Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2701: 2709: Ông chủ thật là đẹp trai!
Tiểu Lục Hồi bị cảm.
Cô bé ở trong phòng sách của Lục Thước, trong phòng sách của Lục Thước cũng một cái ổ nhỏ màu hồng phấn, trước đây Lục Từ thích chui vào đó, bây giờ đổi thành Tiểu Lục Hồi.
Nhóc con chỉ vừa khó chịu thì Lục Thước đã phát hiện .
Lục Thước khép tài liệu lại, đứng dậy qua ngồi xổm xuống: “ vậy? Lại đây cho xem nào.”
Tiểu Lục Hồi mặc váy ngắn chạy tới.
Nhóc con nước mắt lưng tròng, tr hơi uất ức, mũi cũng ửng đỏ... lẽ là do chiều tối hôm qua bị gió thổi nên bây giờ bị cảm.
Lục Thước ôm l nhóc con chạy xuống lầu.
Cả biệt thự ngoại trừ giúp việc ra, thì cũng chỉ hai bọn họ, Lục Thước vừa vừa an ủi cô bé: “Chúng ta xin thím Chu ít thuốc cảm, cục cưng uống thuốc cảm là sẽ khỏe thôi.
Tiểu Lục Hồi hít mũi, vô cùng yếu ớt.
Lục Thước Tiểu Lục Hồi, tựa như th Lục U khi còn bé, nhỏ xíu xìu xiu, dễ nuôi.
Dưới lầu, thím Chu th bọn họ xuống. Ông chủ thật là đẹp trai!
Làm việc ở nhà cũng mặc áo sơ mi trắng quần dài màu đen, toàn thân đều toát lên vẻ đẹp trai khó tả... Trong tay còn ôm một đứa bé đáng yêu, hình ảnh kia đẹp mắt kh nói nên lời.
Lục Thước vừa xuống lầu vừa nói: “Thím Chu, thuốc cảm của Tiểu Hồi để ở đâu ?”
Thím Chu khẽ than.
Bà nói: “Cô chủ nhỏ bị cảm à! Vậy thì kh được , l ngay đây.”
Mọi trong nhà đều thương Tiểu Lục Hồi, thím Chu cũng thương cô bé đến tận xương tủy, kh chỉ l thuốc cho cô bé mà còn pha một ly nước mật ong, sợ bé con th đắng.
Lục Uống thuốc, cô bé ngồi trên đùi Lục Thước.
Cô bé tự cầm l hai quai của cái ly, ngoan ngoãn uống ly thuốc đắng ngắt, khuôn mặt nhỏ n trắng nõn nhăn nhúm lại... Còn Lục Thước thì cầm ện thoại di động xử lý c việc.
Gần đây một dự án phát triển, nói lớn thì kh lớn, nói nhỏ cũng kh nhỏ.
Cũng chỉ là c trình m chục triệu, tỷ suất lợi nhuận cũng hạn, nhiều nhất là ba bốn triệu.
Chương Bách Ngôn đấu thầu!
Lục Thước đã xem qua hồ sơ đấu thầu của , thành thật mà nói, tình huống hiện tại của Chương Bách Ngôn cũng kh đủ tiêu chuẩn, quá mạo hiểm... Tuy rằng dự án m chục triệu đối với Lục Thị mà nói chỉ là muối bỏ bể, nhưng đây kh phong cách làm việc của Lục Thước.
Chuyện này khiến do dự cả buổi sáng.
Tiểu Lục Hồi uống thuốc xong, yếu ớt muốn Lục Thước ôm, cô bé kh chịu uống mật ong chỉ muốn ôm một cái.
Khuôn mặt nhỏ n kề sát lên cánh tay Lục Thước. Một cái đầu tóc xoăn nhỏ, xinh đẹp đáng yêu.
Lục Thước mềm lòng, cúi đầu khẽ hôn cô bé, giọng khàn khàn: “Coi như là vì Tiểu Hồi của chúng ta !”
ôm bé bằng một tay.
Tay kia cầm ện thoại gọi cho thư ký, giọng ệu hờ hững dặn dò: “Dự án kia giao cho Chương Bách Ngôn làm! Đừng nói là ý của !”
Thư ký hơi sửng sốt, lẽ là kh ngờ Tổng Giám đốc Lục lại quyết định này.
Lục Thước lại nói thêm: “Làm theo lời nói.”
Khi nói xong thì cúp ện thoại ôm Tiểu Lục Hồi lên lầu. Tiểu Lục. Hồi đặc biệt thích ôm như vậy, giống như cô bé là một bé con ...
Sập tối, Chương Bách Ngôn nhận được tin n. l được c trình của c ty con Lục Thị.
Kết quả này khiến cũng bất ngờ... xem hồ sơ trúng thầu lâu, cũng do dự lâu, lẽ đoán được lý do Lục Thước chọn , là bởi vì Tiểu Lục Hồi.
Nếu là trước kia, lẽ sẽ chẳng thèm ngó đến.
Nhưng bây giờ, đã là gia đình chứ kh giống như lúc trước, nếu muốn nh chóng gây dựng lại sự nghiệp thì chấp nhận lòng tốt của khác... đã kh còn tư cách
kén cá chọn c, trừ phi bằng lòng ăn bám Tần Dụ, như vậy càng làm cho xấu hổ vô cùng.
Chương Bách Ngôn ở trong bếp hút hai ếu thuốc.
Lúc ra ngoài, đặt hợp đồng đấu thầu kia lên bàn ăn, nói với Tần Dụ: “Sửa nhà trước, sửa xong chúng ta ra bên ngoài ăn một bữa ngon! Bắt đầu từ ngày mai sẽ bận rộn .”
lại nói với Tiểu Tần Phấn: “Lúc kh ở đây, em chăm sóc tốt cho chị và cục cưng đó.”
Đôi mắt đen nhánh của Tiểu Tần Phấn bừng sáng.
Tần Dụ đầy mong đợi, lẽ là hy vọng cô sẽ nói gì đó. Tần Dụ th thì đau đầu nên quay đầu sang chỗ khác.
Tiểu Tần Phấn cúi đầu, dáng vẻ ủ rũ... Chương Bách Ngôn vỗ vai : “Sau này sẽ tốt thôi, bây giờ em bắt đầu tập sống một cuộc sống mới, em vẫn kh quên được những thứ đó thì khác làm quên được?”
Tiểu Tần Phấn còn nhỏ tuổi nên kh thể hiểu hết được.
Chương Bách Ngôn liền đưa xuống lầu, dẫn theo trộn xi măng, đưa làm việc nặng.
Khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Tần Phấn toàn là bùn, nhưng lại cười vui vẻ. Trong lúc đó, Tần Dụ tới đưa nước cho bọn họ, lúc Chương Bách Ngôn uống nước, ngồi xa xa, nhẹ nhàng nói: “Thật ra thằng bé tốt, nghe lời.”
Tần Dụ kh lên tiếng.
Chương Bách Ngôn ôm vợ, hạ giọng nói khế: “Thật ra em kh đành lòng đưa thằng bé đến nơi đó kh? Để khỏi bị mất mặt nên mới cố ý để thằng bé chọn! Tần Dụ... Tội tình gì thế chứ! ra được thằng bé thích em.”
Bình thường Tần Dụ đều dịu hiền, nhưng chuyện này, khuyên nữa cũng vô dụng.
Cô vẫn lạnh nhạt với Tần Phấn.
Nhưng lạnh nhạt thì lạnh nhạt, cơm ăn áo mặc và cả đồ dùng học tập, cái gì nên thì cô cũng kh hà khắc với , lúc chiều đều đã chuẩn bị cho đầy đủ tất cả.
Bữa tối, ăn cá hấp ở bên ngoài, ăn kh hết Tần Dụ còn gói lại.
Chương Bách Ngôn cho rằng cô cần kiệm đến mức này, đang định nói thì cô lại l thịt cá và xương cốt còn lại tráng qua nước vài
lần ngâm cơm trắng thêm m con tôm bóc vỏ, sau đó xuống lầu cho mèo ăn.
Tiểu Tần Phấn cùng cô, khu chung cư cũ kỹ kh đèn, Tiểu Tần Phấn bật đèn pin.
M con mèo hoang đang tr giành thức ăn.
Tần Dụ lẳng lặng , giọng ệu vô cùng lạnh nhạt: “ đừng tưởng rằng theo thì sẽ thích ! chăm sóc giống như việc cho m con mèo này ăn vậy, chỉ là thương hại mà thôi.”
Tiểu Tần khịt mũi.
Ít nhiều gì thì cũng hơi buồn.
Nhưng lúc Tần Dụ rời , vẫn chạy tới bên cạnh cô, cẩn thận vịn cánh tay cô còn gọi chị, bảo cô cẩn thận một chút, ánh mắt Tần Dụ đỏ lên: “Kh được gọi là chị.”
Tiểu Tần Phấn đứng tại chỗ, hồi lâu sau cắn môi. “Vậy em thể gọi là mẹ kh?”
“Em gọi chị là mẹ, gọi là bố.”
Tần Dụ sửng sốt một lúc lâu, cuối cùng nghiến răng: “Bố vốn là giáo sư nổi tiếng, đến tận sau này mới kinh do, còn mẹ dù cũng là một sinh viên ưu tú! lại sinh ra một đứa ngốc nghếch như chứ.”
Cô nh hơn.
Tiểu Tần Phấn sợ cô chạy, nh chóng đuổi theo cô... như là kẹo mạch nha!
Về đến nhà, Chương Bách Ngôn đã trang trí xong căn phòng nhỏ. Mọi thứ bên trong đều mới.
Căn phòng diện tích chưa tới 8 mét vu, vô cùng ấm áp, ga giường cũng là thuyền hải tặc mà con trai thích... Tần Dụ một lát, cô đoán đây là thứ Chương Bách Ngôn yêu thích khi còn nhỏ, chỉ là hiện tại đang dời lên Tần Phấn mà thôi.
Cô một lát xoay trở về phòng ngủ.
Lúc đầu Tiểu Tần Phấn vui, bây giờ lại cúi đầu, Chương Bách Ngôn ngoắc cái đầu nhỏ của : " uể oải thế này? Đàn con trai kh thể như vậy được! Muốn làm con trai cũng kh dễ như thế đâu."
Tiểu Tần Phấn đỏ mặt.
Lần đầu tỏ ra hung dữ: “Em kh muốn gọi là bố đâu!" Chương Bách Ngôn chỉ cười.
Tiểu Tần Phấn làm bài tập, lẽ là trong nhà xảy ra biến cố nên viết kh được tốt lắm... Nhưng cũng kh nói gì thêm, nghĩ dù cũng cho ta một ít thời gian thích ứng.
Trong căn nhà này, tất cả mọi đều cần được chữa trị. , Tần Dụ... Hiện tại lại thêm một Tiểu Tần Phấn.
Chỉ con của và Tần Dụ là sinh ra bình thường, kh buồn kh lo...
Đêm khuya, Chương Bách Ngôn trở về phòng ngủ.
Tần Dụ một lẳng lặng ngẩn , biết trong lòng cô đau buồn, dù thì bố mẹ cô cũng vừa mới qua đời, hơn nữa lại dùng cách thảm thiết như vậy.
Nghe th tiếng đóng cửa, Tần Dụ sực tỉnh lại.
Cô chăm chú chồng của , nước mắt nơi khóe mắt còn chưa khô.
Chương Bách Ngôn tới, cầm khăn gi dịu dàng lau cho cô, giọng cũng nhẹ nhàng: “Đang nhớ mẹ ?”
Tần Dụ bu album ảnh trong tay xuống, nó được mang từ nhà họ Tần ra.
Cô khẽ dạ, hơi buồn: “Chương Bách Ngôn, em luôn nghĩ nếu ngày đó em kiên trì giữ bà lại, sẽ kh kết cục như vậy kh?”
Chương Bách Ngôn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng chạm vào bụng cô.
Một lát sau, khẽ nói: “Nhưng đời này bà sẽ sống trong sự kh cam lòng và căm phẫn, bà sẽ kh hạnh phúc! Tần Dụ, kh khuyến khích bà làm như vậy, cũng kh nói bà làm như vậy là đúng, chỉ là vì chuyện đã xảy ra , chúng ta đều kh thể thay đổi được nữa... Đây kh lỗi của em, đừng tự trách nữa, được kh?”
Tần Dụ cúi đầu .
Cô thật lâu, chợt rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống giống như những hạt châu bị đứt dây.
Ban đêm, nỗi đau khổ bỗng nhiên ập đến.
Tần Dụ khóc thút thít, Chương Bách Ngôn nghiêng về phía trước nhẹ nhàng ôm l cô, giờ phút này trong lòng ai cũng khó chịu, hai bọn họ gần như đã mất hết tất cả thân, sau này chỉ thể dựa vào nhau để sưởi ấm.
Tần Dụ khóc, giọng nói như vỡ vụn: “Nhưng em vẫn đau lắm.” Chương Bách Ngôn dịu dàng dỗ dành cô.
Giờ phút này, sâu sắc cảm nhận được, trong lòng là vợ của ... Bọn họ sẽ dắt tay nhau hết một đời.
Tiểu Tần Phấn đứng ở cửa.
th lạ giường nên kh ngủ được.
Nhưng vừa tới cửa đã th chị khóc lóc đau buồn, ban ngày cô hung dữ, cho rằng cô sẽ kh khóc... Tiểu Tần Phấn dần dần nhận ra được, cũng kh còn mẹ nữa .
Khuôn mặt nhỏ n của ngơ ngác.
Một lúc lâu sau, ôm gối trở lại phòng lặng lẽ nằm xuống.
Trẻ con luôn thích khóc.
Nửa đêm, ướt hơn nửa cái gối đầu.
Trời sáng, Chương Bách Ngôn dậy nấu ăn, Tiểu Tần Phấn ngoan ngoãn thức dậy gấp chăn, rửa mặt xong còn tưới nước cho hoa cỏ trên ban c, quét phòng khách, nh nhẹn hiểu chuyện làm cho ta đau lòng.
Chương Bách Ngôn bảo ngồi ăn cơm.
Trong nhà trẻ con và phụ nữ mang thai nên bữa sáng phong phú, trứng gà sữa bò cũng kh ít.
Bình thường Tiểu Tần Phấn được nuôi dưỡng tỉ mỉ, chỉ ăn đồ ăn ngon do đầu bếp làm, đồ ăn nhà ăn kh quen... Nhưng nhớ đến dáng vẻ khóc lóc của chị tối hôm qua thì lại cố gắng nuốt quả trứng gà xuống.
Chương Bách Ngôn xoa đầu : "Lát nữa đưa em đến trường" Tiểu Tần Phấn gật đầu thật mạnh.
cố gắng ăn hết nửa chén cháo uống sữa, lúc rời đến cửa phòng ngủ cần thận nói: “Thưa chị em học!”
Tần Dụ kh để ý tới !
Chương Bách Ngôn xách đứa bé , vừa xuống lầu vừa ngủ gật chưa thức.
Nhưng Tiểu Tần Phấn biết cô đã thức, chỉ là kh muốn để ý tới mà thôi.
ủ rũ lên xe.
Lúc Chương Bách Ngôn khởi động xe, bỗng nhiên hỏi: “ bố mẹ vĩnh viễn sẽ kh về đúng kh ạ?"
Chương Bách Ngôn cầm vô lăng.
Hồi lâu sau, mới khế nói: “Ừ, bọn họ kh về được! Sau này em sẽ sống với và chị.”
Tiểu Tần Phấn đặt cằm lên đầu gối.
Tuổi của vẫn còn nhỏ, còn kh hiểu được sự thăng trầm của đời thì đã mất thân nhất của .
Chương Bách Ngôn đưa Tần Phấn di. Tần Dụ mới thức dậy, bình thường vào giờ này, cô đã thức.
Cô cố ý kh dậy cũng vì muốn tránh mặt đứa trẻ kia, cô nhất thời mềm lòng mang về, lại kh biết sống chung với ra .
Hơn nữa trong lòng cô cũng chút hận .
Nếu kh thì mẹ cô sẽ kh chết, nhưng cô lại biết nỗi hận này cũng kh hề lý, gây ra tội ác tày trời là bố cô, là bố cô phạm sai lầm, nhưng cô lại đem tội lỗi đẩy lên trên một đứa trẻ vô tội, nếu thể, cô nghĩ là cũng kh muốn xuất thân như vậy!
Tần Dụ rửa mặt ăn sáng, bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Dọn dẹp phòng khách và phòng ngủ của xong, cô do dự một chút, sau đó vẫn vào căn phòng nhỏ kia.
Tần Phấn đã dọn dẹp.
Quét sạch sẽ, chăn cũng gấp gọn gàng, chỉ là... Tần Dụ ngồi ở bên giường, chạm tay vào thì sờ th độ ẩm trên gối, kỹ lại thì th nửa cái gối đã bị ướt.
Tâm trạng Tần Dụ phức tạp.
Cô im lặng ngồi thật lâu, l cái gối ra phơi nắng, mở bao gối ra giặt. Đến sập tối, cô lại cất kỹ về chỗ cũ, kh để khác nhận ra.
Buổi chiều, Chương Bách Ngôn đón đứa nhỏ.
dẫn Tiểu Tần Phấn cùng mua đồ ăn và một chút hoa quả, Tiểu Tần Phấn lẽ cũng biết ăn nhờ ở đậu nên kh nỡ mua đắt, mà chỉ mua táo.
Ngoài ra, Chương Bách Ngôn mua hai trái dừa, cắm ống hút, cho uống.
Tiểu Tần Phấn cẩn thận uống một ngụm. cảm th ngon.
kéo tay Chương Bách Ngôn, kéo thật chặt, nghĩ nếu như chị ra ngoài cũng sẽ để cho kéo như vậy... Thật tốt biết bao, lẽ là do m.á.u mủ ruột rà nên dù Chương Bách Ngôn đối xử với tốt hơn nữa nhưng trong lòng vẫn kh bằng Tần Dụ.
Về đến nhà, Chương Bách Ngôn th trên bàn ăn thêm đồ ăn vặt cho trẻ con và một bộ đồ chơi, tr đắt... Gần đây Tần Dụ tiết kiệm tiền, bình thường sẽ kh mua như vậy.
Chương Bách Ngôn Tiểu Tần Phấn: “Cảm ơn chị .” Tiểu Tần Phấn sửng sốt: “Đây là mua cho em ?”
Tần Dụ đang làm salad hoa quả ở trong bếp, tấm lưng của cô khựng lại một chút nói: “Cũng kh cố ý mua, tiện tay mà thôi.”
Chương Bách Ngôn nghe xong cảm th buồn cười, vỗ Tiểu Tần Phấn.
Tiểu Tần Phấn ôm đồ chơi và một túi đồ ăn vặt trở về phòng, để đồ chơi xuống sau đó bỗng nhiên nghĩ tới một việc... đến xem cái gối của .
Gối đầu khô ráo, lại gần ngửi còn mùi nắng. Tiểu Tần Phấn ngơ ngác.
ôm chặt gối đầu trong chốc lát, kh nỡ bu ra, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống... Tần Dụ ở cửa lặng lẽ , qua hồi lâu cô mới nhẹ giọng nói: “Khóc ướt nữa sẽ kh ai giúp phơi nắng đâu!”
Tiểu Tần Phấn lập tức ngừng rơi nước mắt. ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn chị.”
“Quỷ đáng ghét!”
Tần Dụ mắng , sau đó khóe mắt lại ẩm ướt, Tiểu Tần Phấn tới muốn lau nước mắt cho cô, nhưng quá thấp với kh tới, chỉ thể ngẩng đầu cô.
Tần Dụ biết mất kiểm soát.
Cô sửa sang lại cảm xúc nói: “Còn một lát nữa mới ăn cơm, làm bài tập trước ! Đói bụng thì ăn miếng trái cây lót dạ trước.”
Tiểu Tần Phấn gật đầu thật mạnh, cô nói một câu gật đầu một lần. ngốc nghếch!
Tần Dụ lại cảm th trong lòng đau khổ, cô chợt hiểu, vì nhất quyết đòi theo cô trở về.
Ở chỗ này, cho dù cô chán ghét thì vẫn còn sót lại một chút tình thương.
Nhưng nếu trại trẻ mồ côi, quả thực kh biết sẽ xảy ra chuyện gì. Tần Dụ ngồi xổm xuống, cô sẽ kh nói những lời cảm động với , bởi vì đến bây giờ cô vẫn để ý xuất thân của ... Nhưng cô lại cảm th đáng thương, lẽ cô nên đối xử tốt với một chút.
Tiểu Tần Phấn cảm nhận được tâm trạng của cô.
cũng kh nói gì mà chỉ cố gắng lau nước mắt cho Tần Dụ... Ngoài cửa, Chương Bách Ngôn lắng lặng đứng .
Thực ra, nếu như Tần Phấn kh theo bọn họ trở về, thì sẽ vĩnh viễn là cái dằm trong tim của Tần Dụ, cô sẽ vĩnh viễn căm hận bố của một đứa con riêng, nhưng nếu Tần Phấn theo bọn họ, vậy thì Tần Dụ sẽ thêm một em trai.
Thời trẻ, Chương Bách Ngôn bị sự hận thù bủa vây. kh muốn Tần Dụ cũng sống trong hận thù... Đêm khuya.
Tần Dụ tắm rửa xong thì trở lại phòng ngủ.
Chương Bách Ngôn đứng dựa vào cửa sổ, cửa sổ phòng hơi mở, trong ngón tay thon dài của kẹp một ếu t.h.u.ố.c lá trắng như tuyết nhưng kh hề châm lửa... Ở nơi này, chỗ ở nhỏ nên sợ Tần Dụ đang mang thai, kh dám hút thuốc trong phòng ngủ.
Nghe th tiếng Tần Dụ vào, Chương Bách Ngôn nghiêng cô.
bỏ ếu thuốc trong tay vào bao thuốc, nhẹ giọng nói: “Dạy thằng bé làm bài tập một lát, lẽ là tâm trạng bị ảnh hưởng nên làm rối tinh rối mù.
cho rằng Tần Dụ sẽ kh đáp lời.
Kh ngờ cô lại tới, nhẹ nhàng ôm eo , tựa khuôn mặt lên vai lẩm bẩm: “Ngày mai em dạy thằng bé làm bài! mệt cả ngày , dạy bài tập nữa thì mệt quá.”
Chương Bách Ngôn kh nói gì, ánh mắt thâm sâu. Một lát sau, cúi đầu hôn cô một cái.
ít nhiều gì cũng chút kh yên lòng, Tần Dụ do dự, cuối cùng vẫn hỏi: “ đang nghĩ đến Tiểu Lục Hồi kh? Nếu muốn, hôm nào đến thăm .”
Đôi mắt đen của Chương Bách Ngôn cô chăm chú.
Tần Dụ ôm chặt , giọng nói vang lên trong bóng đêm sâu thẳm: “Em biết nhớ con bé! Th Tần Phấn, lại càng nhớ con bé kh? Trước khi chúng ta kết hôn còn thể thường xuyên thăm con bé, bây giờ chắc cũng kh tiện nhỉ? Chương Bách Ngôn, kh em rộng lượng, mà chỉ là bởi vì... Đây là quá khứ của .”
Chương Bách Ngôn kh nói được, cũng kh nói kh được, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Cuối cùng thản nhiên nói: “Ngủ thôi!”
Nhưng trong đêm, nào ngủ được, lăn qua lộn lại đều là dáng vẻ của Tiểu Lục Hồi.
Trong bóng tối, Tần Dụ đưa tay sờ môi . Cô cúi đầu nói: “Muốn thăm thì thăm ! Cũng sẽ kh ăn thịt !” Chương Bách Ngôn nghiêng qua, cô chằm chằm.
Một lúc lâu sau, trên mặt Tần Dụ nóng lên, mắng khẽ: “ cái gì mà chứ!”
Chương Bách Ngôn nghiêm túc nói: “Em đẹp lắm.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ba chữ này vô cùng nghiêm túc vang vọng trong bóng đêm, dễ nghe hơn so. với tất cả những lời âu yếm khác.
Dự án kia của Lục Thị cũng kh ở thành phố B, lúc trước Chương Bách Ngôn đầu tư cũng mang theo tâm trạng cũng được mà kh cũng kh , nhưng lúc này trúng thầu nên chạy qua chạy lại giữa thành phố C và thành phố B.
Tần Dụ phát hiện ý muốn rút lui.
Cô kh cho phép bu tha cơ hội này, cho dù đây là dự án của Lục Thị, cô cũng khuyến khích làm.
“Tình là thứ yếu! Nếu như thể thành c thì đó chính là bản lĩnh của .”
“Ở đây em Tần Phấn chăm sóc! Hơn nữa, em thể tìm một giúp việc, phòng nhỏ thì trước tiên dùng tiền của em đổi cái phòng lớn hơn chút, sau này dù cũng chuyển.”
Tiểu Tần Phấn gật đầu: "Em sẽ chăm sóc chị.” Tần Dụ liếc .
Chương Bách Ngôn kh nỡ, cô mang thai vốn đã nặng nề, bây giờ lại thêm một đứa nhỏ.
Nhưng Tần Dụ đã quyết định.
Cô đưa thẻ cho Chương Bách Ngôn, nhờ rút ra giúp cô hai trăm triệu để dùng: "Tìm một căn nhà mười lăm triệu một tháng, thuê nửa năm là chín mươi triệu, còn lại coi như chi phí trong nhà, tiền lương mỗi tháng của giúp việc kh thể ít hơn tám triệu, quá ít em cũng kh dám thuê"
Cô cúi đầu Tiểu Tần Phấn: “Học phí của thằng bé cũng kh ít, đều chi tiêu.”
Tiểu Tần Phấn cúi đầu.
siết chặt nắm tay nhỏ, lớn lên sẽ kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi chị, nuôi luôn cục cưng trong bụng.
Chương Bách Ngôn suy nghĩ hai ngày, vẫn đồng ý.
hành động nh chóng, nh đã tìm được nhà, dọn nhà trong vòng hai ngày.
Đó là một căn phòng rộng một trăm hai mươi mét vu, ba phòng ngủ một phòng khách, mặc dù kém biệt thự trước kia, nhưng so với nhà trọ cũ kỹ thì tốt hơn nhiều, hơn nữa môi trường của khu này cũng kh tệ.
Thím giúp việc ở tại nhà, kinh nghiệm chăm con, cho nên tiền lương đắt hơn một chút, mười hai triệu một tháng.
Chương Bách Ngôn trả trước hai tháng tiền lương.
Trong nhà được trang trí ấm áp tiện nghĩ, thím giúp việc cũng tới thử việc hai ngày, thành thật đáng tin cậy, lúc này Chương Bách Ngôn mới yên tâm thành phố C, buổi tối trước khi ôm Tần Dụ.
Kể từ khi họ chuyển , đây là lần thứ hai họ quan hệ.
Hơn nữa, đều dịu dàng.
lẽ là bởi vì cô mang thai, cộng thêm những chuyện vớ vẩn của , cho nên hai đều kh hoàn toàn bu thả, vẫn luôn yên lặng hưởng thụ sự vui thích trên thân thể...
Sau đó, Chương Bách Ngôn xuống lầu hút hai ếu thuốc.
Lúc quay đầu lại, thím giúp việc xuống lầu đổ rác, cười chào hỏi : “ Chương xuống lầu hút thuốc à! Chương quả là đàn tốt, biết vợ mang thai kh thể ngửi mùi khói thuốc.”
Chương Bách Ngôn hờ hững cười: “ kh là đàn tốt gì đâu!"
Thím giúp việc khen tặng vài câu làm việc. Chương Bách Ngôn trở về phòng ngủ, Tần Dụ còn hơi mơ màng, tựa vào đầu giường nói chuyện với cô. Sắp xa, Tần Dụ ở nhà, còn nhiều chuyện kh yên lòng, nói hết từng cái cho cô nghe.
Sau khi cô nghe xong thì ngủ .
Chương Bách Ngôn cười: 'Thực ra, Tần Dụ đã hơn ba mươi tuổi, làm lại kh hiểu sự đời được chứ?”.
Thực ra cô mạnh mẽ!
Ngày hôm sau lái xe đến thành phố G.
Trước khi , vẫn lái vòng qua Lục Viên một chuyến vào sáng sớm. biết gần đây Tiểu Lục Hồi vẫn ở đây, do vợ chồng Lục Thước chăm sóc.
Lục Viên là biệt thự độc lập, hoàn cảnh xung qu tốt.
Chương Bách Ngôn dừng xe ở cổng, còn chưa bảo bảo vệ th báo, bên trong đã một chiếc xe màu đen chạy ra, là xe của Lục Thước, đưa hai đứa trẻ học.
Tiểu Lục Hồi cũng ngồi trên xe.
Gần đây mũi cô bé hơi dị ứng, Lục Thước chuẩn bị lát nữa dẫn cô bé đến c ty, để bác sĩ của tập đoàn khám cho, nghe nói trước kia là chuyên gia về phương diện này.
Xe chạy ra khỏi cửa lớn màu đen, liếc mắt một cái đã th Chương Bách Ngôn.
Lục Thước im lặng cười: “Còn giống hòn vọng phu.”
sờ đầu cô bé trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Chú Chương tới thăm cháu kia”
Tiểu Lục Hồi hơi thẹn thùng.
Xe dừng lại, cửa xe hé mở, đôi chân dài của Lục Thước bước ra.
Gần bốn mươi tuổi, nhưng Lục Thước được chăm sóc tốt, toàn thân vẫn toát lên vẻ trẻ trung đẹp trai... Cực kỳ giống Lục Khiêm thời sung sức, đầy vốn liếng.
Lục Thước ôm Tiểu Lục Hồi xuống.
xe Chương Bách Ngôn: “Bên trong ghế trẻ em kh?”
Chương Bách Ngôn sửng sốt, trong xe thực sự , là hôm qua Tần Dụ bảo ta lắp đặt.
gật đầu, sau đó đưa tay nhận l Tiểu Lục Hồi.
Lục Thước biết muốn thành phố C, hờ hững nói: “Bây giờ đưa Lục Trầm và Lục Từ học, lát nữa thể đón Tiểu Hồi về... Tám giờ ! chờ ở quán ăn sáng dưới lầu c ty , chú ý Tiểu Hồi kh được ăn đậu đỏ và đậu phộng, hai thứ này con bé bị dị ứng, ngoài ra hai ngày nay mũi con bé kh tốt, đừng để con bé tiếp xúc với phấn hoa, nếu kh sẽ khó chịu.”
Nghe th nói vậy, Tiểu Lục Hồi nhăn mũi.
Vô cùng yếu ớt!
Chương Bách Ngôn gật đầu nói với Lục Thước đã biết, một tay ôm bé con lên xe, sau khi đặt bé con vào ghế khẽ cười: “Chú dẫn cháu ăn sáng.”
Tiểu Lục Hồi kh thèm để ý đến .
Mắt Chương Bách Ngôn nóng lên, xoa khuôn mặt nhỏ n mềm mại của cô bé, nói lại lần nữa: “Vậy bố dẫn con ăn sáng nhé?”
Tiểu Lục Hồi miễn cưỡng đồng ý.
Trên đường , cô bé hát những bài hát thiếu nhi học được ở nhà trẻ cho nghe, nhưng cô bé lại là một kh biết cảm âm nên hát bị lệch nhạc, nhưng Chương Bách Ngôn lại cảm th êm tai.
Tiểu Lục Hồi hát xong, bắt đầu rơi nước mắt.
Chương Bách Ngôn dừng xe lại, lau nước mắt cho cô bé uống thuốc dị ứng, làm lâu mới xong.
cô bé thở dài: “Thật là một bé con yếu ớt!" Tiểu Lục Hồi tức giận.
Cô bé trắng nõn mềm mại, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, cái miệng nhỏ n vểnh lên: “Vậy bố đưa con trở về là được !" Nói xong thì ủ rũ.
Trái tim Chương Bách Ngôn nhất thời mềm nhũn, nhỏ nhẹ hỏi cô bé: " con đang trách bố kh đến thăm con kh?"
Chương Bách Ngôn hỏi xong, Tiểu Lục Hồi kh nói lời nào.
Nhưng ngón tay nhỏ n trắng nõn lại nắm góc áo Chương Bách Ngôn kh bu, dù cũng là trẻ con, kh biết che giấu, trên khuôn mặt nhỏ n tràn ngập sự ỷ lại... thể nhận ra được, cô bé nhớ .
Mũi Chương Bách Ngôn chua xót.
nhẹ nhàng ôm cô bé, cảm giác được thân thể ấm áp của bé con, tựa như dòng nước ấm áp an ủi trái tim , giờ khắc này biết ơn sự tồn tại của cô bé.
Tiểu Lục Hồi lau nước mũi lên .
Cô bé cẩn thận hỏi: “ bố lại cục cưng mới kh?”
Chương Bách Ngôn ngồi xổm nói chuyện với cô bé, nhẹ nhàng nhéo cái mũi nhỏ đang ửng đỏ, giọng nói nhẹ nhàng: “M tháng
nữa cục cưng mới sẽ ra khỏi bụng dì, nhưng Tiểu Hồi của chúng ta là cục cưng đầu tiên.”
Tiểu Lục Hồi chớp chớp mắt .
Mãi lâu sau, cô bé mới cất lời: “Vậy cuối cùng bố bao nhiêu cục cưng thế?”
Chương Bách Ngôn bật cười.
hôn cô bé: “Bây giờ chỉ một con, còn một đứa ở trong bụng.”
Tiểu Lục Hồi nhỏ giọng phàn nàn, vuốt bụng nhỏ nói đói, cô bé nói cô bé kh muốn ăn ở quán kia, cô bé muốn ăn bữa sáng ở một quán tên là Gấu Cục Cưng, bên kia tốt lắm, cô bé cũng chỉ từng một lần.
Chương Bách Ngôn ngồi vào ghế lái.
bắt đầu định vị Gấu Cục Cưng, kết quả thật sự một quán, còn ở gần tập đoàn Lục Thị.
lẽ là Lục Thước từng dẫn cô bé . Chương Bách Ngôn chuẩn bị xong hướng dẫn, lúc khởi động xe xoay về phía ghế sau, đang muốn nói chuyện, lại phát hiện Tiểu Lục Hồi đang , đôi mắt to màu nho đen lấp lánh.
Khuôn mặt nhỏ n giống, ngũ quan tương tự, khiến trong nháy mắt hơi sững sờ.
Một lúc lâu sau, giọng nói của khàn khàn: “Bố sẽ đưa con ngay bây giờ.”
Tiểu Lục Hồi đếm ngón tay nhỏ n.
Chương Bách Ngôn dịu dàng cười, khởi động xe, sau khi đến nhà hàng đỗ xe xong, ôm cô bé xuống xe, kh cho cô bé bộ, ôm thẳng vào nhà hàng, mì ở đó quả thật khiến trẻ con yêu thích, tất cả các ghế dài đều hình gấu con, con nào cũng đáng yêu, trẻ con ngồi ở bên trong lại càng đáng yêu hơn.
Chương Bách Ngôn gọi cho cô bé một phần thức ăn cho trẻ em.
Ngoài khoai tây nghiền mà trẻ con thích ăn ra, còn một phần mì cá, lúc bưng lên dinh dưỡng trắng như tuyết.
Mì là loại mì hồ ệp nhỏ, trẻ con múc lên là thể ăn.
Chương Bách Ngôn muốn đút cho cô bé, nhưng Tiểu Lục Hồi muốn tự ăn.
Dù thì một miếng mì cô bé cũng múc vài lần, nhưng cô bé lại ăn sạch sẽ, trên khăn quàng cổ nhỏ kh dính một chút nước c nào, cái miệng nhỏ n cũng sạch sẽ.
Chương Bách Ngôn im lặng . Trong lòng một mềm nhũn.
nghĩ, nhà họ Lục chăm sóc Tiểu Lục Hồi tốt, cảm kích sự giúp đỡ của Lục Thước, nếu kh Lục U chắc c sẽ kh thoải mái như vậy... lẽ là nghĩ đến cô nên vẻ mặt Chương Bách Ngôn hơi suy tư.
Tiểu Lục Hồi tức giận hỏi: “ bố đang nhớ mẹ kh?" Chương Bách Ngôn bật cười.
Một lát sau, dịu dàng xoa đầu Tiểu Lục Hồi, nhỏ giọng nói: “Nhớ lại trước. kia, con cũng đáng yêu như mẹ con vậy!"
Tiểu Lục Hồi cọ vào lòng bàn tay , cô bé biết đáng yêu. Ngày nào cũng khen cô bé đáng yêu.
Đang nghĩ ngợi thì Lục Thước tới, là Chương Bách Ngôn phát định vị cho .
th , Tiểu Lục Hồi mềm mại gọi một tiếng , bảo ôm... Chương Bách Ngôn giúp cô bé lau cái miệng nhỏ n, bế cô bé lên, kh nỡ bu xuống.
Khuôn mặt đẹp trai của Lục Thước hiện lên vẻ sâu xa: “Dự án này làm chừng hai tháng, đã sắp xếp mọi việc trong nhà xong chưa? Nghe nói dạo gần đây thêm một em vợ?”
Chương Bách Ngôn xấu hổ: 'Bố Tần Dụ khi còn sống vô cùng sĩ diện, kh ngờ khi đã mất, chút bí mật này lập tức truyền khắp nơi, ngay cả Lục Thước cũng biết Tiểu Tần Phấn.”
kh giấu diếm, gật đầu: “Là một đứa bé đáng yêu.” Lục Thước lắng lặng .
lớn hơn Chương Bách Ngôn hai tuổi, năm đó Chương Bách Ngôn và Lục U chia tay tái hợp kh biết bao nhiêu lần, đến bây giờ bọn họ đều kết cục khác nhau, Lục U tạm thời còn chưa tiếp nhận Diệp Bạch, mà Chương Bách Ngôn thì yêu mới, Lục Thước thể nhận ra được, Chương Bách Ngôn gần đây sống khá tốt.
Khổ thì khổ một chút nhưng tâm lại bình an! Chương Bách Ngôn nhỏ giọng nói lời cảm ơn.
Lục Thước nhận l Tiểu Lục Hồi, khẽ vuốt mái tóc đen của cô bé, nhỏ giọng nói: “Nếu đã quyết định thì hãy đối xử
tốt với ta! Đó là một cô gái tốt, luôn một mực kh rời bỏ .”
Chương Bách Ngôn khẽ tán thành.
Lục Thước nghiêm mặt lại, Chương Bách Ngôn nghiêm túc nói: “Vậy thì Chương Bách Ngôn, ở thành phố B chờ !”
đàn bắt tay tạm biệt.
Chương Bách Ngôn lại hôn lên khuôn mặt mềm mại của Tiểu Lục Hồi, lúc này mới lưu luyến rời .
Đây là lần đầu tiên sau khi Tiểu Lục Hồi ra đời, bọn họ thân thiết như vậy, hơn nữa còn l thân phận như thế... Lúc Chương Bách Ngôn ngồi lên xe, lại nghiêng về phía nhà hàng.
Một tay Lục Thước ôm đứa nhỏ, Tiểu Lục Hồi ôm cổ , dường như đang nhõng nhẽo.
Lục Thước cười.
Chương Bách Ngôn hơi ngửa đầu, yết hầu kh ngừng lên xuống, cuối cùng lựa chọn hút một ếu t.h.u.ố.c lá để giảm bớt... Giờ phút này đây, ý nghĩa của Tiểu Lục Hồi đối với kh chỉ là con của và Lục U, mà cô bé còn là ruột thịt của
, là m.á.u mủ của trên cuộc đời này, vĩnh viễn kh thể nào dứt bỏ.
lại nghĩ tới vợ ở nhà, nghĩ, thực ra vận mệnh đối xử với kh tệ.
Chương Bách Ngôn đến thành phố C, lúc gọi ện báo bình an cũng đã là buổi chiều.
Thím giúp việc đón Tiểu Tần Phấn tan học.
Tần Dụ rửa sạch một đĩa hoa quả cho Tiểu Tần Phấn, còn cắt một đĩa thịt bò ngũ vị hương, lẽ là đang tuổi trưởng thành nên Tiểu Tần Phấn ăn ngon, thím giúp việc cười nói trẻ con ở tuổi này dễ đói, cho nó một con trâu cũng thể nuốt hết.
Khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Tần Phấn đỏ bừng: “Kh nuốt hết đâu!”
Tần Dụ dịu dàng nói: “Đây chỉ là ví dụ thôi.”
Tiểu Tần Phấn đỏ hai mắt, trong lòng cảm động nhưng lại kh tiện thể hiện ra bên ngoài, tuy nhiên tâm trạng lại tốt hơn một chút, làm bài tập cũng nh hơn nhiều.
Tần Dụ bài tập của , cô đối xử với nghiêm khắc hơn Chương Bách Ngôn.
Đúng lúc này, ện thoại di động của cô vang lên.
Tiểu Tần Phấn thở phào nhẹ nhõm, cô nói chuyện với Chương Bách Ngôn, cẩn thận nghe lén... Trẻ con luôn kh nhiều cảm giác an toàn.
Bỗng nhiên, Tần Dụ về phía , sau đó thì thầm: "Ăn nhiều!”
đàn bên kia dường như đang mỉm cười.
Dù cũng trẻ con, Tần Dụ nói chuyện kiềm chế, hai vợ chồng kh nói câu nào liên quan đến chuyện riêng tư, khi cúp ện thoại cô lại trở nên nghiêm khắc: “Câu này kh nên sai.”
Tiểu Tần Phấn cầm bút cô, ngoan ngoãn cúi đầu làm bài tập.
thật sự ngoan, hầu như kh cần ai chăm sóc... Thực ra đằng sau sự ngoan ngoãn này là một chuyện chua xót, đứa trẻ biết ánh mắt của khác chắc c luôn sống trong cảm giác kh an toàn.
Ban đêm, Tần Dụ ngủ say, thím giúp việc bỗng nhiên tới gọi cô.
“Cô Chương, hình như Tiểu Tần Phấn gặp ác mộng, vẫn luôn gọi mẹ.”
Tần Dụ mơ màng, vội vàng mặc thêm quần áo qua xem, quả nhiên Tiểu Tần Phấn gặp ác mộng... Trên đầu toàn là mồ hôi một mực gọi mẹ, cô đưa tay sờ trán , nóng.
Là bị sốt.
Thím giúp việc lập tức kh tự tiện quyết định, vì thế nảy ra ý kiến: “ gọi Chương về thôi!”
Tần Dụ lập tức nói: “ mới đến thành phố C làm trở về! Gọi bác sĩ , kh được thì lập tức đón xe đưa đến bệnh viện.”
Tần Dụ đo nhiệt độ cơ thể cho uống thuốc, nhưng nửa tiếng sau Tiểu Tần Phấn vẫn kh hạ sốt.
Cô nhẹ nhàng đưa tay sờ trán , nóng. Cô lập tức quyết định bệnh viện.
Cô vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ của , gọi tên , cúi đầu áp sát vào nói định đưa tới bệnh viện. Tiểu Tần Phấn đã hơi mê man nhưng vẫn lập tức vùng vẫy định mặc quần áo, muốn tự xuống tầng.
Trong lòng Tần Dụ chua chát.
Cô biết đối xử với kh tốt, đúng là hơi cay nghiệt, vậy nên cho dù đang nửa tỉnh nửa mơ cũng muốn làm tốt nhất. Cô sờ đầu Tiểu Tần Phấn, bế lên.
Tiểu Tần Phấn vùi đầu trong lòng cô, kh chịu chui ra. Mặc dù đang sốt, vẫn bật khóc hu hu... Bàn tay nhỏ bé siết chặt. Tần Dụ cúi đầu nhẹ nhàng chạm vào , trong lòng càng thêm chua xót.
Thực ra cô trách , còn biết trách ai, vốn dĩ đâu thể lựa chọn xuất thân của , nếu kh làm gì ai tình nguyện trở thành con riêng của ta? Tần Dụ khẽ lên tiếng: “Chúng ta thay quần áo, đưa tới bệnh viện.”
Thằng nhóc trợn tròn mắt, giật một cái, liền tự làm.
Tần Dụ l quần áo, để ngồi bên mép giường, dựa vào , mặc dù cô chưa từng chăm sóc trẻ con nhưng lúc này vô cùng thành thạo, lẽ đây chính là bản năng của phụ nữ!
Khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Tần Phấn nóng tới mức đỏ bừng, khi bước. xuống giường cũng cảm giác lâng lâng, nhưng kh cần thím giúp việc cõng, nói sợ bà mệt... hiểu chuyện, biết thím giúp việc tới là để chăm sóc em bé tương lai, là một đứa trẻ lớn, bà ta kh thể cõng được. Thím giúp
việc như vậy vô cùng đau lòng, nửa ôm nửa đỡ xuống tầng.
Tần Dụ đỡ cái bụng mang thai hơn sáu tháng, xuống tầng bắt xe.
Tài xế cũng là tốt, th hai phụ nữ dẫn theo một đứa trẻ, kh đàn nào theo giúp đỡ, liền tiến tới giúp hai bế Tiểu Tần Phấn lên xe, đặt lên xe xong hỏi: “Đàn nhà này đâu hết ?”
Tần Dụ nhẹ nhàng trả lời: “Đi c tác! Kh về kịp.” Tài xế thuận miệng nói thêm một câu: “Thế này thì làm mà làm bố được, đã sắp làm bố mà còn để vợ con ở nhà một , may mà còn giúp việc chăm sóc đ.”
Tiểu Tần Phấn mím chặt môi.
Bàn tay nhỏ bé của im lặng giữ l Tần Dụ, sợ cô nói kh con của cô... sợ khác biết được xuất thân chẳng hề vẻ vang chút nào của .
Khi tài xế ngồi lên xe, Tần Dụ lại nhẹ nhàng nói: “Đợi trở về, sẽ trao đổi một chút!”
Tài xế đạp ga. Ông cảm th Tiểu Tần Phấn đẹp trai, bèn kỹ hơn qua gương chiếu hậu, cười nói: “Đứa trẻ này giống cô thật đ! Ngoại hình của hai mẹ con giống y như nhau!”
Tiểu Tần Phấn lại căng thẳng.
Tần Dụ đưa tay xuống, tìm th tay , nhẹ nhàng cầm l bàn tay nóng bỏng của .
Cô để Tiểu Tần Phấn dựa vào vai .
Cô cẩn thận ôm , dịu dàng nói thể ngủ một giấc, khi nào tới bệnh viện cô sẽ gọi dậy... Tiểu Tần Phấn dựa vào trong lòng cô, cảm nhận được sự dịu dàng của phụ nữ, khuôn mặt nhỏ n của còn đỏ hơn cả vừa nãy.
Tần Dụ dáng vẻ này của , hoảng hốt nhớ ra, cũng mới chỉ tám tuổi mà thôi.
Đến bệnh viện, tài xế tốt bụng, còn bế Tiểu Tần Phấn vào phòng cấp cứu nhưng kh chịu l thêm tiền, nói th hai phụ nữ các cô cũng kh dễ dàng gì.
Tần Dụ cảm ơn vội vàng tìm bác sĩ.
Bác sĩ kiểm tra sơ qua một lượt, truyền nước biển cho , nói ở lại bệnh viện một đêm để quan sát, nếu kh còn vấn đề
gì khác thì sáng mai sẽ được xuất viện, sau đó vẫn đeo dây truyền nước thêm một ngày nữa.
Thím giúp việc làm thủ tục nhập viện, bà ta nói: “Thật ra chỉ một đêm thôi, cũng kh cần lãng phí thêm tiền đâu, ở tạm trong phòng truyền nước một đêm cũng được mài! Bà Chương, cô về , tr ở đây là được .
Tần Dụ nhẹ giọng nói vậy được! Trời lạnh thế này, tháng này bệnh viện kh mở hệ thống sưởi, đến lúc đó khi lại ốm càng thêm ốm, kh bằng tốn thêm chút tiền để thằng bé được thoải mái một chút.”
Thím giúp việc th cô mở cửa một căn phòng riêng, giá tám trăm một đêm.
Bà ta thử thăm dò hỏi: "Ngài Chương nhiều tiền lắm ạ?"
Tần Dụ kh ngốc, cô cười nhạt: "Nếu thực sự tiền chúng cũng sẽ kh ở nhà thuê, chỉ là kh muốn để trẻ con tủi thân thôi."
Tiểu Tần Phấn đang truyền nước biển, khuôn mặt nhỏ n đỏ bừng, cô.
Tần Dụ sờ sờ mặt , bảo mau ngủ , đến sáng sẽ hạ sốt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.