Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 2770: 2779: Đầu bên kia im lặng trong chốc lát

Chương trước Chương sau

Khi còn đang quen Tống Th Th sinh hoạt hằng ngày của Khương Lan Thính khá đa dạng nhưng từ sau khi chia tay cô ta, mỗi lúc tan tầm ta lại cảm th trống vắng, vốn dĩ ta định trở về căn chung cư kia ăn tối uống rượu nằm dài trên ghế sô pha chọn một hai bộ phim nào đó xem để g.i.ế.c thời gian… Như lúc mới vừa chia tay Hoắc Kiều, nhưng hễ nhớ đến Tống Th Th ta cảm th khó chịu trong , cuối cùng đành trở về biệt thự của ta khui một chai rượu vang đỏ ngồi ở phòng máy chiếu thưởng thức phim ện ảnh.

Căn biệt thự rộng lớn đến mức khiến ta cảm th cô đơn.

Đêm, vào lúc mười giờ, Khương Lan Thính gọi ện cho Hoắc Kiều nhưng hiển nhiên số máy đã bị cô chặn, ta bèn l một chiếc ện thoại khác gọi tiếp, lần này Hoắc Kiều chịu bắt máy nhưng khi nghe th giọng của ta thì lạnh giọng nói: “ rảnh quá kh!”

Khương Lan Thính nhẹ nhàng đáp: “Hoắc Kiều, chia tay !” Đầu bên kia im lặng trong chốc lát…

Hoắc Kiều cười khẩy: “ chia tay quay lại tìm yêu cũ an ủi hả? Hiện giờ đã bạn trai kh rảnh ở đây tâm sự với cả đêm đâu, tìm khác !”

định cúp máy thì ta lại nói tiếp: “ còn cơ hội hay kh?”

Lần này Hoắc Kiều im lặng lâu hơn.

Một lúc lâu sau cô mới nói: “Khương Lan Thính, kh làm gì đừng tưởng là kh hận ! kh là động vật m.á.u lạnh, những chuyện đã làm với làm thế quên được! nghĩ hai ta còn thể quay lại được hay ?”

Dù biết trơ trẽn nhưng ta vẫn nói: “Đúng vậy! hối hận , muốn quay lại với em! Hoắc Kiều, hãy cho một cơ hội được cạnh tr c bằng !”

Hoắc Kiều nghẹn ngào: “Là do cô ta kh thích hợp nên mới đòi quay lại với đúng kh?”

“Khương Lan Thính, nếu đối một cô gái khác tài sắc thì bây giờ và cô ta đã nhận sự chúc phúc từ hai bên gia đình và tiến đến hôn nhân còn hơi đâu mà nghĩ đến ? Lúc trước là thứ để cho giải sầu bây giờ cũng chỉ thế mà thôi, vẫn kh hề thay đổi!”

“Tống Th Th cũng thế! cũng chưa từng yêu cô ta!” Trái tim vô cùng đau đớn, Hoắc Kiều ngẩng đầu cố gắng kìm nén. Cúp máy. Nước mắt rơi…

Mối tình suốt m năm trời làm thể nói quên là quên được, tên khốn Khương Lan Thính đó dám gọi ện khơi lại trêu tức cô !

Đêm nay vì một cú ện thoại mà trở nên lạnh lẽo…

cuộn trên chiếc ghế sô pha, thắp một ngọn nến, lặng lẽ ánh lửa lay lắt… Nhớ lại quãng thời gian ở bên ta

trong quá khứ, ngọt ngào lúc ban đầu là thật nhưng buồn tẻ lúc sau cũng là thật. Cô chấp nhận những ngày tháng bị ta quên lãng đó vì sợ ta kh vui, sợ sẽ đánh mất ta. Nhưng cuối cùng cũng kh thể níu kéo…

Hoắc Kiều kh muốn khóc nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. Thà rằng ta đừng quay đầu lại… Bây giờ thì ý nghĩa gì nữa chứ!

Khương Lan Thính lặng lẽ ngồi đó, trên màn hình đang chiếu cái gì ta kh còn quan tâm nữa . ta bần thần thật lâu... vô thức cầm chìa khóa lái xe gặp Hoắc Kiều.

Xe chạy nh. Phố vắng kh , ta lái tốc độ lên đến một trăm hai mươi cây số một giờ, ngày mai thế nào cũng sẽ m hóa đơn tiền phạt gửi đến nhà ta thậm chí khi còn bị trừ hết ểm. Nhưng giờ phút này ta kh thèm bận tâm đến những thứ đó nữa!

ta vào chung cư của Hoắc Kiều và bấm chu. ta cho rằng sẽ th gương mặt xinh đẹp đang khóc sướt mướt của Hoắc Kiều nhưng kh... mở cửa cho ta là Tôn Tư Nam. Hai đều kinh ngạc trố mắt nhau.

Nhất là Khương Lan Thính, độc tài lại kiêu ngạo như ta làm thể chịu được... Phòng của Hoắc Kiều khác tiến vào!

Một lúc sau, Hoắc Kiều bước ra, cô khoác trên một chiếc áo choàng tắm, cả thơm phức tỏa ra mùi hương của sữa tắm: “ giao cơm đến hả Tôn Tư Nam?"

Giao cơm?

Sắc mặt Khương Lan Thính tối sầm lại: Muộn thế này mà họ còn đặt cơm ăn?

Hoắc Kiều ra, th Khương Lan Thính đứng trước cửa thì bực bội. ngốc cũng đoán được tại Khương Lan Thính lại đến đây nhưng chắc ta kh ngờ rằng Tôn Tư Nam cũng mặt ở đây!

Tôn Tư Nam chỉ tình cờ ghé đến đúng lúc cô đang tắm, th chưa ăn gì nên mới đặt đồ ăn đêm. Khương Lan Thính chắc c đang hiểu lầm nhưng mặc kệ, chẳng việc gì giải thích với ta cả!

Khương Lan Thính, nghiêm túc nói: “Chúng ta đã kết thúc , Khương Lan Thính!”

Khương Lan Thính chỉ im lặng một lúc lâu nhẹ giọng hỏi: “Em bịa đặt gì chứ? em và ta đang sống chung với nhau kh? Chỉ mới m ngày thôi mà em và ta đã sống chung ? Hoắc Kiều, em nói !”

Hoắc Kiều hừ lạnh: “ sống với ai hay ngủ với ai thì liên quan gì đến ? Khương Lan Thính, và cô Tống Th Th kia đã ngủ với nhau tám trăm lần mà còn mặt mũi xen vào chuyện của ?”

kh ngủ với…” Khương Lan Thính thì thầm kh rõ, chính ta còn mơ hồ kh hiểu tại . Từ trước đến giờ ta chưa bao giờ cưỡng ép bản thân nhẫn nhịn ều gì nhưng ta đã cấm dục suốt một thời gian dài trong khi đang quen bạn gái, nếu nói ta muốn giữ trong sạch chắc c là nói dối bởi vì hôm đó bị Hoắc Kiều bắt gặp, bởi vì hôm đó Hoắc Kiều đã khóc… Cho nên ta mới kh thể tiếp tục!

Nhưng bây giờ thì , cô dễ dàng quên tình cảm của bọn họ, nh như vậy đã sà vào vòng tay của đàn khác ?

Hoắc Kiều muốn đóng cửa nhưng Khương Lan Thính bắt l tay cô kh bu.

Tôn Tư Nam sừng cồ định x lên: “Khương Lan Thính, ý gì?”

Hai mắt Khương Lan Thính long sòng sọc: “Cô là của !”

Tôn Tư Nam cười khẩy: “Cô gái hôm trước chẳng cũng là bạn gái của ? Chẳng chính đã thừa nhận giữa và Hoắc Kiều chỉ là đối tác thôi ? Chẳng và cô yêu đương suốt hai năm nhưng lại chưa từng dẫn về ra mắt gia đình ? hả? Quen cô ta mới th Hoắc Kiều xinh đẹp hơn một trăm lần đúng kh? Vậy sau này hứng thú với cô nào nữa thì lại tiếp tục vứt bỏ cô thêm nhiều lần nữa hay ?”

“Khương Lan Thính, cô là con chứ đâu con gà con vịt, cô trái tim mà!”

thể ích kỷ nói yêu là yêu, nói bỏ là bỏ như thế! Bây giờ mới cảm th hối hận hả? Mơ !”

Khương Lan Thính Hoắc Kiều, nói: “Còn em thì ? Em thật lòng muốn tiến đến với ta?”

Câu trả lời của Hoắc Kiều là: “Đồ ên!”

đóng sầm cửa lại, suýt chút nữa kẹp gãy ngón tay Khương Lan Thính. Tôn Tư Nam tặc lưỡi nói: “Thật tàn nhẫn! Em kh sợ ta tàn tật luôn hả?"

tên ngốc đâu!”

Hoắc Kiều nhỏ giọng nói: “ nhiều lời với làm gì! Tất cả đã là quá khứ !”

Tôn Tư Nam ngồi lên sô pha và vào đôi mắt đỏ hoe của cô thật lâu: "Bây giờ em hối hận vẫn còn kịp! Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi, hơn ai hết em là hiểu rõ nhất giữa ta... Trái tim em đang hướng về phía ai.”

Hoắc Kiều ném một cái gối ôm qua, trốn tránh ánh mắt : " hối hận kh Tôn Tư Nam?"

Tôn Tư Nam bắt l gối, cười khổ: “ chỉ đang nói sự thật thôi!"

Bọn họ chỉ vừa mới quen nhau, trong lòng cô vẫn còn hình bóng của khác, kia thì vừa kịp quay đầu đúng lúc, viễn cảnh một đuối một chạy nào chỗ cho chen chân vào!

Trước giờ luôn tự tin vào chính nhưng thời khắc này lại kh dám nắm chắc, Khương Lan Thính đã ở bên cô gần ba năm... Hoắc Kiều thể quên dễ dàng được!

Tôn Tư Nam đứng dậy và nói: “Thôi về đây, bữa khuya hôm nay coi như nợ em vậy, hôm khác bù lại cho nhé!”

Chỉ vài ba câu mà mối quan hệ giữa hai đã lùi lại một khoảng cách thật lớn.

Hoắc Kiều lẳng lặng , bàn tay nghịch ngợm mái tóc bên vai: “Được thôi! Nhưng mà em thích ở bên săn sóc cho em!”

Hoắc Kiều kh thích đàn thờ ơ với , thật lòng mà nói cô đã ý định mở lòng nhưng lại muốn rút lui, dù là vì lý do gì ều này cũng khiến cô kh vui. Cô là thiếu nữ đang tuổi th xuân chứ kh gái lỡ thì, cô thật lòng muốn tiến đến với .

Tôn Tư Nam trầm tư một lúc nhẹ nhàng chạm vào mặt cô , thì thầm: “ đang cho một cơ hội để em ngẫm lại giữa ta, tình cảm em dành cho ai nhiều hơn…”

Hoắc Kiều kh thể giữ lại được nữa…

Kh ai nói lời từ biệt nhưng cả hai đều ngầm hiểu chuyện tình giữa hai đã đặt một dấu chấm tại đây .

Tôn Tư Nam vừa vừa ngẫm lại mọi chuyện, thật ra thiện cảm với Hoắc Kiều một phần vì cô giống Cố Vân Thường, cả hai đều mang một vẻ đẹp diễm lệ, tuy nhiên mỗi lại mang đến một cảm giác khác nhau, Cố Vân Thường là một phụ nữ đầy tham vọng còn Hoắc Kiều thì khác, gia cảnh cô giàu và cô biết cách tận hưởng cuộc sống đó của .

Sinh hoạt hằng ngày của Hoắc Kiều nhàn hạ và thoải mái, ở bên cô sẽ kh bao giờ những cảm giác bộn bề hay gấp gáp… Cô thể mất hơn một tiếng đồng hồ chỉ để chăm sóc da, thể dành ra thời gian nửa ngày để làm cho một chiếc bánh, hay thậm chí ngâm trong bồn tắm suốt hai tiếng đồng hồ,… ở bên cô cuộc sống trôi qua êm đềm và nhẹ nhàng.

Tôn Tư Nam nghĩ lẽ vì vậy nên Khương Lan Thính và cô mới quen nhau tận hơn hai năm. như ta nếu như kh nghiêm túc thì sẽ kh dong dài như vậy.

Nhưng vì được quá dễ dàng nên mới kh thèm giữ l! ta cho rằng cũng sẽ tìm được một cô gái giống vậy nhưng nào ngờ Tống Th Th lại cho ta một cú tát!

Nếu như hỏi luyến tiếc hay kh thì Tôn Tư Nam sẽ trả lời là , nhưng kể từ khoảnh khắc Hoắc Kiều gặp lại Khương Lan Thính thì đã biết cuối cùng vẫn chỉ là ngoài.

Nếu khi đó nước mắt cô kh rơi xuống lẽ đã x lên cho Khương Lan Thính một trận, lẽ sẽ tiếp tục kiên trì…

Khương Lan Thính ngồi trong xe th Tôn Tư Nam rời , dù kh biết lý do nhưng ta đoán hai đã cãi nhau.

ta mở cửa và bước xuống xe, một lần nữa vào nhà Hoắc Kiều.

Chỉ vừa mới gõ hai cái Hoắc Kiều đã mở cửa ngay: “Tôn Tư Nam…”, nửa câu sau bị kẹt lại nơi cuống họng.

ánh mắt đáng sợ của Khương Lan Thính, cô bất giác lùi lại một bước.

Chợt, Khương Lan Thính tiến lên ôm l gương mặt cô và đặt lên một nụ hôn thật sâu.

Một nụ hôn mạnh mẽ tựa như muốn nuốt chửng cô vào bụng, Hoắc Kiều ra sức vùng vẫy nhưng vô ích, ta thuận thế bước qua cửa, loạng choạng đẩy ngã cô lên sô pha.

Khương Lan Thính một tay cởi áo khoác, một tay ôm l, đôi mắt đen l sáng rực lên: “Đã làm với ta chưa hả?”

Hoắc Kiều vung chân đá nhưng kh trúng, tức giận bu lời nói bậy: " đ thì ! cút , kỹ thuật của hơn nhiều!"

Khương Lan Thính nắm l một chân và kéo cô về phía . Sự cọ xát chỉ cách hai lớp quần áo mỏng khiến cô kh nhịn được thở dốc: “Khương Lan Thính! Nếu cần quá kh nhịn được thì cứ việc ra ngoài quăng hai trăm tệ là ngay một đồng cô xếp hàng đợi , kh thì tìm cái cô Tống Th Th kia , mặc dù thân hình chỉ toàn là xương với da thôi nhưng trước giờ cũng đâu kén chọn, chứ đến đây giở trò lưu m thì đáng mặt đàn kh hả?"

cố tình bu một đồng lời cay nghiệt nhưng vào tai Khương Lan Thánh chỉ đọng lại một vài chữ: "Em thật sự đã làm với ta ?”

Hai mắt Hoắc Kiều nóng rực lên...

Khương Lan Thính dừng lại, ta hiếm khi nào th Hoắc Kiều đáng thương như vậy bèn nhẹ giọng dỗ dành: “Kh hỏi nữa, em đừng khóc!”

Hoắc Kiều đẩy ta ra, vòng tay lại bảo vệ chính , giọng nói thêm nghẹn ngào: “Giờ thì như ý đó, Tôn Tư Nam bỏ ! là thật lòng nhưng còn thì ? đến gặp là vì muốn cùng hết cuộc đời hay chỉ là xúc động nhất thời? Trong lòng chẳng qua chỉ là thú vui cho tiêu khiển mà thôi, cần thì l chán thì vứt …”

“Như thế thì kh cần chịu trách nhiệm với ai cả nhưng thứ cần là một bạn đời kìa!”

hỏi , dù cho chúng ta quay lại thì dám cưới kh? Ngay thời khắc này thể quyết định l kh?”

Khương Lan Thính kh thể quyết định… cũng kh thể đưa ra lời hứa hẹn!

Hoắc Kiều ngửa đầu kìm nén những giọt nước mắt chực trào, giọng nói run run: “Vậy đến đây để làm gì? Khương Lan Thính, con Hoắc Kiều tệ đến đâu cũng kh đến mức chỉ xứng làm bạn tình của chứ hả! đến với Tống Th Th còn hứa hẹn được một cuộc hôn nhân, còn … chỉ là trò đùa của thôi kh?”

“Hoắc Kiều, kh ý đó!” “Chứ ý là gì?”

Khương Lan Thính bình tĩnh suy ngẫm lại cảm xúc của , liệu thể cho cô một hứa hẹn hay kh ta nhận ra rằng kh thể bởi vì quãng thời gian hai bên nhau chưa từng khiến ý định kết hôn với cô , hôm nay đến gặp cô cũng chỉ do men say thôi thúc, chứ kh hề…

Hoắc Kiều kh tức giận nữa, kết cục này chẳng đã đoán trước được … Cô cất giọng đầy vẻ mệt mỏi: “Khương Lan Thính, từ nay về sau, cho dù thêm Tôn Tư Nam hay Lâm Tư Nam chăng nữa thì cũng mặc kệ , chúng ta thực sự kết thúc ! muốn được kết hôn và sinh con, muốn một gia đình của , sau này ra đường th cùng khác thì xin hãy giả mù bu tha cho !”

Khương Lan Thính muốn nói hãy cho ta thời gian để suy nghĩ… Nhưng nói ra lời này thì chẳng khác gì một thằng tồi. những giọt nước mắt của Hoắc Kiều, trái tim ta đau đớn: “ đã khiến em tổn thương nhiều kh?”

“Kh, kh ! chỉ cần bây giờ cút là được!”

Khương Lan Thính một hồi lâu mới rời , lúc ra ngoài thì vô tình gặp giao thức ăn… Hai phần bữa ăn khuya. ta nhớ Hoắc Kiều thích nhất món này, thỉnh thoảng

sẽ len lén đặt ăn đêm nhưng đặt xong thì lại sợ mập, thế là chỉ ăn một nửa còn một nửa thì để cho ta ăn. ta kh thích ăn khuya càng kh thích những thứ đồ ăn linh tinh này nên trước giờ đều kh cho cô ăn. Lần này đến lượt Tôn Tư Nam chiều hư cô nhưng bị ta phá đám!

Khương Lan Thính xuống lầu ngồi vào trong xe, ta bấm số gọi cho Anna bảo cô ta kh cần làm nữa… ta nhớ lúc đó nước mắt Hoắc Kiều chực rơi, tim ta đau nhói.

ta kh dây dưa với Hoắc Kiều nữa nhưng cũng kh hề nghe được tin tức gì về Tôn Tư Nam và cô , kh biết là tốt hay là xấu nhưng… Hoắc Kiều vẫn hận ta.

Những ngày tháng sau đó ta gặp gỡ vài cô gái, cũng từng cặp kè với những cô mẫu minh tinh nổi tiếng nhưng đều chẳng cảm giác gì, chỉ dừng lại ở việc nắm tay.

ta cũng vô tình gặp được Hoắc Kiều xem mắt, đối tượng đều là những gia cảnh kh tồi.

Xuân thu đến, tình trạng này kéo dài hơn nửa năm khiến cho bà Khương sốt ruột, sợ rằng con trai muốn sống độc thân cả đời, chẳng những kh tìm được phù hợp mà còn kh cảm th hứng thú với ai!

Khương Lan Thính chỉ nói: “Kh th ai phù hợp cả, hơn nữa ở c ty cũng đang bận!"

Sau khi bàn bạc với chồng, bà Khương quyết định cho Khương Lan Thính tham gia chương trình hẹn hò c ty nhà sản xuất, để cho ta và các khách mời nữ nhiều cơ hội tiếp xúc với nhau biết đâu được lại hy vọng gì!

Nào ngờ, chương trình lần này bà vẫn lớn mời khách mời nữ là ... Hoắc Kiều!

Khương Lan Thính ngồi ròng rã trên xe buýt hơn mười sáu tiếng đồng hồ di chuyển đến một vùng núi xa xôi hẻo lánh. Còn may là phòng ở kh tệ, tuy nhỏ nhưng đầy đủ nội thất.

Nhà họ Khương là nhà tài trợ lớn nhất của chương trình này nên ta được đạo diễn đích thân đến đây tiếp đón và giải thích tường tận về nội dung cũng như các quy tắc của chương trình lần này.

Trong vòng nửa tháng, ta sẽ sinh hoạt chung với một khách mời nữ nữa, ngoại trừ phòng ngủ thì máy quay được bố trí khắp nơi tựa như thiên la địa võng.

Khương Lan Thính nghe xong cau mày: “Chương trình thiểu năng như vậy thương hiệu nào thèm đặt quảng cáo hả?”

Đạo diễn kh vui đáp: “Lần này chúng ta mời được hẳn một nữ minh tinh hạng A, cô xuất thân từ giới nhà giàu nên thường sẽ kh nhận những lời mời như này, nhưng lần này may mắn đúng lúc cô đang trống lịch trình nên mới đồng ý tham gia đó!”

Nữ minh tinh hạng A, giới nhà giàu…

Khương Lan Thính tỏ vẻ suy tư, ngay sau đó ta th Hoắc Kiều bước từ trên xe xuống, trố mắt về phía ta – Khương Lan Thính!

Đạo diễn th biểu cảm của bọn họ thì hiểu ngay: “Hai đã biết nhau từ trước ? Vừa hay lại càng ăn ý!”

Đạo diễn nói xong sợ bọn họ đổi ý ngay lập tức nên leo lên xe nổ máy, bỏ trốn mất dạng.

Giữa vùng núi hoang sơ hẻo lánh này chỉ còn lại Khương Lan Thính và Hoắc Kiều, hai chằm chằm nhau mắt to trừng mắt nhỏ.

‘Khương Lan Thính, cố tình đúng kh?’ ‘Muốn quay lại thì cứ nói thẳng Hoắc Kiều!’

Khương Lan Thính móc di động ra gọi ện: “Hủy chương trình, cho chạy xe đến đây đón ngay!” Nhưng ngay sau đó thì phát hiện di động kh bắt được tín hiệu.

Hoắc Kiều cũng thế.

mang theo một chiếc ba lô nhỏ tiến vào trong phòng, ngoài dầu gạo cơ bản ra thì chẳng còn gì thứ khác nữa, phòng ngủ cũng chỉ một căn.

Vậy cô và Khương Lan Thính sẽ ngủ cùng nhau ư?

Khương Lan Thính theo vào đứng sau lưng cô , Hoắc Kiều xoay , kho tay nói: “Tối ngủ ở sô pha .”

Khương Lan Thính nghe vậy cười khẩy: “Tiếu thư của ơi, ở nơi khỉ ho cò gáy này l đâu ra ghế sô pha?”

Đừng nói đến sô pha thậm chí ngay cả máy quay mà đạo diễn nói lúc nãy còn kh l một cái.

Chắc c là cố tình sắp đặt!

ta tiến vào phòng ngủ và nằm phịch xuống giường, hai tay gối dưới đầu: “Ráng nhịn nửa tháng , sau nửa tháng em kh th mặt nữa đâu, thế tiếp tục xem mắt… À

, lần trước em gặp một gã hói đúng kh? Bây giờ em mất giá đến mức này !”

Hoắc Kiều đặt ba lô xuống, ép giọng nói mát: “ hói thì cũng đỡ hơn m tên lăng nhăng như ai!”, cô còn cố tình tiến sát lại châm chọc: “Tốt hơn gấp nhiều lần ai đó cả đầy mùi khói dầu!”

đang ám chỉ Tống Th Th chứ gì? Nghĩ kh hiểu chắc!

Khương Lan Thính vừa giận vừa buồn cười, cúi đầu xuống lại vô tình chạm dung nhan mỹ miều của cô , mắt khép hờ, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở… Trong lúc nhất thời ta mê mẩn, tay kh kiềm được mà chạm vào khuôn mặt , giọng nói trở nên khàn : “Hoắc Kiều…”

Hoắc Kiều giật mở to mắt, sau đó theo thói quen bu lời mỉa mai: “Đừng động dục linh tinh! Chúng ta kh liên quan gì với nhau hết!”

Khương Lan Thính tỉnh táo lại, ta kh đứng dậy mà nằm ở đó suy tư. lẽ lâu lắm ta kh giải tỏa nên thiếu chút kh nhịn được...

ta thảm hại đến mức này ?

Hoắc Kiều th ta kh nhúc nhích thì thẳng cẳng đá một cái: “Dậy nấu cơm !"

Khương Lan Thính cũng là ấm được hầu hạ từ nhỏ, hỏi ngược lại: “ em kh nấu ?”

Hoắc Kiều đáp: “Ở đây chỉ bếp lò mà thôi!"

Khương Lan Thính những ngón tay mềm mại trắng nõn của cô .

Cũng , lớn lên ở thành phố thì biết dùng bếp lò... Nhưng mà ta cũng kh biết.

Hoắc Kiều quyết đoán nằm dài lên giường, trùm chăn giả chết!

Hoắc Kiều quyết tâm giả chết, Khương Lan Thính th vậy thì tiến lại định kéo chăn lôi cô dậy. Nhưng ngay sau đó Hoắc Kiều đã mở chăn ra, ngồi dậy la hét: “ lại mùi mốc thế này!”

Một cúi xuống, một hướng lên, khéo làm mà lại thành… Môi chạm môi. Ngay khoảnh khắc cảm nhận được sự mềm mại ấm áp đó, cả hai đều sững sờ, Hoắc Kiều còn trợn tròn cả mắt. Khi giật tỉnh táo lại, cô muốn lui về sau để kéo giãn khoảng cách nhưng Khương Lan Thính lại kh cho phép. ta đưa tay

vòng ra sau gáy kéo cô sát về phía … Nhẹ nhàng lại mạnh mẽ, say mê thưởng thức đôi môi đỏ mọng đầy ngọt ngào.

“Khương Lan… Thính!”

“Bu ra! Đồ lưu m! làm vậy là qu rối t.ì.n.h d.ụ.c đó biết kh!”

Hoắc Kiều thở hổn hển ngã vào thành giường, mùi mốc đó vẫn còn lượn lờ qu đầu mũi nhưng vào lúc này ều đó đã kh còn quan trọng nữa. đó chẳng những kh chịu bu tay mà tấn c c lại càng thêm mãnh liệt.

Hôn môi. Vuốt ve…

Bàn tay như chứa thuốc mê, mỗi một nơi nó qua đều khiến cho cô mất hết sức lực.

Nhưng cô kh muốn mọi chuyện tiếp tục như vậy, hai đã chia tay , đã kết thúc , cho dù chính cô cũng những nhu cầu sinh lý của phụ nữ nhưng cô kh muốn lại phát sinh quan hệ kh rõ ràng với ta thêm một lần nào nữa.

Chát!

Hoắc Kiều thẳng tay tát ta một cái, nhưng do dùng lực quá mạnh nên cô ngã thẳng xuống giường, hai chân như muốn nhũn ra kh thể đứng lên nổi.

Ăn một cái tát, Khương Lan Thính sửng sốt một lúc mới tỉnh hồn lại. kh ngờ lại ham muốn sâu sắc với Hoắc Kiều đến vậy, tuy rằng ta đã kh quan hệ một thời gian dài nhưng…

Chỉ một câu trả lời duy nhất cho sự việc này, đó là ta khao khát được cô!

Lúc còn quen nhau, cho dù là trong quãng thời gian quan hệ giữa họ trở nên lạnh nhạt nhất thì ta vẫn kh ngần ngại yêu thương Hoắc Kiều, nhưng khi đó ta lại nghĩ hôn nhân kh chỉ t.ì.n.h d.ụ.c mà còn sự đồng ệu giữa hai tâm hồn cho nên ta đã chọn Tống Th Th.

Khương Lan Thính kh cảm th tức giận mà càng thêm vùi đầu bên cổ cô, để cho hơi thở hai hòa quyện vào nhau. Một lúc lâu sau ta mới nói: “Xin lỗi!”

ta nhất thời xúc động. Như những gì Hoắc Kiều đã nói đêm đó, nếu ta kh thể quyết định cưới cô ngay lập tức thì kh nên làm như vậy với cô…

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hoắc Kiều cảm nhận được rõ ràng hơi ấm của ta phả lên cổ theo từng chữ ta thốt ra, cơ thể kh kiềm được khẽ run lên.

Cô nghiêng đầu né tránh thứ cảm xúc kỳ lạ : “Giờ thì cút ra chỗ khác !”

Nhưng ta vẫn chậm chạp kh chịu nhúc nhích. Thế là cô nổi cáu, giơ thẳng cẳng cho ta một cú ngay giữa hai chân!

Khương Lan Thính ăn đau, gương mặt tối sầm lại: “Em thật tàn nhẫn, nhà họ Khương đoạn tử tuyệt tôn là do em đó!”, nói liền nh chóng đứng dậy.

Hai cơ thể kh tránh được lại cọ xát, từng chút từng chút đều mang lại những cảm giác khó tả.

Sau đó, Khương Lan Thính bỏ nấu cơm. Nơi này vô cùng hoang vu, tiền cũng kh thể mua được gì, ngoài gạo ra thì trong bếp còn một cái tủ lạnh nhỏ chứa một ít thịt trứng và rau củ linh tinh, tổng lượng nhiều nhất chỉ thể kéo dài một tuần, để hai ăn trong một tháng là ều kh tưởng.

Chẳng nói đến đây quay chương trình thực tế ? Chẳng nói nơi nơi đều là máy quay ? giờ tìm b mắt cũng kh l một cái?

Nói cách khác, hai bọn họ ở cái nơi khỉ ho cò gáy này hết nửa tháng mới được về.

Khương Lan Thính ước lượng một ít nguyên liệu bắt đầu nhóm lửa thổi cơm nhưng ấm được hầu hạ từ nhỏ đến lớn đã từng làm những việc này bao giờ. Kết quả là lửa thì đã nhưng cơm thì sống còn đồ ăn thì như chè.

ta gọi Hoắc Kiều ra ăn cơm. Hai ngồi đối diện tại chiếc bàn gỗ. Mở bát ra, Hoắc Kiều đống hỗn độn đó hồi lâu... Nói với Khương Lan Thỉnh: “ đã lãng phí hết lương thực cho hai ngày của chúng ta, số còn lại cùng lắm chỉ dùng được trong năm ngày nữa thôi. Khương Lan Thính, tự ăn hết đống này , nấu cái khác, đừng hòng động đũa vào!"

“Tệ đến mức vậy ?"

Khương Lan Thính gắp thử một đũa, vừa bỏ vào mồm liền phun ra, vẻ mặt câm nín kh nói nên lời.

Hoắc Kiều kh muốn tự nấu cơm nhưng đến nước này kh thế nào tr cậy vào ấm đó được nữa.

Cười c.h.ế.t mất, ngẫm lại ta quyết định chọn Tống Th Th chẳng khác nào tìm một bảo mầu về hầu hạ cơm nước cho ta, quả là một cặp đôi hoàn hảo!

Hoắc Kiều vo gạo l một vài lát thịt x khói cùng một ít cải thìa. Bước tiếp theo là nhóm lửa nhưng cô lại kh bật lửa, cô kêu Khương Lan Thính đưa bật lửa nhưng ta nhất quyết kh cho, đòi cho ta ăn cơm chung.

Hoắc Kiều cười khẩy: “Ai nấu thì đó ăn!”

Khương Lan Thính nghênh mặt kho tay: “Vậy thì cùng nhau nhịn đói !”

Hoắc Kiều thầm mắng ta nhỏ nhen nhưng cuối cùng đành miễn cưỡng thỏa hiệp. Cô vo thêm một chén gạo nữa nhưng lại kh nỡ l thêm thức ăn, Khương Lan Thính th vậy thì nói: “Ít vậy hai ăn đủ?”

Hoắc Kiều kh nghe, nói lại: “Lỡ đâu bên đoàn ê-kíp kh tiếp tế lương thực thì đến lúc đó cháo cũng kh mà ăn, tiết kiệm một chút .”

Giọng ệu của cô nhẹ nhàng và mềm mại, kh hiểu Khương Lan Thính lại rung động. ta kh biết cảm giác đó là gì, mãi đến sau này mới nhận ra… Đó là vẻ đẹp đằm thắm của một phụ nữ, thứ mà ta kh thể tìm th được ở Tống Th Th.

Hoắc Kiều bảo ta thổi lửa, Khương Lan Thính ngoan ngoãn làm theo.

Điều khiến ta bất ngờ là Hoắc Kiều thế nấu ra được một bữa cơm ngon miệng đến lạ. Cơm nấu bằng bếp lò tỏa ra hương thơm phức, phần cháy sém dưới đáy nồi thể để nguội chút nữa ăn vặt nhai đỡ buồn miệng, món cải thìa xào thịt x khói thì x mướt và vô cùng vừa miệng. Khương Lan Thính một hơi chén sạch.

Th niên trai tráng cao một mét tám sáu lại còn đói bụng cả nửa ngày trời, một bát cơm với tí rau hiển nhiên là kh đủ cho ta, thế là Hoắc Kiều lặng lẽ chia cho ta nửa bát.

Khương Lan Thính th vậy, nói: “Em ăn b nhiêu đủ?”

Hoắc Kiều cúi đầu thong thả tiếp tục ăn cơm, nói kh rõ: “Cơm nước xong xuôi nằm, lo mà ăn dọn dẹp các thứ , rửa bát quét dọn, với cả mang chăn nệm phơi nắng nữa, mùi mốc chịu kh nổi!”

Khương Lan Thính cười thầm: Quả nhiên tính tình vẫn tiểu thư như vậy.

ta tiếp tục ăn một lúc hỏi: “Chỉ một chiếc giường thì buổi tối làm ngủ được?”

Hoắc Kiều kh chút nghĩ ngợi liền đáp:

cho một cái chăn, ra ngủ trên cái ghế đó , nếu kh đồng ý thì ngày mai tách ra ăn riêng!”

Khương Lan Thính tức cười, cô dám dùng m bát cơm này uy h.i.ế.p ta!

Nhưng cũng chấp nhận.

Chiều hôm đó, Hoắc Kiều đem ghế ra ngoài phơi nắng. Khương Lan Thính quét dọn phòng ốc thuận tiện dọn luôn cả phòng tắm, nhờ vậy mà ta phát hiện… Phòng tắm ở đây kh nước nóng.

Đàn như ta kh quan trọng nhưng Hoắc Kiều nhất định sẽ kh chịu nổi, cơ thể cô vô cùng nhạy cảm.

Kiếm được cớ để trêu chọc cô, tâm trạng Khương Lan Thính bỗng chốc vui vẻ hơn hẳn.

Dọn dẹp xong xuôi, ta tắm rửa một phen quấn khăn tắm nghênh ngang bước ra.

Hoặc Kiều đang sắp xếp lại hành lý, bị sốc...

Cô vờ như kh th gì và tiếp tục c việc, nói mát: “Trong phòng còn khác, Khương làm ơn hãy tự trọng mặc quần áo cho đàng hoàng !”

Khương Lan Thính rút một ếu thuốc đặt lên miệng, trêu: "Kh dám hả? Sợ kh bình tâm được ?"

Hoặc Kiều lười để ý tới ta tiếp tục thu dọn hành lý, cô mang theo nhiều áo váy xinh đẹp... Và cả đồ ngủ gợi cảm nữa.

Khương Lan Thính thầm nghĩ nếu kh ta vậy chẳng sẽ mặc những bộ quần áo này cho đàn khác xem hay ?

Chỉ nghĩ thế thôi cũng khiến cho ta bực bội trong lòng. ta tiến đến sờ vào những bộ quần áo mềm mại : “Đi ghi hình mà ăn mặc như vậy kh sợ m thằng đàn đó hứng tình à, hay là kh nhịn được nữa nên muốn cầu gã nào?”

Hoắc Kiều hậm hực đáp: "Đúng đó, nói kh hề sai một chữ nào! đến để tìm trai đ thì ! Nhưng yên tâm, kh bò, kh thích nhai lại!"

Cô cầm l một bộ đồ ngủ bình thường, đẩy ta sang một bên: “Tránh ra , muốn tắm!"

Khương Lan Thính biết kh nước nóng, cũng biết Hoắc Kiều yếu ớt, nếu kh nước nóng cô sẽ tức giận.

Vậy nên lúc cô vào, kh ngăn cô lại.

Tâm trạng của như đang bắt nạt một cô gái lúc còn nhỏ, cực kỳ phấn khích.

Hoắc Kiều vào phòng tắm.

Cô kh hề nghi ngờ mà cởi quần áo ra tìm một chỗ đặt xuống, sau đó tìm van nước nóng… Thế nhưng, cô tìm cả buổi trời cũng kh th van nước nóng ở đâu cả.

Thời tiết trên núi hơi lạnh, cơ thể lại còn trần truồng thế này.

Cô ở bên trong, gọi Khương Lan Thính: “Khương Lan Thính, hồi nãy l nước nóng ở đâu thế?”

Khương Lan Thính ở bên ngoài, dựa vào cửa, nở một nụ cười cố ý: “Nước nóng? ở đây làm gì nước nóng? Thôi em cứ tắm đại !”

Hoắc Kiều kh chịu!

Cô đang đến kỳ kinh nguyệt, dù khỏe tới cỡ nào cũng kh thể tắm nước nóng! Nhưng nếu bây giờ kh tắm thì cô khó

chịu… Hoắc Kiều kh còn cách nào khác, đành mặc lại quần áo.

lẽ vì đến kỳ kinh nguyệt lại bận bịu cả buổi, mặt cô hơi tái .

Khương Lan Thính ngồi thẳng lên, kh đùa cô nữa, nói từ tốn: “Làm vậy? Giận vì kh nước nóng tắm à? nhớ trước đây em dễ tính lắm cơ mà!”

Bụng Hoắc Kiều khó chịu nên cô mặc kệ luôn.

ngang qua , ra ngoài ôm chăn, lặng lẽ đắp lên , tỏ vẻ hờn dỗi… Khương Lan Thính cũng học theo cách nằm của cô, nghiêng đầu cô, giọng ệu nhẹ nhàng: “Tức giận mà vẫn đáng yêu! Chẳng giống hồi trước….”

Hoắc Kiều quay lưng : “Khương Lan Thính, đừng nhắc lại chuyện trước kia nữa! Chúng ta hãy quên chuyện quá khứ ! Chuyện đã qua , đừng nói với khó quên tình cũ, thỉnh thoảng còn nhớ đ nhé.”

Thật ra là vậy nhưng làm thể thừa nhận?

Khương Lan Thính cười khẽ: “Chẳng là vô tình gặp nhau nên tâm sự đôi ều à! Em định kh tắm thật ?”

Hoắc Kiều “ừ” một tiếng: “Kh nước nóng thì tắm sạch được!”

Khương Lan Thính định dọa cô: “Nửa tháng kh tắm em cũng chịu được à?”

Hoắc Kiều kh để ý đến !

Cô kh muốn cúi đầu trước , mở lời xin nấu nước nóng cho , cô khinh thường trong lòng: May mà cô kh ở bên nữa, chính là một tên khốn kh biết chăm sóc phái nữ! cố tình cười nhạo cô đây mà, đừng cho là cô kh biết!

Hoắc Kiều thích sạch sẽ, cô nhịn đến tầm sập tối thì kh nhịn được nữa.

Cô tắm qua bằng nước lạnh.

Tắm xong, bụng dưới quặn đau, phần dưới còn ra m huyết khối. Cô đau đến mức mặt mày x xao!

Rốt cuộc Khương Lan Thính cũng nhận ra sự kỳ lạ ở cô, dù cũng đã là một đàn trưởng thành, cũng kh còn là kh biết gì về phụ nữ nữa, đoán được tình hình của cô: “Đến kỳ kinh nguyệt à?”

Hoắc Kiều mặc chiếc áo ngủ dày cộm, cuộn trên giường, “ừ” một tiếng bằng giọng mũi.

Khương Lan Thính hạ thấp giọng: “Tại em kh nói sớm?”

Lúc Hoắc Kiều khó chịu cô cũng sẽ phát cáu nên buột miệng: “Hồi trước ngoại tình, cũng kh nói sớm?"

Vừa dứt lời, cả hai đều ngẩn ra. Vì chuyện cũ được nhắc lại.

Khương Lan Thính hơi khó chịu, bởi vì chuyện này là do kh tốt, dù kết quả giữa và Tống Th Th thế nào, thì cũng đã phụ lòng Hoắc Kiều... Nhất là khi kết thúc mối quan hệ bằng sự phản bội.

Trong lòng lúc này, muốn bù đắp cho cô.

Nên chủ động nấu nước nóng cho cô, tìm một gói đường đỏ, pha cho cô một cắc, đỡ cô dậy đút cho cô uống... Hoắc Kiều kh quen uống loại nước này, cô lắc đầu kh chịu hợp tác: “Đây là thuốc hả. Đắng quá!"

Quý nhà giàu như cô còn chưa uống loại nước đắng thế này bao giờ đâu!

Khương Lan Thính dọa cô: "Em mà còn hét nữa là dùng miệng đút cho em đ!"

Dáng vẻ kh hợp tác của Hoắc Kiều cực kỳ giống làm nũng.

Tuy Khương Lan Thính biết cô kh làm nũng nhưng kh thể kìm chế được mà rung động, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “ lại là thuốc được? Là đường đỏ! Ngày xưa phụ nữ đều dùng đường đỏ để tẩm bổ cơ thế!”

Hoắc Kiều vẫn kh chịu!

Cơ thể của cô được bọc kín mít, chỉ để lộ cặp mắt đen láy, cô yếu ớt mặc cả với : “Khương Lan Thính, kh phụ nữ ngày xưa! Uống cái này sẽ béo lên mất.”

kiên trì dỗ cô: “Nhưng uống vào, dạ dày của em sẽ dễ chịu hơn một chút! Em tắm lại bằng nước nóng nhé, nấu nước cho em .”

Hoắc Kiều bổng vươn tay, sờ vào trán . Khương Lan Thính ngây ngẩn.

chằm chằm vào tay cô, Hoắc Kiều được chiều chuộng từ bé, ngón tay thon dài, đẹp đẽ… Lúc cô muốn rút tay về, túm l tay cô, giọng trầm thấp hơi khàn: “Em ý gì?”

Hoắc Kiều rút tay ra: “ xem sốt kh! Nay tự dưng ra dáng con thế!”

đã hiểu, cô đang mắng !

Ánh mắt Khương Lan Thính sâu thẳm, cô một lúc mới nói: “Em kh nghe lời thế này, đút cho em thôi!

Hoắc Kiều chửi hung ác.

Sau đó cô tự đứng lên, cầm cốc nước đường đỏ uống sạch, đúng là đồ tổ tiên truyền lại, cô uống ừng ực xong… vẫn còn th đắng, cô trả cốc nước lại cho đòi kẹo một cách vô cùng tự nhiên.

“Khương Lan Thính, muốn ăn kẹo mơ.” Nói xong, bọn họ đều hoảng hốt.

Đúng vậy, lúc bọn họ mặn nồng nhất, mỗi lần cô bị bệnh đều kiên trì dỗ dành cô, cô uống thuốc xong sẽ cho cô một viên kẹo mơ. Thật ra từng cưng chiều cô vậy đ.

Hoắc Kiều khẽ chớp mắt.

Một lát sau, cô cười khẽ: “Xin lỗi, thất lễ !”

Khương Lan Thính kh nghe th lời xin lỗi của cô mà thẳng vào mắt cô, một lúc lâu sau nhẹ nhàng mở miệng: “Trên

kh kẹo mơ, nhưng nhớ trước kia, ngoài kẹo mơ thì thứ em thích nhất là…”

kh nói tiếp nữa mà lựa chọn hành động.

nắm chặt gáy của cô, dịu dàng kéo cô về phía , hai vầng trán dựa vào nhau, mắt chạm mắt… Hơi thở hỗn loạn và gấp gáp, đôi môi hé mở, báo hiệu hành động tiếp theo.

Khương Lan Thính ngậm l môi cô.

ôm chặt cô trong lòng , trao nụ hôn dịu dàng mà sâu hoắm, dùng hương vị của át vị đắng của đường đỏ…

“Khương Lan Thính!”

Hoắc Kiều líu ríu: “ biết đang làm gì kh?” biết chứ!

biết kh nên làm vậy nhưng giờ phút này kh thể kiềm lòng nối, kh kìm được mà ôm cô, hôn cô… kh xin lỗi cô, bởi vì cảm giác được cơ thể của cô cũng đang khao khát .

Bọn họ chung sổng cực kỳ hòa hợp.

Ngay lúc ôm chặt cô, định tiến thêm một bước, thì Hoắc Kiều đẩy ra.

Cô kh tát cũng kh nói thậm tệ, cô chỉ cuộn lại, im lặng chiếc giường.

Đến lúc này, Khương Lan Thính nhẹ nhàng nói một câu: “Chúng ta thử bắt đầu lại từ đầu nhé, được kh em?"

“Kh!”

Hoắc Kiều khịt mũi, cô thẳng t nói cho biết: "Bởi vì thích ! Khương Lan Thinh, kh muốn bị tổn thương vì thêm một lần nào nữa!"

thích , mà tình cảm dành cho cô chủ yếu dựa trên ngoại hình của cô.

Những thứ này bạc bẽo tới nhường nào cơ chứ.

Chờ đến khi chán ngán, với cái tính kh do dự và kh chịu trách nhiệm của , thứ thể bồi thường cho cô chỉ là một bộ trang sức... Đồ trang sức CMN

Khương Lan Thính cô, th trong mắt cô ẩn chứa nước mắt, mới biết được lúc trước đã khiến cô tổn thương sâu sắc thế nào.

Cô còn thích nhiều hơn nghĩ. Hoặc thể nói đó chính là yêu!

như , những trong thế giới như bọn họ, thích nhau dễ dàng nhưng để bay lên đến thứ gọi tình yêu lại khó khăn… Thời buổi này, ai lại dễ dàng đồng ý trao trái tim của cho khác? Mặc cho ta giày vò, mặc cho ta dẫm đạp chứ!

kh nói lời nào, Hoắc Kiều đơn giản nói thẳng ra.

Cô nhẹ giọng nói: “Khương Lan Thính, ở bên nhau hai năm, chúng ta ở chung cùng nhau tận hai năm! cảm th một gia thế, địa vị giống như lại sống chung thì ý nghĩa gì, nếu kh thích , nếu kh đã nghĩ tới chuyện kết hôn với , vì lại ở chung cùng , vì lại cho nắm quyền chủ động trên tay!”

“Trong hai năm đó, lúc nào cũng đang đợi cầu hôn !”

nhớ rõ một lần, phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương ở trong túi áo của , vui sướng cho rằng muốn tặng cho , muốn cầu hôn , sau đó mới biết được chiếc nhẫn đó là mua thay chị họ! Cái nhẫn kim cương kia xinh đẹp, chứng tỏ kh kh hiểu được trái tim của

phụ nữ, hiểu nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ mua một cái cho , sẽ chỉ hỏi rằng muốn loại trang sức gì sau khi chia tay… Hoắc Kiều mà thiếu trang sức ?”

lựa chọn Tống Th Th, tuy rằng kh biết vì lại lựa chọn cô ta nhưng nghĩ chắc c cô ta một ểm gì đó hấp dẫn ! Ưu ểm đó là ều mà kh ! Mới mẻ cũng được, hay là vì ều gì khác cũng được, sự thật rõ ràng là ngoại tình, thích khác, đồng thời cũng kh yêu kh muốn tạm chấp nhận, lẽ vẫn thích nhưng lại kh yêu , kh muốn tiếp tục ở bên ! Bởi vì cũng muốn được yêu, cũng muốn được khác cung cấp giá trị về mặt cảm xúc vào những lúc đau khổ, trong hai năm, đã được trải nghiệm một đoạn tình cảm kh tình yêu, bây giờ kh muốn nữa… Khương Lan Thính, chia tay chính là chia tay, đó chính là kh thích nữa, nào nhiều cơ hội để bắt đầu lại một lần nữa như vậy, cũng đâu nhiều gương vỡ lại lành thế kia! Chỉ cần nghĩ lại cảnh và Tống Th Th lăn trên sô pha cũng đủ để nôn trong m ngày !”

Những lời này kh hề dễ nghe.

Nếu là trước đây, với tính cách của ấm Khương Lan Thính chắc hẳn sẽ kh thể nhịn nổi, sẽ nổi giận.

Nhưng bây giờ chỉ cảm th Hoắc Kiều vừa mềm mại vừa đáng yêu vô cùng.

thấp giọng nói với cô: “Lúc em lại kh nói! em lại kh nói em muốn kết hôn với ! cho rằng chúng ta đều giống nhau, đều cảm th đoạn tình cảm thể cũng thể kh, lúc chia tay quá lưu loát, kh ngờ em lại thích như vậy!”

Hoắc Kiều kh nghe nổi nữa.

Cô cắn răng nói: “Bây giờ chẳng khác nào “bà dì” của cả, chỉ là một lớp nội mạc tử cung bị bong ra!”

Cái gì mà nội mạc…

Sắc mặt Khương Lan Thính x mét, cô thật sự dám nói!

Hoắc Kiều đang tới kỳ, cảm th kh được thoải mái, cô đá bắt tránh ra… Khương Lan Thính lại xoay lại ôm chặt l cô, dán sát vào khuôn mặt nhỏ của cô, lưu m hỏi: “Vừa nãy kh nói là lớp nội mạc tử cung ? Bây giờ lại kêu cút!”

kéo chăn lên che kín cô lẫn cả chính .

dùng bàn tay ấm áp đặt ở trên bụng nhỏ của cô, sưởi ấm cho cô, để cô thoải mái hơn một chút.

nói cô là đồ lưu m.

Trong lòng Khương Lan Thính vẫn để ý chuyện này, kéo cô tới, ôm chặt trong lòng n.g.ự.c của , nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Bận rộn cả một ngày mà em kh mệt ? Nhắm mắt lại ngủ, ngủ một giấc xong sẽ kh đau bụng nữa!”

Hoắc Kiều né ra một chút, kh nó được. Cô chằm chằm vào mặt .

Đẹp trai ghê!

Cô lại nghĩ, ngủ kh với trong hai năm đó cô cũng kh lỗ, hiện tại coi như là túi ấm giường... vẫn kh lỗ.

Cô thả lỏng, dựa vào trong khuỷu tay của ngủ.

Từ lâu tới nay, đây là một lần hiếm hoi bọn họ kh làm gì cả, chỉ là rúc vào ngủ cùng nhau, cô thể ngửi được mùi hương nam tính dễ ngửi trên , cũng thể ngửi được hương thơm nữ tính nhẹ nhàng trên

CÔ...

Tất cả mọi thứ đều yên tĩnh, bình yên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...