giải quyết dường như cũng kh .
Hoắc Tây kh hề hay biết cô áp sát , hạ giọng xuống nói khẽ: "Sự cống hiến của chẳng qua chỉ là vài giây phút đó thôi, là đau đớn đó ? là nữa đêm pha sữa cho nó
uống ? Hay là là mà ôm nó bệnh viện trong đêm khi nó ốm?"
"Trương Sùng Quang, kh ." "Dựa vào cái gì mà đòi Miên Miên."
Khi cô lên án , trong giây lát muốn phản bác.
muốn nói: [Nếu em kh rời thì vẫn luôn bên cạnh.] Nhưng nghĩ, nói thì , cô sẽ kh nghe vì cô hận . Trương Sùng Quang cười nhẹ: "Bởi vì là bố của nó, bởi vì bỉ ổi vô sỉ, bởi vì chính là loại kh biết xấu hổ, bỏ ra một đồng lại muốn được mười đồng, câu trả lời này em hài lòng chứ?"
Hoắc Tây chằm vào .
Trương Sùng Quang thụt lùi vài bước, dập ếu thuốc nói vẻ nhạt: "Em nên biết của ngày hôm nay thể một phen sống mái với nhà họ Hoắc, cũng kh quan tâm em mắng như thế nào, cùng lắm là một kẻ thay lòng đổi dạ, đồ vong ơn, ra tòa Hoắc Tây, muốn Miên Miên, đương nhiên em cũng thể lựa chọn kh thưa kiện, và đưa con bé quay về bên ."
Thậm chí còn suy nghĩ thê lương, chỉ cần cô quay về bên , thì sẽ kh nhắc một chữ đến chuyện của Bạch Khởi. Hoắc Tây cụp mắt xuống mỉm cười: "Được, vậy thì thưa kiện ." Cô nói xong thì bỏ .
Đi khoảng vài mét thì giọng nói kéo căng của Trương Sùng Quang vọng lại sau lưng: "Em yêu ta kh?”
Hoắc Tây kh hề dừng lại mà bỏ thẳng.
Trương Sùng Quang đứng trong cảnh chạng vạng bóng lưng của cô.
Một lúc sau bỗng ngẩng đầu lên tầng ba.
Tâng ba, Bạch Khởi đứng ở ban c, ta mặc chiếc áo sơ mi trắng với x nhạt, cùng với chiếc quần bò cũ... trẻ trung gọn gàng, lại cũng chút trưởng thành và quyến rũ.
Niềm tin kiên định ban đầu của Trương Sùng Quang đã chút lung lay.
Ít nhiều gì lúc trước cảm th Hoắc Tây yêu sâu đậm, nên cả đời này sẽ kh yêu ai khác.
Cho dù là cô bên cạnh Bạch Khởi cũng xem như là tạm bợ.
Nhưng Bạch Khởi trong cảnh chiều hoàng hôn lại khiến ta kh rời mắt được, lại còn một loại cảm giác trách trời thương dân.
Đối lập lại là, toàn thân Trương Sùng Quang đều là khí thế tàn bạo, tràn ngập mùi tiền.
Lần đầu tiên lại kh tự tin như thế. một hồi lâu mới mở cửa xe lên xe lái xe rời khỏi... Hoắc Tây từ từ lên lầu.
Bạch Khởi nghe tiếng bước chân quay đầu lại cô, Hoắc Tây khẽ nói: " thuận lợi, chỉ cần... chỉ cần tìm một cơ hội thích hợp để ở một ."
Bạch Khởi kh lên tiếng, kh đàn nào kh buồn cả.
lẽ Hoắc Tây cũng kh thoải mái nên kh nhắc đến chủ đề này nữa, cô quay về phòng ngủ th Miên Miên vẫn ôm l chú chó đó, quả thật là yêu kh rời tay.
Hỏi mới biết chú chó này tên Tiểu Quang. Cô nghĩ: [Trương Sùng Quang cố ý nhỉ.]
Trương Sùng Quang kh cần kiện cáo Hoắc Tây ngay lập tức, về mặt tr giành con cái thì trẻ em chưa đủ ba tuổi sẽ ở cùng với bên nữ, đủ kiên nhẫn để đợi.
Nhưng mọi đều sống ở thành phố B, tóm lại sẽ thỉnh thoảng đụng mặt nhau.
khi ở nhà họ Hoắc, cũng khi gặp nhau ở bên ngoài, Hoắc Tây quay về văn phòng luật làm việc, ít nhiều gì vào lúc xã giao cũng sẽ gặp Trương Sùng Quang... Bên cạnh lúc nào cũng phụ nữ tới lui cùng, thể th đều là những nữ minh tinh giá trị khá cao thuộc hạng hai hạng ba, cũng kh biết là vì để chọc giận Hoắc Tây hay là thế nào, tóm lại là khá phô trương.
Hoắc Tây cũng lười để ý đến.
Hôm nay cô đang ký gi tờ với văn phòng luật, c việc trong ba năm nay cô hầu như kh hỏi han gì.
Trở lại c việc nhiều. Thư ký gõ cửa: "Luật sư Hoắc... Tổng giám đốc Trương tìm cô." Hoắc Tây dừng bút lại, ngước mắt lên: "Trương Sùng Quang?”
Thư ký biết quan hệ giữa bọn họ, hơn nữa, địa vị của Tổng giám đốc Trương như vậy nên cô kh dám nói thẳng tên mà chỉ mỉm cười gật đầu
Hoắc Tây lại cúi đầu xuống: "Để vào ."
Thư ký gọi thì bất ngờ, khi Trương Sùng Quang vào kh chỉ một , mà bên cạnh còn một nữ minh tinh.
Tuần trước còn tiệc xã giao với được đăng lên báo, làm ầm vẻ chấn động.
vừa vào liền quan sát phản ứng của Hoắc Tây.
Hoắc Tây lại chỉ liếc bọn họ một cái lại cúi đầu xuống đọc văn kiện, cô hỏi bừa một câu: "Là muốn soạn thảo thỏa thuận hiền hôn nhân ?"
Nữ minh tinh hơi lo lắng, cô ta muốn gả nhưng Tổng giám đốc Trương chẳng hề ý đó.
Chỉ là cô ta cầm tiền đến để l lệ thôi.
Trương Sùng Quang ngồi trên sofa, thư ký pha cho một ly cà phê, sau khi uống một ngụm nói: 'Kh , đến để hỏi quyết định của em."
Hoắc Tây đặt bản văn kiện xuống, cô , một lúc lâu mới nặn ra được một câu: "T giám đốc Trương thành ý quá, dẫn phụ nữ chạy đến đây để hỏi bằng lòng theo hay kh? , sau khi sinh một đứa con, thì giá trị thân thể của trong mắt chính là bị giảm xuống thành ra như vậy, chẳng ai cần kh?"
Đương nhiên kh ...
Trương Sùng Quang Hoắc Tây, quả thật là sắp bốc hỏa .
Cô đã từng sinh con, nhưng lại nữ tính hơn so với lúc trước, lúc này mặc đồ c sở nên kh ra được, nhưng m lần trước gặp cô đều mặc váy, đường cong mềm mại đâu ra đ đó quyến rũ c.h.ế.t .
khao khát cô là...
Giọng hơi khàn: "Quyết định của em?”
Hoắc Tây lại bắt đầu đọc văn kiện của khẽ nói: 'Kh nói , kiện ra tòa ."
Thật tế giọng nói của cô vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại.
So với sự cứng nhắc ngày hôm đó tốt hơn nhiều , tuy là lời từ chối nhưng nghe thoải mái. Thậm chí Trương Sùng Quang còn cảm th, giống như là cô đang cám dỗ vậy.
cô chăm chú, còn nữ minh tinh bên cạnh cũng biết ều mà rời .
Hoắc Tây ngước mắt lên cửa đóng, cô cười khẽ: "Trẻ con." vẻ như hai từ này kéo khoảng cách của bọn họ gần lại.
Trương Sùng Quang đến khóa cửa lại, chậm rãi dạo bước đến trước mặt bàn của cô, nghiêng nửa xuống, cơ thể cao lớn của c mọi tầm của cô.
Hoắc Tây kh thể kh ngẩng mặt lên .
Trương Sùng Quang nghiêng nhẹ nửa phần trên về phía trước, nói giọng khàn khàn kh ra làm của : "Hoắc Tây, cảm th em đang cám dỗ nhỉ, ? Bạch Khởi kh chỗ nào dùng được, hoàn toàn kh thỏa mãn được em ?"
Hoắc Tây vẫn ngẩng lên .
Thực ra cô là một phụ nữ trưởng thành, nhưng khi cô như vậy, khiến ta muốn phá hỏng sự vô tội trong ánh mắt của cô.
Tr cô giống như thuần khiết, vô tội.
Vẫn là một thiếu nữ mười m tuổi, trong buổi chiều hôm đó, bởi vì lần đầu tiên đến tháng mà luống cuống chân tay, sợ bị khác th đành trốn trong khuôn viên trường...
Cơn sóng tình mãnh liệt chạm vào . Bất ngờ kh kịp đề phòng.
Lúc này, Trương Sùng Quang hiểu rõ nỗi hận của Hoắc Tây đối với năm đó, hận đã vứt bỏ tình cảm giữa hai bọn họ, bây giờ cũng như vậy, hận cô kh từ mà biệt, hận cô đã khác ở bên cạnh.
Trước khi l lại lí trí, cô đã bị ôm tới trước bàn làm việc.
Bởi vì tư thế như vậy nên chiếc váy ngang đầu gối nghiêm chỉnh của cô tr vô cùng gợi cảm, cách một lớp tất cọ lên chiếc quần tây màu xám đậm của .
Trương Sùng Quang cúi đầu khung cảnh hoang đường như vậy, yết hầu khẽ chuyển động.
Hoắc Tây mở miệng: “ nghĩ nhiều !”
Cô muốn xuống, nhưng một cánh tay ấm áp khẽ ấn chân của cô lại, bàn tay đặt lên đôi tất của cô, hai đều vào vị trí đó.
đã từng muốn làm gì thì làm xé mở tất cả của cô biết bao nhiêu lần.
Khiến cô mở ra, sau đó thể dùng những phương thức bỉ ổi, vô sỉ nhất chiếm l cô.
Nhưng bây giờ lại kh được, con mắt đen ngòm của khẽ ngước lên, khóa chặt ánh mắt cô: “ nghĩ nhiều hay kh, chẳng lẽ trong lòng em còn kh hiểu?”
Nói xong, bu cô ra, tựa về phía sau.
Một ếu thuốc xuất hiện trong tay , bàn tay của to lớn, ếu thuốc ở trong tay chỉ kích thước như một que diêm.
đốt ếu thuốc, hít sâu một hơi.
Hoắc Tây từ trên bàn làm việc xuống, cô lần nữa ngồi lại vị trí của , liếc .
Hôm nay, thể Trương Sùng Quang tới đây để bắt bẻ. lẽ muốn th cô. Mặc dù cũng biết, lần gặp mặt này, cả hai bên đều kh vui vẻ gì!
cứ chằm chằm cô như vậy, ếu thuốc trên tay từ từ hút hết, sau đó dập tắt ếu thuốc, lúc rời cũng bất ngờ kh kịp đề phòng.
Cánh cửa mở ra khẽp lại.
Chỉ một tiếng nhẹ nhàng, nhưng lại đỉnh tai nhức óc bên tai cô.
Một tháng sau, Trương Sùng Quang chính thức khởi tố, muốn giành lại quyền nuôi dưỡng Hoắc Miên Miên.
Bởi vì chuyện này, bị Hoắc Minh gọi về nhà.
Đi vào một tiếng, lúc ra, bị phá tướng, giống như con ong, con chó.
Nhưng vẫn ra vẻ trà x.
giúp việc căng thẳng nghênh đón : “ cả!”
Trương Sùng Quang dừng bước, lên trên lầu, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Thời tiết nóng, bố vô cùng tức giận, lát nữa nấu cho ít trà kim ngân! Nếu kh lúc mẹ trở về lại th lo lắng!”
giúp việc sững sờ.
Gô ta cả, chỉ cảm th đang đứng dưới ngọn đèn, cho dù đang bị thương cũng vẫn đẹp trai.
Còn chủ thừa dịp bà chủ vắng mặt nên mới dám chỉnh khác như vậy à?
giúp việc còn đang suy nghĩ, Trương Sùng Quang đã rời , lúc ngồi trên xe, gửi tin n cho Hoắc Tây. [Đã nhận được đơn khởi tố chưa?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.