Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1840: 1849 Cửa được gõ vang

Chương trước Chương sau

khi từng nghĩ nếu như hai kh gian, một Hoắc Doãn Tư và An Nhiên khác sẽ ở trong căn hộ đó sinh sống hạnh phúc. “ ” chắc c sẽ kh làm cô khóc nữa!

Hoắc Doãn Tư vẫn bay , bay Libya, chỉ là để thư ký Nghiêm ở lại thành phố B.

Xuân thu đến.

Vốn dĩ Hoắc Doãn Tư ở Libya nhiều nhất chẳng qua là hơn một năm chỉ là kh ngờ đến, như vậy lại là ba năm.

Cuối năm thứ nhất, Hoắc Tây sinh con, về qua một lần. Trong nhà thêm con nít, nhà họ Hoắc vô cùng vui nhộn.

Hoắc Doãn Tư kh trái múi giờ mà đã đến căn biệt thự đó của Trương Sùng Quang thăm Hoắc Tây, mẹ con bình an, Hoắc Tây được Trương Sùng Quang chăm sóc tốt.

Con trai nhỏ họ Trương, Trương Duệ.

Nhóc con khoẻ mạnh cũng cường tráng, nghe nói từ sáng khóc đến tối vẫn vô cùng nhiều sức.

Hoắc Miên Miên thích bé!

Ngay cả chú chó con chút đốm của ở trước giường nhảy tới nhảy lui, vô cùng hưng phấn.

Đến lúc đút sữa thì Hoắc Doãn Tư cùng với Trương Sùng Quang tránh mặt một lúc, hai đàn ở trong phòng khách tuỳ tiện nói chuyện phiếm vài câu, Trương Sùng Quang đột nhiên nói: “ nghe nói để lại tên họ Tân đó ở lại Hoắc Thị?”

Lúc này Hoắc Doãn Tư mới nhớ ra.

cười khá lạnh lùng nhưng kh giải thích, nhưng Trương Sùng Quang là th minh như thế, một lúc đã biết được ý của , chẳng qua là nghĩ Tân Bá Lai ở đây, lẽ An Nhiên một ngày sẽ trở về.

Trương Sùng Quang hỏi: “Thật sự để ý như vậy kh tiếp tục tìm?”

Hoắc Doãn Tư đến bên cửa sổ.

mở cửa sổ ra, l một ếu thuốc hút một hơi mới thấp giọng nói: “Kh tìm nữa!”

Thời gian quá lâu .

Khoảng thời gian đó của và An Nhiên cứ giống như cái nhẫn kim cương cùng với hoá đơn đó vật bị để lại ở trong căn hộ đó.

Tập đoàn Hoắc Thị m chục nghìn nhân viên, m chục nghìn miếng ăn.

Hoắc Doãn Tư kh cược được.

Thật ra những thứ này đều là cái cớ, nguyên nhân thật sự chính là biết An Nhiên thật sự muốn rời , thật sự thất vọng về ...Cô muốn tự do còn thể cho cô cũng chỉ cái này.

Hoắc Doãn Tư lại hút một hơi mạnh.

ốm, dáng vẻ trưởng thành khá nhiều, góc nghiêng tr vẻ giống với Hoắc Minh lúc trẻ.

Trương Sùng Quang mơ hồ nhớ đến, năm nay Hoắc Doãn Tư đã hai mươi tám tuổi .

khàn giọng nói: “ bây giờ lại hút nhiều thuốc như thế?” “C việc quá nhiều!”

Hoắc Doãn Tư thuận miệng ứng phó, sau đó dập tắt ếu thuốc, tính xem thời gian vừa hay lại quay về xem Hoắc Tây cùng với Tiểu Trương Duệ...

Khi chạng vạng, Hoắc Tây kêu ở lại ăn cơm.

Trương Sùng Quang làm sườn dê kiểu Pháp, Hoắc Doãn Tư nghe được chữ sườn dê chứ, nên đã từ chối.

Khi chạy xe về nhà họ Hoắc ngang qua căn hộ đó.

Xe đậu ở dưới lầu nhưng chỉ ở trong xe ngồi nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn kh lên đó.

Về đến nhà họ Hoắc.

Trong nhà náo nhiệt đều bởi vì Tiểu Trương Duệ chào đời. Hoắc Kiều cùng với Ôn Noãn mua một số đồ dùng trẻ sơ sinh, đang ngồi sắp xếp từng món, vẻ mặt của Ôn Noãn dịu dàng, Tiểu Hoắc Kiều dán chặt vào mẹ ấm áp.

th Hoắc Doãn Tư về, Hoắc Kiều vui vẻ lên trước, ôm l cánh tay của .

, đã thăm gặp Tiểu Trương Duệ chưa.” “Gần như giống y hệt với Sùng Quang!”

Hoắc Doãn Tư cười nhàn nhạt. Mặt của Tiểu Hoắc Kiều ủ rũ: “, kh cười nữa.”

làm gõ cô bé một cái: “Cứ giống như em suốt ngày cười giống như đồ ngốc vậy.”

Nói đến hai chữ này, hoảng hồn một cái.

Hoắc Kiều kh chú ý đến, cô bé lại dính chặt Ôn Noãn xem đồ của trẻ em, nhưng làm mẹ ngước mắt con trai ấm áp nói: “Lên lầu nghỉ ngơi ! Buổi tối em kêu em lên gọi con.”

Hoắc Doãn Tư gật đầu lên lầu.

Vốn dĩ là mệt, nhưng lại kh buồn ngủ đứng ở bên cửa sổ hút thuốc.

Cửa được gõ vang.

Hoắc Kiều cẩn thận từ khẽ cửa chen vào, trong tay cầm một bức thư khá thần bí nói: “, kh ở thành phố B vậy mà gửi thư cho !”

Cô bé lại nói: “Đã 2022 vậy mà còn gửi thư!” Ánh mắt của Hoắc Doãn Tư tối lại, kêu cô bé l .

“Bố kêu em đưa cho ! Tuần trước mới gửi đến.” Hoắc Kiều nhớ nhung dưới lầu, nói xong thì chạy trai nhận được thư tình cũng kh kỳ lạ.

Hoắc Doãn tư mím môi, thờ ơ mở ra.

Bên trong là một tờ ngân phiếu, tám trăm nghìn.

con số này, m.á.u trên Hoắc Doãn Tư đều ngưng lại, tỉ mỉ , tuy kê kh là An Nhiên nhưng chắc c là An Nhiên gửi cho .

Địa chỉ gửi vậy mà lại là thành phố B. An Nhiên, cô về thành phố B ...

Hoắc Doãn Tư chằm chằm tờ hối phiếu, thật lâu thật lâu, thậm chí ánh mắt còn chua xót...

Ánh đèn vàng chiếu lên mặt , một loại tuấn mỹ mơ hồ!

Bỗng dưng Hoắc Doãn Tư chán nản ngồi xuống sô pha bên cửa sổ, đặt đầu lên lưng sô pha, lúc này quá khứ phủ bụi đã lâu kh ngừng tua ngược trong đầu .

tốt với An Nhiên, xấu với An Nhiên.

cũng cho rằng qua một năm, những quá khứ kia đã phai nhạt, mọi đều học cách bu bỏ.

Nhưng khi biết được một chút tin tức của cô, vẫn mất bình tĩnh. Cô, đã trở lại ?

Nếu như cô tha thứ cho , nguyện ý gặp , thì sẽ kh ngay cả một địa chỉ cũng kh chịu cho , ngược lại còn trả tám trăm ngàn này.

Tám trăm ngàn này, cô đã chịu bao nhiêu cực khổ? Hoắc Doãn Tư gần như kh dám nghĩ tới!

Động tác của hơi chậm chạp, l ện thoại di động từ trong túi áo, mở album ảnh ra.

Số lượng ảnh chụp kh nhiều lắm, một tấm chụp An Nhiên. Rõ ràng là đã tách ra, nhưng lại kh nỡ xóa bỏ, cho dù là ở thời ểm thống hận cô nhất nữa.

Hiện giờ lại, trái tim hơi đau đớn.

Hoắc Doãn Tư yên lặng một hồi lâu, sau đó ấn xuống dãy số chín số quen thuộc kia, cho dù đã sớm chuẩn bị, nhưng khi một giọng nữ máy móc. truyền đến: [ xin lỗi, số gọi ện thoại bạn gọi kh liên lạc được…], vẫn hơi hít thở kh th.

nhẹ sờ ện thoại, lại kh nhịn được mà mở album ra. Lúc này, bỗng nhiên cửa bị đẩy ra.

vào chính là Hoắc Minh, th biểu tình của con trai ở cạnh cửa một lát, sau đó cười nhạt: “Đang suy nghĩ gì vậy! Em gái con ở cầu thang gọi con nửa ngày, cũng kh nghe th.”

Hoắc Doãn Tư cất ện thoại .

bình tĩnh mà gấp phong thư kia lại, bỏ vào trong túi áo, nhưng dù che dấu thì vẫn là kh dấu nổi ánh mắt như ện Hoắc Minh, làm bố ruột cười cười: “ cái gì thế, nhập thần như vậy!”

“Kh gì!”

Hoắc Doãn Tư dáng vẻ tự phụ, đứng dậy về phía cửa: “Kh ăn cơm ?”

Chờ đến gần, Hoắc Minh vỗ vỗ bờ vai của : “Doãn Tư à! Thật ra đôi khi cũng thể biểu đạt ra một chút yếu ớt của mà, bố và mẹ con cũng sẽ kh chê cười con đâu, kh chỉ là thất tình thôi !”

Giọng ệu của Hoắc Doãn Tư nhạt xuống: “Cũng kh tình mới.”

Ha ha, còn giả vờ.

Kh tình mới, vậy tình cũ thì luôn chứ, đồ trong túi áo con còn kh ?

Hai bố con cùng nhau xuống tầng, Hoắc Minh lại cười nói: “Thật ra l thực lực của nhà chúng ta, cho dù là trói về dây ấn đầu bái đường cùng con cũng kh việc gì khó.”

“Bố à, dưa hái x kh ngọt.”

Hoắc Doãn Tư nói xong thì kh định tiếp tục nói về chủ đề này nữa, bố ruột là Hoắc Minh đây ít nhiều cũng hiểu biết con trai nên cũng kh hỏi nhiều, chỉ là vứt một ánh mắt kh rõ ý tứ cho Ôn Noãn.

Thằng nhóc này, hẳn là khó quên tình cũ !

Đời này của Doãn Tư, sợ là sẽ bại dưới tay An Nhiên thôi.

Lúc dùng bữa tối, trong nhà đều kh đề cập tới An Nhiên nhưng kh khí lại phần trầm lặng.

Tiểu Hoắc Kiều nhịn kh được mà mở miệng: “, khi đến nhà chị thì nhà họ Tư đã tới đây đó.”

Hoắc Doãn Tư nâng mắt cô bé.

Hoắc Kiều kh tâm tư, toàn bộ đều nói hết cho : “Bọn họ nói tìm đòi con gái, ngoài ra sau khi tìm được về còn muốn phụ trách nữa.”

Giám đốc Hoắc liền về phía bố ruột của chính .

Hoắc Minh ngoài cười nhưng trong kh cười, còn gắp cho con trai một miếng thịt kho tàu: “Doãn Tư à, con kh cần gánh nặng tâm lý đâu, tuy bố con kh hỏi chuyện c ty, nhưng mà quyền đánh hai lão già nhà họ Tư thì vẫn đủ thực lực! Ha ha, thật ra cũng kh cần bố ra tay, chỉ mẹ con là đã đủ đánh đến mức nhà họ Tư kêu cha gọi mẹ !”

Ôn Noãn liếc mắt một cái.

Hoắc Minh hừ hừ: “Do nể mặt An Nhiên nên mới kh so đo cùng bọn họ thôi!”

Vốn là định tr c, nào biết Hoắc Doãn Tư lại nói một câu: “Kh cần mặt mũi của cô đâu, lần sau nếu nhà họ Tư lại đến đây thì cứ trực tiếp đuổi .”

Ánh mắt Hoắc Minh một lời khó nói hết.

Sau một lúc lâu mới hỏi: “Con kh muốn làm vợ vui à?” Hoắc Doãn Tư đã kh tâm tình ăn cơm nữa, đứng dậy ra bên ngoài, giọng nói truyền tới: “An Nhiên họ An, kh họ Tư, nhà của chúng ta và nhà họ Tư kh bất kì quan hệ gì, cũng kh cần đối phương làm thân mang cố.”

Tâm tư của nhà họ Tư còn lạ gì nữa.

Mặt ngoài là muốn con gái, thực tế là mơ mộng làm thân, nhưng làm thể chứ!

Hoắc Doãn Tư mở cửa xe, khi ngồi trên xe kh khỏi nghĩ rằng: Nếu kh nhà họ Tư, lẽ và An Nhiên vẫn còn tốt đẹp, An Nhiên sẽ kh cố kỵ nhiều như vậy, mà cũng sẽ kh hiểu lầm cô.

tâm phiền ý loạn mà khởi động xe.

Trong phòng khách, Ôn Noãn nói nhỏ: “Nó kh thoải mái chỗ nào thì đừng chọc chỗ đó.”

Hoắc Minh than nhẹ.

Ông thói quen định sờ hộp thuốc lá, nhưng vì vợ con đang ở đây nên lại thôi. Sau một lúc lâu mới nói: “Vừa lên tầng kêu nó xuống ăn cơm, cửa mở ra đã th Doãn Tư dựa lên trên sô pha. Ôn Noấn... ít khi th Doãn Tư như vậy, nó vẫn chưa quên, càng chưa bu tay."

Nhưng Ôn Noãn lại kh biết ều đó chứ. Hoắc Doãn Tư lái xe đến căn chung cư kia.

Đậu xe xong, đến căn phòng bảo vệ bên cạnh thang máy, l ra một ếu t.h.u.ố.c lá cùng nhau hút với bác bảo vệ, Hoắc Doãn Tư mới giả lơ đãng hỏi: “Hơn nửa năm nay, bạn gái cũ của tới đây kh?... Lúc vài món đồ để ở đây”

Bác bảo vệ nhận ra đàn trước mặt. Là chủ lớn số một số hai của thành phố B.

Ông thể cùng đối phương hút t.h.u.ố.c lá là đã đủ để tự hào cả một năm , nên lập tức cố gắng hồi tưởng lại, cuối cùng mới nói: “Lúc nhận chức ở đây thì khẳng định là kh ! Còn thời gian khác thì kh biết.”

Bác bảo vệ nh chóng trả lời.

Ông hồi ức lại nói tiếp: “Chính là vào hơn nửa năm trước, mới rạng sáng con bé đã rời khỏi nơi này, vẻ đau lòng, cứ khóc mãi thôi, quần áo trên cũng ướt hết, cả thì run như cầy s. Ngài Hoắc, đã yêu đương thì kh được như vậy đâu, các cô gái chính là những b hoa mà thượng đế tạo ra đ, là cần đàn con trai chúng ta bảo vệ và yêu quý kìa..."

Hoắc Doãn Tư hơi hơi ngơ ngẩn.

Một lát, hoàn hồn lại và nói lời cảm ơn, lại l hai gói t.h.u.ố.c lá còn nguyên trong túi áo đưa cho bảo vệ.

lên tầng chung cư cao nhất.

Nơi này hơn nửa năm kh ai tới, đến cả dọn dẹp cũng kh vào, khắp nơi đều tích đầy bụi bặm.

Hoắc Doãn Tư vào căn phòng cho khách.

Cái hộp nhung kia, tích bụi, còn hóa đơn thuốc của An Nhiên cũng bị phủ bụi.

ngồi ở bên giường, mở hộp ra, gấp tấm hối phiếu kia lại bỏ vào.

Hoắc Doãn Tư đang mâu thuẫn.

Lúc trước cô thất vọng rời , thật ra cũng đã muốn từ bỏ đoạn tình cảm này, nếu An Nhiên kh gửi cái này tới đây, vậy lẽ thêm một năm hai năm nữa sẽ quên sạch cô.

lẽ về sau, sẽ yêu đương kết hôn.

Sau khi cưới vợ sinh con, cũng sẽ chậm rãi lãng quên đoạn quá khứ này, thời đại này ai kh cái cần từ bỏ chứ.

Nhưng cô lại gửi cái này tới. Những kí ức đã quên lại mãnh liệt ập tới!

Hoắc Doãn Tư nhẹ rũ mắt xuống, lẩm bẩm tự nói: “ em đang trừng phạt , trừng phạt cả đời đều quên kh được em hay kh?”

và cô, kh nói được là ai nợ ai.

Nhưng mà nhớ cô, nhớ cô đến mức kh chịu nổi, Hoắc Doãn Tư lại hồi lâu mới cầm ện thoại lên đánh một cuộc gọi...

Bên kia ện thoại, là văn phòng thám tử nổi tiếng trong nghề. Giọng Hoắc Doãn Tư khàn khàn: “Giúp tìm , dự toán kh giới hạn cao nhất.”

bên kia nói vài câu.

Hoắc Doãn Tư cúp ện thoại, gửi tư liệu của An Nhiên qua, khi gửi tấm ảnh đó qua lại hơi hoảng hốt, cuối cùng vẫn nhịn kh được mà nhẹ nhàng sờ mặt cô.

trong tấm ảnh, cười đến mức đơn thuần ngốc nghếch!

kh biết khác khắc cốt ghi tâm như thế nào, nhưng lại cảm giác, những hồi ức đã trôi qua lâu của và An Nhiên đang chậm rãi mất .

Hoắc Doãn Tư theo bản năng muốn lưu giữ lại.

Vốn dĩ Hoắc Doãn Tư chỉ dự định ở lại thành phố B năm ngày, nhưng vì tìm An Nhiên nên lại ở thêm m ngày nữa.

Chỉ là, vẫn kh tin tức của cô.

của văn phòng thám tử nói với rằng, An Nhiên cũng kh sinh hoạt lâu dài ở thành phố B, lá thư kia khả năng là nhờ khác gửi, chỉ là vì kh để phát hiện ra vị trí cụ thể của cô.

Cúp ện thoại, Hoắc Doãn Tư ngồi hồi lâu ở trong văn phòng. Tiếng gõ cửa vang lên, thư ký Nghiêm ôm văn kiện chồng chất như núi tiến vào, xin lỗi cười: “Giám đốc Hoắc, đây là tài liệu cần dùng cho cuộc họp ngày mai.”

Hoắc Doãn Tư khẽ nâng cằm, ý bảo cô đặt ở chỗ đó.

Thư ký Nghiêm th tâm tình kh tốt, đoán ra là bởi vì An Nhiên, kh khỏi than nhẹ một tiếng.

Hơn nửa năm trôi qua, An Nhiên bặt vô âm tín.

Cô ngẩng mặt lên, bỗng nhiên nói: “Giám đốc Hoắc, bên ngoài tuyết rơi !”

Hoắc Doãn Tư nghiêng , xuyên qua cửa sổ sát đất chăm chú vào tuyết nhỏ bên ngoài. Thư ký Nghiêm ở một bên nói: “Thành phố B đã nhiều năm kh tuyết lớn như vậy, lúc tan tầm, sợ là tuyết cũng đã tụ thành một lớp dày !"

Hoắc Doãn Tư yên lặng ra ngoài một lúc lâu. nói: “Hôm nay cho tan tầm vào bốn giờ trước !”

Thư ký Nghiêm cảm th cấp trên tình hơn trước nhiều, trước đây đừng nói là tuyết rơi, cho dù d.a.o băng rơi thì cũng hơn sáu giờ mới được tan làm.

nh chóng ôm tài liệu đã phê duyệt rời .

Hoắc Doãn Tư đang chuẩn bị cúi đầu đọc văn kiện thì di động vang lên, là Trương Sùng Quang gọi ện tới.

“Doãn Tư, bị tuyết lớn vây ở thành phố T ! Ngày mai Hoắc Tây và Duệ Duệ muốn bệnh viện kiểm tra, rảnh thì tới về."

cùng m cổ ... hẳn là kh kịp quay Hoắc Doãn Tư nhạt mà ừ một tiếng.

Trương Sùng Quang đã nghe Hoắc Kiều nói về chuyện của An Nhiên, muốn hỏi một chút, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.

Sáng sớm hôm sau.

Tuyết ngừng trời trong, trên mặt đất phủ một lớp tuyết mùa đ mỏng m, Hoắc Doãn Tư mặc áo kHoắc mỏng màu xám đậm, trong lòng ôm Tiểu Duệ Duệ.

Hoắc Tây theo bên cạnh . Cửa sau xe mở ra, chờ Hoắc Tây lên xe, Hoắc Doãn Tư ôm đứa bé cho cô. Thằng nhóc trắng trẻo non nớt, kh khỏi đưa mắt .

nghĩ, nếu và An Nhiên kh hiểu lầm, thì giờ phút này bọn họ cũng đã con .

Hoắc Tây dù cũng đã làm mẹ hai lần, vừa vẻ mặt Hoắc Doãn Tư đã đoán được ều gì đó, giọng nói của cô ép xuống thấp: “Còn chưa tìm được cô ?”

Hoắc Doãn Tư cười nhạt.

Hoắc Tây cũng kh hỏi nhiều, cô cúi đầu hôn đứa bé trong lòng, Hoắc Doãn Tư sợ mẹ con các cô bị cảm lạnh nên lập tức đóng cửa xe lại.

Trên mặt đất tuyết, lái chậm. Đến bệnh viện đã gần chín giờ.

Nhà họ Hoắc quan hệ rộng, tới bệnh viện cũng là phục vụ đặc biệt, Hoắc Tây ôm con vào cười nhạt: “Doãn Tư, em ở bên ngoài chờ chị, lẽ tâm một tiếng đồng hồ thì tới đây đón chị là được.”

Hoắc Doãn Tư gật đầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khoa phụ sản tất cả đều là phụ nữ, cũng kh quá quen.

thang máy tay vịn, muốn xuống lầu mua bật lửa, hai bên thang máy đ nghịt đứng nhiều ... Phần lớn là phụ nữ mang thai, bên cạnh phụ nữ đều chồng cùng, cẩn thận che chở cái bụng nhô lên của .

Hoắc Doãn Tư mím môi, vừa lúc lúc này ện thoại vang lên. Là thư ký Nghiêm gọi tới.

nhận máy, thư ký Nghiêm xin chỉ thị vài việc trong ện thoại, Hoắc Doãn Tư dặn dò vài câu.

Nhưng kh th, đứng ngược chiều trong thang máy.

An Nhiên.

Cô một vịn tay vịn thang máy, chậm rãi lên... Cô lướt qua Hoắc Doãn Tư!

Ngày tháng chạp, cơ thể gầy gò của An Nhiên mặc một chiếc áo l rộng thùng thình, nhưng vẫn kh che được bụng dưới nhô cao...

Cô khiếp sợ chăm chú Hoắc Doãn Tư, dáng vẻ cầm ện thoại trầm tư.

Đứa bé trong bụng dường như cảm ứng, bỗng nhiên đá cô một cái.

An Nhiên lại giật , quay đầu thất thần chăm chú vào . Thang máy lên đến nơi, cô nh chóng chìm trong đám . Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc kinh hỉ vang lên: “An Nhiên!”

An Nhiên?

... ở đây ư?

Điện thoại di động trong tay Hoắc Doãn Tư bất ngờ ngã xuống đất, kh chờ nổi mà quay lại , trong nháy mắt quay đầu đó, tâm tình của phức tạp tới cực ểm.

Chờ mong, sợ hãi.

Là cảm xúc chưa từng .

Hồi hộp lo lắng mà ta thường nói, lẽ chính là ý này đúng kh?

Cuối thang máy, dòng chen chúc xô đẩy, nhưng lại kh bóng dáng của An Nhiên... Mí mắt Hoắc Doãn Tư khẽ giật giật, ngay sau đó đã làm chuyện mà cả đời chưa làm bao giờ.

xin lỗi, cho qua một chút!”

một đường nói xin lỗi với ta, vừa toàn lực chạy ngược lên phía trên, một lát sau chạy lên trên tầng, thở gấp, nôn nóng ra bốn phía, chỉ ều tròn từng gương mặt tới lui kia cứ đong đưa trước mắt, nhưng lại kh một khuôn mặt là của An Nhiên.

Yết hầu Hoắc Doãn Tư khẽ lăn, đang muốn vận dụng quan hệ tìm thì hành lang một bên lại quen ra.

Là Tư An Nhiên và chồng mới cưới của cô ta.

Bụng Tư An Nhiên nhô lên thật cao, rõ ràng chính là đang mang thai, mà đàn bên cạnh cô ta thì che chở cô ta như bảo bối, ngược lại biểu tình Tư An Nhiên nhạt, cũng kh để ý đối phương.

Hoắc Doãn Tư chằm chằm cô ta.

Thì ra, một tiếng An Nhiên kia, là gọi Tư An Nhiên. Chứ kh An Nhiên!

Cũng đúng, An Nhiên làm lại đến khoa phụ sản của bệnh viện, sau khi bọn họ phát sinh quan hệ lần cuối, cô đã mua thuốc uống, làm thể mang thai chứ?

Hoắc Doãn Tư, mày lại đang mong đợi cô mang thai! Thật là buồn cười!

Rõ ràng là mày... Là mày nói nhiều lời khó nghe như vậy, mày nói cô kh đáng tiền, mày nói cô kh xứng làm bà Hoắc, thì làm thể nguyện ý sinh con dưỡng cái cho mày chứ?

Khuôn mặt Hoắc Doãn Tư tái nhợt.

Trong đôi mắt đen cũng nhiễm mất mát kh dễ phát hiện.

Điều này khiến Tư An Nhiên th ngạc nhiên, cô lại th vẻ mặt mất hết tinh thần của Hoắc Doãn Tư, kh dễ chọc nhất trong giới kinh do, cảm th thật mới mẻ.

Cô ta khẽ nhếch môi: “Giám đốc Hoắc!”

Hoắc Doãn Tư phục hồi tinh thần lại, khi th Tư An Nhiên thì vẻ mặt lại càng phức tạp, tuy nói thân thế của An Nhiên kh thuyết phục được, nhưng trong lòng hai nhà Hoắc Tư đều rõ ràng.

Chỉ là, Tư An Nhiên nhất định kh biết.

Hoắc Doãn Tư thái độ lãnh đạm, chỉ gật đầu, Tư An Nhiên cũng lơ đễnh nghiêng nói với chồng: "Em hơi mệt, đỡ em xuống lầu !"

Vợ chồng Tư An Nhiên rời .

Hoắc Doãn Tư lại một đứng ở cửa thang máy, lẳng lặng đứng đó, cũng kh để ý ánh mắt khác thường của đến , kh nhúc nhích, chỉ cảm th trong kh khí một hương vị quen thuộc.

Là mùi kem dưỡng tay cừu.

đã mua cho An Nhiên, từng thoa lên tay cho cô nên mùi hương này quen thuộc. tham lam ngửi mùi vị đã lâu kh th.

Mãi cho đến khi tâm tình nhảy nhót lúc nghe th "An Nhiên" chậm rãi lạnh xuống, mãi cho đến khi thuyết phục chính kh chờ mong nữa.

lâu sau, Hoắc Doãn Tư lại xuống thang máy.

xuống dưới tầng, nhặt chiếc ện thoại đã vỡ nát chia năm xẻ bảy ra, những mảnh vỡ kia mà hơi hoảng hốt.

Đây là bức ảnh duy nhất của An Nhiên. Đầu vỡ vụn! Kh l lại được nữa!

Ở tầng hai, gần chỗ ngoặt của thang máy, An Nhiên đứng trong bóng tối, cô chăm chú Hoắc Doãn Tư.

gầy nhiều.

hơi kh giống với trước kia, dường như lại nghiêm khắc hơn nhiều, chỉ là cô cũng kh sợ nữa.

An Nhiên nghĩ, trước kia sợ , ít nhiều là bởi vì cô thích . Hiện tại, hẳn là kh còn thích nữa !

Cô cụp mắt, khẽ vuốt bụng , đứa bé này tới ngoài ý muốn. Cô rõ ràng đã uống thuốc, chưa từng nghĩ lại mang thai.

Lúc phát hiện ra, cô cũng từng do dự, nên nói cho biết hay kh, nhưng cô nghĩ nếu cô nói cho biết, sẽ nghĩ đây là chiêu thuật mới của cô, rằng cô lại đang giở thủ đoạn lừa gạt .

An Nhiên vĩnh viễn nhớ rõ, lời từng nói với cô.

nói, cô kh xứng làm bà Hoắc, vậy thì kh xứng thôi!

Thai nhi trong bụng nhẹ nhàng ngọ nguậy, ngẫu nhiên sẽ đá bàn tay cô... An Nhiên dịu dàng mỉm cười, bây giờ cô đã bảo bối, cô kh còn là một chỉ hai bàn tay trắng nữa.

Lại lần nữa nâng mắt, cô Hoắc Doãn Tư một lần cuối cùng. Hoắc Doãn Tư, kh bao giờ gặp lại!

An Nhiên kh kiểm tra thai nữa, cô vào một thang máy khác, lặng yên rời ...

Hoắc Tây kiểm tra sau khi sinh thuận lợi, lớn nhỏ đều tốt.

Ngồi trên xe, cô tinh mắt th một cái túi nhỏ, bên trong là chiếc ện thoại bị vỡ.

Hoắc Tây cúi đầu dỗ em bé, nhẹ giọng hỏi: “Doãn Tư làm vậy? Mà phát giận ghê thế?”

Hoắc Doãn Tư nhạt trả lời: “Kh cẩn thận làm rơi thôi ạ.” “Em cũng kh kh cẩn thận.”

Hoắc Tây suy đoán, nhất định liên quan tới An Nhiên, chỉ là Doãn Tư kh muốn nói thì cô cũng sẽ kh ép hỏi, nh đã thay đổi chủ đề: “Hai ngày nay em chuẩn bị Libya à? Kh ở nhà hết năm được ?”

Ngón tay thon dài của Hoắc Doãn Tư nắm tay lái.

chằm chằm kính chiếu hậu, một hồi lâu, cười nhạt: “Bên kia vội, kh ở nhà ăn tết.”

Hoắc Tây kh cách nào với .

Trên đường vì tuyết rơi nên bị đóng băng, cũng may Hoắc Doãn Tư lái xe ổn định.

đổi sang đường khác, bên kia tuyết đọng ít hơn một chút, xe vững vàng chạy, lúc quẹo cua lơ đãng th ở trạm xe buýt đối diện một đang quay lưng về phía trạm.

Chiều cao, màu tóc, giống một !

Cho dù khoảng cách xa như vậy nhưng vẫn thể ra được, cô gái kia đang mang thai.

đang ngẩng đầu kiểm tra biển số xe buýt, dường như đang suy nghĩ nên đường nào.

Ít nhất cũng mang thai bảy tám tháng , trời thì tuyết rơi, lại còn ngồi phương tiện c cộng?

Còn chồng của cô đâu?

Hoắc Doãn Tư khó tránh khỏi phân tâm, chỉ là ở ghế sau còn Hoắc Tây và Tiểu Duệ Duệ nên nh đã thu hồi ánh mắt, xe việt dã màu đen cũng ngang qua nọ.

Đồng thời, cô gái quay đầu lại. Là An Nhiên.

Hoắc Doãn Tư và cô, lại lần nữa bỏ lỡ vận mệnh...

Một chiếc xe buýt chậm rãi tới, An Nhiên lên xe, mới ngồi xuống cô đã nhận được ện thoại của dì Lâm. dì Lâm chính là bà chủ tiệm

ăn sáng ở thành phố W kia, chồng bà kh biết cố gắng cá cược toàn bộ gia sản, hơn nữa còn thiếu nợ ta nhiều tiền, chủ nợ thường xuyên tới qu rầy, cửa hàng ăn sáng đều mở kh nổi.

Vừa lúc cảnh ngộ của An Nhiên kh tệ, cô làm thư ký cho tập đoàn Cố thị ở thành phố H.

Tháng trước, cô bị ều đến chi nhánh thành phố B.

An Nhiên do dự xong thì vẫn đồng ý, đãi ngộ của cô ở Cố thị phát triển cũng kh tệ, cô kh muốn bởi vì quá khứ mà mất cơ hội này.

Cô trở lại thành phố B, thuê một căn nhà tám mươi mét vu. Cô mời dì Lâm đến sống cùng.

Lúc này dì Lâm tới thành phố B, An Nhiên muốn đón thì dì Lâm nào chịu: "Cô mang thai thể chạy tới chạy lui được chứ, cô cứ an tâm ở nhà chờ, tự dì cũng thể đến được mà.”

An Nhiên cười yếu ớt: “Được, vậy về trước.”

Bốn mươi phút sau, cô trở lại nơi ở đã thuê. Tuy là khu chung cư cũ, nhưng được cái vẫn sạch sẽ.

Thật trùng hợp, cô mới đến dưới tầng đã th dì Lâm, đang bao lớn bao nhỏ cầm theo đồ vật chuẩn bị bước lên tầng.

“Dì Lâm.”

An Nhiên tiến ra đón, nửa là vui mừng nửa là thương cảm.

Dì Lâm quen sóng gió, ngược lại cũng thể nghĩ thoáng, bà bu đồ xuống bắt tay An Nhiên, quan sát cô từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng trên bụng cô: “Bụng lớn như vậy à! Mang thai vất vả đúng kh!”

Dì Lâm kh hỏi là con của ai. Chuyện này kh cần hỏi.

An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu, cô muốn cùng dì Lâm bưng đồ, nhưng đôi tay dì Lâm ôm đồ lên nhẹ nhàng lên tầng, còn nghịch ngợm nói: “Những việc này dì làm quen , kh tính là gì cả.” An Nhiên chỉ đành đỡ bụng phía trước dẫn đường.

Tới nhà, dì Lâm qu khắp nơi, vô cùng vừa lòng: “Em bé được sinh ra, cuối cùng cũng một nơi ở ra trò!”

Tiếp theo bà liền mở hành lý ra, l từng món được đánh số ra. Ngoại trừ vài món quần áo để thay, còn lại đều là đồ bổ mang cho An Nhiên, trứng gà đất gì đó.

Dì Lâm nh nhẹn nói: “M năm nay dì mang theo thằng nhóc con trước, chờ đứa bé lớn thêm chút thì cho nhà trẻ, còn dì thì làm nghề cũ, mở một gian hàng bán đồ ăn sáng, kiếm cho con chúng ta chút tiền nhà.”

An Nhiên đỏ hai mắt: “Dì Lâm.”

Dì Lâm bước tới, lau nước mắt cho cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Khóc cái gì chứ! Hơn hai mươi năm trước dì cũng hai bàn tay trắng, hiện

tại cũng chỉ là quay về một lần nữa thôi! Cô cũng yên tâm, ra chính sách mới, chính là đứa trẻ kh đầy đủ bố mẹ cũng thể học! Hiện nay kh loại lưu hành câu nói, kêu bỏ cha l con đó !”

An Nhiên bị chọc cười.

Dì Lâm nói nhẹ nhàng, nhưng trong lòng ít nhiều cũng khó chịu, chồng làm ăn kh tốt, con trai cũng kh hiểu chuyện, kh chịu nhận , cuối cùng lại chỉ thể nương tựa vào An Nhiên.

Dì Lâm lau lau đôi mắt: “Về sau, chúng ta sẽ nương tựa lẫn nhau mà sống.”

Bà lại hỏi: “Hôm nay kết quả kiểm tra sản thế nào ? Đưa dì xem?”

An Nhiên trầm mặc một lát.

Dù Lâm liền kỳ quái hỏi: “Kh kiểm tra thai ? Chẳng lẽ đứa nhỏ vấn đề gì à? An Nhiên cô đừng sợ, cô cứ nói ra , dì kinh nghiệm, sẽ giúp cô đưa ra được vài chủ ý.”

An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu.

Sau một lúc lâu cô mới nói nhỏ: “Hôm nay kh kiểm tra thai, ở bệnh viện gặp Hoắc Doãn Tư.”

Dì Lâm th bất ngờ: “Vậy ta th cô kh?”

Giọng ệu An Nhiên nhàn ngaht: “Kh ! Vừa lúc Tư An Nhiên cũng ở đó, nên ta cho rằng khác đang gọi cô .”

Dì Lâm cẩn thận quan sát biểu tình của cô.

Thật lâu sau, bà nói nhỏ: “Sau khi cô , Hoắc đến thành phố W xem qua dì một chuyến, kh nói gì thêm, chỉ là tặng chút đồ bổ, vừa th đã biết là đồ cực kỳ quý báu. An Nhiên, cô thật sự kh hề suy xét suy xét ? Dì th đối với cô cũng thật lòng đ.”

An Nhiên chua xót cười: “ kh thích hợp đâu.” Dì Lâm chăm chằm vào bụng cô.

An Nhiên nhẹ nhàng ôm cánh tay của bà, nhẹ mà nói: “Kh dì nói muốn cùng nhau chăm sóc đứa nhỏ với ? Kh nói cho ta biết.”

Dù Lâm than nhẹ: “Đúng là kh nói lại cô mà! Chúng ta tự nuôi cũng được.”

An Nhiên nhẹ nhàng dựa vào vai bà.

Chu cửa vang lên, dì Lâm vỗ vỗ An Nhiên: “Dì mở cửa!” Cửa mở ra lại th ều bất ngờ.

Vậy mà lại là Tân Bá Lai.

Trên tay ta còn cầm theo một số đồ bổ, dáng vẻ là tới đây thăm An Nhiên, th dì Lâm thì ta cũng sửng sốt một chút, sau đó thì thấp giọng hỏi: “An Nhiên ở đây kh?”

Dì Lâm nhận ra được ta, chính là cặn bã trong cặn bã. Vì thế nên kh khách khí: “ tới đây làm gì?”

Tân Bách nâng cao âm lượng lên: “An Nhiên!”

An Nhiên tới, cô cũng kh gì liên lạc gì với Tân Bá Lai, chỉ là lần trước vô ý đụng ... Kh biết là đụng vào phần lương tâm nào của ta, thế mà lại bán nhà mới của bố mẹ lại cho cô với giá bốn trăm ngàn, An Nhiên gom góp cho nên mới gom đủ tám trăm ngàn cho Hoắc Doãn Tư.

Cô kh muốn lại tới lui gì với Tân Bá Lai nữa.

Tân Bá Lai thì lại nghĩ, thân thể ta ta hiểu rõ nhất, cả đời này đều sẽ kh thể con được.

ta cái bụng nhỏ phồng lên của An Nhiên, trong lòng dâng lên hy vọng.

Rằng An Nhiên đang mang con của Hoắc Doãn Tư, là gien ưu tú của nhà họ Hoắc, nếu như An Nhiên nguyện ý kết hôn cùng ta, vậy thì thằng nhỏ này chính là con trai của Tân Bá Lai ta, đương nhiên, ta sẽ kh nói cho Hoắc Doãn Tư biết.

ta càng sẽ kh lộ ra hành tung của An Nhiên.

Tân Bá Lai nói những lời xúc động, tỏ vẻ nguyện ý làm bố tiện nghi của đứa bé, khiến dì Lâm nghe mà tức giận đến mức tim gan nhảy dựng lên, cầm l cột hành lý qua đánh .

“Cái thằng súc sinh nhà mày! Nếu còn dám đánh chủ ý lên An Nhiên nữa, tao sẽ khiến mày c.h.ế.t cũng kh được yên thân!” Tân Bá Lai quen bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.

ta lui ra phía sau vài bước, hơi thẹn quá hóa giận: “An Nhiên, cô đừng hối hận!”

An Nhiên căn bản kh để ý tới ta.

Giọng nói của cô lạnh nhạt: “Tân Bá Lai, chỉ muốn trải qua những tháng ngày th tịnh một chút mà thôi, nếu tiếp tục dây dưa kh rõ, thì kh xác định thể làm ra chuyện gì đâu! Ví dụ như c việc của chẳng hạn... suy nghĩ lại cho kỹ càng.”

Tân Bá Lai trừng mắt cô một lúc lâu. Sau đó, ta nở nụ cười nham hiểm: “Ha ha, hơn nửa năm kh gặp, lợi hại hơn nhiều ha! là do ngủ với tên họ Hoắc nhiều nên mới bị lây bệnh kh?”

Dì Lâm kh ưa nổi ta, cười lạnh: “Đúng thì thế nào, đâu giống vẻ mặt thận hư của mày chứ!”

Câu này chạm đến thần kinh của Tân Bá Lai.

ta cười lạnh cố ý nói: “Mạnh miệng đúng kh! Dù Hoắc Doãn Tư sẽ kh muốn cô, theo được biết, nhà họ Hoắc chuẩn bị cho ta xem mắt, ta sẽ cưới một phụ nữ môn đăng hộ đối! An Nhiên, cô c.h.ế.t tâm !”

Nói xong, ta căm giận rời .

Dì Lâm đóng cửa, quay đầu lại nói: “Nhất định là đồ thối nát này kh sinh được con, nếu kh thể đuổi theo đòi làm bố hờ

cho con khác được chứ, kh cần để ý đến nó, dì ở đây nó kh dám làm gì đâu.”

An Nhiên cười nhạt.

Dì Lâm lại hỏi: “Cô thật sự kh ngại ?Lỡ như Hoắc xem mắt thành c..."

An Nhiên cúi đầu vuốt ve bụng nhỏ. Vào khoảnh khắc cô rời khi, cô đã sớm biết, bên cạnh sớm hay muộn cũng sẽ một bà Hoắc, chuyện đã sớm xác định thì cần gì tự tìm phiền não chứ! Dì Lâm th cô lạnh nhạt, hơi yên tâm.

Cách thời gian sinh còn hai tháng. An Nhiên còn đang làm việc. Hôm nay, cô cùng Cố Vân Phàm đến sân bay tiếp đón một vị khách hàng quan trọng, vốn dĩ cũng kh cần cô , nhưng khách hàng kia là Trung Đ, toàn bộ ban thư ký cũng chỉ mỗi An Nhiên biết ngôn ngữ ở đó.

Cuối cùng, giám đốc Cố vẫn gọi cô theo.

Giám đốc Cố cũng coi như săn sóc nhân viên, để cho cô ngồi ở ghế sau của xe bảo mẫu, ngẫu nhiên cũng sẽ nói nói m câu với cô.

Ông đã qua bốn mươi , vẫn luôn độc thân, nghe trong Cố thị nói thời còn trẻ giám đốc Cố gặp được quá kinh diễm, sau này kh thể động lòng với nào khác nữa.

An Nhiên kh sở thích đào bới riêng tư của khác. Cô chỉ cảm th Cố Vân Phàm luôn luôn là một chủ tốt.

Một giờ sau, bọn họ tới sân bay, ều khi xe mới dừng lại An Nhiên đã th đoàn đến đối diện chiếc LV màu đen trên dưới tới, tuốt đằng trước mặt chính là Hoắc Doãn Tư, bên cạnh cô cũng biết, chính là thiên kim nhà giàu ở hội sở đêm đó. Tên là Lý Tư Ý.

Lúc này, cô gái kia đang kéo cánh tay Hoắc Doãn Tư, dáng vẻ vô cùng thân mật.

An Nhiên lẳng lặng , hàng mi dài khẽ run.

Cố Vân Phàm thư ký của , lại Hoắc Doãn Tư ở phía đối diện, vừa cười vừa nới lỏng cà vạt ra: “ thế, quen biết ta à?”

An Nhiên miễn cưỡng cười: “Là chủ cũ.”

Cố Vân Phàm lại cười: “Ồ, ra là chủ cũ à, vậy thì qua chào hỏi một chút !"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...