Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 273: Vào phòng ngủ
“Hoắc Minh, đã sửa xong chưa?”
Cửa được nhẹ nhàng mở ra, dì Nguyễn vừa vặn th cảnh hôn trộm kia.
Mặt Ôn Noãn nóng lên, đang kh biết làm thế nào, Hoắc Minh cực kỳ mặt dày vừa đứng dậy rửa tay, vừa mỉm cười nói: “Dì Nguyễn... Lát nữa cháu muốn đưa Ôn Noãn ra ngoài mua chút đồ Tết, m ngày nay bận quá nên kh thời gian dạo với cô .”
Tất nhiên dì Nguyễn đồng ý.
“ trẻ tuổi nên ra ngoài nhiều một chút.” Hoắc Minh rửa tay xong thì sửa sang lại áo sơ mi.
lễ phép nói: “Trước bữa cơm chiều cháu sẽ đưa Ôn Noãn về, mùng năm cháu muốn dẫn cô về nhà gặp bố mẹ nên muốn xin phép bác trai và dì một tiếng ạ.”
Dì Nguyễn đè nén sự vui sướng xuống, bảo Ôn Noãn thay quần áo hẹn hò với Hoắc Minh.
Mười phút sau, Ôn Noãn ngồi lên chiếc Bentley vàng kim. Cô khẽ cắn môi: “Em còn chưa đồng ý gặp bố mẹ .” Hoắc Minh châm ếu thuốc lá, tay gác lên cửa sổ xe...
cười mỉm: “ gặp bố mẹ em, chẳng lẽ em kh nên gặp bố mẹ một lần ? Hay là em cảm th chuyện kết hôn kh cần nói với bố mẹ, mà tự quyết định?"
Ôn Noãn tức giận quay đầu sang chỗ khác.
Một tay Hoắc Minh kẹp ếu thuốc, một tay giữ đầu cô lại. hôn cô...
Hôn một hồi lâu, trán áp lên trán cô, lẩm bẩm: “Ngủ kh thôi thì kh cần th báo cho bọn họ, nhưng kết hôn vẫn báo.”
Ôn Noãn kh muốn nh như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-273-vao-phong-ngu.html.]
Cô hỏi : “Kh nói quà năm mới tặng em ?” Hoắc Minh cười, ấn tàn thuốc xuống khởi động xe.
Lái về phía căn hộ của , nhưng nửa đường dừng xe một lần.
Hoắc Minh xuống xe mua bao thuốc lá, ngoài ra còn một hộp đồ nhỏ, nghênh ngang đặt trên ngăn để đồ.
Ôn Noãn tức giận đến mức đỏ mặt.
Cô nhẹ nhàng quay mặt : “Hoắc Minh, quà năm mới của là cái này ư?” Hoắc Minh thắt dây an toàn.
Nghe vậy, quay sang vuốt nhẹ khuôn mặt ửng đỏ vì tức giận của cô cười khẽ: “Ai nói sẽ dùng cái này trên em? Cô giáo Ôn, em vừa th cái này đã muốn làm gì gì đó với kh?”
kh biết xấu hổ, Ôn Noãn mặc kệ . Hoắc Minh ngồi thẳng, về phía trước.
ho nhẹ một tiếng: “Khụ... Ôn Noãn... phương diện kia của kh kém chứ?” Ôn Noãn quả thực kh thể nói tiếp đề tài này nữa.
Cô chưa từng khác, duy nhất từng “làm” là Hoắc Minh, nhưng cô lờ mờ đoán được nhu cầu của Hoắc Minh lớn, kỹ thuật tốt.
Mặc dù cô kh lên tiếng, nhưng dáng vẻ đỏ mặt của cô khiến biết đáp án. Kế tiếp mọi thứ như nước chảy thành s....
Nam nữ trưởng thành kh cần nói quá nhiều, chỉ cần một ánh mắt là thể biết được ham muốn của nhau.
Mới vừa vào nhà, Hoắc Minh đã ôm Ôn Noãn từ phía sau, eo cô nhỏ, thích. tựa vào lưng cô, lầm bầm: “Muốn ở phòng khách hay là vào phòng ngủ... Huma
Ôn Noãn bị hôn đến choáng váng đầu óc. Cô hơi ngửa đầu, kéo căng cần cổ trắng nõn.... “Vào phòng ngủ.”
“Hoắc Minh... Đừng...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.