Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 25: Có vẻ anh ấy hối hận
Cố Trường Kh vẫn chưa rời ngay.
Khi Ôn Mạn bị Hoắc Thiệu Đình ghì chặt trên giường bệnh để hôn, ta vẫn đứng ngay bên ngoài.
Cố Trường Kh biết rõ Ôn Mạn mềm yếu thế nào khi bị hôn. Cơn giận dữ khiến toàn thân ta căng cứng như dây cung sắp đứt.
Cuối cùng... khi Ôn Mạn kh chịu nổi mà phát ra tiếng rên khẽ, Cố Trường Kh kh nhịn được nữa, đ.ấ.m mạnh vào bức tường đối diện.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Bàn tay ta đầy máu.
Nhưng Cố Trường Kh dường như kh cảm th đau, mặt lạnh như băng.
một khoảnh khắc, ta muốn x vào phòng bệnh, muốn cướp Ôn Mạn ngay trước mặt Hoắc Thiệu Đình. Nhưng Cố Trường Kh cũng hiểu rõ, chỉ cần ta bước vào, hôn ước với Hoắc Minh Châu sẽ lập tức tan vỡ.
Những thứ ta dày c gây dựng b lâu, sẽ biến mất trong chớp mắt! Cố Trường Kh đột ngột rời , lái xe đến một khu chung cư cũ kỹ.
ta từng sống ở đây hai năm, bảo vệ vẫn nhớ mặt, cười chào khi th xe ta vào:
– “Cố Tiên sinh về !”
Cố Trường Kh gật đầu lạnh lùng.
ta lên lầu, mở cửa một căn hộ. Căn nhà 80 mét vu chứa đầy ký ức giữa ta và Ôn Mạn.
Lúc đó, Cố thị đứng trên bờ vực phá sản, cả nhà dồn vào căn hộ tồi tàn này. Kh còn cuộc sống hào nhoáng, ngay cả bữa ăn cũng nhờ bà Cố Phu nhân cao quý tự chợ mặc cả mua rau rẻ tiền về nấu... Những ngày đó, khốn khó vô cùng.
Ôn Mạn vì giữ thể diện cho ta, thường xuyên đến nấu ăn, ngấm ngầm giúp đỡ.
Cô đúng là đồ ngốc!
Cô tưởng Cố Trường Kh yêu , nhưng thực ra từ đầu đến cuối, ta chỉ lợi dụng cô.
Ôn Mạn chưa bao giờ hiểu được thứ tự sự việc!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đến tận bây giờ, cô vẫn nghĩ Ôn Bá Ngôn bị liên lụy vì . Cô kh biết rằng, từ nhiều năm trước, Ôn Bá Ngôn đã là con bài c.h.ế.t mà Cố Trường Kh chọn sẵn. Còn Ôn Mạn, chỉ là c cụ để ta l lòng tin của Ôn Bá Ngôn mà thôi.
C cụ này quá ngốc, đến mức cuối cùng, Cố Trường Kh kh nỡ bu tay.
Hừ! Dù sau này thành c rực rỡ, ta còn tìm đâu ra phụ nữ ngây thơ yêu ta đến thế? ta muốn giữ cô lại.
Để cô nấu ăn cho , mỗi khi mệt mỏi lại dịu dàng xoa trán . Hoặc lẽ, ta sẽ cho phép cô sinh con cho !
Dù việc thay thế Ôn Bá Ngôn bằng khác hơi phiền phức!
Cố Trường Kh bước ra ban c, châm một ếu thuốc hút từ từ. Sau năm sáu ếu, ta gọi ện cho thư ký.
“Ôn Bá Ngôn bên đó thế nào ? Vẫn là Luật sư Khương đảm nhận vụ án?” Thư ký gật đầu xác nhận.
Cố Trường Kh lạnh lùng ra lệnh vài câu. Thư ký giật .
Cô ta theo Cố Trường Kh đã lâu, biết rõ mối quan hệ giữa ta và Ôn Mạn, nên kh khỏi bênh vực:
“Cố Tổng, phía Ôn tiểu thư... dù cũng..” Giọng Cố Trường Kh băng giá:
– “Làm theo lệnh của ! Dứt khoát một chút.” Thư ký im lặng giây lát, đành nhận lời.
Ngay lúc đó, Hoắc Minh Châu gọi ện tới. Cố Trường Kh bực bội kh muốn nghe, nhưng cô ta liên tục gọi, cuối cùng ta đành bắt máy.
“Cố Trường Kh, đâu ?”
“Tay em đau quá, qua bôi thuốc cho em .”
– “Ngày mai bố mẹ em qua, chắc bàn ngày cưới đ. bảo bác gái tới nhé.”
Đầu óc Cố Trường Kh vẫn hiện lên hình ảnh Ôn Mạn bị Hoắc Thiệu Đình hôn đến mức mềm nhũn như mèo con. Toàn thân ta tê dại, bị Hoắc Minh Châu thúc giục mãi mới đáp:
“ biết .”
Cúp máy, ta nghĩ, thôi thì vậy !
Đàn quyền thế, còn thiếu thứ gì? Dù đã qua 20 năm nữa, ta cũng sẽ kh hối hận vì quyết định hôm nay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.