Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2560: 2569: Có phải cô ấy đang ở biệt thự kia đúng không?
Khi nhắm mắt lại, trong đầu cô toàn là dáng vẻ của Diệp Bạch lúc ôm cô gái đó, cô nghĩ, nếu thật sự vẫn quan tâm đến cuộc hôn nhân của họ... Ít nhất, khi cô tỉnh lại, nên giải thích với cô.
Nhưng, kh hề .
Sáng hôm sau, Lục U đã kh còn vấn đề gì nữa, Lục Thước sắp xếp cho cô xuất viện.
Lục U chỉ ở một đêm nên cũng kh dọn dẹp gì.
Cô ngồi trên ghế sô pha, gửi tin n cho luật sư của , bảo ta lập một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Vừa gửi tin n xong, đã một cô gái xinh đẹp đứng trước cửa, chính là tên Gina.
Một cái tên đáng châm chọc.
Con chó đó của Diệp Bạch cũng tên là Gina, hôm qua cô còn nói một cách hồn nhiên rằng cô muốn làm mẹ của Gina.
Lục U cảm th thật mỉa mai. Cô gái tr đơn thuần lương thiện, xinh đẹp như Lục U của mười năm trước.
Thậm chí cô ta còn kh tiến vào, chỉ đứng ở cửa, nhỏ giọng nói: “ thích Diệp Bạch, biết hai kh sống cùng nhau, nếu chị kh yêu thì thể nhường lại cho kh? chắc c sẽ chăm sóc thật tốt.”
Lục U chầm chậm đặt ện thoại xuống.
Cô gái này thật sự quá đơn thuần và thẳng t, khiến Lục U kh thể mở miệng lên án cô ta một cách mạnh mẽ.
Cô cúi đầu suy nghĩ, cũng đúng.
Diệp Bạch đã nói với cô về chuyện ly thân khoảng hai năm, ở riêng hai năm chẳng là khúc nhạc dạo của chuyện ly hôn ? ở bên ngoài khiêu khích ngay trước mặt cô cũng bình thường. Bởi vì Diệp Bạch quá tốt đẹp nên mới khiến cô gái lo được lo mất.
Lục U miễn cưỡng mỉm cười: “Diệp Bạch đâu? đang ở đâu ?”
Diệp Bạch xuất hiện ở cửa.
Lục U chằm chằm , đôi mắt của cô ươn ướt, nhưng cô cố gắng kh khóc òa.
Cô đã dùng hết sự kiên cường để nói với cô gái đó: “Xin lỗi! Bây giờ vẫn là chồng , muốn nói chuyện riêng với , được kh?”
Cô gái xoay lại thì th Diệp Bạch, cô ta giật , hơi hoảng sợ.
Diệp Bạch vỗ vai cô ta, dùng tiếng bảo cô ta về phòng bệnh trước, Gina nghe lời .
Diệp Bạch cô ta rời mới tiến vào phòng bệnh. Thực ra lúc này, Lục Thước đã đến, th Diệp Bạch, cũng th giọt nước mắt sắp rơi trong mắt Lục U. Nhưng kh vào, mà lựa chọn đứng hút thuốc trong lối nhỏ.
đã ều tra Gina, là con gái trùm dầu mỏ của một quốc gia nào đó.
Xem như là ân nhân cứu mạng của Diệp Bạch!
Trong phòng bệnh, Diệp Bạch nhẹ nhàng đóng cửa lại, bình tĩnh nói: “Cô là nhân viên của ! Kh liên quan tới chuyện ly thân của chúng ta!”
Lục U vẫn chằm chằm.
Một lúc sau, cô bước tới bên cửa sổ, trên cửa sổ một hộp t.h.u.ố.c lá mà lúc tối Lục Thước ngủ đã l xuống, phía trên còn một chiếc bật lửa đè lên.
Lục U rút ra một ếu thuốc từ trong đó, ngón tay châm lửa đầy run rẩy. Cô đặt lên miệng, hút một hơi. Cô kh biết hút thuốc lá, thoáng chốc đã sặc đến mức chảy nước mắt...
Một lát sau, cô nghiêng đầu mỉm cười: “ chưa từng hút thứ này, hóa ra mùi vị khó chịu như vậy.”
Diệp Bạch vẫn cô.
Lục U dập ếu thuốc lá, cô ấn thật mạnh, giọng ệu hơi cứng ngắc: “ cô đang ở biệt thự kia đúng kh? Ở chung với à? Hai cùng nhau làm, cùng nhau tan làm mỗi ngày, thường nấu ăn dùng bữa như vợ chồng, thậm chí còn tản bộ cùng nhau vào buổi tối đúng kh?”
Diệp Bạch khẽ cau mày: “Lục U!”
Trên Lục U vẫn mặc bộ quần áo của ngày hôm qua, cô khép chiếc áo vest lại, nở nụ cười yếu ớt: “Hai còn nuôi một con chó
tên là Gina! Diệp Bạch, khi con ch.ó đó ngủ trên giường , gọi tên nó là Gina mà kh th khó chịu ?”
Diệp Bạch kh phủ nhận.
Lục U rũ l mày xuống, mũi chân một lúc lâu mới nâng mắt .
Cô nói: Bạch, chẳng để cho suy nghĩ ? Vậy bây giờ nói cho , kh cần suy nghĩ nữa... kh cần chúng ta tạm ly thân hai năm nữa, phức tạp như vậy làm gì chứ! yêu mới, vậy chúc. phúc cho , chúng ta đã quen nhau nhiều năm như vậy, cũng kh cần xem nhau như kẻ thù nhỉ, nghĩ ?”
Nói tới đây, Lục U dừng một chút.
Cô khẽ mỉm cười: “Luật sư đang trên đường đến, sắp tới , cũng đưa cả đơn ly hôn tới nữa! Ký vào cái thì sẽ tự do ngay lập tức!”
Kh cô kh đau khổ, cô yêu Diệp Bạch, nhưng cô thể làm gì đây?
Tình cảnh của cô quá thảm hại.
Cho nên, Diệp Bạch kh thể nói lời muốn nói, vậy thì cử để cô nói. Diệp Bạch kh thể nhắc đến chuyện ly hôn, vậy thi cử để cô nhắc.
Nếu giữa họ nhất định một kết cục, cô thà tiếc nuối còn hơn là oán hận...
Ngón tay Diệp Bạch siết chặt: “Lục U, chúng ta vẫn chưa đến mức đó, mới trở về mà”
Lục U ngắt lời .
Vừa , cô đã bình tĩnh, đúng mực, nhưng bây giờ cô kh kìm lòng được nữa.
Cô hỏi : “ cũng năm qua đã trải qua thế nào kh, biết đã nhớ nhiều thế nào kh? phụ nữ nào thể chấp nhận việc vừa gặp lại đã biết chồng ở bên cạnh một cô gái trẻ, cùng ra cùng vào, đã vậy còn là trai đơn gái chiếc nữa, huống chỉ cô ta còn nói với , muốn giúp cho hai ở bên nhau! Diệp Bạch, thực ra kh muốn ở bên cạnh , đáng lẽ nên xuất hiện sớm một chút... Cần gì để ...”
Cần gì để chờ đợi trong vô vọng.
Cần gì để ngồi trên chiếc ghế sô pha trong đêm dài đăng đãng, chờ đợi đột nhiên xuất hiện.
Cần gì để mong ngóng, cho rằng vẫn thích . Lục U nghẹn ngào nhưng cô bình tĩnh lại nh.
'Trước mặt Diệp Bạch, cô kh được phép yếu đuối, cô tiếp tục bình tĩnh, nói chuyện với : “Làm xong thủ tục ly hôn, sẽ trả lại c ty cho .”
Diệp Bạch cô chằm chằm một lúc lâu mới lên tiếng: “Em giữ c ty lại !"
Lục U cúi đầu, nở nụ cười nhẹ: “Tính toán rõ ràng vẫn tốt hơn. Diệp Bạch... Thật ra hôn nhân của chúng ta đơn giản, cũng kh gì phân chia, thậm chí cũng chẳng chu cấp tiền nuôi con, vậy cũng tốt, thể cắt đứt hoàn toàn.”
Diệp Bạch bước đến trước mặt cô: “Lục U, kh ý đó.” Lục U kh nói thêm gì nữa.
Diệp Bạch là đàn , kh bao giờ thể hiểu được tình cảnh của cô lúc này... Dù trước đây tình cảm của họ tốt thế nào chăng nữa, nhưng khi nói để cho cô suy nghĩ về Chương Bách Ngôn, cô chỉ muốn rời một cách xác đáng.
Dù khó khăn đến nhường nào, cô vẫn làm như vậy.
Trong khi đợi luật sư, Lục U đến trước cửa sổ, yên tĩnh ra ngoài. Giống như hai năm trước đây.
Lắng lặng ngoài cửa sổ.
Ngắm hoa xuân nở, ngắm hoa hè tàn, ngắm lá phong đỏ mùa thu, ngắm tuyết rơi mùa đ... Đếm từng ngày chờ trở về.
Diệp Bạch đứng sau lưng cô, trong lòng thật sự biết rõ, Lục U đang bắt lựa chọn.
Nếu bây giờ nói với cô, bọn họ kh cần đau đầu về chuyện ly hôn nữa, Lục U sẽ nhào vào lòng và bọn họ sẽ sống cùng nhau. Nhưng bây giờ như thế này, thật sự thể cho cô sự hạnh phúc ?
Trước đây Diệp Bạch tự tin nhưng bây giờ kh thể c c. Luật sư tới, cảm th bầu kh khí vô cùng đè nén.
ta mang tới hai phần tài liệu, một phần là gi thỏa thuận ly hôn, còn một phần là gi chuyển nhượng cổ phần của c ty Diệp Bạch.
Lục U đứng tựa vào cửa sổ, nhẹ giọng nói: “Thứ hai tuần sau đến c ty, chúng ta chính thức bàn giao!”
Diệp Bạch lật xem gi thỏa thuận ly hôn.
Lục U kh muốn gì hết, c ty, căn hộ, còn bao gồm tất cả tài sản đứng tên ... Cô đều trả lại cho , đúng như lời cô nói, họ cắt đứt hoàn toàn.
Diệp Bạch nắm cây bút làm bằng bạc, đột nhiên hỏi: “Em sẽ ở bên cạnh Chương Bách Ngôn ?”
Lục U cảm th đau lòng.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên gò má trắng trẻo của cô, để lại một bóng mờ dưới hàng mi dài, khiến cô trở nên trẻ trung hơn bình thường, cô im lặng xuống mặt đất, thật lâu sau mới nói khẽ: “ lẽ là vậy!”
Diệp Bạch chăm chú cô một lúc lâu.
ký xuống gi thỏa thuận ly hôn, nhưng lại thêm vài thứ vào gi: “Em cứ ở trong căn hộ , ngoài ra, những thứ đứng tên ...
“ kh cần!”
Lục U vẫn từ chối: “Căn hộ đó là căn trước khi cưới của , sau này sống ở đó cũng vì.. Vì cách c ty khá gần, bây giờ kh đến c ty thì cũng kh cần ở đó nữa.”
Cô nói dối.
Nhưng cô thể nói thế nào đây, bảo rằng cô ở đó, sẽ nhớ chồng của cô... Và chờ trở về?
Nhưng vừa về thì kh cần cô nữa, mà bên cạnh một cô gái trẻ. cho phép khác thích , ở lại bên cạnh , thật ra đây chính là phản bội trong hôn nhân...
Diệp Bạch lớn lên ở nước ngoài, nhưng quan niệm của kh hề cởi mở.
đã từng nói, sẽ kh ở bên cạnh bất kỳ một nào khiến em kh thoải mái.
Chỉ thể là kh yêu! Nên kh cả.
Nhưng Lục U vẫn cảm ơn , cảm ơn tình cảm đã trao... lẽ vì đã trưởng thành, cô cũng học được cách bu tay.
Lục U nói xong, chầm chậm bước tới.
Cô gạch bỏ những dòng chữ được thêm vào, sau đó ký tên vào gi thỏa thuận ly hôn, lực bút xuyên qua tờ gi: Cô lẳng lặng lâu nói: “Cứ như vậy ! sẽ chuyển cho luật sư làm việc, mười hai giờ trưa thứ hai tuần sau, sẽ đợi ở c ty để bàn giao lần cuối.”
Diệp Bạch cũng cô. Một lúc lâu, ánh mắt Lục U hơi cay cay, cô né tránh định rời .
Trước cửa, bà v.ú lại dẫn Tiểu Diệp Hồi tới.
Cô bé sắp được hai mươi tháng tuổi, tr cực kỳ đáng yêu và xinh đẹp, như Lục U phiên bản nhỏ, chỉ là mái tóc đen lại xoăn tít.
Tiểu Diệp Hồi từng th hình của Diệp Bạch, vừa th mặt đã loạng choạng chạy đến ôm chân Diệp Bạch, gọi bố.
Cô bé ngẩng đầu.
Đôi mắt to dễ thương, chằm chằm vào Diệp Bạch.
Trong lòng Diệp Bạch cay đắng.
Khi và Lục U là vợ chồng, bao nhiêu lần năm lên bụng Lục U, nghe tim thai... Cảm nhận tiếng thai động, lúc đó họ mong đợi đứa nhỏ ra đời, bây giờ con bé đứng trước mặt .
Diệp Bạch kh kìm được mà khom , muốn bế Tiểu Diệp Hồi lên.
Lục U lại bế Tiểu Diệp Hồi .
Cô nhẹ nhàng ấn đầu Tiểu Diệp Hồi, dán vào trong lòng , giọng cô xa cách, lạnh nhạt, cô nói xin lỗi: “Diệp Bạch, con bé nhận lầm !”
Đứa bé nằm trong lòng mẹ lén . Đôi mắt ươn ướt. Trái tim Diệp Bạch khẽ nhói lên.
Khi Lục U bế Tiểu Diệp Hồi rời , Tiểu Diệp Hồi khóc nấc lên, gọi một tiếng: “Bố”
Trái tim của Lục U cũng đau đớn. Cô hôn con một cái nh chóng rời .
Bóng lưng khi của cô còn mang theo một chút hoảng loạn... Và kh thể chịu nổi!
Diệp Bạch đứng trong phòng bệnh lâu, ở đây vẫn còn mùi hương của Lục U, là mùi thơm hoa lan mà quen thuộc.
ngửi mùi thơm, nghĩ về Lục U, nghĩ về Tiểu Diệp Hồi.
Kh một ai biết, lúc rơi xuống biển, nhiệt độ quá thấp... đã mất khả năng sinh con. Tỷ lệ sống sót của của thấp đến mức kh thể con.
biết, Lục U luôn muốn sinh con với , nhưng họ bên cạnh nhau thì l gì để sinh con?
Tuy nhiên Chương Bách Ngôn thì khác.
Họ từng là yêu khi còn trẻ, bây giờ Chương Bách Ngôn đã kh còn bắt kỳ băn khoăn nào nữa, họ thể d chính ngôn thuận ở bên nhau, còn về phần Diệp Bạch... nên thành toàn cho bọn họ từ lâu mới .
Một bóng mảnh khảnh bước vào, đó chính là Gina.
Cô ta , nhẹ giọng nói: “Cô ! Hai ly hôn ?" Diệp Bạch kh nói gì.
Gina đến gần, cô ta ngửa đầu hôn cäm : “Diệp Bạch, để em yêu được kh? Em sẽ làm một vợ tốt!”
Diệp Bạch đẩy cô ta ra, giọng ệu lạnh nhạt: “Ngày mai sẽ bảo đưa cô về nước!”
Gina kh chịu: “ đã đồng ý với bố chăm sóc em mà!”
Diệp Bạch rời khỏi phòng bệnh, nói với cô ta một câu: “Chúng ta kh khả năng!”
Chuyện Lục U và Diệp Bạch, từ đầu đến cuối, Lục Thước đều kh tham dự. Nếu tham dự thì kh hay lắm. Vì Lục Huân kẹp giữa bọn họ, vì lúc Diệp Bạch khó khăn nhất, đã chăm sóc
Lục U nhiều năm, giữa bọn họ kh chỉ tình cảm vợ chồng, mà còn là tình thân.
Ngồi vào xe, Lục Thước hỏi: “Chuyển về nhà ?”
Lục U lắc đầu: “, em muốn ở một . Trên đường Vĩnh Hòa một căn biệt thự khá đẹp, cũng yên tĩnh, em muốn đưa Diệp Hồi sang bên đó sống.”
Ngón tay thon dài của Lục Thước khẽ vuốt tay lái, một lúc sau, hỏi: “Chương Bách Ngôn đâu, em thật sự kh cân nhắc ?”
Lục U khẽ lắc đầu.
Một lát sau, cô nhẹ giọng nói: “Tình cảm thì làm gì nhiều do dự như thế. Lúc em và Diệp Bạch ở bên nhau, em chỉ muốn yêu thật tốt thôi.”
Cô cho rằng cũng kiên định như vậy, cho nên sau này Tiểu Diệp Hồi, cô mới quyết tâm kết hôn với . Nếu hỏi cô sau này hối hận kh, câu trả lời của Lục U là kh hối hận.
Cô và Diệp Bạch, từng một đoạn kỷ niệm vô cùng tốt đẹp.
Lục U suy nghĩ nói: “Trừ chuyển nhà, bàn giao c ty cho , em còn đổi tên Diệp Hồi thành Lục Hồi.”
Lục U nói xong, khuôn mặt nhỏ quay sang phía cửa sổ xe.
Cô nghĩ, đợi đến khi Tiểu Diệp Hồi đổi tên xong thì giữa cô và Diệp Bạch thực sự kh còn gì nữa.
Đây là ều mà khi mối quan hệ của bọn họ còn tốt, c.h.ế.t cô cũng kh nghĩ đến.
Cô còn nhớ ngày bọn họ đăng ký, cô đã mặc một chiếc váy màu trắng, đeo. khăn voan cô dâu màu trắng trên đỉnh đầu... Họ nhau với ánh mắt tín nhiệm trung thành như vậy.
Cô cho rằng họ sẽ bên nhau trọn đời. Kh ly hôn, chỉ mất vợ hoặc chồng.
Lục Thước sợ cô nghĩ quẩn trong lòng, muốn để cô về nhà sống trước, chuyện chuyển nhà sẽ do sắp xếp.
Lục U lại nói: “, em kh đâu!”
“Ở cái tuổi này , còn để nhà quan tâm m chuyện này nữa cũng kh hay! Chỉ cần đừng nói chuyện này cho bố mẹ, nói cho họ biết Diệp Bạch vẫn sống tốt là được .”
Lục Thước khẽ thở dài, khởi động xe.
đưa Lục U đến căn hộ đó của Diệp Bạch, lúc xuống xe còn hỏi thêm một lần nữa: “Em thật sự kh chứ?”
Lục U mỉm cười đầy miễn cưỡng: “Thật sự kh mà! Em thu xếp ổn thỏa về nhà ngay.”
Hai năm này Lục U tiến bộ nhiều, Lục Thước cũng kh lo lắng nhiều như vậy nữa... Với tư cách là cả, hiểu rõ lựa chọn của Lục U.
Bời vì Diệp Bạch kh cho cô lựa chọn.
kh thể trách Diệp Bạch, còn lý do vì thì cũng giống như Lục U vậy. Lục U dẫn bà v.ú và Tiểu Diệp Hồi trở về.
Tiểu Diệp Hồi chơi một lúc thì ngủ , Lục U bắt đầu thu dọn đồ đạc, bà v.ú dè dặt hỏi: “Bà Diệp, thật sự chuyển à!”
Lục U vừa thu dọn đồ chơi của Tiểu Diệp Hồi vừa trả lời: “Ừ! Thu dọn xong , tối nay lập tức chuyển .”
Cô lại bảo bà v.ú đừng gọi cô là bà Diệp nữa. “Sau này gọi là cô Lục !”
Bà v.ú luôn cảm th đáng tiếc, hai năm này cô Lục chờ đợi ra , các bà đều th...
Kh ngờ lúc vợ chồng sum vầy lại ly hôn nh đến như vậy. Nhưng các bà là từng trải, trong lòng cũng biết ngài Diệp phụ nữ khác ở bên ngoài. Nhưng các bà chỉ kh hiểu vì ngài Diệp lại phản bội một phụ nữ xinh đẹp và giỏi giang như Lục U.
Lục U dành một ngày để dọn dẹp. Khi trời gần tối, c ty dọn nhà tới, từng món đồ được chuyển .
Cuối cùng giúp việc nói, hình như còn một con ngựa gỗ thủ c nhỏ, hỏi Lục U cần kh...
Lục U nhận l, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve con ngựa gỗ đó.
Cô nhớ đó là đồ mà Diệp Bạch làm cho đứa bé trong bụng cô, còn bảo sau này sẽ làm thêm nhiều đồ chơi thủ c cho con của họ...
Vuốt ve thật lâu, Lục U khẽ nói: “Kh cần! Để xuống !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2560-2569-co-phai-co-ay-dang-o-biet-thu-kia-dung-khong.html.]
Bà v.ú kh hỏi thêm gì nữa, kiểm tra lại những đồ vật khác lần cuối rời theo chiếc xe.
Lục U ở một trong căn hộ nửa tiếng đồng hồ.
Con ngựa gỗ nhỏ kia, được đặt bên cạnh cô... Lẻ loi trơ trọi.
Xung qu, đồ đạc của Lục U và Diệp Hồi đã được chuyển hết, căn hộ dường như quay lại dáng vẻ ban đầu, nhưng làm thể giống như lúc trước, dù Lục U và con cũng đã ở đó hai năm .
Ngoài cửa sổ sát đất, mây đỏ giăng kín trời.
Lục U còn nhớ, cô mất Diệp Bạch cũng vào lúc hoàng hôn như vậy. So với lúc , hình như cô kh đau đớn đến thế.
Bởi vì còn tồn tại vẫn tốt hơn ra .
Bọn họ từng làm bạn, từng làm yêu của nhau... Chỉ là thời gian khác biệt, khiến cô cứ tưởng trong nửa năm gặp nhau đó, bọn họ đã yêu nhau.
Dù hiện tại, cô vẫn chưa thể l hết tình cảm của trên Diệp Bạch. Cô vẫn yêu ! Nhưng, cô kh thể chịu đựng nổi tình cảnh như vậy, cô cũng giận chứ.
Giận khác ở bên cạnh, giận nói kh yêu , vậy cô cũng kh yêu nữa.
Bóng tối nuốt chửng hết chân trời, Lục U khóa cửa rời , lúc đóng cửa lại viền mắt của cô ngấn Cô đóng cửa lại, kh chỉ là căn hộ này, mà còn là cuộc hôn nhân của cô và Diệp Bạch.
Tài xế đến đón cô. Lục U ngồi im lặng trong chiếc xe toàn màu đen, khóe mắt đọng nước mắt. Khi chiếc RV màu đen chầm chậm rời , cô th Diệp Bạch.
ngồi trong chiếc xe màu trắng, ngón tay thon dài cầm tay lái, Cát Na ngồi vào chiếc ghế phụ bên cạnh , còn chú chó Labrador ngồi ở ghế sau.
Sượt ngang qua. Lục U lẳng lặng quay sang chỗ khác, cô kh nữa. Nhưng ở nơi Diệp Bạch kh th, nước mắt của cô vẫn tuôn rơi.
Trong chiếc xe màu trắng, Cát Na khẽ nói: "Cô sẽ kh trở về nữa kh?”
Diệp Bạch kh trả lời, dùng bàn tay run rẩy l ra một hộp t.h.u.ố.c lá từ trong tủ, nhưng bật như thế nào chiếc bật lửa cũng kh cháy. l ếu thuốc trên môi xuống, mở cửa xuống xe.
Cát Na muốn xuống cùng .
Nhưng Diệp Bạch quay mở miệng, giọng ệu của nghiêm khắc: "Ở trên xe, đừng nhúc nhích!"
kh muốn Cát Na theo vì đó chính là nhà của và Lục U, kh ai được phép tiến vào ngoài .
Năm phút sau, Diệp Bạch ra khỏi thang máy.
vẫn nhớ rõ dáng vẻ của huyền quan.
từ từ nhắm mắt lại, l chiếc chìa khóa dưới thảm. Vì Lục U hay quên chìa khóa, ném chìa lung tung... Nên thường đặt chìa khóa ở đây, cô kh tìm th chìa khóa thì thể l luôn chiếc này.
Diệp Bạch cầm chìa khóa, mở cửa.
Vừa vào cửa, đã th con ngựa gỗ nhỏ màu x trên ghế sô pha mà làm cho em bé. mất một tuần mới làm xong, còn quét sơn suốt một đêm.
Lúc này, nó yên nặng nằm ở đó. Bị ta lãng quên
Diệp Bạch ngồi trên ghế sô pha, ngầm xung qu. quen thuộc. với nơi này, dù đồ của Lục U và con đã được chuyển hết,
nhưng trong kh khí vẫn còn mùi hương của hai mẹ con, đặc biệt là mùi sữa của em bé.
Diệp Bạch cầm con ngựa gỗ, nhớ lại lúc Diệp Hồi gọi là bố. Đó chính là hạnh phúc từng hy vọng.
Nhưng lại tự đẩy hạnh phúc ra xa.
Lục U, hãy chọn Chương Bách Ngôn ! Diệp Hồi cũng sẽ ở cạnh bố ruột của con bé.
Trong bóng tối, trên gương mặt của Diệp Bạch một tia sáng... kh quan tâm mà im lặng ngồi đó, lặng lẽ nhớ nhung khoảng thời gian chung sống với Lục U.
Gina cẩn thận đẩy cửa ra. Cô ta lo lắng cho Diệp Bạch.
Nhưng cửa vừa hé, một thứ gì đó lập tức đập về phía cửa, theo đó là giọng nói đầy nghiêm nghị của đàn : "Cút!"
Gina ngẩn ngơ, cô ta kh thể tin được đây là Diệp Bạch. Diệp Bạch chưa từng thô lỗ như vậy.
"Diệp Bạch."
Giọng của cô ta như sắp khóc, lúc trước khi cô khóc, Diệp Bạch sẽ dỗ cô ta... Nhưng lúc này lại kh hề làm vậy, giọng của vẫn đầy sự thô bạo và tức giận: "Cút ra ngoài, nghe th chưa!"
Gina khóc lóc.
Diệp Bạch nghe th tiếng bước chân bên ngoài, nghe một lát từ từ gục đầu xuống... Che mặt bằng hai tay.
đợi trong căn hộ cả đêm.
Lúc ngủ trên giường của Lục U, trên giường vẫn còn mùi hương của cô. Ban đêm, lúc nửa tỉnh nửa mê, khẽ vươn tay, gọi theo thói quen: "Lục U!”
Nhưng bàn tay lại chẳng gì. Lục U đã biến mất..
Diệp Bạch trợn mắt, từ từ ngồi dậy, ngồi đợi trong bóng tối đến hừng đ.
Nhưng kh hề biết, đã từng một cũng ngồi trên chiếc giường, tựa cằm vào đầu gối, vào đêm tối, chờ đợi bình minh, chờ đợi trở về.
Thứ hai, Lục U đến c ty từ sớm. Thư ký cũng đến sớm.
Thư ký tiếc về chuyện tình cảm của sếp cũ, cô biết Lục U đã chịu đựng như thế nào suốt hai năm qua.
Cô muốn nói một chút gì đó, đưa ra vài lời khuyên.
Lục U l khung ảnh trên giá sách xuống, nói với sau lưng: "Đừng nói gì nữa! và đã ly hôn theo thỏa thuận! Chắc gi ly hôn cũng ! Được , luật sư Chu chịu trách nhiệm cho chuyện này đâu, cô chưa đến à?"
Lúc này thư ký mới đưa một túi tài liệu. "Luật sư Chu đã đến từ lâu ạ."
Lục U quay đầu lại, chằm chằm chiếc túi kia thật lâu mới nở một nụ cười nhẹ: "Đã à! Cô ra ngoài trước , muốn ở một một lát."
Thư ký gật đầu, rón rén ra ngoài. Vừa cài cửa lại, cô th Diệp Bạch.
Diệp Bạch mặc bộ âu phục thường ngày, hai tay đút vào túi áo, tựa vào. tường, kh biết đang suy nghĩ gì.
mất lâu sau thư ký mới tỉnh táo lại: "Tổng Giám đốc Diệp! Diệp Bạch hất cằm lên.
Thư ký về phía ban c, do dự một lát mới mở miệng: "Gi ly hôn của ngài và Tổng Giám đốc Lục đã , Tổng Giám đốc Lục bảo muốn ở một một lát! Tổng Giám đốc Diệp, ngài muốn th báo cho cô kh.”
Diệp Bạch nói kh cần.
Thu ký suy nghĩ một lúc, rời trước.
Trong văn phòng, Lục U thả đồ vật trong tay xuống, chầm chậm bước tới trước bàn làm việc... Cô mở túi tài liệu, l hai cuốn tập trong đó mở ra.
Cô yên lặng thật lâu, nhẹ nhàng khép lại. Cửa bị đẩy ra, cô th Diệp Bạch.
So với những cặp vợ chồng ly hôn khác, Lục U tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều: “ tới ! Vừa đúng lúc gi chứng nhận."
Cô l một quyển, đưa cho .
Diệp Bạch cũng lật từng trang và một chút, kh th được biểu cảm gì trên mặt , cuối cùng nhét nó vào túi áo.
Lục U nghiêng , ấn ện thoại nội bộ: “Thư ký Lâm, cô đến đây một chút.”
Một lát sau, thư ký lại đến.
Cấp trên ly hôn, thư ký cảm giác như cũng bị phân chia tài sản, rõ ràng cô được phân cho Tổng Giám đốc Diệp... Cô đã từng nói muốn cùng Lục U, Lục U lại cười nhẹ nói rằng, làm ở nơi thì chẳng chức gì tốt, chỉ là một tòa tạp chí sống dở c.h.ế.t dở mà thôi.
Trong lòng thư ký biết rõ, Tổng Giám đốc Lục rõ ràng đang cần nhân lực. Cô chỉ muốn quên Tổng Giám đốc Diệp.
Muốn quên sạch sẽ.
Cô cũng từng hỏi, sau này cũng kh quay lại kh, Tổng Giám đốc Lục suy nghĩ nói: “ lẽ sẽ gặp lại! Ai cũng sống ở thành phố B cả mà, với lại chị dâu và là bạn bè nhiều năm, kh thể khiến chị khó xử vì được."
Thư ký cảm th buồn bã thay cô.
Đồng thời cô cũng hy vọng, Tổng Giám đốc Lục sẽ giống như lúc còn làm việc cùng nhau, kh buồn kh lo mới tốt.
Một khi một hiểu chuyện, thì nhất định đã trải qua nhiều khó khăn.
Lục U bình tĩnh nói chuyện xong, sau đó l những thứ đồ riêng tư ít ỏi của , chuẩn bị rời .
“Lục UI” Diệp Bạch gọi cô lại: “Chúng ta nói chuyện một chút.” Lục U dừng lại, lưng cô thẳng tắp, cũng chỉ như vậy cô mới kh khóc xin , xin đừng bỏ rơi cô, xin đừng nói yêu cô, xin đừng kh muốn cô.
Lục U rũ mắt xuống, nở nụ cười: “Nói gì đây! Nói hai năm sau còn độc thân thì chúng ta vẫn thể à? Diệp Bạch, thể chịu được việc và Chương Bách Ngôn nối lại, nhưng kh thể chấp nhận bên cạnh khác! đã từng nói sẽ kh bao giờ khiến khổ sở cơ mà.”
“Giữa chúng ta, thật sự kh còn gì để nói nữa.” Lục U nói xong, khẽ lau đuôi mắt.
Cô vẫn muốn khóc, cô kh là vô cảm, cũng kh là máy.
Lục U rời .
Ở cửa thang máy, Diệp Bạch đuổi kịp cô, bắt l cổ tay của cô, kéo cô vào thang máy... Đây là thang máy riêng của Tổng Giám đốc, kh ai ở bên trong.
kẹp cô vào giữa cơ thể và vách tường trong thang máy khiến Lục U kh động đậy được, bởi vì chỉ cần di chuyển thì cơ thể của họ lập tức chạm vào nhau.
Điều này khiến cô khó chịu.
“ em kh l con ngựa gỗ đó ? lẽ Diệp Hồi thích nó." Lục U nghe th mà hoảng hốt.
Thật lâu sau cô mới cất giọng: “ đã xin đổi tên cho con bé, sau này kh gọi là Diệp Hồi nữa, mà gọi là Lục Hồi.”
Cô ngửa đầu : “Diệp Bạch, biết tại con bé gọi là Diệp Hồi kh?”
“ biết!”
“Biết mà còn đối xử với như vậy!”
Diệp Bạch kh lên tiếng, chỉ lặng lẽ cô, lúc này cô đang ở trong lòng .
Gần kề như vậy.
Gần đến mức dâng lên một khát vọng, khát vọng cô vẫn là của .
cũng làm như vậy, muốn hôn cô.
Lục U quay mặt sang chỗ khác, kh để cho hôn, cô nghiêng mặt, giọng cô trầm xuống, cực kỳ khó chịu: “Diệp Bạch, trong túi áo
còn gi chứng nhận ly hôn đ! Chúng ta đã kh thuộc về nhau, cho dù kh kết hôn cũng nên trung thành với một nửa kia của chứ.”
Diệp Bạch kh giải thích.
Thang máy xuống, con số màu đỏ nhảy lên,
Định một tiếng, thang máy đã đến tầng một nhưng Diệp Bạch lại kh tránh ra.
cúi đầu chăm chú trong lòng.
Giọng Lục U nhẹ nhàng: “Diệp Bạch, hơi hận , nhưng càng vui hơn vì còn sống!”
Nói xong cô đẩy ra, ra ngoài mà chẳng hề lưu luyến.
Cô nghĩ, cô còn lời chưa nói với Diệp Bạch, nói cảm ơn đã bên cô suốt quãng thời gian dài như vậy... Những ký ức đó thật đẹp, chứng minh bọn họ đã từng yêu nhau.
Ngoại trừ hiện tại, thì quá khứ đã là quá khứ, trước đây vẫn là trước đây.
Mọi thứ đều tốt đẹp!
Diệp Bạch bóng lưng của cô, nghĩ, Lục U giống như chú chim nhỏ được nuôi lớn, luôn bảo vệ cô, yêu cô, nhưng hai năm kh ở đây, chú chim nhỏ này đã thể tự bay lượn một .
kh biết trong tương lai hối hận hay kh. Nhưng giờ phút này kh hề hối hận!
Lục U về đến nhà, bị bệnh một trận.
Tháng bảy, tháng tám cô luôn ở nhà, còn bà v.ú chăm sóc Tiểu Diệp Hồi. Thỉnh thoảng cô tinh thần, sẽ cùng con tản bộ trong sân một chút. Cuối hè, cuối cùng cô đã ổn.
Hoắc Kiều nói kh cô bị bệnh, mà tình yêu mới là một căn bệnh, cô mắc căn bệnh mang tên Diệp Bạch.
Hoắc Kiều hỏi Diệp Bạch?”
“Lục U, cuối cùng yêu Chương Bách Ngôn hay Diệp Bạch?” Lục U kh trả lời.
Đã nói , căn bệnh này của cô mang tên Diệp Bạch.
Cô kh nhắc lại tên Diệp Bạch này nữa, cũng kh nhắc với mọi trong nhà.... Nhưng thi thoảng Lục U vẫn sẽ th tin tức về Diệp Bạch trên thời sự kinh tế tài chính, sau khi tiếp nhận c ty thì c ty đã kinh do tốt.
Mà cạnh , vẫn Gina làm bạn.
Nhưng Lục U kh còn quan tâm, cô nghĩ rằng cô thể cùng Tiểu Lục Hồi và đoạn ký ức , sống một cuộc sống thật tốt, như sống cùng với Diệp Bạch lúc trước.
Khi trời gần tối, lúc Hoắc Kiều đang ở cùng cô, bỗng một luật sư tới nhà.
Lục U biết, đó là nhân viên pháp vụ của c ty Diệp Bạch.
lẽ Lục U đoán được mục đích đến của đối phương, cô mời ta ngồi xuống.
Hoắc Kiều ra bọn họ chuyện cần nói, nên dẫn Tiểu Diệp Hồi ra ngoài chơi, nói trời tối mới trở về.
Lục U dở khóc dở cười.
Đến khi Hoắc Kiều dắt , cô lại ngồi xuống, từ từ nhấp một hớp cà phê nói: “Luật sư Chu, tìm việc gì kh?”
Luật sư Chu gượng cười.
Thực ra ta cũng kh muốn nhận cái củ khoai lang bỏng tay này, nhưng đây là lệnh của cấp trên, ta kh thể kh xử lý.
ta đặt một tập tài liệu lên bàn trà.
Sau khi cân nhắc, ta nói: “Tổng giám đốc Diệp mở một tài khoản cho con, cô chỉ cần ký thay, hàng năm đứa trẻ thể nhận được sáu tỷ phí sinh hoạt.”
ta còn nói: “ biết nhà của cô kh thiếu gì thứ này, nhưng dù con cái là của chung, cần cùng nhau chăm sóc.”
Lục U cúi đầu xem tập tài liệu kia.
Một lát sau, cô cười: “Kh cần đâu! Kh cần ta nuôi cùng đâu! Con là của một .”
Luật sư Chu cho rằng cô đang tức giận, cười với cô: “Đương nhiên đứa trẻ này. là của chung hai !”
Nụ cười của Lục U nhạt dần.
Luật sư Chu th cô đàn gảy tai trâu, cũng kh dám nói quá nhiều, liền nh chóng dọn đẹp tài liệu trở về c ty... Lục U vẫn ngồi vị trí cũ, châm chậm uống cà phê.
Mặt trời dần dần lặn xuống phía tây...
Luật sư Chu trở về c ty báo cáo, Diệp Bạch mới xử lý xong một nhóm tài liệu, ngồi dựa vào ghế da nghỉ ngơi.
Luật sư Chu gõ cửa bước vào.
Diệp Bạch mở mắt ra, tr th ta, hơi ngồi dậy: ?” Luật sư Chu mang tài liệu đặt lên bàn làm việc.
ta than nhẹ: “Thật kh dễ giải quyết! Thái độ của Tổng Giám đốc Lục kiên quyết, kh chịu nhận l ý tốt của ngài.”
Diệp Bạch xuống, yên lặng phần tài liệu kia. đã sớm đoán được quyết định của Lục U.
Từ sau khi cô dọn , đã hai tháng họ chưa từng gặp mặt nhau... Kh là Diệp Bạch kh muốn gặp cô, kh là kh muốn gặp Tiểu Diệp Hồi, nhưng nhịn xuống kh các cô.
Luật sư Chu dáng vẻ của , cho rằng hối hận vì đã ly hôn, liền cố ý nhắc tới trước mặt : “Tiểu Diệp Hồi lại lớn thêm , lần trước th cô bé đường còn chưa vững, lần này đã thể chạy! Vẻ ngoài xinh đẹp giống mẹt... , cơ thể của Tổng Giám đốc Lục kh được khoẻ, lúc rời nghe thím kia nói dường như đã bệnh hai tháng nay, cũng kh ra ngoài.”
Bàn tay của Diệp Bạch hơi nắm lại.
Luật sư Chu nhắc đến đó thì dừng lại, ta kh nói tiếp, tìm lý do rời .
Diệp Bạch đến trước cửa sổ sát đất, yên lặng đứng đó. Trời tối dần.
Đèn trong văn phòng được bật lên, cửa sổ sát đất cũng sáng lên bởi hàng nghìn ánh đèn, chỉ là kh một cái nào thuộc về nhà của Diệp Bạch và Lục U... Trong nhà của bọn họ, mỗi ngày đều chỉ đêm tối.
kh quay về nơi đó.
kh dám , sợ liền hối hận, nhưng bây giờ... chẳng lẽ kh hối hận ?
Diệp Bạch l ện thoại tử trong túi quần ra, gọi ện cho Lục U.
Cuộc gọi kết nối, nhưng Lục U kh nhận, gọi mười m lần cô đều kh bắt máy. Cô đang... hận !
Chưa có bình luận nào cho chương này.