Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 2340: 2349: Trương Sùng Quang ôm ngực

Chương trước Chương sau

Hoắc Tinh…

Lúc Hoắc Tây nói ra cái tên này, cô đang nhớ về ngôi trên bầu trời cao ?

Trương Sùng Quang ôm ngực, từ từ ngồi xuống ghế dài.

Sắc mặt của trở nên tái nhợt, thì thầm lặp lặp lại hai chữ kia… Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng thể dần dần tiếp nhận cái tên này tựa như đã chấp nhận việc trong lòng Hoắc Tây vẫn còn lưu luyến Bạch Khởi.

cúi đầu chăm chú vào hình ảnh trên tấm phim siêu âm màu.

Một cô bé mỏng m th tú, giống như mẹ của bé, cũng thể nhận ra một vài hình ảnh của ở trên cô bé.

Bỗng dưng, cảm th trời đất quay cuồng.

nghĩ tới lai lịch của đứa bé, nghĩ đến việc Hoắc Tây vẫn nguyện ý sinh hạ cô bé, yêu quý bé, Trương Sùng Quang còn gì để so đo nữa!

ôm sát bức ảnh kia vào trong lòng. Là Tiểu Hoắc Tinh của và Hoắc Tây.

Thậm chí còn l di động ra, gõ một dòng tin n, lúc ấn gửi còn thật lâu, tới khi hốc mắt nóng bừng, vì và Hoắc Tây lại tới bước như ngày hôm nay.

Cô kh muốn , kh muốn nói chuyện với .

Rõ ràng vào năm đó, khi cô dắt về nhà đã từng vui sướng như vậy, cô giấu trên cái giường nhỏ của cô tựa như đang che giấu chú gấu con mà cô âu yếm.

[Thật ra cái tên Hoắc Tinh cũng dễ nghe.] Đầu bên kia, Hoắc Tây nhận được tin n.

Cô ngồi ở ghế sau xe, trợ lý vừa lái xe vừa nói chuyện cùng cô, nói chuyện gì Hoắc Tây cũng kh nghe rõ, cô chỉ di động một lát bu xuống, ánh mắt chuyển hướng ra phía bên ngoài cửa sổ.

Đôi mắt ẩm ướt.

lẽ cả đời này, Trương Sùng Quang cũng sẽ kh hiểu được ý nghĩa của cái tên Hoắc Tinh, sẽ kh biết thứ cô nhung nhớ là gì nhưng dù như vậy, cô cũng kh ý định giải thích với bất kỳ ều gì.

Ban đầu trợ lý còn định nói thêm nhưng th cô như vậy thì lập tức ngừng nói.

Trong lòng cô còn nghĩ.

luật sư Hoắc đối xử với Tổng Giám đốc Trương lạnh lùng nhưng dù hai cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ngoại trừ tình cảm vợ chồng ra, vẫn còn một chút tình cảm khác, thể nói quên là quên luôn được?

Giữa hai bọn họ, chỉ sợ là kh ai quên được kia.

Trợ lý im lặng lái xe, kh qu nhiễu Hoắc Tây, chạy xe về thẳng nhà họ Hoắc.

Tới gần giữa trưa, vợ chồng Hoắc Minh cũng đã trở về, đang ngồi chờ ở trong sảnh, đặc biệt là Hoắc Minh còn cầm di động trong tay, tr ngóng Hoắc Tây gọi ện thoại tới.

Hoắc Tây đến gần lối vào, thay giày.

Trợ lý định giúp cô thay, Ôn Noãn tới, với cương vị là một mẹ, bà săn sóc đưa dép lê trong nhà ra để con gái thay, đỡ cô tới ngồi lên ghế.

“Kiểm tra thế nào ? Sáng sớm hôm nay ra ngoài cũng kh nói với bố và mẹ con."

“Chẳng lần nào mà con gọi bố mẹ chung cả.” Hoắc Tây ngồi bên cạnh , nở nụ cười nhẹ.

Cô nhẹ nhàng níu l cánh tay của Hoắc Minh, giọng nói mềm mại: “Con sợ bố bị kích thích, hơn nữa cũng trợ lý cùng, con cảm th khá tốt.”

Hoắc Minh kh đồng ý: “Bố sẽ bị kích thích ? Con xem trong nhà ta tổng cộng sinh ra được m đứa con, biết bao sóng to gió lớn, con từng th bố bị kích thích bao giờ chưa… Kh tin thì con cứ hỏi mẹ con .”

Ôn Noãn đáp lại bằng một nụ cười miễn cưỡng.

Hoắc Minh sờ mũi, nở nụ cười thầm, sau đó lập tức hỏi trợ lý: “Đúng , mau đưa phim siêu âm màu cho và mẹ của Hoắc Tây xem nào, nói lâu như vậy mà vẫn chưa kịp Tiểu Hoắc Tinh của chúng ta một cái đ!”

Trợ lý mỉm cười: “ sẽ xuống xe l ngay.”

Nhưng giây tiếp theo nụ cười của cô bỗng khựng lại bởi cô chợt nhớ ra tấm siêu âm màu kia đã được gửi cho Trương Sùng Quang.

về phía Hoắc Tây.

Tất nhiên Hoắc Tây cũng đã nhớ ra, cô định lừa gạt cho qua chuyện: “Chụp kh rõ lắm, để ngày mai lại chụp thêm!”

Hoắc Minh là ai chứ, chỉ cần đoán thôi cũng biết Trương Sùng Quang đã theo tới bệnh viện.

mà vẫn chưa chịu từ bỏ ý định vậy!

Tối hôm qua náo loạn ở khách sạn một trận, tất cả mọi trong khách sạn đều chứng kiến, bọn họ làm bố mẹ tất nhiên kh thể kh đau lòng bất lực, các chị em khác cũng chỉ thở dài nhưng những khác bên ngoài gia đình bao gồm những phục vụ đã bàn tán xôn xao.

Tóm lại, chuyện trong nhà cũng kh tiện để ngoài tham dự. Hoắc Minh bảo trợ lý rời trước.

Lúc trong sảnh lớn chỉ còn lại vợ chồng bọn họ và Hoắc Tây, cân nhắc một hồi dịu dàng hỏi: “Nó tới bệnh viện à? Phim chụp đưa cho nó ?”

Hoắc Tây kh giấu giếm, cô khẽ dạ.

Hoắc Minh liếc mắt Ôn Noãn, kh biết nên nói gì… Cuối cùng than nhẹ: “Để nó xem cũng được! Sau này cũng kh thể nói với cháu gái rằng con bé sinh ra từ cục đá.”

Hoắc Tây sợ hiểu lầm, nói nhiều thêm một câu. “Chỉ cho xem, cũng kh gì khác.”

Đương nhiên vợ chồng Hoắc Minh biết rõ tính tình của cô, lúc lên lầu về phòng ngủ, vợ chồng hai tự giác lén lút vào phòng sách nói chuyện, Hoắc Minh đưa ngón tay thon dài ra xoay chuyển chặn gi một cách nhẹ nhàng, kh khỏi than thở: “Nếu biết trước kết cục ngày hôm nay, lúc trước khi Sùng Quang còn nhỏ nên sắp xếp cách khác, ai mà biết được đường tình của hai đứa nhỏ này lại nhấp nhô như vậy. Ôn Noãn, th Hoắc Tây vẫn ổn, vẻ đã suy nghĩ cẩn thận, con bé cũng muốn cắt đứt hoàn toàn. Nhưng Sùng Quang lại kh, th nó càng ngày càng ên cuồng, sợ rằng cả đời cũng kh thoát ra khỏi cái hố này được. Thứ gọi là tình cảm này nên khiến ta cảm th vui vẻ, em nói xem nếu đã đau khổ như vậy… Hà tất khổ sở đuối theo kh bu tay?”

Ông thốt ra đầy đau lòng, dù nói vậy nhưng trong lòng thể kh hận.

Ôn Noãn hiểu nhất.

Chắc c trong lòng hận rèn sắt kh thành thép, chắc c Hoắc Tây sẽ kh bao giờ bỏ qua chuyện lần đó với Tống Vận, đó cũng là ều mà làm bố mẹ bọn họ kh thể tiếp nhận nhất...

Minh hận Sùng Quang vì đã làm như vậy nhưng dù cũng là đứa con nuôi nấng từng năm, dù nói đoạn tuyệt quan hệ nhưng trong lòng thể thờ ơ hoàn toàn, đó là đứa trẻ Minh yêu thương thật lòng, cũng là đứa trẻ mà Minh để ý, vị trí ở trong lòng Minh kh khác gì Doãn Tư.

Ôn Noãn cũng vô cùng khó chịu.

Bà nhẹ nhàng dựa vào vai chồng, dịu dàng an ủi : “Thời gian trôi qua, nó cũng sẽ suy nghĩ cẩn thận thôi.” Hoắc Minh nóng nảy: " đâu lo lắng cho nó?”

Ôn Noãn kh nói gì, chỉ vươn ngón tay thon dài cẩn thận vẽ lại ngũ quan của chồng.

Hoắc Minh tức khắc bình tĩnh lại.

Ông nhẹ nhàng cầm l ngón tay của vợ, nắm trong lòng bàn tay, cúi đầu lẩm bẩm: “Ôn Noãn, đời này may mắn em.”

Ôn Noãn nhẹ nhàng mỉm cười.

Đúng vậy, dù rằng sau khi sinh con đẻ cái vẫn phiền lòng nhiều chuyện nhưng bọn họ luôn nâng đỡ, dựa sát bên nhau suốt bao năm

qua … Tuy nhiên vào lúc này bà vẫn kh nhịn được đ.ấ.m nhẹ một cái, lẽ làm vậy thì Minh sẽ kh đa sầu đa cảm như thế nữa.

Bà ngửa đầu cười: “Lúc chúng ta mới bắt đầu, kh cũng chỉ muốn sống chung, kh muốn kết hôn ?”

Hoắc Minh ôm mặt bà, dựa vào trán bà.

Ông vào mắt bà nói: “Kết hôn tốt! Ôn Noãn, kết hôn với em là chuyện tốt.”

Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm l … Mùa hè này nóng bất thường.

Hoắc Tây bị chán ăn trong ba tháng cuối thai kỳ, cô ăn kh được, ngủ cũng kh ngon, lúc Tiểu Hoắc Tinh tám tháng nhỏ hơn những đứa trẻ khác trong cùng tuổi tháng một ít, vợ chồng Hoắc Minh lo lắng, nghĩ đủ bài thuốc để Hoắc Tây bổ sung nhưng vẫn kh th hiệu quả.

lớn trong nhà lo lắng, nhỏ cũng vội vàng.

Cuối tuần, Trương Sùng Quang đón Miên Miên tới chỗ , thứ bảy này Duệ Duệ tới học lớp bổ túc của một giáo viên tiếng, Miên Miên kh lịch học, cô bé ở nhà chơi với bố cô đơn của .

Qua hơn nửa năm, thái độ của Miên Miên đối với cũng đã tốt hơn nhưng vẫn kh thể thân thiết như khi còn nhỏ.

Chạng vạng, chiều hôm bu xuống.

Trong sân nhà mát mẻ, Miên Miên dắt Tiểu Quang bộ trên bãi cỏ, ném quả bóng cao su ra cho Tiểu Quang chơi… Qua một lớp cửa kính, Trương Sùng Quang đứng ở trong phòng bếp cô bé, khóe miệng hơi mỉm cười.

Đợi một lát nữa Duệ Duệ sẽ về, trời nóng, tự tay làm chè đậu x ướp lạnh cho bọn nhỏ ăn.

Lúc này máy bào đá đang hoạt động thì phát ra âm th sàn sạt.

Di động vang lên, là Thư ký Tần gọi tới, báo cáo cho tiến triển của một dự án quan trọng, hơn nữa còn hỏi cấp trên: “Tổng Giám đốc Trương, ngày mai ngài thật sự kh tới c ty ?

Trương Sùng Quang cầm di động, con gái nhỏ dưới ánh hoàng hôn.

ừ một tiếng nói: “Đúng vậy, kh tới... Muốn chơi cùng bọn nhỏ.

Thư ký Tần cũng kh nói gì thêm.

Trương Sùng Quang cúp ện thoại, cúi đầu múc chè đậu x đã nguội vào trong chén nhỏ, sau đó lại cho vào một chút đá bào...

Nếm thử một miếng, ăn ngon.

Miên Miên chơi xong nóng cả , từ bên ngoài chạy vào, tiểu Quang cũng chạy theo sau.

Phe phẩy cái đuôi thon dài của nó.

Trương Sùng Quang kêu Miên Miên rửa mặt, tới nhà ăn chờ, đến khi hai bát chè đậu x ướp lạnh được đặt xuống, Miên Miên vui vẻ bưng lên uống sạch trong hai ba ngụm.

Trương Sùng Quang chỉ cho cô bé uống hai chén nhỏ, sợ dạ dày của cô bé kh chịu được.

Miên Miên uống xong, lưu luyến thật lâu. vẻ muốn uống thêm.

Trương Sùng Quang xoa cái đầu nhỏ của cô bé, dịu dàng nói: “Ngày mai lại làm cho con ăn.”

Miên Miên cảm th đã kh còn gì tr cậy, cô bé chống cằm nhẹ giọng nói: “Nếu mẹ cũng thể uống chè đậu x ngon như thế này thì tốt .”

Chợt nghe th Hoắc Tây được nhắc đến, tim của Trương Sùng Quang đập thình thịch.

Ngày thường Miên Miên kh chịu nhắc về Hoắc Tây với , cũng sợ gợi lại hồi ức của Miên Miên nên cũng ít khi đề cập.

Lúc này Miên Miên lại chủ động nhắc tới, nhịn kh được đành hỏi: “Mẹ làm vậy?”

Miên Miên liếc một cái, đôi mắt to ngập nước.

Cô bé nói: “Trời nóng quá, mẹ chẳng muốn ăn, em bé trong bụng đói đến mức gầy luôn… Bác sĩ nói nếu tiếp tục như vậy thì mẹ sẽ vất vả.”

Trong bụng cô bé đầy tâm sự.

Trương Sùng Quang nghe xong thì duỗi tay xoa cái đầu nhỏ của cô bé, g giọng nói: “Bố đón Duệ Duệ.”

đón Tiểu Trương Duệ về.

Hơn nửa năm, Duệ Duệ đã cao hơn nhiều, chân dài lại đẹp trai, là hotboy trường tiểu học.. Bình thường mỗi khi tới trường học sẽ đeo cặp sách giúp Miên Miên.

đôi khi Trương Sùng Quang cặp song sinh con .

sẽ cảm th hơi hoảng hốt, sẽ nhớ tới năm đó, cũng đeo cặp sách giúp Hoắc Tây như vậy.

Hoắc Tây ở phía trước, nhảy chân sáo.

Lúc Duệ Duệ uống chè đậu x, Trương Sùng Quang ở bên cạnh nhẹ giọng nói: “Chờ lát nữa, bố đưa các con về! Sáng mai lại tới đón các con nhé.”

Tiểu Trương Duệ bỗng dừng tay, bé hỏi: “Bố bận ?”

Trương Sùng Quang mất tự nhiên mà ho nhẹ: “Ừ, chút việc! Đợi lát nữa bố làm m chén chè đậu x cho các con mang về…”

Tiếu Trương Duệ kh tham ăn như Miên Miên.

bé ăn xong thì l khăn ăn lau miệng, bình tĩnh hỏi: “Cho con Và Miên Miên, hay là cố ý mang cho mẹ ăn?”

Trương Sùng Quang bị hỏi thì nghẹn họng.

Giữa và Hoắc Tây tưng bừng khói lửa nhưng thực sự khó thể hiện tình cảm trước mặt trẻ con. Đặc biệt là Duệ Duệ đã trưởng thành từ nhỏ.

Với tư cách là một bố, suy nghĩ một chút nói: “Ngày mai con cùng Miên Miên tới đây uống tiếp.”

Tiếu Trương Duệ gật đầu: “Con biết , bố cố ý làm cho mẹ ăn… cần con nhắc cho mẹ một chút kh?”

Trương Sùng Quang: …Đứa con trai này sinh ra để khắc ? Mặc kệ thế nào, hai đứa nhỏ vẫn đem chè đậu x về.

Tổng cộng sáu phần, sắp xếp chỉnh tề.

Tiếu Trương Duệ mặt kh đổi sắc mà nói: “Bố nói mỗi hai phần! Ít đá bào nhất là của mẹ.”

Hoắc Minh và Ôn Noãn nhau.

Một lát sau, Hoắc Minh lên hướng trên lầu, nghĩ tới dạo gần đây Hoắc Tây kh ăn kh uống, cả gầy nhiều... Chuyện này đối với thai phụ cũng kh là chuyện tốt.

Ông ngẫm nghĩ thở dài: “Cứ đưa lên !”

Cuối cùng giúp việc mang lên, một chén chè đậu x ướp lạnh nhỏ đặt trên bàn trà hình tròn, dịu nhiệt giải khát khiến sự thèm ăn tăng lên nhiều.

Hoắc Tây ăn uống kh ngon miệng, lúc này cũng muốn ăn.

Tuy nhiên cô vừa mới uống một ngụm bỗng hơi khựng lại... Cô thể cảm nhận được hương vị này, kh do đầu bếp trong nhà làm mà đây là tay nghề của Trương Sùng Quang.

Chỉ Trương Sùng Quang mới thả một chút lá sen nấu cùng chè đậu x, cho nên ăn vào sẽ một mùi hương th mát.

Hoắc Tây cúi đầu, nhẹ nhàng qu.

giúp việc biết cô đã nhận ra, lo lắng, sợ cô kh vui sẽ từ chối...

Hoắc Tây quả thật đã nhận ra.

Cô cúi đầu thật lâu, sau đó cuối cùng vẫn dùng muỗng múc lên… Đưa đến bên môi.

Chè đậu x ướp lạnh vốn đã mát lạnh ngon miệng.

Nhưng lúc chạm vào đầu lưỡi lại nếm được một hương vị chua xót.

Hoắc Tây nhấm nháp hương vị , lúc đầu cô ăn chậm, sau đó càng lúc càng nh… Chẳng m chốc cô đã ăn hết một chén nhỏ, ngẩng đầu nói với giúp việc: “Khá ngon.”

giúp việc thở phào nhẹ nhõm.

giúp việc nhận l cái chén mỉm cười nói: “Còn một chén, để trễ một chút uống, chủ nói chỉ thể ăn nhiều nhất là hai chén, kh thể ham lạnh.”

Hoắc Tây nhẹ nhàng ừ.

giúp việc th cô đồng ý uống, trong lòng cũng vui mừng, lúc rời bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, lúc đặt tay vào then cửa, sau lưng lại vang lên giọng nói của Hoắc Tây: “Chờ lát nữa muốn ăn một phần gà hầm nấm.”

giúp việc vui sướng xoay :

“Vâng, sẽ nói phòng bếp lập tức làm ngay.”

Hoắc Tây bị ánh mắt kia làm cho ngại ngùng, giả vờ cúi đầu đọc quyển sách trên tay… giúp việc nhắc nhở: “Cô chủ, cô cầm ngược sách .”

Mặt Hoắc Tây nóng lên, ho nhẹ: “Dạy cho con biết trước thôi.” giúp việc xuống lầu.

Hoắc Minh đặt cuốn tạp chí trong tay xuống hỏi: “Đã ăn chưa?” Ôn Noãn cũng quan tâm, Miên Miên và Tiểu Trương Duệ đứng một bên cũng vểnh tai lên nghe…

giúp việc lưu loát nói: “Ăn! Ăn ngon lành.”

Ngẫm lại vẫn nói: “Hẳn là cô chủ biết là ai làm nhưng cũng kh nói gì thêm… Bây giờ còn muốn phòng bếp làm thêm gà hầm nấm nữa, bà chủ, đến phòng bếp làm việc đây.”

Hoắc Minh vui mừng: “Cuối cùng chịu ăn, vẫn là Sùng…” Giây tiếp theo, dường như ý thức được cái gì, lập tức dừng lại.

Ôn Noãn biết muốn nói gì, chỉ nhẹ nhàng thở dài, quay sang bận chăm sóc Miên Miên và Duệ Duệ.

Lúc Duệ Duệ lên lầu, bé kh khỏi ra bên ngoài biệt thự. Bên ngoài biệt thự, một chiếc xe việt dã đang đổ.

Trương Sùng Quang dựa vào thân xe, gió đêm thổi bay góc áo sơ mi và tóc cứ đứng ở nơi đó, thật lâu sau thật lâu sau, mãi cho đến khi di động vang lên.

Là một giúp việc trong nhà họ Hoắc gọi tới, giọng nói hơi khẩn trương: “ Sùng Quang, cô chủ đã chịu ăn, ăn ngon, cứ yên tâm.”

nọ nói xong thì lập tức cúp máy, sợ bị khác nghe th.

nọ tham lam nhận đồ tốt của Sùng Quang, báo cáo lại tình hình với , lỡ như bị bà chủ biết… Thế thì kh ổn!

Nào ngờ vừa mới cúp ện thoại đã th Hoắc Minh đứng ở cửa. Cũng kh biết đã nghe bao lâu.

giúp việc run lên, đôi môi run rẩy hơn nửa ngày kh dám nói lời nào, nọ biết rõ tính cách quy củ của Hoắc Minh…

Ánh mắt của Hoắc Minh thâm sâu.

Một lúc lâu sau đến gần, l một hộp t.h.u.ố.c lá ra khỏi túi quần, rút một ếu ra nói:

“Lão Ngô, mượn chút lửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2340-2349-truong-sung-quang-om-nguc.html.]

Ông lại giả vờ oán giận: “Bà chủ của m quản lý nghiêm khắc quá, ở trước mặt bà chẳng dám chạm vào ếu thuốc nào. ôi chà, hộp t.h.u.ố.c lá này lại còn do thằng nhóc Lục Thước kia lén báo hiếu với đ..”

Lão Ngô biết đã vượt qua an toàn.

Đôi mắt ta nóng lên, vội vàng móc bật lửa ra, châm lửa đốt cho Hoắc Minh nói: “Bà chủ cũng vì quan tâm tới sức khỏe của ngài.”

Ngón tay thon dài của Hoắc Minh kẹp ếu thuốc lá, đôi mắt hẹp dài híp lại.

Mặt mày vẫn tuấn tú như lúc còn trẻ.

Ông cười vỗ vai giúp việc: “Ông nói đúng! Trời... Nhưng đừng nói cho bà chủ biết đ.”

Lão Ngô Liên vội vàng đàm đạm: " sẽ kh nói, ngài yên tâm.”

Hoắc Minh ra khỏi phòng bếp, tiến về phía màn đêm nơi sán sau, hương khói xám tỏa ra từ ếu thuốc cháy đỏ vấn vít qu tay … Đôi mắt lại hơi ươn ướt.

Dường như cảnh năm đó lại hiện ra trước mắt.

Năm , đưa Sùng Quang trở về, nói với rằng sau này nơi đây sẽ là nhà của , thể kêu là bố, cũng thể gọi là chú…

Sùng Quang là đã chọn, chỉ nghĩ chọn vì nhóm m.á.u hiếm mà nhưng nếu kh thích vì lại đưa về nhà, lợi dụng lợi ích… Mặc kệ quý giá đến nhường nào, bao nhiêu sẽ đồng ý chứ?

Huống chi, năm Sùng Quang học tiểu học còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Mất m.á.u quá nhiều.

Cũng là Hoắc Minh rút 800ml m.á.u trong một lần truyền vào cơ thể , 800ml là giới hạn cao nhất, nếu kh thật sự xem như con trai, vốn lạnh lùng như Hoắc Minh sẽ chịu làm vậy ?

Hoắc Minh bước qua đường mòn, tới chỗ ngoặt là thể th bên ngoài biệt thự.

Quả thật, ra xa sẽ th một chiếc xe việt dã màu đen.

con trai tốt trong quá khứ của đang đứng đó, tốt, kh hút thuốc.

Hoắc Minh một lát yên lặng xoay vào biệt thự… Bên kia, Trương Sùng Quang cũng th , đôi môi đẹp khẽ cong lên nhưng Hoắc Minh đã vào phòng.

Đêm đó, Trương Sùng Quang đứng ở bên ngoài thật lâu. Hạ thu tới.

Trương Sùng Quang thường xuyên nấu vài món ăn để Miên Miên và Duệ Duệ mang về, phần lớn thời gian Hoắc Tây đều chịu ăn, ước chừng là vì đứa con trong bụng.

Cô chịu ăn, lập tức dốc lòng nghiên cứu thực đơn.

Chỉ là cô vẫn kh chịu tha thứ cho , kh muốn cùng kiểm tra thai nhi định kỳ, kh muốn gặp … Ngay cả khi ngày sinh nở đang đến gần, cô cũng kh muốn tới.

“Bố, sinh con đau hay kh?” Miên Miên hỏi.

Trương Sùng Quang hơi thất thần, ngay sau đó, lại hoảng hốt nhớ tới lúc Hoắc Tây sinh Duệ Duệ, cũng ở trong phòng sinh, Hoắc Tây đau đến mức sắc mặt tái nhợt, nắm chặt l tay .

Thế nhưng vào lúc em bé được sinh ra, Hoắc Tây lại mỉm cười dịu dàng.

Cô nhẹ giọng nói: “Trương Sùng Quang, thằng bé thật đáng yêu.”

mất tập trung, Miên Miên gọi một tiếng, lúc này Trương Sùng Quang mới tỉnh táo lại, đang định nói chuyện thì di động vang lên, là giúp việc bên nhà họ Hoắc lén báo tin: “ Sùng Quang, khả năng cô chủ sinh sớm.”

Tay Trương Sùng Quang đang cầm di động run lên.

Ngay sau đó lập tức cúp ện thoại, nói với Miên Miên: “Mẹ sắp sinh em bé, chúng ta qua đó.”

Miên Miên vô cùng lo lắng.

Lúc rời , cô bé kéo l ngón tay của Trương Sùng Quang... Từ sau chuyện xảy ra ở Melbourne, đã lâu Miên Miên kh thân mật, ỷ lại vào như thế này.

Mắt Trương Sùng Quang đỏ lên.

biết Miên Miên đang sợ hãi, vì thế nhẹ nhàng ôm l cô bé, dịu dàng nói: “ bố ở đây!"

Cô bé vẫn túm c.h.ặ.t t.a.y .

Trương Sùng Quang sợ chậm trễ thời gian, cho nên dù Miên Miên đã mười m tuổi nhưng vẫn bế cô bé, bước nh lên xe… Xe chạy nh nhưng ổn định, vẫn kh quên còn Miên Miên đang ngồi.

Bệnh viện Ngưỡng Đức, thành phố B.

Đứa nhỏ của Hoắc Tây dấu hiệu sinh trước một tuần.

Tình huống vẻ khả quan hơn nhiều so với tưởng tượng của mọi , Tiểu Hoắc Tinh cũng kh tra tấn Hoắc Tây quá lâu, sau khi đưa đến bệnh viện thì chẳng m chốc đã mở được tới sáu phân, sau khi chuyên gia khoa sản tự kiểm tra thì nói: “Chuẩn bị sinh.”

Bà là quen của nhà họ Hoắc, khom lưng dịu dàng cổ vũ Hoắc Tây: ‘Tình huống ổn định, vòng đầu của bé kh lớn, m.á.u hiếm cũng đã được chuyển đến bệnh viện.”

Bà ngừng một chút, đôi lời kh biết nên nói hay kh.

Mặc dù Hoắc Tây đang đau đớn nhưng vẫn nghe th, cô biết số m.á.u kia là của Trương Sùng Quang.

Mỗi tháng sẽ rút m.á.u định kỳ.

Trong cơn đau đớn, Hoắc Tây hốt hoảng, bỗng chốc nhớ tới nhiều chuyện xưa… Đều là chuyện giữa cô và Trương Sùng Quang, cả tốt lẫn xấu.

Bác sĩ suy nghĩ một chút nhẹ nhàng hỏi: “Cần vào sinh cùng kh?”

Lúc trước khi Hoắc Tây sinh Tiểu Trương Duệ Trương Sùng Quang vào sinh cùng, mặc dù hiện tại đã ly hôn nhưng đứa nhỏ này là con của Trương Sùng Quang, hơn nữa đã đứng ở bên ngoài.

Dưới ánh đèn dây tóc trong phòng sinh, khuôn mặt Hoắc Tây trắng bệch gác trên gối nằm, cô nhẹ nhàng lắc đầu.

Nước mắt rơi ra khỏi khóe mắt.

Bác sĩ nhẹ nhàng sờ mặt cô, dịu dàng nói: “ ra ngoài một chút, nói vài câu với bố mẹ của cháu.”

Hoắc Tây gật đầu.

Từ đầu tới đuôi, cô kh hỏi tới Trương Sùng Quang… Bác sĩ ra khỏi phòng sinh, nhẹ nhàng khép cửa lại.

nhà họ Hoắc đều mặt, Ôn Noãn là đầu tiên tiến lên hỏi: “Tình huống thế nào?”

Bác sĩ vỗ tay bà, mỉm cười: Tình huống khá ổn, dự đoán thời gian sinh sản sẽ kh vượt quá hai tiếng đồng hồ, hơn nữa em bé cũng hiếu động, vẻ đã kh chờ nổi nữa, muốn ra ngoài .

Ôn Noãn yên tâm, bà định vào sinh cùng cô.

“Mẹ, để con vào !" Trương Sùng Quang bỗng dưng mở miệng, giọng nói khăn đến mức kh thành tiếng, Miên Miên đứng bên cạnh vẫn khẩn trương kéo c.h.ặ.t t.a.y kh chịu bỏ ra.

Ôn Noãn khó xử, cũng may bác sĩ lên tiếng. “Tiểu Tây nói kh cần vào."

Ánh mắt Trương Sùng Quang trở nên ảm đạm, yên lặng lùi ra phía sau dựa lưng lên vách tường, chăm chú vào của phòng sinh... và Hoắc Tây chỉ cách nhau một cánh cửa.

Lúc này phòng sinh bên cạnh tiếng thét cao vút của phụ nữ vang lên.

Chắc là đã đau đến mức kh chịu nổi.

Sắc mặt Trương Sùng Quang tái nhợt, ngón tay cũng nhịn kh được trở nên run rẩy, nếu nói hối hận… Bây giờ hối hận, lúc trước muốn một đứa con cũng đơn giản là vì muốn níu giữ Hoắc Tây, thế nhưng chịu đau đớn lúc sinh con lại là Hoắc Tây.

Hoắc Minh th như vậy, giận sôi máu.

“Hiện tại hối hận thì ích , đứa con trong bụng cũng sắp sinh ra , mắt là đôi, mũi là mũi.”

Trương Sùng Quang chua xót, gọi một tiếng bố.

Hoắc Minh hừ mũi, quay đầu lại cửa phòng sinh, hòn ngọc quý trên tay đang dạo ở quỷ môn quan, làm bố thể kh đau lòng, hận kh thể treo Trương Sùng Quang lên đánh một trận.

Lúc này cửa phòng sinh lại bị mở, y tá chạy ra nói với bác sĩ: “Chủ nhiệm sở, đã mở mười phân, ngài nh chóng vào xem.”

Bác sĩ họ Sở vội vàng vào.

Trong hành lang, nhà họ Hoắc đều im lặng kh lên tiếng.

Kh ai lôi chuyện cũ ra tính số với Trương Sùng Quang vào ngay lúc này, nói những lời đó cũng chẳng thoải mái… Thời gian chờ đợi lâu, thậm chí Hoắc Doãn Tư còn gọi hút t.h.u.ố.c lá chung.

Trương Sùng Quang từ chối, đưa tay ra cản lại: “ cai thuốc.”

Hoắc Doãn Tư cười nhạo tự rời .

Trong phòng sinh, bác sĩ và y tá vẫn luôn cố vũ Hoắc Tây… Sau khi giãn mười phân, Hoắc Tây đau đến mức trán đố một lớp mồ hôi mỏng nhưng cô vẫn cắn chặt môi kh chịu kêu thành tiếng.

Trong cơn đau đớn, cô cảm giác đèn dây tóc trên đầu đang đung đưa. Ký ức như thủy triều ùa về .

[Hoắc Tây, chúng ta sinh thêm một đứa con nhé!]

[Hoắc Tây, sau này sẽ kh làm em đau lòng nữa, cũng sẽ kh Tống Vận, Trương Vận…]

Thế nhưng mà Trương Sùng Quang, thật sự đã quá muộn, hình ảnh và Tống Vận ôm hôn nhau, cả đời này sẽ kh thể quên, hoảng hốt trong cơn đau đớn, mặt Hoắc Tây tràn đầy nước mắt, ước chừng trong giây phút hận thù che phủ đôi mắt, khi em bé được sinh ra, cô tự nhiên hét lên: “A..”

Tiếng hét đau khổ thê lương!

Tiểu Hoắc Tinh được sinh vào lúc mười giờ mười phút, một thời gian vô cùng hoàn mỹ.

Trọng lượng ba ki-lô-gam, chiều cao 55cm, một em bé chân dài thướt tha.

“Thật là xinh đẹp! giống mẹ.”

Y tá lưu loát tắm rửa cho em bé sạch sẽ, đưa đến trước mặt Hoắc Tây, trán Hoắc Tây phủ một lớp mồ hôi mỏng, sợi tóc cũng dính sát vào nhưng cô vẫn quay đầu lại, dịu dàng chăm chú vào em bé.

Thật sự xinh đẹp, vừa sinh ra đã trắng trẻo mềm mại. Cô kh khỏi vui mừng.

Cô dịu dàng ngắm , sắc mặt lại càng ngày càng trở nên tái nhợt, bác sĩ nhận th ểm kh thích hợp, chạy tới kéo khăn trải giường màu trắng ra thoáng qua, giọng nói run rẩy gấp gáp: “Chuẩn bị máu, lập tức truyền máu! Sản phụ tình trạng xuất huyết nhiều.”

Giọng nói vừa dứt, Hoắc Tây đã lâm vào hôn mê.

Thời gian giành giật từng giây từng phút, bác sĩ y tá bận rộn trong ngoài, bên ngoài cũng kh ngốc, biết rằng ắt hẳn đã xảy ra chuyện.

Hoắc Minh bắt l vội hỏi: “ lại thế này?”

Chủ nhiệm khoa sản cầm gi tờ ra, yêu cầu ký tên, bà nói ngắn gọn: “ dấu hiệu xuất huyết nhiều, đã truyền máu! Minh, cứ yên tâm, đầy đủ lượng máu.”

Hoắc Minh kh dám chậm trễ thời gian chút nào, cho dù lòng đang nóng như lửa đốt.

Ông vội vàng ký tên.

Lúc ký tên tay hơi run, Ôn Noãn nhẹ nhàng nâng cánh tay lên, cho chồng một ổn định.

Bác sĩ cũng kh dám chậm trễ một khắc nào, ký tên xong lại vào phòng sinh, trong chốc lát hộ sĩ ôm Tiểu Hoắc Tinh ra, cô bé trắng trẻo mũm mĩm, mọi th đều đỏ cả mắt.

Trương Sùng Quang vừa vui mừng vừa ân hận.

Sắc mặt của Trương Sùng Quang x xao, ngón tay run rẩy, nhẹ nhàng chạm vào em bé, khóe mắt trở nên ướt át… Hoắc Doãn Tư đứng ở một bên nhịn kh được nói: “Nếu như biết khoan dung hơn một chút, hai cũng sẽ kh đến bước này. Chị của sinh con khổ sở như thế nào, kh biết ?”

biết…

vẫn luôn biết nhưng lúc như một kẻ ên cuồng, cứ cho rằng chỉ cần con là thể trói chặt Hoắc Tây, hiện tại đã nhận ra, mười đứa con cũng kh trói nổi, chỉ khiến mất cô.

“Con xin lỗi! Bố, mẹ, con xin lỗi mọi .”

Ôn Noãn kh đành lòng tiếp tục nghe, bà là phụ nữ, bà là thể đồng cảm với Hoắc Tây như bản thân cũng đã từng trải qua.

Yết hầu Hoắc Minh lên xuống: “Bây giờ nói m lời này còn ích gì!”

Ông hồi hộp chờ đợi.

Tất cả mọi trong nhà họ Hoắc nóng lòng chờ đợi, chờ đợi Hoắc Tây bình an…

Trải qua một giờ cấp cứu, Hoắc Tây ngừng xuất huyết, cả trước cả sau đã truyền nhiều máu.

Nhưng vẫn cứ mãi hôn mê chưa tỉnh.

Khi được chuyển tới phòng bệnh VIP, cô mơ hồ nghe th tiếng bố mẹ đang nói chuyện, còn tiếng em bé khóc ỉ ôi.

Ngón tay của Hoắc Tây nhẹ nhàng cử động.

Lúc hoàng hôn, cô mới thật sự th tỉnh, vừa mở mắt ra đã th ánh mắt lo lắng của Ôn Noãn.

“Mẹ! Con của con đâu!” Giọng nói của Hoắc Tây nghẹn ngào.

Hoắc Minh vội vàng bế Tiểu Hoắc Tinh tới cho Hoắc Tây xem: “ , giống con biết bao.”

Hoắc Tây nghiêng mặt, em bé hồng hào mũm mĩm nằm bên cạnh, kh khỏi nhẹ nhàng chạm vào… Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Hoắc Tinh bỗng nhiên nhíu lại, nghẹn đến mức đỏ bừng, khóc òa.

Vừa xem, hóa ra là tã gi đầy.

Hoắc Minh kh nỡ để ôn Noãn bị liên lụy, tự ôm bé, nh nhẹn thay tã gi mới cho em bé, còn dùng nước ấm lau sạch cái m.ô.n.g nhỏ kia, nói: "Hoắc Tây, lúc con còn nhỏ bố cũng chưa từng hầu hạ con như thế này đâu.”

Lúc còn nhỏ Hoắc Tây sống trong phòng thí nghiệm khoảng chừng hai năm.

Cô chỉ cười nhẹ.

Thật ra lúc cô cũng kh nhiều ký ức, chỉ nhớ rõ cứ ngủ mãi ngủ mãi nhưng cứ cách một thời gian sẽ một đàn đẹp trai tới thăm cô, đứng cách lồng ấp dựa sát vào khuôn mặt cô nói chuyện cùng cô, cô chăm chú...Trên mặt luôn chứa đầy sự hoài niệm và hối hận.

Cũng giống... Cũng giống với Trương Sùng Quang của hiện tại. Nhớ tới này, ánh mắt Hoắc Tây tối lại.

Hiểu con gái đâu ai bằng bố, Hoắc Minh ra tâm tư của cô, nhẹ giọng nói: “ đang ở bên ngoài đ! Nó nói muốn tới đây con, đứa bé."

Khuôn mặt Hoắc Tây áp vào gối.

Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: “Bố, con hơi mệt. Bố nói m ngày sau lại tới.”

Hoắc Minh kh nói gì thêm, chỉ nh nhẹn bế Tiểu Hoắc Tinh lên bao bọc kín, đặt vào trong xe em bé… Em bé mới sinh trợn tròn mắt, kh rõ những đồ vật ngoài 20cm, nên chỉ thể mở to đôi mắt đen nhánh, lắc cái đầu nhỏ.

Hoắc Minh nhịn kh được hôn lên m sợi tóc trên đỉnh đầu cô bé.

Tiếu Hoắc Tinh kh giống với những đứa trẻ khác, lúc mới sinh kh nhiều tóc, chỉ lưa thưa m sợi màu trà.

Hẳn là di truyền từ Ôn Noãn.

Cho dù đứa nhỏ này ra đời như thế nào, Hoắc Minh vẫn thích. Ông một hồi lâu mới ra ngoài.

Ngoài cửa, Trương Sùng Quang đang đứng chờ, th Hoắc Minh ra, vội vàng chào đón, cái chữ bố kia cũng kh thốt ra được khỏi miệng, ngược lại hỏi: “Hoắc Tây thế nào, cô chịu gặp con kh?”

Hoắc Minh kh muốn nói chuyện với .

Ông dừng lại một chút: “Hoắc Tây nói sau m hôm nữa!”

Trương Sùng Quang cảm th hơi mất mát nhưng lập tức nói: “M ngày này bố và mẹ cứ lo ở đây , Miên Miên và Duệ Duệ cứ đế ở bên chỗ con trước, tháng này con… Kh bận.”

Hoắc Minh đồng ý nhưng cuối cùng vẫn nói thêm: “Đừng gọi như vậy nữa!”

Trương Sùng Quang kh nói gì.

Tâm trạng của Hoắc Minh phức tạp, đã từng như bố con ruột, hiện giờ lại khách sáo như chưa từng quen biết… Thế nhưng thể làm gì

bây giờ, m đứa con cũng kh thể cả đời kh qua lại với nhau.

Đang nói chuyện thì vợ chồng Hoắc Doãn Tư tới. Mang đồ bố cho Hoắc Tây.

An Nhiên vào trước, Hoắc Doãn Tư theo sau, cuối cùng vẫn kh nhịn được trừng mắt Trương Sùng Quang.

Hiện tại Trương Sùng Quang kh còn địa vị gì ở nhà họ Hoắc nữa, tiếp tục chờ đợi ở đây cũng kh là cách hay, hơn nữa Miên Miên và Duệ Duệ đã về trước, lúc này đang ở biệt thự.

yên lặng đứng ở cửa một lát, sau đó xin phép về trước.

Một tuần sau, trước khi Hoắc Tây xuất viện, cô gặp Trương Sùng Quang.

Ban đầu là ôn Noãn ở bên trong chăm sóc cô, th Trương Sùng Quang tới, bà lập tức tránh .

Lúc rời , bà còn nhỏ giọng nói: “Mới sinh xong, Sùng Quang, con đừng kích thích con bé!”

Cổ họng Trương Sùng Quang nghẹn lại: “Dạ con biết.”

Ôn Noãn nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn kh nói gì thêm, chỉ quay đầu lại nói với Hoắc Tây: “Mẹ gặp bác sĩ nói đôi lời, thủ tục xong xuôi thì về nhà.”

Hoắc Tây dựa vào đầu giường, nhẹ nhàng gật đầu.

Ôn Noãn rời , ánh mắt của Trương Sùng Quang rơi xuống Hoắc Tây, sắc mặt của cô kh được tốt, thể ra được sau đợt sinh con này đã ảnh hưởng tới sức khỏe, lẽ một hai năm nữa mới thể về lại sức.

Cổ họng Trương Sùng Quang căng ra: “Hoắc Tây,”

Hoắc Tây bình thản, cô cũng chăm chú vào , nhẹ giọng nói: “Con ở đằng kia, qua xem , nhưng giờ con bé ngủ , dùng đánh thức nó."

Trương Sùng Quang kh dịch nổi bước chân.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...