Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1810: 1819 Thư ký Nghiêm gật đầu

Chương trước Chương sau

Sau vài phút ngắn ngủi mà tưởng như dài đằng đẵng, cuối cùng cô cũng mặc xong quần áo, chậm rãi tới trước mặt , giọng khàn khàn: “Cảm ơn!”

Nhưng Hoắc Doãn Tư chẳng thèm liếc cô l một cái.

chỉnh lại cúc áo sơ mi, mở cửa ra trước mặt cô, thư ký Nghiêm đang đứng ngoài cửa.

Th cánh cửa mở, hình như chị còn thở phào nhẹ nhõm. “Tổng Giám đốc Hoắc!”

Hoắc Doãn Tư bước ra khỏi phòng khách sạn, bỏ lại một câu: “Lập tức xuất phát, chuyển cuộc họp tới ba giờ chiều nay.”

Thư ký Nghiêm gật đầu.

Chị lại về phía An Nhiên, ánh mắt vô cùng khó diễn tả.

Thư ký Nghiêm hiếm khi phạm lỗi sai trong c việc, lần này chính là một lần trong số đó, cấp trên đã vào thang máy xuống tầng, chị vẫn ở lại, thở dài một hơi, vào phòng.

Chị hỏi An Nhiên: “ em lại chọc Tổng Giám đốc Hoắc tức giận ? Tính tình ngài hơi khó chiều, nhưng ngài thật lòng thương em mà.”

Chị luôn cảm th An Nhiên nỗi niềm gì đó khó nói. Kh thì thể như vậy?

An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu: “Kh khó gì cả, là tự em kh thể hòa hợp với thôi.”

Tay cô run rẩy, l chiếc đồng hồ kia ra khỏi túi áo.

Thực ra cô muốn giữ nó lại làm kỷ niệm, nhưng thứ này quý giá như vậy, cô về phía thư ký Nghiêm: “Cái này trả lại cho , em mà giữ sợ sẽ trả thù.”

Thư ký Nghiêm càng càng kh hiểu nổi.

Cuối cùng, chị vẫn nhận l chiếc đồng hồ kia, thở dài: “Sau này nếu gặp khó khăn gì thì tới tìm chị.”

An Nhiên lại th mũi cay cay.

Cô ừ một tiếng, sau đó cũng chậm rãi ra ngoài, thế nhưng sau khi ra ngoài cô lại kh nhịn được mà quay đầu lại... Ngắm nơi cô đã sống những ngày ngọt ngào.

Cả đời này, cô sẽ kh thể quên được An Nhiên rời khỏi khách sạn.

Cô kh nơi nào để , sau khi ra ngoài, một đàn bà bất chợt bước xuống từ một chiếc taxi màu x lam, th An Nhiên liền gọi một tiếng.

đàn bà đột nhiên cười lạnh: “M ngày nay mày phục vụ trên giường thằng họ Hoắc kia chắc kiếm được kh ít tiền! L ra , bọn tao đang chuẩn bị đổi một căn nhà lớn hơn cho Bá Lai, đúng lúc số tiền này được phát huy c dụng của nó.”

“Kh tiền!”

“Thưa dì, mọi nhận nuôi , đã dùng tám trăm nghìn kia để th toán hết nợ nần .”

“Về phần A Tân, kh thích ta!” Một cái tát leo thẳng vào mặt An Nhiên. An Nhiên kh buồn kh giận.

Từ nhỏ, cô đã bị đàn bà trước mặt đánh vô số lần, trước đây Tân Bá Lai sẽ lén lút bôi thuốc cho cô, thế nhưng sau khi trưởng thành, ta cũng biến thành tổn thương cô.

Làm thể tình cảm?

Mẹ Tân cao giọng: “Mày cho rằng mày ngủ cùng với một thằng đàn tiền là thân phận của mày sẽ cao quý hơn hả? An Nhiên, mày với mẹ mày thật giống nhau, đều là đồ đê tiện!”

Bà ta bắt đầu lục lọi hành lý của An Nhiên.

Thế nhưng bà ta đã lật tung đống hành lý lên cũng kh tìm th được bao nhiêu tiền, chỉ lôi ra được m chục nghìn tệ.

Ngoài ra, thứ đáng giá nhất trong đống đồ còn lại chính là một bộ mỹ phẩm dưỡng da, còn cả m món trang sức kh đáng tiền, cầm bán cũng kh được quá một trăm nghìn tệ.

Cổ họng đàn bà căng chặt: “Mày ngủ với đàn mà chỉ được từng này!?”

Mẹ Tân thẳng tay ném lọ kem dưỡng da tay vẻ tầm thường nhất kia vào thùng rác.

“Toàn m thứ đồ chẳng đáng m đồng!”

Bà ta như phát ên túm l tóc An Nhiên, ên cuồng muốn đập đầu cô vào tường.

Hai mươi năm trời vẫn như vậy, con nhóc khốn nạn này đúng là thiếu đòn.

đàn bà đã đánh nhiều đến thuận tay từ lâu.

Thế nhưng lúc này đây, bà ta lại kh thể thực hiện được ý định của . An Nhiên mạnh mẽ đẩy bà ta ra, cô thậm chí còn ên cuồng hơn cả mẹ Tân, cô túm l tóc của đàn bà, hung ác đập về phía tường, trong giọng nói khàn đặc của cô còn kèm theo cả tiếng khóc.

thì gì sai.”

thể lựa chọn sự ra đời của ? thích một thì , tốt hơn các hàng nghìn hàng vạn lần.” kia hận cô vô cùng, thế nhưng đến cuối cùng vẫn kh nỡ làm tổn thương cô.

Trong mắt An Nhiên tràn ngập nước mắt.

đàn bà bị cô đánh tới choáng váng, trước mắt đầy , trên trán đẫm máu, chậm rãi ngồi xổm xuống.

An Nhiên lại kh thể quan tâm đến bà ta.

Toàn thân cô đều đang run rẩy, cô cũng ngồi xổm xuống, nhặt lại lọ kem dưỡng da tay từ trong thùng rác, dùng quần áo của cẩn thận lau từng tí một.

Cô khóc, khóc vô cùng đau lòng.

Hơn hai mươi năm, cho dù cô bị đối xử bất c tới mức nào chăng nữa, cô cũng chưa từng phản kháng.

Bởi vì Tân Bá Lai sẽ đưa thuốc cho cô.

Sau này cô mới biết, tất cả những ều tốt đẹp đó cũng đều ều kiện, giống như mẹ Tân đã nói rằng gia đình họ nuôi lớn cô, tất cả của cô đều là của nhà họ Tân, mỗi một đồng tiền mà cô kiếm được đều tiêu cho Tân Bá Lai.

Bọn họ đều nói đây là số mệnh của cô.

Mạng của cô kh đáng tiền, thế nhưng một cọng rơm cuối cùng đè nén cô chính là lọ kem dưỡng da tay mà Hoắc Doãn Tư đã tặng. Mãi đến khi tiếng còi xe cảnh sát vang lên.

An Nhiên vẫn đang ôm lọ kem dưỡng da tay kia, ngơ ngẩn đờ ra.

Mẹ Tân bị đập tới chấn động não.

Vốn dĩ bà ta muốn kiện An Nhiên, thế nhưng trong quán ăn camera theo dõi, chứng minh đó chỉ là một vụ tr chấp dân sự, thế nhưng mẹ Tân chính là ra tay trước.

An Nhiên bị đưa tới Cục Cảnh sát, bị dạy dỗ một trận. Sau khi ra khỏi Cục Cảnh sát, cô tới bệnh viện.

Lúc đó trời đã gần tối, hoàng hôn ở thành phố W đẹp, toát lên một bầu kh khí tiêu ều.

Khi An Nhiên vào phòng bệnh, mẹ Tân đang khóc lóc kể lể với chồng và con trai.

“Thứ vô ơn đó quá độc ác!”

“Nó ra tay hung ác như vậy, rõ ràng là muốn g.i.ế.c c.h.ế.t .”

Hai bố con nhà họ Tân an ủi bà ta m câu, một nhà vẻ hòa thuận ấm áp. An Nhiên đứng ở cửa một lát, tiến vào. th An Nhiên, mẹ Tân lại bắt đầu kích động.

Bà ta chỉ tay, nói với chồng và con trai : “Đánh c.h.ế.t nó cho .”

Hai bố con nhà họ Tân kh nhúc nhích.

đàn bà tức giận phát ên, kh thèm quan tâm tới việc còn đang bị chấn động não, đang định tự ra tay thì An Nhiên đã lên tiếng: “Đây là tiền bồi thường thuốc men cho bà, về sau giữa chúng ta kh còn bất cứ quan hệ gì nữa! Nếu bà còn dám tìm tới , Hoắc là tìm... , chắc c sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t bà.” đàn bà chỉ tay vào An nhiên, cười phá lên.

Bà ta cười ha ha: “Một con gà con mà kh dám g.i.ế.c mà cũng dám phun ra m lời huênh hoang như vậy, nằm mơ giữa ban ngày đ à? Bá Lai, con ra tát cho nó một cái , để nó tỉnh táo lại một chút.”

Hai bố con nhà họ Tân vẫn kh động đậy.

Bọn họ đã th trong mắt An Nhiên gì đó khác với trước đây, sự tàn nhẫn.

Bọn họ tin, nếu mẹ Tân còn dám tiếp tục gây ra chuyện gì nữa... An Nhiên thực sự dám làm ra chuyện họ kh ngờ tới.

An Nhiên ném ra năm nghìn tệ, sau đó bình tĩnh ra khỏi phòng. Cô ra ngoài.

Tân Bá Lai đuổi theo: “An Nhiên!”

An Nhiên xoay lại, im lặng chăm chú ta. Thực ra hai năm nay hai họ ít khi gặp nhau, đã trở nên vô cùng xa lạ.

Thần sắc của Tân Bá Lai kh tốt, cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu so với khi còn bị bệnh.

Còn về phần ta suy sụp như vậy là vì cái gì, An Nhiên cũng kh quan tâm.

Hai im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là ta lên tiếng trước: “Em thật sự thích ta?”

Trong mắt ta, chuyện này kh khả năng xảy ra, ngoài tiền ra thì Hoắc Doãn Tư còn cái gì?

An Nhiên lớn lên ở nhà họ Tân từ nhỏ, cô nên tình cảm với nhà họ Tân, thế nhưng cô kh , trái tim cô lại hướng về đàn kia, mẹ ta luôn nói với ta rằng An Nhiên là một kh chịu biết thân biết phận.

An Nhiên cười nhạt.

Cô hỏi lại ta: “ quan trọng kh?”

Chuyện này kh quan trọng, quan trọng là... Bất kể cô thích ai, nhà họ Tân cũng sẽ kh để cô được sống yên ổn. Một mặt, bọn họ vô cùng tham lam, mặt khác họ lại kh cho phép cô được bay cao, từ lâu đã muốn bẻ gãy đôi cánh của cô.

Là do cô quá ngây thơ, những ngọt ngào trong m ngày vừa qua đã khiến cô nghĩ rằng thể được hạnh phúc.

Thái độ của An Nhiên lạnh nhạt, khiến Tân Bá Lai th vô cùng khó chịu. ta hơi ghen tị với Hoắc Doãn Tư.

ta ghen tị với bối cảnh gia đình và tài sản của kia, chính bởi vì những ều này mà An Nhiên mới đánh mất chính ! Tân Bá Lai tự rối rắm.

Sức khỏe của ta kh tốt, cũng biết bản thân kh còn khả năng tìm được cô gái tử tế nào để kết hôn, vậy nên phương án của ta lại quay về là An Nhiên. An Nhiên lớn lên trong nhà họ Tân, thu phục cô là một chuyện dễ dàng.

ta cân nhắc một lát lên tiếng: “ kiếm được một chút tiền, đang chuẩn bị đổi sang một căn nhà rộng hơn. An Nhiên, em cũng biết đ, ở một nơi như thành phố B, muốn sở hữu một căn phòng rộng một trăm hai mươi mét vu khó tới mức nào, hơn nữa còn là nhà ở khu trường học.”

ta thẳng vào vấn đề: “Em kết hôn với , sẽ cân nhắc việc cho em cùng đứng tên chủ sở hữu.”

An Nhiên ta một lúc lâu, cười nhạt. Cô cười nói: “A Tân, kh thích !”

lẽ từ trước tới nay cô chưa từng yêu ta, chăng chỉ là lòng biết ơn mà thôi.

Sau khi ta mắc bệnh, trách nhiệm lại càng trở nên nặng nề tới kh thở nổi.

An Nhiên kh nợ nhà họ Tân, cô kh quan tâm tới Tân Bá Lai nữa, quay đầu rời , cũng kh lại một lần.

Tân Bá Lai chăm chú theo bóng dáng cô.

Thật lâu sau, ta mới nói một câu về phía bóng dáng cô vừa rời : “ nhất định sẽ thành c hơn ta.”

An Nhiên kh thèm để ý.

Từ trước tới nay, thứ cô quan tâm chưa bao giờ là tài sản, cô chỉ quan tâm tên Hoắc Doãn Tư mà thôi.

lẽ sự quyến rũ của phần lớn đến từ sự giàu , thế nhưng đó là bẩm sinh, vốn dĩ đó chính là một phần của Hoắc Doãn Tư.

Rời khỏi bệnh viện, An Nhiên chậm rãi bộ đến bến xe buýt. Thực ra, cô vẫn chưa hủy hợp đồng thuê nhà.

Cô kh ý định rời khỏi thành phố W, cô đang chuẩn bị mang hành lý về, sau đó quay lại tiếp tục làm c việc cũ, nếu bà chủ còn

đồng ý nhận cô thì cô sẽ làm tiếp, nếu kh thì cô lại lần nữa tìm một c việc mới.

Cô kh quan tâm đến ánh mắt của ngoài, thứ cô muốn chỉ là một cuộc sống thật tốt.

Cũng may bà chủ quán bán đồ ăn sáng kh so đo tính toán với cô. Bà chỉ th đáng tiếc: “ nghe cái gọi là thư ký Nghiêm kia nói bạn trai của cô vừa đẹp trai vừa nhiều tiền. An Nhiên, cô cũng đừng quá thiển cận, như vậy đốt đèn tìm cũng chưa chắc đã tìm được đâu, đời này cô còn tìm được ở đâu khác nữa? Khó lắm mới kh chê bai ghét bỏ.”

Bà chủ nói thẳng t, An Nhiên cũng kh để bụng. Cô im lặng nhào bột.

Bà chủ sát lại gần cô, tiếp tục nói nhỏ: “Thư ký Nghiêm còn nói, lần trước cô kh một lời từ biệt, chủ của cô khó chịu một thời gian dài, gia đình sắp xếp cho ta nhiều buổi xem mắt, thế nhưng ta th này chướng mắt kia cũng kh ưng, cô nói xem đây kh duyên trời định thì là gì? Con nhóc ngốc nhà cô chẳng những kh giữ chặt ta trong tay, ngược lại còn muốn đẩy ta ra xa?”

“Cô bị ngốc kh vậy!”

khuôn mặt đó , bảo đưa tiền cho ta cũng tình nguyện.”

An Nhiên thẫn thờ nghe.

Bà chủ vẫn đang tiếp tục, bà nói: “Nếu một đàn như vậy mà sống dở c.h.ế.t dở vì , bớt của hai mươi năm tuổi thọ cũng đồng ý!”

An Nhiên đột nhiên hỏi: “ hận , thì vẫn sẽ đau khổ ?” “Đương nhiên là đau khổ , ta là chứ đâu máy móc!”

“Vậy, nếu biết vô số ểm kh xứng với thì ?”

Bà chủ cười rộ lên: “Xứng hay kh xứng cũng phụ thuộc vào việc ta nghĩ như thế nào! ta thích thì là xứng, nếu ta kh thích thì cho dù đó là cành vàng lá ngọc gia thế ngang hàng, ta vẫn sẽ kh lựa chọn.”

Tim An Nhiên đập nh.

Cô bu nắm bột trong tay xuống, thẳng vào bà chủ, nói: “ muốn xin nghỉ phép! muốn tới thành phố B.”

Bà chủ hơi kinh ngạc, nhưng vẫn mỉm cười vỗ vỗ cô. “Rửa qua cái mặt, thay quần áo .”

An Nhiên vâng một tiếng, nước mắt lại tràn lên trong mắt cô. Cô muốn dũng cảm một lần, dù thì cô cũng đã đánh mẹ của Tân Bá Lai tới mức chấn động não mà, còn gì mà cô kh dám làm nữa?

Cô muốn tới thành phố B tìm Hoắc Doãn Tư.

Cô muốn nói cho Hoắc Doãn Tư biết sự thật, cô muốn hỏi một câu, còn cần cô kh?

Ba tiếng sau.

An Nhiên bắt taxi từ sân bay thành phố B đến Hoắc Thị, vừa đúng là thời gian ăn trưa. Trên đường cô đã mua cơm nắm ở một quán sushi mà Hoắc Doãn Tư thích.

Sảnh lớn Hoắc Thị, sau khi An Nhiên bước vào, bầu kh khí dần trở nên khác thường.

Chuyện tình cảm của Tổng Giám đốc Hoắc và An Nhiên đã sắp thăng cấp thành ba mươi sáu phiên bản, nhưng cho dù là phiên bản nào thì cũng chỉ một kết thúc là BE.

Hai chia tay, sau khi Tổng Giám đốc Hoắc quay về thành phố H, tâm trạng kh tốt.

Đêm qua nhân viên của Hoắc Thị tăng ca tập thể đến một giờ sáng, đến bây giờ vẫn còn chưa tỉnh táo lại đâu!

Kh ngờ nữ chính lại xuất hiện.

An Nhiên tới trước quầy lễ tân, nhẹ nhàng nói: “ muốn gặp Tổng Giám đốc Hoắc!”

Cô gái lễ tân đương nhiên cũng hóng hớt, nghe nói hiện tại Tổng Giám đốc Hoắc đang cực kỳ hận thư ký An, cô nào dám để An Nhiên lên, thế nhưng cô cũng tám trăm cái mắt quan sát, làm biết để lại một đường lui.

mỉm cười: “Cô thể gọi vào số ện thoại cá nhân của Tổng Giám đốc Hoắc ạ.”

An Nhiên gọi qua, kh nghe máy.

Cô gái lễ tân vừa th liền hiểu chuyện gì xảy ra, hạ giọng: “Sợ là bây giờ kh gặp được Tổng Giám đốc Hoắc đâu ạ, nếu cô thực sự muốn gặp thì cứ đợi ở đây, cho dù buổi trưa Tổng Giám đốc Hoắc kh ra ngoài ăn cơm thì buổi tối cũng tan làm.”

An Nhiên khẽ nói lời cảm ơn.

Cô ngồi xuống gốc sô pha, ôm hộp cơm trưa, tập trung chằm chằm cửa vào thang máy.

Sợ sẽ bỏ lỡ .

Cô kh cả ăn trưa, đợi liên tục đến tận sáu giờ chiều, cô gái lễ tân đã tan làm mà cô vẫn cố chấp ngồi ở đó.

Tòa nhà Hoắc Thị m nghìn nhân viên, ngày nào cũng ở lại tăng ca.

Sảnh lớn tầng một sáng đèn suốt đêm.

Trong phòng làm việc trên tầng cao nhất của Hoắc Thị, Hoắc Doãn Tư xử lý xong c việc cuối cùng, đóng nắp bút, lạnh nhạt nói: “Hôm nay vậy là xong , tan làm !”

Thư ký Nghiêm tự nhiên l áo kHoắc cho .

Hoắc Doãn Tư kh mặc, chỉ vắt lên cánh tay. Một lát nữa định tới chỗ Hoắc Tây với Trương Sùng Quang một chuyến. Chị

đang mang thai, sáng nay mẹ đã chuẩn bị một chút thuốc bổ để ở chỗ , bảo lúc nào tan làm thì mang sang đó.

Về phần An Nhiên, trong nhà đại khái đều biết tin từ trước .

Kh hỏi.

Thế nhưng tâm trạng của Hoắc Minh bố vẻ kh vui lắm. Hoắc Doãn Tư nghĩ đến kia, vẻ mặt lại căng chặt, kh muốn nghĩ nhiều nữa, l chìa khóa xe chuẩn bị xuống tầng.

Thư ký Nghiêm gọi lại. “Tổng Giám đốc Hoắc, An Nhiên đã ở dưới tầng đợi ngài cả ngày .”

Cơ thể Hoắc Doãn Tư cứng đờ, một lúc lâu sau mới nghiêng , biểu cảm trở nên lạnh lẽo: “Chị nói gì?”

Thư ký Nghiêm bất chấp nhắc lại một lần.

Hoắc Doãn Tư chằm chằm chị hồi lâu, cuối cùng kh nói gì, thẳng ra khỏi phòng làm việc.

Thư ký Nghiêm theo phía sau.

Sau khi vào thang máy, tim thư ký Nghiêm bắt đầu đập bịch bịch bịch. Chị kh còn trẻ nữa, thực sự kh chịu nổi loại kích thích này đâu, chị cũng kh muốn trải qua cảnh tượng kia, thế nhưng chị lo lắng.

Vẻ mặt của Hoắc Doãn Tư vẫn kh tốt lắm.

hơi ngẩng đầu, chăm chú con số màu đỏ đang chuyển động trên vách thang máy.

Tỉng một tiếng, thang máy đã xuống tới tầng một.

Thế nhưng cũng kh thèm , liền thẳng ra khỏi thang máy, hướng tới bãi đỗ xe bên ngoài.

“Hoắc Doãn Tư!” Bên tai truyền đến một giọng nói khẽ.

Bước chân Hoắc Doãn Tư hơi chậm lại, cuối cùng vẫn dừng lại, xoay thẳng vào An Nhiên bằng ánh mắt lạnh lùng.

An Nhiên vẫn đang ôm hộp cơm trưa, lo lắng kh yên.

tới, đứng ngay trước mặt Hoắc Doãn Tư, khuôn mặt nhỏ n của cô tái nhợt.

lên tiếng trước là Hoắc Doãn Tư, chằm chằm cô như đang một xa lạ, lời nói ra cũng là nói với thư ký Nghiêm, nói: “ này kh liên quan gì tới hay Hoắc Thị, sau này đừng tùy tiện cho vào nữa!”

Thư ký Nghiêm thầm mắng một tiếng: Nghiệt duyên!

Chị đang định lên tiếng thì đã bị An Nhiên giành nói trước.

Cô dùng hết toàn bộ lòng dũng cảm trong cuộc đời , bắt l cánh tay Hoắc Doãn Tư, đầy cầu xin: “Hoắc Doãn Tư, còn cần em nữa kh?”

Hoắc Doãn Tư cô chằm chằm.

Một lát sau, cười nhẹ, như thể vừa nghe th một câu chuyện cười vô cùng hài hước.

hỏi lại: “Hoắc Doãn Tư dựa vào đâu mà cần một thay đổi thất thường? Tại lại cần một mà trong lòng cô ta còn đàn khác? Hoắc Doãn Tư rẻ rúng đến vậy ? Hay là cô An đây lại thiếu tiền ?”

mỉm cười đầy kiêu ngạo.

xin lỗi, hôm nay kh hứng thú, kh muốn mua phụ nữ.”

nhẹ nhàng gảy hộp cơm trong tay cô, đó là món thích ăn nhất, nhưng cũng chỉ cười cười, kh chút cảm động: “Cũng biết l lòng khác đ, chỉ là dùng sai chỗ!”

Sau đó, l hộp cơm lại, tiện tay ném vào thùng rác ở bên cạnh. An Nhiên vẫn kh chịu bu tay.

Cô lại dùng sức giữ l , cẩn thận từng li từng tí cầu xin: “Chúng ta nói chuyện được kh?”

Hoắc Doãn Tư cúi đầu, bàn tay cô đang giữ l cánh tay . thể do ánh mắt của quá lạnh lẽo. An Nhiên hơi chùn bước.

Nhưng cô lập tức l lại can đảm: “Hoắc Doãn Tư, chúng ta nói chuyện , chỉ cần cho em nửa tiếng... Mười phút thôi cũng được.” Giọng cô hèn mọn, chẳng qua chỉ là muốn giải thích mà thôi.

Nhưng Hoắc Doãn Tư kh còn kiên nhẫn nghe cô nói tiếp.

nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, lùi từng bước về sau, lạnh lùng liếc cô: “Sau đó thì ? Sau đó lại tin tưởng cô, lo lắng tính toán mọi ều cho cô, trải sẵn con đường tương lai tốt đẹp cho chúng ta, đến cuối cùng chỉ đợi được sự lừa gạt và một câu... Chưa bao giờ thích của cô!”

Hoắc Doãn Tư cố gắng kiềm chế, mới nhẹ nhàng nói m câu. “An Nhiên, sẽ kh mãi mãi tha thứ cho cô vô ều kiện.” “Cô hối hận , nhưng lại cảm th chẳng ý nghĩa gì cả.”

sẽ kết hôn, lẽ sẽ tìm một môn đăng hộ đối, thể kh quá thích, cũng kh vui vẻ đến vậy, nhưng nghĩ sẽ kh cần lúc nào cũng đoán già đoán non về suy nghĩ của cô , cũng kh cần lo lắng cô sẽ bỏ bất cứ lúc nào. bận rộn nhiều việc, kh thời gian chơi m trò yêu đương của các cô gái trẻ.”

nói bình tĩnh, nói xong, liền cảm th kh cần thiết dây dưa nữa.

thậm chí còn nói với thư ký Nghiêm: “Cô yêu cầu gì thì cứ thỏa mãn cô !”

Hoắc Doãn Tư nói xong liền thẳng ra ngoài.

Thậm chí còn kh liếc mắt An Nhiên nhiều thêm một cái.

Sảnh lớn của tập đoàn Hoắc thị chìm trong im lặng, kh ai phát ra một chút âm th nào, ai cũng thể nhận ra An Nhiên và Tổng Giám đốc Hoắc kh hề đùa giỡn.

Vốn dĩ những nhân viên nữ đó còn cảm th hơi ghen tị, thế nhưng lúc này lại kh thể cười nổi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Im lặng thật lâu, cuối cùng vẫn là thư ký Nghiêm lên tiếng trước. Chị khẽ nói: “Vẫn chưa ăn cơm đúng chứ? Chị đưa em ăn nhé?” An Nhiên lắc đầu.

hộp cơm trưa trong thùng rác kia, ngẩn một lát, giọng của thư ký Nghiêm lại vang lên bên tai: “Tổng Giám đốc Hoắc tức giận, em đừng để trong lòng, sau này lại nói rõ ràng sau.”

An Nhiên ừ một tiếng, giọng nói chút ẩm ướt. Cô nói nhỏ: “Em trước!”

Thư ký Nghiêm muốn gọi cô lại, thế nhưng An Nhiên nh, trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt cô.

Thư ký Nghiêm đứng im một lát.

Xung qu dần náo nhiệt trở lại, cần tan ca thì tan ca, nói chuyện thì nói chuyện, chung đều nói về đoạn tình cảm của Tổng Giám đốc Hoắc cùng An Nhiên.

Thư ký Nghiêm liếc mắt một vòng, giọng ệu nghiêm khắc: “Muốn bị sa thải hết kh? Hôm nay Tổng Giám đốc Hoắc tức giận với An Nhiên, khi ngày mai lại là bảo bối.”

cãi lại: “Căn bản kh khả năng xảy ra đâu! Tổng Giám đốc Hoắc kh cần cô ta nữa.

Thư ký Nghiêm liếc mắt qua. Kh ai dám lên tiếng!

Hoắc Doãn Tư tự lái xe, tâm trạng của kh tốt nên mở cửa sổ, gió chiều ùa vào.

Ánh nắng chiều tà chiếu lên sườn mặt . tuấn mê .

kh muốn nghĩ tới kia nữa, bèn bật nhạc trong xe lên, thế nhưng giữa tiếng nhạc chậm rãi nhẹ nhàng, vẫn nhớ tới

An Nhiên, nhớ tới những ngày ở thành phố W, nhớ tới những ểm tốt và cả sự hư hỏng của cô.

Gương mặt căng thẳng, nhẹ nhàng nhấn ga, lái xe nh. Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước một căn biệt thự.

Hoàng hôn nặng nề.

Ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ cửa sổ biệt thự, Hoắc Doãn Tư xuống xe, im lặng m giây.

kh nhịn được lại nghĩ, nếu An Nhiên kh thay đổi, cũng sẽ mua một căn biệt thự như vậy, cùng cô xây dựng một gia đình nhỏ, sau vài năm nữa hai họ cũng sẽ một đứa nhỏ đáng yêu.

!”

Miên Miên chạy ra, phía sau còn một chú chó đốm nhỏ chạy theo, Trương Tiểu Quang.

Đầu hạ, Miên Miên mặc một chiếc váy hoa nhí cổ tròn nhỏ xinh, tất trắng cao tới đầu gối, giày da dê màu đen.

Mái tóc nâu xoăn nhẹ. Hoắc Doãn Tư khom lưng bế cô bé lên, chỉ cảm th đứa trẻ trong lòng thơm thơm mềm mềm. Miên Miên chủ động thơm một cái, sau đó ôm l cổ :

“Mẹ nói đến, bố đang nấu cơm.”

Hoắc Doãn Tư một tay ôm cô bé, tay còn lại mở cốp xe, l ra m hộp thuốc bổ: “Vậy ?”

Miên Miên còn lén nói với : “Bố đang làm món sườn cừu nướng kiểu Pháp, bố còn nói nếu Tiểu Quang kh nghe lời thì sẽ đem Tiểu Quang nướng luôn! ơi, nói với bố đừng nướng Tiểu Quang được kh?”

Vốn dĩ Tiểu Quang còn đang vui vẻ chạy vòng qu Hoắc Doãn Tư.

Lúc này lại cụp đuôi xuống.

Hoắc Doãn Tư cười nhẹ, đưa cả đứa trẻ và Tiểu Quang vào phòng khách. giúp việc trong nhà đã xin nghỉ phép, Trương Sùng Quang nấu ăn trong bếp, còn Hoắc Tây đang dựa trên sô pha đọc tạp chí.

Nghe th tiếng bước chân, cô ngước mắt lên: “Hôm nay kh tăng ca?”

Cô hỏi như vậy, chắc hẳn đã biết chuyện đêm qua Hoắc Thị tăng ca cả đêm, chuyện của và An Nhiên cũng đã biết .

Hoắc Doãn Tư đặt thuốc bổ xuống.

bế Miên Miên ngồi xuống đối diện Hoắc Tây, đặt cô bé ngồi lên đùi . Dáng cao, Miên Miên ngồi trên đùi như ngồi trên th ngang chơi cầu trượt.

Hồi lâu sau, Hoắc Doãn Tư mới lên tiếng: “Hết bận !”

Hoắc Tây cười nhạt, đang định nói gì đó thì Trương Sùng Quang bê một cái khay lớn từ phòng bếp ra.

Sườn cừu nướng, rượu vang đỏ và gan ngỗng. Thật sự phong phú.

Đương nhiên, ngoài những thứ này còn món dành cho trẻ em của Miên Miên, một phần ăn nhỏ được chế biến ngon mắt ngon miệng.

Trương Sùng Quang cởi gang tay cách nhiệt, cười nhẹ: “Doãn Tư, tối nay nếm thử món sườn cừu này .”

Hoắc Doãn Tư đã quen đối nghịch với .

ôm Miên Miên ngồi vào bàn ăn, bữa cơm kiểu Pháp phong phú trên bàn, cười nhạt: “Kh thể tưởng tượng nổi kỹ năng nấu ăn của Sùng Quang tốt như vậy đ, còn chăm chỉ nữa, trước đây ở nhà cũng m khi xuống bếp đâu.”

Trương Sùng Quang cười tự nhiên: “Thủ đoạn l lòng bà xã thôi!” bày ra dáng vẻ của con cả trong nhà: “Doãn Tư, trước mặt cô gái thích kh thể quá lạnh lùng! Con gái đều thích được chiều chuộng, cưng chiều cô một chút, nhường nhịn cô một chút cũng kh là gì cả!”

Hoắc Doãn Tư hừ nhẹ một cái.

Hoắc Tây hận kh thể nhét Trường Sùng Quang vào lò nướng lên. thực sự biết cách đ.â.m thẳng một nhát vào tim Doãn Tư mà, nói cái gì kh nói lại nói đúng chuyện kh tốt.

Hoắc Tây hung hăng liếc mắt trừng một cái.

Trương Sùng Quang nâng ly, cười khẽ một tiếng: “Ăn cơm .” Ăn một bữa cơm mà cả chủ và khách đều kh vui.

Chỉ Miên Miên là vui vẻ, miệng ăn liên tục. Dưới gầm bàn của cô bé một cái chậu nhỏ, cô bé tốt bụng cho Tiểu Quang một miếng sườn cừu, nhưng Tiểu Quang ngửi một chút, vẻ mặt vừa nghi ngờ vừa sợ hãi.

Sau đó cong đuôi chạy mất.

Trương Sùng Quang cười: “Đồ nhát gan!”

Hoắc Doãn Tư liếc một cái, cảm th hình như vừa bị ám chỉ, thế nhưng cũng kh tiếp chiêu, chủ yếu là do kh m hứng thú, tâm trạng kh tốt.

Ăn cơm xong, chơi với Miên Miên một lát.

Miên Miên ngồi trên thảm chơi xếp gỗ, chỉ im lặng khuôn mặt nhỏ n của Miên Miên, giống như đang ai đó. Hoắc Tây mở cửa vào phòng khách: “Doãn Tư!”

Hoắc Doãn Tư th tay cô cầm thuốc và một cốc nước, biết Miên Miên uống thuốc ngủ, vì vậy bèn đứng dậy: “Em về trước đây!”

Hoắc Tây gọi lại: “Chị tiễn em.”

Đúng lúc này, Trương Sùng Quang tiến vào, cười nói: “Em tiễn Doãn Tư , uống thuốc với Miên Miên.”

Hoắc Doãn Tư liếc một cái, ra ngoài trước.

Đêm lạnh, Trương Sùng Quang kHoắc cho Hoắc Tây một chiếc khăn choàng, khẽ nói: “Cẩn thận đường !”

Hoàn toàn là dáng vẻ của một chồng tốt.

Hoắc Tây đồng ý, theo ra ngoài, Hoắc Doãn Tư đang đợi cô ngoài phòng khách, cùng cô xuống dưới tầng, đến bãi đậu xe, dừng bước, quay lại Hoắc Tây: “Chị, em kh !”

Hoắc Tây tiến lên chỉnh lại cổ áo cho .

“Còn nói là kh ! Cả tối nay chị kh th em cười chút nào hết. Doãn Tư... em chắc là cô kh thích em kh? Chị đã gặp cô ở c ty, vẻ ngây thơ, kh giống kiểu con gái nhiều mưu mô.”

Cuối cùng Hoắc Tây nói đến ểm chính: “ muốn cho cô một cơ hội kh?”

Giọng Hoắc Doãn Tư khô khốc: “Thư ký Nghiêm nói với chị?” “Chị cũng là vì quan tâm em thôi! Em lái xe đến đây trong tình trạng như vậy, chị lo lắng.”

Hoắc Tây khẽ thở dài: “Em đừng để bụng m câu Trương Sùng Quang nói, vẫn quan tâm em, chỉ là cách thể hiện hơi khác.” Màn đêm dịu dàng, trong lòng Hoắc Doãn tư hơi mềm mại. Hoắc Tây một lát, sau đó nhẹ nhàng ôm cô: “Em biết .” Hoắc Tây vỗ vỗ , kh nói gì thêm: “Lúc về lái xe chậm một chút! Mặc dù bố mẹ kh nói ra, nhưng cũng đều lo lắng cho em.”

Hôm qua, bố cô, Hoắc Minh còn tự đến sân bay đón máy bay. Cuối cùng ngoài Doãn Tư thì... hết . Ông hỏi tận m lần: “An Nhiên đâu!”

Cuối cùng vẫn là thư ký Nghiêm chống lại áp lực, trả lời : “Tổng Giám đốc Hoắc đã chia tay với cô .”

Nghe nói đêm qua bố cô đã mất ngủ cả đêm, hỏi hỏi lại Ôn Noãn: “Ôn Noãn, nói này, con trai chúng ta kh thiếu tay thiếu chân, ngoại hình cũng là dạng ngàn dặm mới tìm được một , gia thế thì lại càng kh cần bàn, chỉ việc l vợ mà cũng khó như vậy chứ!”

Im lặng hồi lâu, mới thốt ra một câu: “Kh Doãn Tư kh được đ chứ!”

Ôn Noãn vừa khó chịu vừa buồn cười.

Hoắc Tây nhẹ nhàng kể xong, Hoắc Doãn Tư mới bình tĩnh nói: “Em sẽ kết hôn sớm thôi."

Hoắc Tây thở dài một hơi, bước lên xe trong bóng tối, từng cử động của đều toát lên vẻ quyến rũ đầy kiêu ngạo.

Trên đường về, Hoắc Doãn Tư lái xe kh nh lắm.

Một tay giữ vô lăng, tay còn lại chống lên quai hàm, biểu cảm lạnh nhạt.

Đúng là muốn nh chóng kết hôn.

Điên cuồng vì một phụ nữ, đập vỡ nguyên tắc của chính vì một phụ nữ thực sự là một chuyện vô cùng ngu ngốc, và sẽ kh bao giờ tái phạm lại.

Vậy nên, cho dù An Nhiên tới tận đây, muốn nói chuyện với , muốn giải thích.

cũng kh d.a.o động.

Thực ra lý do kh quan trọng, quan trọng là... kh muốn tiếp tục mối quan hệ này nữa.

cũng là con , cũng biết mệt.

Hoắc Doãn Tư chút mất tập trung, đến khi phát hiện ra thì xe đã đang chạy về phía căn hộ nơi từng sống, biển báo giao

th trong bóng đêm trước mặt, hơi giật , cuối cùng vẫn kh quay xe lại.

Đêm đã khuya.

đỗ xe bên dưới tòa nhà, ngồi trong xe hút một ếu t.h.u.ố.c lá mới mở cửa xuống xe, vào thang máy.

Một lát sau, cửa thang máy mở ra.

Đập vào mắt chính là An Nhiên đang ngồi xổm ở cửa, cô vòng tay ôm l thân , dè dặt đứng chờ ở cửa.

Hoắc Doãn Tư chằm chằm vào cô.

Cô nghe th tiếng động, cũng ngước mắt lên, đôi mắt cô ngập nước, vẻ đã khóc.

Yết hầu của Hoắc Doãn Tư lăn lộn.

kh ra khỏi thang máy, cứ mặc kệ cửa thang máy mở ra lại đóng lại trước mặt .

Ánh sáng, làm nhòe mắt đối phương. Cuối cùng, An Nhiên lên tiếng gọi như một con mèo con: “Hoắc Doãn Tư!" Hoắc Doãn Tư bước ra khỏi cửa thang máy.

rút chìa khóa ra, giọng ệu vô cùng lạnh lẽo và cứng rắn: “Cô An, cô nhầm nhà !”

Cửa mở ra, định vào, thế nhưng An Nhiên lại bật dậy nh như chớp, bắt l cánh tay : “Em muốn nói chuyện với ! Ngày hôm đó em nói như vậy là bởi vì... là bởi vì..."

“Là bởi vì chơi vui. Là bởi vì cô cảm th sẽ vĩnh viễn bao dung cho cô, tha thứ cho cô, đúng kh?”

Hoắc Doãn Tư gạt tay cô ra.

“An Nhiên cô nghe cho rõ, chúng ta đã kết thúc !” “Đây kh chính là ều cô muốn ?”

“Đùa giỡn hết lần này đến lần khác, chơi vui kh?”

An Nhiên nôn nóng tới mức giọng nói cũng run rẩy: “Kh đâu! Em kh đùa giỡn ! Hoắc Doãn Tư, em thích .”

lại chăm chú cô.

Trong ánh mắt sự xa cách, lạnh lùng, thế nhưng kh còn tìm th sự trêu đùa và yêu thích ngày xưa nữa.

đứng trước mặt cô, l hộp t.h.u.ố.c lá ra, rút một ếu thuốc, cúi đầu châm lửa.

nhả ra một làn khói dài, bình tĩnh nói với cô: “ kh quan tâm đến sở thích của cô! Nếu cô cảm th theo một thời gian như vậy là lỗ vốn, thể cho cô tiền.”

ngậm ếu thuốc, rút một tấm séc từ trong túi áo.

Đặt lên tường, nghiêng đầu hỏi cô: “Mười triệu đủ kh? Nếu kh thì ba mươi triệu, năm mươi triệu... Số tiền này đủ để mua được cả tái!”

Cuối cùng viết xuống tám mươi triệu, ném lên cô. An Nhiên kh động đậy.

Cô đứng c.h.ế.t lặng, chớp mắt nhẹ, hỏi : “ em giải thích thế nào chăng nữa, cũng kh cần em nữa kh?”

“Đúng vậy!”

Hoắc Doãn Tư c.h.é.m đỉnh chặt sắt: “Vậy nên cô đừng làm phiền nữa! thể sẽ kết hôn sớm thôi, cô cứ dây dưa như vậy thể sẽ gây rắc rối cho .”

Lời nói của tàn nhãn, đúng là thực sự kh muốn quan hệ gì với cô nữa.

Khi th vẻ mặt tổn thương của cô, lại cảm th vui vẻ.

thực sự đau đớn kh, hay nỗi đau này cũng chỉ là giả vờ, sau đó cô lại sẽ nói rằng cô thích chính là một tên bỏ như Tân Bá Lai.

Hoắc Doãn Tư ổn định lại tâm trạng, bình tĩnh nói: “Chúng ta đã th toán xong!”

mở cửa chuẩn bị bước vào.

Nhưng tay của An Nhiên lại tóm chặt l , cô đưa tay chặn cửa lại, kh cho rời , cô dùng toàn bộ lòng tự trọng của để cầu xin cho cô cơ hội thêm một lần nữa: “Hoắc Doãn Tư, em sẽ kh bỏ nữa đâu.”

Cô nói xong liền bật khóc.

Thực ra trong lòng cô cũng biết hi vọng xa vời, kh muốn quan tâm tới cô nữa.

Thậm chí còn ném séc cho cô.

Thế nhưng cô vẫn muốn cầu xin một lần, nhỡ đâu lại mềm lại, nhỡ đâu vẫn còn muốn cô thì !

Hoắc Doãn Tư bùng nổ: “Cái gì gọi là kh bỏ ? An Nhiên, chúng ta đã chia tay! Cô biết chia tay là gì kh? Chính là sau này chúng ta kh còn quan hệ gì nữa! Tất cả những chuyện của cô đều kh muốn quan tâm, tất cả mọi chuyện của cũng kh liên quan gì tới cô cả, đây chính là cái gọi là chia tay cô hiểu kh? Tình cảm kh là một trò chơi như cô nghĩ.”

Xả giận xong, bỗng nhiên tỉnh táo lại.

nhẹ giọng nói: “Thực ra chúng ta kh phù hợp đâu. Cô nói đúng, chúng ta là của hai thế giới khác nhau, vốn kh nên ở bên nhau, là đòi hỏi quá đáng! Vậy nên tám mươi triệu này là tiền bồi thường của cô, An Nhiên, đừng đến đây nữa, đừng gây rắc rối cho , cũng đừng khiến bản thân đau khổ nữa”

nhặt tấm séc kia lên, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay cô. “Đừng bao giờ gặp lại.”

Cuối cùng, gạt tay cô ra, mở cửa bước vào...

An Nhiên một đứng ở cửa, ngơ ngác đứng đó hồi lâu, lâu tới mức hai chân tê dại cô mới ngồi xổm xuống, dạ dày đau thắt, thế nhưng cô kh muốn tới bệnh viện một chút nào.

Bởi vì chỗ còn đau hơn cả dạ dày.

nói ra nhiều lời tổn thương cô như vậy, thế nhưng cô vẫn kh muốn .

Trái tim Hoắc Doãn Tư mềm mại như vậy, lẽ chỉ qua một đêm, ngủ một giấc dậy sẽ lại mềm lòng với cô thì ?... Biết đâu vẫn còn thích cô thì ?

An Nhiên ôm l cánh tay , lặng lẽ rơi nước mắt.

Trong căn hộ, Hoắc Doãn Tư vừa vào phòng liền bực bội kh chịu nổi.

rót cho một cốc nước đá.

Uống hết cốc nước mà vẫn kh đè được cơn tức xuống, thực sự muốn mở cửa ném kia ra ngoài.

Ném thì sẽ kh bị làm phiền nữa!

thực sự buồn phiền, bèn tới phòng gym, hung hăng trút hết cơn giận suốt hai tiếng liền.

Mệt mỏi tới đỉnh ểm, vốn tưởng rằng ngả đầu xuống là ngủ được ngay. Thế nhưng tới tận ba giờ sáng, vẫn kh hề buồn ngủ một chút nào, nằm chằm chằm lên trần nhà tối đen, cuối cùng

kh thể kiềm chế được nữa mà đứng dậy, ra ngoài, mở cửa, muốn thử xem đồ ngốc kia đã chưa...

Đêm lạnh như nước.

Hoắc Doãn Tư mở cửa ra, th An Nhiên. Cô vẫn chưa , ngồi dựa vào vách tường, nhắm mắt lại.

Hình như đang ngủ.

Ngọn đèn pha lê từ trên cao chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên khuôn mặt cô, thậm chí còn thể rõ từng sợi l tơ bé xíu trên khuôn mặt cô, khiến cho cô vẻ trẻ hơn tuổi.

Dáng vẻ ngây ngô kh rõ sự đời. An Nhiên vẫn kh tỉnh giấc.

Hoắc Doãn Tư chằm chằm cô một lúc lâu, lùi về phía sau một bước, đóng cửa lại.

Tiếng đóng cửa khẽ đánh thức An Nhiên, cô mở bừng mắt ngẩn cánh cửa... Hình như cô nghe th tiếng cửa, Hoắc Doãn Tư đã ra ?

Hay chỉ là ảo giác của cô?

Cô hốt hoảng lại, đôi môi muốn phát ra âm th nhưng lại kh thể nói được một chữ nào.

khó chịu, dịch đến trước cửa nhà , nhẹ nhàng đưa tay gõ cửa.

Mở cửa, Hoắc Doãn Tư, mở cửa... Bên trong cánh cửa, Hoắc Doãn Tư đang bật nhạc, nh tai nhức óc.

mặc áo tắm đứng trước cửa sổ sát đất, uống nước đá, tâm trạng cực kỳ kh tốt.

Khoảng nửa giờ sau, l ện thoại ra bấm số của thư ký Nghiêm: “Ở Libya một dự án hợp tác đúng chứ? sẽ đích thân tới đó, đặt vé máy bay chuyến sớm nhất cho .”

Thư ký Nghiêm vô tội cầm ện thoại ngồi trên giường.

Chị dụi mắt: “Tổng Giám đốc Hoắc, ngài chắc c ? Dự án hợp tác kia phức tạp, để hoàn thành việc sáp nhập, kh nói tới hai năm thì cũng mất ít nhất một năm.”

“Vậy một năm là được !” Hoắc Doãn tư kh buồn nghĩ đã nói. Thư ký Nghiêm cảm th gì đó kh ổn, chuyện này thật sự kh ổn. Chị l can đảm hỏi một câu: “Tổng Giám đốc Hoắc, An Nhiên làm ngài phiền lòng kh? Ha ha... Sức mạnh của cô gái nhỏ lại lớn như vậy , ngài sợ cô !”

Hoắc Doãn Tư cười lạnh: “Hay là đưa chị cùng?” “Kh cần đâu Tổng Giám đốc Hoắc!"

Vậy nhưng Hoắc Doãn Tư đã quyết định: “Chị sắp xếp một chút, đưa theo bốn từ bộ phận tài chính, bốn từ bộ phận kinh do và hai chúng ta”

Thư ký Nghiêm còn muốn xin tha thứ, nhưng cuộc gọi đã bị ngắt kh chút nể tình.

Cái quái gì vậy! Chuyện tình cảm kh thuận lợi liền giày vò cấp dưới đắc lực là chị đây! Thư ký Nghiêm thực sự muốn từ chức!

Chị túm l cổ áo chồng , vẻ mặt hơi hung dữ, nói: “Khai ngay, một năm kiếm được m chục triệu, khai ngay, khai ngay!” đàn xoay ôm l chị, chỉ chốc lát đã bắt đầu cất tiếng ngáy. Thư ký Nghiêm hung hăng đập lên mặt ta.

đàn lên tiếng: “ kh kiếm được m chục triệu một năm, nhưng thể cùng em đến Libya.”

Lúc này thư ký Nghiêm mới hài lòng. Bên kia, Hoắc Doãn Tư trút hết cơn giận, cảm th thoải mái hơn nhiều.

chậm rãi uống hết cốc nước, về phía phòng ngủ, thế nhưng vẫn lướt qua cánh cửa...

kh đợi được thì cuối cùng vẫn rời thôi! Hoắc Doãn Tư ngủ thẳng đến bảy giờ sáng.

Sau khi thức dậy, uống một cốc sức đến phòng gym chạy bộ nửa tiếng, tắm rửa xong thì thay quần áo, gọi bữa sáng ở một khách sạn năm gần đó ngồi vào bàn ăn đợi bữa sáng của .

Trong khi chờ đợi, giở m tờ báo buổi tối cũ ra đọc.

Ngày tháng trên đó là hai tháng trước, khi An Nhiên vẫn còn chưa rời khỏi thành phố B. kinh ngạc ngày tháng, bỗng nhiên đẩy ghế đứng dậy, nh chân bước tới giật cánh cửa ra.

Cô vẫn ở đây.

Ngồi bệt dưới đất, dựa cả vào cửa, khi mở cửa ra, cơ thể cô nhẹ nhàng đổ xuống.

An Nhiên ngất xỉu.

Hoắc Doãn Tư nhíu mày, chậm rãi chạm nhẹ vào cơ thể bên dưới một cái, toàn thân cô đều nóng bỏng.

“An Nhiên!”

vỗ nhẹ mặt cô, l mi cô nhẹ nhàng run rẩy một chút, dường như đã tỉnh, nhưng lại như kh tỉnh.

Mặt của cô nóng tới mức đỏ bừng lên.

Hoắc Doãn Tư nhỏ giọng chửi thề một tiếng, lập tức bế cô lên, quay vào nhà l chìa khóa xe, đưa cô đến thẳng bệnh viện.

Khi đặt cô vào ghế phụ, cuối cùng cô cũng tỉnh táo lại một chút, đôi mắt đỏ hoe của cô kh nỡ rời , giọng cũng khàn tới mức gần như kh nghe rõ: “ chịu gặp em ?”

Mặt trời đã mọc.

Nắng sớm chiếu lên khuôn mặt Hoắc Doãn Tư, vô cùng hoàn hảo, nắm vô lăng, giọng căng thẳng: “Chỉ là khuôn muốn th ốm c.h.ế.t trước cửa nhà , cô kh cần nghĩ nhiều.”

Ngọn lửa nhỏ trong mắt An Nhiên lập tức tắt lại.

Cô khó chịu nhắm mắt lại, thế nhưng cô lại kh cam lòng, đánh bạo đưa tay ra nắm tay .

Khi lòng bàn tay nóng hổi của cô chạm vào mu bàn tay , Hoắc Doãn Tư suýt chút nữa run rẩy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...