Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 197: Sao mà đủ được?
bắt l tay cô. "Đủ !"
" mà đủ được?" Ôn Noãn chọc tức c.h.ế.t kh đền mạng.
"Hoắc Minh, tìm chẳng vì việc này ! làm luôn trong xe với nhé, thế nào?”
Hoắc Minh cài lại nút áo sơ mi. thẳng về phía trước: "Ôn Noãn, em say !" Ôn Noãn ngả lưng xuống ghế da, cười khẽ.
Cho dù say rượu thì cô cũng thể đoán được đang tức giận... Ha ha!
Ôn Noãn nhắm mắt lại, nghịch ngợm cởi giày cao gót ra: "Đưa về nhà."
Hoắc Minh kh muốn để ý đến cô, nhưng vẫn kh nhịn được quay sang bên cạnh: "Ôn Noãn... Em chiến tr lạnh với lâu như vậy, vừa nãy còn cố ý làm bẽ mặt , kh tin là em kh biết, em thể làm như vậy cũng là ỷ vào việc thích em mà thôi."
Đổi khác thử xem?
Xem dám nhảy nhót như thế trước mặt Hoắc Minh kh!
Ôn Noãn miễn cưỡng đáp lời: Quan trọng, muốn l thân báo đáp kh?” Dứt lời, cô nhắm mắt lại.
Tỏ vẻ khinh bỉ rõ ràng.
Cho dù Hoắc Minh muốn lắm thì cũng kh thể làm chuyện gì đó với cô ngay lúc này được, nhưng mà hơi nhớ cô... Cho dù cả cô toàn là gai góc, cũng khiến nhớ nhung.
ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng nói: "Ôn Noãn, nhớ em." Ôn Noãn kh trả lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-197--ma-du-duoc.html.]
Lời nói của chỉ như đ.ấ.m vào b, hoàn toàn vô ích. Hoắc Minh khẽ cắn môi, lái xe về chung cư của .
Lúc xuống xe, còn tưởng rằng Ôn Noãn sẽ phản kháng, kh ngờ cô đã ngủ , lẽ là do cô uống nhiều quá.
Trái tim đang xao động trong n.g.ự.c Hoắc Minh dần bình tĩnh lại. đóng cửa xe, ngồi cô như một thằng biến thái.
M ngày kh gặp, Ôn Noãn đã gầy hơn nhiều, khuôn mặt gầy nhọn, đôi môi đỏ như hoa hồng khẽ mở, kh ngừng dụ dỗ .
Chỉ khi đang ngủ, cô mới thu lại gai nhọn của .
Hoắc Minh kh chịu nổi, cúi xuống nhẹ nhàng hôn cô...
Ôn Noãn say, trong mộng cô lại nhấm nháp được hương vị quen thuộc, kh kìm lòng được mà ôm l cổ đàn , hôn say đắm.
Chỉ khi say mới là lúc trái tim đau khổ nhất mà thôi. Hôn một hồi, cô cũng chợt nhận ra gì kh đúng...
Hình như cô và Hoắc Minh chia tay , quyết liệt, cô đã nói sẽ kh bao giờ gặp lại nữa.
Ôn Noãn mở to mắt ra, chăm chằm vào gương mặt tuấn động tình của , sau đó vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Hoắc Minh kh nhúc nhích. để cô sờ mặt .
"Ôn Noãn, biết em cũng thích , kh tin em thể quên được hạnh phúc mà chúng ta đã ."
Hai mắt Ôn Noãn m.ô.n.g lung.
Cô ngồi tựa lưng vào ghế, giọng nói vẻ khàn khàn đặc trưng sau khi say rượu. "Hoắc Minh, tại lại thích ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.