Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 1901: 1909 An Nhiên nhìn một lát

Chương trước Chương sau

An Nhiên tới cửa phòng ngủ.

Hệ thống sưởi trong nhà mở đủ, Lâm Hi mặc một bộ áo liền thân màu hồng phấn, ngồi trên sàn nhà chất đống gỗ, còn bố thì dựa vào cuối giường kiên nhẫn cùng bé.

An Nhiên một lát.

Hoắc Doãn Tư bỗng nhiên ngước mắt lên cô, hỏi: “Còn muốn đến lúc nào nữa, kh kh muốn gặp , kh ngay cả mặt cũng kh th mà đã bỏ chạy khỏi Hoắc thị ?”

An Nhiên vào, ngồi xổm bên cạnh Lâm Hi.

Bạn nhỏ Lâm Hi ngửa đầu, hôn lên mặt mẹ một cái, kêu một tiếng mềm mại.

An Nhiên sờ cái đầu nhỏ của bé.

Lâm Hi nhe m cái răng sữa, lại gọi Hoắc Doãn Tư một tiếng bố. An Nhiên chút ngạc nhiên.

Cô thật kh ngờ Hoắc Doãn Tư sẽ trực tiếp thể hiện thân phận như vậy, nói cho Lâm Hi biết thân phận của , chờ cô phục hồi tinh thần lại thấp giọng hỏi : “Hoắc Doãn Tư ý gì?”

“Em nói xem ý gì?”

kh bố nó ? Chẳng lẽ Lâm Hi nhảy ra từ khẽ đá?” An Nhiên biết cố ý.

Cô tịch thu xe của , kh gặp mặt , cố ý làm như vậy thật sự là ngây thơ lại đáng giận.

Cô đè nén tâm trạng, nói: “ kh muốn lái xe của !”

Ngoài cửa, dì Lâm vẫn luôn nghe lén.

Bà ở cửa vẫy vẫy tay với Lâm Hi, trong tay bưng một cái bát nhỏ đặt một khúc xương lớn thơm ngào ngạt bên trong, Lâm Hi ngửi th mùi thơm thì bu đồ chơi xuống, chạy như một con ch.ó nhỏ.

An Nhiên muốn theo, tay bị khác đè lại.

Với tư thế này, Hoắc Doãn Tư kéo cô đến bên cạnh , An Nhiên tựa vào cuối giường kẹt vào giữa , dùng một tư thế cực kỳ kh chịu nổi, bị ôm vào trong ngực.

cúi đầu xuống, dường như muốn hôn cô.

An Nhiên kh dám kêu lên, cô đỏ mắt nhẹ nhàng nói: “Hoắc Doãn Tư, muốn biến thành vợ lẽ của ? Ý là gì? nghĩ đến Lâm Hi kh?”

chằm chằm vào mắt cô: “Lúc em mang thai, vì kh trở lại tìm ?”

Cô biết rõ đang tìm cô.

Nhưng cô vẫn kiên trì một sinh con ra, tùy ý để cho hiểu lầm giữa họ kéo dài tới ba năm, mãi cho đến khi tiếp xúc với Tôn Điềm thì cô mới xuất hiện ở trước mặt .

, An Nhiên nói đúng! hận cô.

hận cô hận đến mức... Cho dù yêu cô cho dù tình cảm với cô, cũng kh muốn cam tâm tình nguyện cho cô.

An Nhiên cảm th bọn họ lại cãi nhau, cô kh muốn cãi nhau với .

Sau khi chia tay, cãi nhau đều vẻ quá mức thân mật.

Cô khẽ giãy hai cái, hỏi ngược lại: “Hoắc Doãn Tư, cảm th lúc thể trở về kh, trở về với vị trí như thế nào, cảm th sau khi nói kh xứng làm bà Hoắc, còn thể vào cổng nhà họ Hoắc ?”

An Nhiên nói xong, chút hoảng hốt.

cô cũng kh muốn đắc tội với .

Cô hạ thấp tư thái: “Thật vô nghĩa! Hoắc Doãn Tư, chúng ta bu tha lẫn nhau được kh? tiếp tục làm quý c tử hào môn của , toàn tâm toàn ý nuôi dưỡng Lâm Hi, kỳ thật cũng kh xung đột lẫn nhau.”

Hoắc Doãn Tư im lặng hồi lâu.

Trong lúc An Nhiên giãy dụa, siết chặt eo cô, còn ở sau lưng khẽ vuốt ve vài cái.

Ước chừng là thành thục hơn, hai cái chạm kia động lòng. An Nhiên quay mặt .

Ánh mắt Hoắc Doãn Tư thâm thúy: Cô rõ ràng cảm giác đối với sự đụng chạm của .

Nhưng đây là cảm giác của phụ nữ đối với cơ thể đàn , lẽ cơ thể của cô cũng khát vọng , nhưng tình cảm thì , cô còn khát vọng tình cảm của ?

Những thứ siêu thoát ra khỏi cơ thể, ở chỗ cô, còn gì nữa kh? Hoắc Doãn Tư đưa tay vuốt ve mặt cô, bình tĩnh hỏi: “An Nhiên, em còn yêu kh? muốn nghe sự thật.”

An Nhiên lắc đầu.

M năm nay cô nghĩ tới , tốt xấu đều nghĩ tới, nhưng yêu hay kh yêu... Thật sự cách cô quá xa xôi.

Ngoài cửa sổ sắc trời hoàn toàn tối đen.

Trong phòng ngủ ánh sáng ấm áp vàng vọt, chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của dịu dàng kh ít.

Hoắc Doãn Tư kh tức giận. chỉ thì thầm: “ biết !”

Sau đó trở nên xa cách, đứng dậy, vươn tay về phía cô: “Dì Lâm hẳn là đã nấu cơm xong, đứng lên ăn cơm !”

An Nhiên cho rằng sẽ ở lại đây ăn cơm, thật kh ngờ, sau khi Hoắc Doãn Tư ra ngoài thì mặc áo khoác, qua ôm Lâm Hi nhẹ nhàng nói: “Ba đây!"

Lâm Hi ôm cổ , rõ ràng là kh nỡ.

Dì Lâm chạy tới: “Đến hơn nửa ngày , kh ăn cơm đã ?”

Hoắc Doãn Tư cười nhạt: “Đúng lúc việc! Lần sau !”

lại hôn nhẹ con trai: “Lần sau bố lại đến thăm con.” Nói xong, giao Lâm Hi cho An Nhiên, còn thay giày rời .

Sau khi Hoắc Doãn Tư rời .

Lâm Hi ăn cơm cũng kh ngon, dì Lâm múc c cho An Nhiên nói thêm một câu: “Đã nói gì , th hình như ngài Hoắc bị đả kích.”

An Nhiên cúi đầu, chậm rãi uống c.

Dì Lâm ra tâm tình cô kh tốt, kh hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Kh muốn miễn cưỡng bản thân thì đừng miễn cưỡng.”

An Nhiên cười yếu ớt.

Đêm khuya, cô nằm trên giường kh ngủ được, Lâm Hi ấm áp ở bên cạnh.

Cô sợ xoay đánh thức Lâm Hi, dứt khoát đứng dậy đến phòng khách rót một ly nước, nhưng khi trở về lại phát hiện chiếc Bentley màu trắng dưới lầu vẫn còn.

An Nhiên vén rèm cửa sổ, lẳng lặng .

Hoắc Doãn Tư dựa vào thân xe, áo khoác màu đen hòa làm một thể với đêm tối, ngửa đầu chậm rãi hút thuốc lá.

vốn đẹp trai, một màn này lại càng rụt rè.

An Nhiên l ện thoại ra, gọi ện thoại cho . Giọng nói của cô nhẹ: “ còn chưa ?”

Giọng nói của Hoắc Doãn Tư chút khàn: “Em quan tâm ? Kh em đã vạch rõ r giới với , kh là kh muốn bất cứ thứ gì của , thà chấp nhận Tổng giám đốc Cố, cũng kh cần của ... Bây giờ còn quản hay kh làm gì, xe kh cản đường thư ký An chứ, kh cản đường thư ký An chứ?”

nói nhiều, một mùi dấm chua.

Đặc biệt là ba chữ thư ký An, nói đến nghiến răng nghiến lợi. An Nhiên cảm th ngây thơ!

Cô định cúp ện thoại, Hoắc Doãn Tư đột nhiên nói: “Em mặc thêm quần áo, một tài liệu quên đưa cho em.”

An Nhiên muốn nói ngày mai lại l.

Nhưng Hoắc Doãn Tư nói ngày mai sẽ c tác!

Cuối cùng, An Nhiên vẫn khoác áo xuống lầu, chuẩn bị l tài liệu, cô tưởng là về Lâm Hi... Khi cô tới trước mặt Hoắc Doãn Tư, vẫn dựa vào thân xe, đôi mắt đen còn sáng hơn cả bầu trời .

Ngọn lửa mơ hồ nhảy lên. Hoắc Doãn Tư..

An Nhiên mới mở miệng, đã bị kéo vào trong ngực, cúi đầu tìm được đôi môi đỏ mọng của cô nhẹ nhàng ngậm hôn...

An Nhiên dùng sức giãy dụa, ên ?

Nhưng mới động đậy một chút đã ôm chặt cô, nụ hôn của cũng trở nên cuồng dã thô bạo, gần như lăng ngược đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô.

Hoắc Doãn... Tư! Âm th cô phát ra, vỡ vụn...

Trong đêm lạnh, ên cuồng hôn cô hết lần này đến lần khác, hôn đến nổi lửa mới thể dừng lại bên tai cô lẩm bẩm: “Thật muốn g.i.ế.c c.h.ế.t em!”

Tay chân An Nhiên yếu ớt vì nụ hôn của .

Đêm mùa đ lạnh thấu xương nhưng cô kh hề lạnh chút nào, thân nhiệt nóng.

Hoắc Doãn Tư cũng kh khá hơn là bao, đang ở độ tuổi sung sức nhất, những nhu cầu bình thường của một đàn ,

nhưng đã cấm dục ba năm, lúc này cô nam quả nữ, thể kh suy nghĩ về nó được chứ?

Giọng nói gợi cảm khàn khàn của vang lên bên tai cô . Nó gây ra một cảm giác ngứa ran.

An Nhiên dù ngốc đến đâu cũng biết chuyện nói l tài liệu chỉ là mánh khóe mà thôi, chẳng qua là muốn thân cận với cô , cô kh chịu tha cho : “Tổng giám đốc Hoắc kìm nén thành thế này, thật kh dễ dàng gì!"

"Mạnh miệng cái rắm!"

Hoắc Doãn Tư hiếm khi nói lời thô lỗ.

Họ nhau chằm chằm, hai cơ thể trẻ trung hơi run lên vì kiềm chế, kh ai khác thể thưởng thức được khoảnh khắc mơ hồ này ngoại trừ chính họ.

Nhưng suy cho cùng, con kh là động vật, bọn họ vẫn lý trí. An Nhiên đẩy : “ lên đây!”

Dưới ánh trăng, cô chậm rãi bước về phía hành lang dưới ánh mắt của ...

Hoắc Doãn Tư tựa vào xe, nhẹ nhàng lau khóe môi dưới, đôi mắt đen láy của chằm chằm vào bóng lưng An Nhiên, mảnh khảnh lạnh lùng, nhưng vừa ở trong vòng tay lại nóng bỏng.

" đã chia tay với cô ."

nhẹ nhàng nói, giọng vang vọng trong ánh sáng buổi sớm trong trẻo.

An Nhiên dừng chân lại.

Sau đó Hoắc Doãn Tư lên tiếng: " và cô đã chia tay, trước khi biết đến sự tồn tại của Lâm Hi!"

bước về phía cô , nhẹ nhàng nắm l cánh tay cô từ phía sau, ôm cô vào lòng, tựa cằm vào một bên cổ cô thì thầm: “ xin lỗi em!”

xin lỗi vì những gì đã nói ba năm trước.

lẽ An Nhiên sẽ kh bao giờ quên những lời nói đêm đó, nên xin lỗi.

An Nhiên run rẩy trong vòng tay .

Hoắc Doãn Tư kh nói chuyện, chỉ ôm chặt l.

Một lúc lâu sau, An Nhiên mới khàn giọng nói: “Thật ra kh ghét , ngược lại biết ơn đối với tốt! Hoắc Doãn Tư, chắc đang thắc mắc tại kh ghét , tại lại kh muốn ở bên đúng chứ?

"Thật ra Tôn Điềm kh nguyên nhân chính."

“Nếu kh thì khác cũng sẽ trở thành bà Hoắc.” An Nhiên xoay trong vòng tay , đôi mắt như ngấn nước, nhẹ nhàng nói: “Bởi vì kh muốn nhượng bộ! Đúng vậy, ều kiện của tốt đến mức ngưỡng mộ, nhưng Hoắc Doãn Tư à, đối với một xuất thân như mà nói thì những ngày ăn sung mặc sướng cũng chẳng khác gì một ngày ba bữa cơm bình thường, kh bước vào được thế giới của , cũng kh muốn ép bản

thân miễn cưỡng hòa hợp và thích nghi với cuộc sống của , chỉ đơn giản thế thôi."

"Lâm Hi thì ? Em đã từng suy nghĩ cho thằng bé chưa?"

thể đưa Lâm Hi đến sống ở thành phố H. Ở đó sẽ kh ảnh hưởng nhiều quá đến .”

Hoắc Doãn Tư im lặng .

Một lúc lâu sau, mới cười lạnh: "Xem ra em đã sớm suy nghĩ kỹ !"

An Nhiên kh phủ nhận.

Trái tim Hoắc Doãn Tư vốn mềm lòng lúc nửa đêm giờ lại trở nên cứng rắn, cúi đầu, châm một ếu thuốc, chậm rãi rít một hơi: “Được, vậy xem em thể được bao xa.”

Nói xong lễ tức giận mở cửa ngồi lên xe phóng xe . Hai luồng khí thải phun ra từ đuôi xe.

An Nhiên lùi lại hai bước!

Về đến nhà, căn nhà vắng t kh bật đèn, cô tựa lưng vào cánh cửa lâu...

Sáng sớm.

Trong bữa sáng, An Nhiên nói với dì Lâm vài câu, dì Lâm hiếm khi lơ đãng, An Nhiên tưởng ngủ kh ngon nên cũng kh để ý lắm, đúng lúc cô đang định thay giày đến c ty thì chu cửa reo lên.

An Nhiên tưởng rằng lại là Hoắc Doãn Tư, cô cau mày.

Nhưng khi cánh cửa mở ra, đó chính là Lâm Bân, con trai của dì Lâm.

Hai ba năm qua Lâm Bân nhàn rỗi kh tìm việc làm, lại thích cờ bạc, mắc nợ nhiều, thậm chí trong cơn tức giận còn bỏ vợ con mà , dì Lâm hận kh thể rèn sắt thành thép.

Tuy nhiên, Lâm Bân chưa bao giờ chủ động tiếp cận An Nhiên, trái lại, mỗi lần tới đều mang theo một ít đồ ăn ngon cho Tiểu Lâm Hi.

lẽ là bởi vì Lâm Hi, liền nhớ tới đứa con của . An Nhiên nghiêng để vào.

Lâm Bân xách theo một túi trái cây vào, cúi cẩn thận thay dép trong nhà: “Lâm Hi bảo bối của còn đang ngủ hả?”

An Nhiên gật đầu: "Thằng bé vẫn chưa dậy!"

đồng hồ: “Em đến để bắt kịp chuyến tàu ện ngầm, đại ca muốn làm gì thì làm.”

Lâm Bân liên tục gật đầu: “Mau , tàu ện ngầm buổi sáng đ khó chen lắm đ.”

Dì Lâm đặt bát mì lên bàn, giọng ệu khó chịu nói: “Con biết An Nhiên làm, con còn tới đây vào lúc này?”

Lâm Bân sờ sờ đầu một cái.

An Nhiên cười nhẹ: “Đại ca cũng muốn tới gặp Lâm Hi một chút mà.” Nói xong, cô mở cửa rời .

Sau khi cô rời , dì Lâm bắt đầu lộ mặt.

Đứa con trai đứng bất động nửa ngày mới vui vẻ chạy đến: “Mẹ à, để con giúp mẹ nhé!”

Dì Lâm dùng cán lăn đánh mạnh vào mu bàn tay của .

Bà cay đắng nói: "An Nhiên coi tốt, nhưng biết rõ nhất. giống như thằng cha cờ b.ạ.c của vậy! Ông ta dày vò, cãi nhau làm ầm ĩ đến nỗi kh còn nhà để về, nhưng thì tốt hơn một chút, dày vò vợ con bỏ trốn, bây giờ lại muốn đánh chủ ý lên An Nhiên à? Nói cho biết, cô trả khoản thế chấp mười lăm nghìn nhân dân tệ một tháng, kh tiền cho bào đâu! Nếu dám mở miệng nói với cô thì sẽ dìm c.h.ế.t trong nhà vệ sinh cho khỏi gieo họa cho khác." Lâm Bân nghe xong thì sững sờ một lúc. Một lúc lâu sau, vẫn mỉm cười vui vẻ: “ con dám làm thế chứ mẹ? Mẹ à, An Nhiên là em gái ruột của con, mẹ bảo vệ, con nào dám gây họa cho con bé! Hơn nữa, con yêu Lâm Hi, À thì ... Con thể hôn Lâm Hi một cái kh!

Dì Lâm ngăn lại: “Chờ Lâm Hi tỉnh dậy đã! kh được phép vào phòng ngủ của An Nhiên để tránh bị hiềm nghi, biết chưa hả!”

Lâm Bân chào bà một cái: “Tuân theo chỉ thị cao nhất.”

Lời đùa cợt dí dỏm này cuối cùng cũng chọc cười dì Lâm, bà lau tạp dề và nói: "Mẹ mặc quần áo cho Lâm Hi. Trong bếp vẫn còn sữa và trứng luộc, đừng ăn nhiều quá, để phần cho Lâm Hi nữa đ!" Lâm Bân mỉm cười tới.

Mười phút sau, bế tiểu Lâm Hi ra, bình thường đối xử với tốt, đã lâu kh gặp nên hồi lâu bé mới nhận ra , nhóc ôm cổ trìu mến gọi: "."

Lâm Bân hôn lên chóp mũi bé: “Lát nữa sẽ dẫn con cưỡi ngựa”

Dì Lâm vội nói: "Kh được! Trời lạnh lắm."

Bà suy nghĩ một chút ở miệng: “Bố của đứa bé tìm tới cửa , sau này đừng tùy tiện đưa thằng bé ra ngoài kẻo gặp chuyện kh hay! Dù con coi An Nhiên như em gái, nhưng cũng kh em ruột... Thân phận của gia tộc đó quá cao, vốn xuất thân của An Nhiên... Dù thì con cũng kh được kéo chân con bé, nếu kh thì mẹ sẽ chặt đứt chân chó của con đ."

Lâm Bân mỉm cười.

Khi rời , dì Lâm th đau lòng cho con trai nên l ra một chút tiền riêng của : “Mẹ còn năm nghìn nhân dân tệ, con cầm l ! Chuyện nhỏ kh làm được thì đừng mong làm được việc lớn! Sớm ổn định lại về với hai mẹ con Thục Phân ."

Lâm Bân nhận l tiền, hồi lâu.

An Nhiên ngồi tàu ện ngầm đến c ty, mới đến dưới lầu cô đã th chiếc BMW màu trắng, th tới, tài xế của tập đoàn Hoắc thị đưa chìa khóa xe cho cô : “Tổng giám đốc Hoắc bảo đưa cho cô.”

An Nhiên nhẹ nhàng nói lời cảm ơn.

kh gọi ện cho Hoắc Doãn Tư, dù bánh xe là do làm hư nên đưa tới là ều đương nhiên.

Bầu kh khí ở tập đoàn Cố thị chút uể oải.

An Nhiên vừa ngồi vào chỗ của thư ký, thư ký thứ hai đã tới nói: “Tâm trạng của Tổng giám đốc Cố kh tốt.”

An Nhiên khẽ mỉm cười. Cả ngày nay cô vẫn cố gắng tránh mặt Cố Vân Phàm, kh chọc tức ta, ều kiện đầu tiên để làm thư ký thành c biết mặt sếp đoán tâm trạng, kh nên đụng vào đầu họng súng.

Sau khi thuận lợi tan sở, cô vừa mới mở cửa xe thì lập tức nghe th một giọng nói: “An Nhiên.”

An Nhiên quay lại.

Hóa ra là Lâm Bân, thật ra thì ều này cũng nằm trong dự liệu của cô .

đóng cửa xe lại, bước tới nhẹ nhàng hỏi: " chuyện gì à ?” Lâm Bân định nói nhưng lại thôi.

ngẩng đầu lên tấm bảng hiệu chữ vàng của Cố thị, vẫn còn khá khó chịu với Cố Vân Phàm... Cuối cùng nói: " mời em ăn cơm! Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện."

vỗ nhẹ vào ví: “ vừa nhận được lương.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

An Nhiên cười vạch trần : “Là dì Lâm bù vào cho đúng kh?”

Lâm Bân ngượng ngùng gãi đầu: “ làm bà vui cũng tính là tiền lương của mà. Đi , mời em ăn m món ngon, hàu... chính là quán hàu gần trường tiểu học của chúng ta , he he, lần này trình độ !"

An Nhiên đoán rằng muốn thứ gì đó ở cô nên cô đồng ý.

mở cửa ghế lại phụ: " lên xe !" Lâm Bân nh chóng theo lên xe.

Khoảng nửa tiếng sau, An Nhiên lái xe đến một nhà hàng ngoài trời sôi động trong thành phố, nhà hàng này chuyên về đồ nướng, làm ăn phát đạt, trời còn chưa tối đã nướng đồ ăn, khói bay ngập trời.

Lâm Bân gọi nửa ly bia tươi, vài cái xiên nướng và mười con hàu. uống nửa cốc bia, chỉ vào con hàu: “Cái này bổ lắm đ!” An Nhiên lái xe nên kh chịu uống rượu.

Lâm Bân cầm lại chai rượu, kh nhịn được mà nói: “Chiếc xe vừa xịn đ, chắc ba mươi vạn! Ai da, em từng lái chiếc xe cũng khoảng chừng ba mươi m vạn trở lên, ều là bị thua sạch, chị dâu em cũng đưa con về nhà mẹ . ”

Đang nói, ánh mắt chút mờ . An Nhiên rót cho nửa cốc bia tươi.

Ánh mắt Lâm Bân trở lại sáng ngời, mỉm cười với An Nhiên: “An Nhiên, bây giờ em sống tốt.”

An Nhiên đã đoán được từ sớm .

Thật ra thì cô thể từ chối, dù cũng kh dư nhiều tiền, nhưng cô biết dì Lâm đang nghĩ gì, bà vô cùng hận con trai , nhưng trong thâm tâm thì mẹ nào lại kh muốn con tốt đâu?

An Nhiên rót cho một ly nữa: “Đáng tin kh?”

Lâm Bân nghe th triển vọng thì tinh thần lập tức tỉnh táo: “Tuyệt đối đáng tin! An Nhiên, kh khoác lác đâu, con đường sau này

mà th suốt thì sẽ kéo em cùng phát tài chung, sau này em khỏi làm cái gì mà thư ký, coi như em làm trợ thủ nhỏ cho ."

An Nhiên cười: " nghe vẻ kh đáng tin cậy vậy!" "Đáng tin cậy thật mà!"

Lâm Bân đưa xiên thịt cho cô , sau đó lại rút khăn gi, trên mặt tươi cười nói: “An Nhiên, giúp một lần , đợi đến khi đón chị dâu của em về, nhất định sẽ đốt pháo cảm ơn em. Từ nay về sau sẽ coi em như tổ t mà cung phụng!"

Càng nói càng khoa trương.

An Nhiên lập tức chặn lại: "Được ! Nhưng... em chỉ thể cho mượn nhiều nhất ba mươi vạn thôi."

Lâm Bân cầm ly rượu lên: “An Nhiên, cảm ơn em.”

Cách đó kh xa, một chiếc Bentley màu trắng đậu trước một câu lạc bộ.

Hoắc Doãn Tư vịn tay lên cửa xe về phía này.

An Nhiên ăn thịt nướng với một đàn , thái độ của họ vẻ hơi thân mật, kh giống bạn bè bình thường, đàn đó còn đưa khăn gi cho An Nhiên... An Nhiên cũng kh từ chối.

"Doãn Tư, đang gì thế?"

xuống xe bên cạnh chính là Cảnh Thụy... em thân thiết của Hoắc Doãn Tư.

Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng đóng cửa xe lại. Cảnh Thụy sang, hơi giật nói: “Đó kh là An Nhiên ?”

Những trong vòng nhỏ của họ đều biết về Hoắc Doãn Tư và An Nhiên, nhưng bọn họ kh biết hai đã một đứa con.

Cảnh Thụy khá ngạc nhiên khi họ gặp lại nhau: “Cô thật xinh đẹp! Bên cạnh cô là bạn trai của cô à?"

Ánh mắt Hoắc Doãn Tư sâu thẳm.

Cảnh Thụy vỗ vỗ vai : "Đã bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn kh quên được à? Đi thôi, bọn họ vẫn đang đợi chúng ta trên đó!" Đúng lúc này, An Nhiên và Lâm Bân ăn xong liền rời . Đến trước xe, bọn họ lại đứng nói chuyện một lúc lâu.

Cảnh Thụy trêu chọc nói: "Đáng tiếc ghê! Với ều kiện của cô , hẳn là thể tìm được tốt hơn... Này, Doãn Tư, đâu vậy?"

Hoắc Doãn Tư đã mở cửa xe.

ngồi trong xe, mặt kh biểu cảm nói: “Về nhà.”

Cảnh Thụy mắng là đồ kh tình , vất vả lắm mới về nước mà chẳng chịu gặp ai. Khi xe của Hoắc Doãn Tư lái , ta An Nhiên cũng đã rời .

Cảnh Thụy l ra một ếu thuốc, châm lửa.

Khi vào phòng riêng trên lầu, vô tình nhắc đến chuyện này với nhóm thợ làm tóc, Lý Tư Ý dựa vào ghế sô pha, nghịch nghịch móng tay, nhẹ giọng nói: “Cũng bình thường thôi. Bọn họ một đứa con trai.

Bây giờ An Nhiên lại ăn cơm với khác, chắc c Hoắc Doãn Tư sẽ cảm th như bản thân bị cắm sừng!"

Xém chút nữa t.h.u.ố.c lá trên tay Cảnh Thủy đốt cháy ngón tay ta. Tính cách của ta cũng giống Cảnh Sâm, lập tức đăng dòng trạng thái th báo Hoắc Doãn Tư con trai.

ta còn đăng kèm một bức ảnh vừa chụp lén trong tâm trạng bực bội của An Nhiên.

Nghiêm túc mà nói, An Nhiên bây giờ thật xinh đẹp! Cảnh Thụy vừa đăng lên vòng bạn bè thì ném ện thoại di sang một bên bắt đầu vui chơi, một lúc sau, ện thoại của ta bắt đầu đổ chu, gọi đầu tiên là Hoắc Minh, giọng hơi run: "Cảnh Thụy, mau nói rõ chú nghe nao.

Cảnh Thụy ngậm ếu thuốc trong miệng, cung kính nói: “Chú Hoắc, chú nên hỏi Doãn Tư ! Cháu nghe nói là con trai đ."

Cúp ện thoại.

Cảnh Thụy mở một chai rượu ngoại, cười nói: “Đêm nay là một đêm mất ngủ !"

Bên kia, sau khi Hoắc Minh cúp ện thoại, tới lui vòng bạn bè của Cảnh Thụy m chục lần, sau đó chỉ vào Ôn Noãn nói: “Lần trước Hoắc Tây đăng là đã th gì đó kỳ lạ , bây giờ thì bằng chứng đã rõ như núi luôn. Ôn Noãn, em nghĩ An Nhiên sẽ sinh cho chúng ta một đứa cháu trai kh?”

Ôn Noãn nhẹ nhàng cài khuy áo khoác, quàng khăn len vào. Cô mỉm cười: "Hoắc Minh, thôi!"

Hoắc Minh lắp bắp nói: "Đi đâu?"

Ôn Mạn liếc một cái: “ kh muốn gặp cháu trai của à?”

Cô bước ra ngoài trước, âm th truyền tới: “Em vừa hỏi thư ký của Doãn Tư nên biết được địa chỉ. Hiện tại chúng ta chỉ cần lái xe 20 phút là thể gặp đứa bé kia."

Hoắc Minh lập tức cầm l áo khoác, bước nh m bước, ôm l eo vợ, lẩm bẩm: “Vẫn là vợ suy nghĩ chu đáo.”

Ôn Noãn khẽ mỉm cười.

Bên kia, An Nhiên lái xe về nhà.

Về đến nhà đã gần tám giờ, cô ngồi trong xe suy nghĩ giải thích chuyện này với dì Lâm như thế nào.

đang định bước xuống xe thì bị ai đó ôm l eo đẩy vào trong xe. An Nhiên cảm th lưng đau, đầu bị đụng nhẹ, khi rõ mới nhận ra đó là Hoắc Doãn Tư.

An Nhiên nhịn kh được mà đá một cái: 'Hoắc Doãn Tư, bị gì vậy?"

Những ngón tay thon dài của Hoắc Doãn Tư khẽo léo luồn vào trong áo khoác của cô , ánh mắt chằm chằm vào cô , âm th run run gợi cảm: “ ta là ai?”

Một lúc sau, chạm vào vòng eo thon gọn của cô qua lớp áo lụa mỏng.

An Nhiên đã sinh con nhưng vòng eo lại gầy và còn săn chắc hơn trước.

cũng kh cần luyện tập gì, ều đó thật là tuyệt vời. Hoắc Doãn Tư vốn chỉ muốn dạy cho cô một bài học nhỏ, nhưng để khác chạm vào cô như thế này khiến cảm th kh thoải mái. nhếch khóe miệng lên thì thầm: “Đây là bạn trai mới của em ?”

“Kh việc của

An Nói nói xong muốn rút tay ra.

Giọng nói của Hoắc Doãn Tư trở nên trầm và khàn hơn trước: “Tốt nhất là em đừng cử động!”

An Nhiên đã kh còn là một cô bé thờ ơ với mọi thứ nữa, tất nhiên cô cũng thể hiểu được ý của , nhưng cô chỉ lạnh lùng nói: “Hoắc Doãn Tư, hiểu thế nào là tôn trọng khác kh?”

Mắt cô dần đỏ hoe.

vừa ăn cơm với ai đó, lại làm ra loại chuyện này bằng cách ép buộc cô lên xe ở nơi nhiều qua lại. Trong lòng , cô vẫn chỉ là thú cưng để hưởng thụ, chỉ là của riêng mà thôi. Cô chỉ thể để một hưởng thụ, làm cho một hạnh phúc.

thực sự kh hề yêu cô , nếu yêu cô một cách thật lòng, sẽ kh hành động vô lễ như vậy.

Hoắc Doãn Tư chằm chằm vào cô.

An Nhiên kh muốn nói chuyện với nên quay mặt chỗ khác, nhưng lồng n.g.ự.c của cô lại hơi phập phồng.

Hoắc Doãn Tư biết bây giờ cô đang tức giận.

Thái độ của cũng dịu , đưa tay lên chỉnh lại quần áo cho cô , một tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của cô , nhỏ giọng nói: “Chỉ là chút lo lắng thôi! An Nhiên, chỉ muốn biết ta là ai?”

An Nhiên cắn một cái, đôi môi th tú hé mở: “Bạn trai mới!” Hoắc Doãn Tư tức giận đến mức bật cười thành tiếng.

An Nhiên kh muốn tỏ ra bản thân mất bình tĩnh trước mặt , nhưng từ lúc gặp lại nhau đã chèn ép cô quá mức. Cô chỉ muốn sống một cuộc sống thật tốt, cô thể chấp nhận đến thăm Lâm Hi mỗi tuần một lần. Nhưng Hoắc Doãn Tư lại đến mỗi ngày và cô thể th gần như là mỗi ngày, mỗi lần như thế lại bị ép buộc tiếp xúc cơ thể với .

An Nhiên hoàn toàn kh muốn ều này, cô quyết tâm tách khỏi bằng mọi cách, kh muốn ở trong tình cảnh kh rõ ràng như vậy.

Nhưng bản thân Hoắc Doãn Tư, hoàn toàn thể dễ dàng khống chế được cô.

đưa tay định đẩy ra, nhưng lại ấn cô vào trong xe. Đúng lúc đang chuẩn bị hành hạ cô lần nữa, một chiếc Rolls Phantom màu đen dừng lại bên cạnh bọn họ. Cửa xe mở ra, Hoắc Minh bước xuống xe.

“Doãn Tư, con đang làm gì vậy!”

“Giữa ban ngày ban mặt, lại đối xử với một cô gái như tên côn đồ như vậy!

Cơ thể của Hoắc Doãn Tư hơi cứng lại.

Lúc này, vẫn đang ôm chặt An Nhiên, nếu cứ tiếp tục ôm cô thì sẽ khiến mọi chuyện càng tồi tệ hơn, nhưng nếu bu ra thì cũng sẽ tệ như vậy. cúi đầu chằm chằm vào An Nhiên để kiểm tra xem cô vấn đề gì kh.

An Nhiên xấu hổ vội vàng đẩy ra.

Hoắc Doãn Tư lùi lại hai bước, kỳ lạ là mùi ghen cũng đã tiêu tan ít nhiều.

quay lại và gọi bố .

Hoắc Minh mặc dù mong nhớ đứa cháu trai nhưng cũng thể hiện vẻ xấu hổ kh rõ ràng trên khuôn mặt, ho nhẹ một tiếng nói: “Con cũng đã làm bố , nên cẩn thận hơn một chút! Hai vợ chồng gì đóng cửa bảo nhau, đừng gây chuyện ở bên ngoài.” Ông mắng con trai: “Đừng làm cho nhà họ Hoắc chúng ta xấu hổ.”

An Nhiên chỉ đứng im đó mà kh nói lời nào. Cô khẽ mở miệng: “Kh.."

Hoắc Doãn Tư liếc một cái, trả lời một cách nghiêm túc: “Bố, con biết !”

An Nhiên đến một cơ hội giải thích cũng kh .

Ôn Noãn tắt máy xuống xe, vừa bà nhất quyết muốn tự lái xe vì sợ Hoắc Minh sẽ gây chuyện. Hoắc Minh đối với loại chuyện

như thế này hơi phản đối, sau khi nóng lòng chờ đợi một úc lâu, xoa tay nói: “Tên đứa bé là Lâm Hi ! Bố và mẹ con đã muốn th đứa bé từ lâu .”

Nói xong, kéo Ôn Noãn lên lâu. Còn về phần Hoắc Doãn Tư và An Nhiên, hai bọn họ đều kh quan tâm.

Đêm nay vẫn lạnh.

Với sự tham gia của cả những lớn tuổi, bầu kh khí rõ ràng đã khác nhiều. An Nhiên muốn theo nhưng Hoắc Doãn Tư đã nắm l tay cô, lần này đẩy cô vào trong xe mà kh cần dùng đến bất kỳ chút sức lực nào.

Nhiên thấp giọng nói: “Bu ra!"

Hoắc Doãn Tư nhẹ nhàng kéo cô một cái, cô đã bị ngã về phía . cúi đầu xuống hôn trộm lên đôi môi của cô, âm th khàn khàn kéo dài: “ kh hề nói ều đó, là Cảnh Thuy đã nói ra bí mật! An Nhiên, chuyện của chúng ta để nói sau , em mau lên xe trước đã!”

Sau hàng loạt chuyện xảy ra, cũng quên mất chuyện đang hành hạ cô .

An Nhiên tách ra khỏi , im lặng lên trên lầu.

Trên hàng lang yên tĩnh, hai một trước một sau, chỉ thể nghe th tiếng hít thở của nhau...

Phía bên kia, Hoắc Minh và Ôn Noãn lên lầu trước.

Lúc gõ cửa, tay của Hoắc Minh chút run rẩy, quay lại vợ hỏi: “ đúng kh, Ôn Noãn?”

Ôn Noãn một cái, cảm th thật vô dụng. Bà đưa tay nhấn chu cửa.

Dì Lâm tưởng An Nhiên đã về nên vội vàng mở cửa nói: “Lâm Hi đã nhắc đến con lâu lắm , nếu con kh quay lại, mẹ sợ nó sẽ khóc...”

Lời nói của bà đột nhiên cứng lại, môi bà mấp máy khi th một cặp đôi đang đứng bên ngoài cửa.

Đó là..bố mẹ của Hoắc kh?

Hoắc luật sư nổi tiếng toàn thế giới và vợ của ...?

Hoắc Minh tuy kh còn trẻ nhưng vẫn vô cùng chững chạc, đẹp trai khiến dì Lâm đỏ mặt, xoa xoa tạp dề nói: “Bà đến đây tìm An Nhiên ? Con bé vẫn chưa về!”

Hoắc Minh cười đáp lại: “Doãn Tư chuyện muốn nói với con bé, hai đứa nó đang ở tầng dưới. và mẹ Doãn Tư chút nóng lòng muốn gặp Lâm Hi, nên đã làm phiền !”

Dì Lâm dám để hai bọn họ đứng như thế được.

Bà vội vàng quay lại: “Ông Hoắc, bà Hoắc vào ...chỗ này hơi nhỏ!”

Bà đón vào bên trong, tìm loại trà ngon nhất trong nhà. Trước đây chỉ Cố mới thể được uống loại trà đó. Bà vội vàng pha trà, còn đang suy nghĩ xem lát nữa nói gì, Tiểu Lâm Hi mặc bộ đồ ngủ nhỏ bò ra khỏi phòng ngủ.

Hoắc Minh đang đưa mắt căn hộ thì bị một bé va vào chân. Một đôi tay nhỏ bé ôm l chân .

Trong lòng Hoắc Minh giống như muốn tan chảy, muốn ôm Tiểu Lâm Hi lên nhưng lại sợ sẽ dọa bé hoảng sợ nên nhẹ nhàng quỳ xuống ôm l bé.

Tiểu Lâm Hi kh sợ lạ, lại quay sang Ôn Noãn bằng đôi mắt đen to tròn.

Ôn Noãn thích bé ngay từ cái đầu tiên.

Bà nửa quỳ xuống, nhẹ nhàng chạm vào l mày của đứa trẻ, đường nét tr giống An Nhiên nhưng khuôn mặt lại giống Doãn Tư... thể th rằng khi lớn lên, bé sẽ giống bố hơn. Bà kh thể nhịn được mà hôn bé một cái: “Tr thật đáng yêu... Thật tuyệt! Bé con thật đáng yêu!”

Hoắc Minh cũng kh nhịn được mà hôn bé một cái: “ cũng muốn xem đứa nhỏ này giống ai.”

Ôn Noãn kh nói chuyện với nữa.

Bà bế Lâm Hi, ngồi lên ghế sô pha và hỏi dì Lâm đứa nhỏ đã ăn gì chưa.

Dì Lâm xúc động đáp lời: “Ăn ! Ăn ! Lâm Hi đã ăn m miếng bít tết heo!” Hoắc Minh cũng cảm th bé này được nuôi dạy tốt.

Ông muốn cảm ơn dì Lâm, dù bà cũng đã chăm sóc An Nhiên và con trai cô m năm , nhưng lại rút lại lời nói trước khi nó kịp phát ra...

sang Ôn Noãn, kh tiện đề cập đến chuyện này.

Hoắc Minh thầm nghĩ: Nếu bản thân tám trăm ác ý thì vợ tới tám trăm linh một ác ý.

Đương nhiên, hai bọn họ đều muốn đưa Lâm Hi về nhà nuôi dưỡng.

Nhưng mang đứa trẻ về nhà họ Hoắc là chuyện kh thực tế, từ cảnh tượng dưới lầu thể th rõ đôi vợ chồng trẻ con chưa hòa giải với nhau. Chẳng lẽ một bố như , lại thể để bọn họ nằm cùng trên một chiếc giường hay ?

Vì vậy dì Lâm đã do dự và hỏi về kế Hoắch của bọn họ.

Hoắc Minh nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Lâm Hi nói: “Con cháu sẽ phúc đức riêng, chúng ta kh tiện can thiệp quá sâu vào chuyện của hai vợ chồng trẻ kia! Nhưng ba ở cùng nhau thì quá chật chội! Chưa kể Doãn Tư còn muốn chuyển đến sống ở đây nữa, Doãn Tư thật quá vô liêm sỉ, đã lâu như vậy còn chưa thu xếp nhà mới, lát nữa sẽ nói chuyện với nó!”

Ôn Noãn cũng gật đầu tán thành: “Bốn là quá chật chội!” Hoắc Minh cũng phụ họa theo: “Đúng vậy! Ít nhất bốn phòng ngủ, hai phòng khách và hai phòng tắm. trẻ tuổi luôn thích cuộc sống riêng tư. Tối nay cùng nhau bàn bạc, ngày mai sẽ di chuyển nơi ở luôn.”

Dì Lâm sửng sốt.

Bố mẹ Hoắc, thật sự kh biết hay là đang giả vờ kh biết? Hai bọn họ đã ba năm kh gặp nhau, tuy một đứa con nhưng quá trình cũng kh nh như vậy. vẻ như đang nói về

một đôi vợ chồng trẻ đã nhận được chứng chỉ, liệu chúng ta thể yên tâm mà làm như vậy hay kh?

Hoắc Minh ôm đứa cháu trai yêu quý của vào trong lòng và chơi đùa với bé.

“Lâm Hi, con thích mỗi ngày đều thể chơi đùa với bố kh?” Lâm Hi tuy còn nhỏ những vẫn biết đây là bà nội của , gật đầu liên tục nói: “Lâm Hi thích bố!”

An Nhiên mở cửa vào bên trong, theo sau là Hoắc Doãn Tư. Cô bước vào trong vừa kịp lúc để nghe th những lời này.

Hoắc Doãn Tư nhếch khóe miệng lên cười, cởi áo khoác ra, khẽo léo đặt vào tủ trước cửa như đang bước vào nhà của , đôi dép lê sau đó l một đôi cho An Nhiên.

An Nhiên: ...

Hoắc Doãn Tư tới, ôm l Lâm Hi, ôm bé vào lòng hôn: “Đứa bé ngốc!”

Lâm Hi đã lớn lên trong tình yêu của dì Lâm và An Nhiên.

Tuy kh thiếu tình yêu thương, nhưng tình yêu của một đàn vẫn khác. bé ngượng ngùng ôm l , vùi mặt vào cổ . Sắc mặt của Hoắc Doãn Tư vẫn vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng vỗ về bé.

Hoắc Minh và Ôn Noãn cảnh tượng đó mà kh khỏi cảm động. Doãn Tư một đứa con trai.

Dì Lâm lên tiếng để xoa dịu bầu kh khí: “Ông Hoắc và bà Hoắc, mau uống trà đừng để nguội.”

Hoắc Minh kh muốn uống trà, chỉ muốn ôm cháu trai của mà thôi.

Hoắc Doãn Tư liếc một cái, đem Lâm Hi trả lại cho . vào trong bếp, múc một bát cơm và một bát c, bưng ra đến bàn ngồi xuống ăn: “Con vẫn chưa ăn gì!”

Hoắc Minh và vợ th vậy thì sốc.

biết rằng, Doãn Tư từ nhỏ đã coi trọng d dự, bắt đầu trở nên như thế này từ bao giờ chứ? Bây giờ đang ăn cơm với c!

Hoắc Doãn Tư ăn được một nửa bát thì dừng lại nói: “C thịt lợn của dì Lâm khá ngon!”

Dì Lâm cũng nói thêm một cách tự nhiên: “Nếu thích thì sau này con thể thường xuyên đến đây ăn.”

Hoắc Minh nói tiếp: “Bố vừa nói chuyện với dì đây. Sau khi bàn bạc xong, chúng ta th bốn cùng ở đây thì đ quá. Doãn Tư, con hãy sắp xếp càng sớm càng tốt nhé.”

Hoắc Doãn Tư cười nhẹ: “Được!”

Hoắc Minh kh nói gì nữa. Dù thì, cháu trai đã th, An Nhiên cũng kh thể trốn thoát được.

Ông và Ôn Noãn lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...