Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 2850: 2859: Anh không đứng đắn

Chương trước Chương sau

Hoắc Kiều mắng lưu m: "Con còn đang trên xe đ!"

Khương Lan Thính tiến lên, nghiêng lau kính chiếu hậu, cười nói: "Con mới bao lớn, nghe hiểu được à? Lớn thêm chút nữa mới cần chú ý hơn... L làm gương!"

kh đứng đắn.

Hoắc Kiều kh thèm để ý đến , hôn nhân môn đăng hộ đối chỗ tốt là kh ai cúi đầu với ai, càng kh cần hạ khuất phục l lòng, cô kh cần đầu tư, tự đầu tư là được .

Khương Lan Thính cũng hiểu rõ trong lòng.

Nhưng đầu tư hay cô đầu tư vẫn sự khác nhau.

lại cô, sau đó mới ung dung thong thả rút tay về, đạp ga... Trên đường , họ nói về đề tài tối nay, vừa nói chuyện m câu, Tiểu Khương S đã lặng lẽ chìm vào giấc ngủ trên ghế trẻ em.

Trở về khách sạn, Khương Lan Thính xuống xe, tới ôm con trai.

Vươn tay sờ một cái...

Thằng nhóc này, tã đã phồng lên, là do bé tè trong xe.

liếc Hoắc Kiều, nhẹ nhàng nói: "Ăn được ngủ được, nuôi tốt thật! ều ngây thơ quá, kh biết là di truyền từ ai trong chúng ta."

nói mập mờ, nhưng làm Hoắc Kiều lại kh nhận ra ẩn ý của .

Kh ý nói Khương S giống cô ?

Cô kh đồng tình: "Ngây thơ thì gì sai? Hơn nữa, Khương Lan Thính, Khương S mới bao nhiêu tuổi, biết được

con ngây thơ hay. kh... Kh đúng, ý là thằng bé ngốc!"

Hoắc Kiều theo sau lưng , chút tức giận.

Đột nhiên, Khương Lan Thính xoay , một tay ôm con trai, một tay vòng qua gáy cô, cúi đầu hôn cô, vì đang trong sảnh khách sạn nên chỉ hôn nhẹ một cái, kh hôn sâu.

Hoắc Kiều hơi sửng sốt.

Sau đó, cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của , tìm cớ che sắc xuân trong ánh mắt, giọng nói hơi hổn hển: "Khương Lan Thính, chúng ta đang ở bên ngoài..."

thẳng: “Về phòng là được, kh?” Hiếm khi Hoắc Kiều đỏ mặt.

Dù họ đã kết hôn, cũng đã yêu nhau nhiều năm nhưng cô vẫn chưa quen với việc nói về những chủ đề thân mật như vậy ở bên ngoài... Đồng ý kh được, kh đồng ý hình như lại vẻ giả tạo.

Khương Lan Thính từ từ bu cô ra, đưa cô lên căn phòng ở tầng cao nhất.

Vừa vào phòng, thay quần cho Tiểu Khương S, rửa cái m.ô.n.g nhỏ cho bé, chuyên nghiệp.

càng kh giống một trai trẻ nóng lòng muốn ân ái với Hoắc Kiều.

Lúc chăm sóc con trai, bảo cô tắm, thư giãn một chút.

Hoắc Kiều vốn định làm thay, nhưng th chăm nom tốt nên cô cũng l quần áo tắm.

Lúc ra, Tiểu Khương S đã thức dậy.

Khương Lan Thính xắn tay áo sơ mi lên, đang chơi xếp gỗ với con trai, th Hoắc Kiều ra, ra vẻ lạnh nhạt cô một cái, Hoắc Kiều l mắt phát hiện ra quần một khối phồng lên.

Nhưng vẻ mặt của Tổng giám đốc Khương kìm nén.

Hoắc Kiều chửi thầm một tiếng cầm thú đến phòng khách đọc kịch bản...

Còn lại Khương Lan Thính, bóp mặt Tiểu Khương S, hỏi con trai: "Bố là cầm thú hay kh? Bố là cầm thú hay kh..."

Tiểu Khương S đã nói được bập bẹ. bé ê a m câu: “Bố là cầm thú, bố là cầm thú.”

Hoắc Kiều trong phòng khách nghe vậy, kh nhịn được bật cười: 'Đến Khương S cũng nói là cầm thú."

Khương Lan Thính nghe vậy cười khẽ: “ kh cầm thú thì thằng nhóc này?

Vừa nói xong, cả hai đều im lặng. Sự ra đời của Tiểu Khương S là ngoài ý muốn.

Khi đó bọn họ đã lâu kh sinh hoạt vợ chồng, chỉ một đêm hiếm hoi mà đã Tiểu Khương S... Nghĩ đến đây, Hoắc Kiều thoáng ngẩn ngơ.

Nhưng ngay sau đó cô lập tức lắc đầu. Cô kh muốn nhớ lại những chuyện kh vui.

Nhưng Khương Lan Thính lại tới ôm l cô từ phía sau, đặt đôi môi mỏng lên vành tai mềm mại của cô, nhỏ giọng hỏi: “Giận à?

Hoắc Kiều tiếp tục xem kịch bản của , giọng đều đều nói: " dễ tức giận như vậy chứ! Mà Khương Lan Thính này, cũng nên tu thân dưỡng tính , em nhớ kh lầm thì cũng hơn ba mươi !"

“Cho dù đến sáu mươi thì vẫn thể thỏa mãn em được.”

Đàn vô liêm sỉ, những lời thô tục như thế này cũng nghĩ ra được. Hoắc Kiều bu kịch bản xuống, lẳng lặng trầm ngâm: "Lúc sáu mươi tuổi cũng kh chắc là chúng ta còn bên nhau đâu! Kh chừng lúc đó bên cạnh lại thêm m bà lão xinh đẹp khác.”

“Cái gì mà bà lão xinh đẹp, nói nhăng nói cuội.” Khương Lan Thính dở khóc dở cười.

Ở trong lòng , dù là mẹ của hay là mẹ của Hoắc Kiều thì đều được bảo dưỡng tốt, cho dù đến tuổi này nhưng họ vẫn xinh đẹp và tao nhã, kh phù hợp với m chữ bà lão xinh đẹp.

Bỗng nhiên ôm l mặt Hoắc Kiều, đánh giá từ trên xuống dưới.

Hoắc Kiều muốn đẩy tay ra, nhưng kh đẩy được, mặt cô bị xoa thành hình Shin - bé bút chì, giọng nói của cô kh rõ ràng: "Khương Lan Thính, nổi ên cái gì vậy chứ!"

Đôi mắt của Khương Lan Thính tối sầm.

Sự rung động trong lòng kh vì dục vọng mà là tình yêu sâu sắc của dành cho Hoắc Kiều.

lại gân, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Đồng thời vào mắt cô, ngoài tức giận và ghét bỏ thì cô kh còn ý gì khác... Đây chỉ đơn giản là cãi nhau.

Trong lòng ít nhiều cũng chút mất mát.

ra được cách mà Hoắc Kiều đối xử với vẫn còn dè dặt so với trước kia, kh còn chân thành nữa... Cho dù là lúc lần giường nhiệt tình hơn thì đó cũng chỉ là chuyện sinh lý, cô chưa hề tiến lên bước nào.

để ý nhưng bằng lòng chờ cô.

nghĩ rằng sau này trong suốt cuộc sống thường ngày của cô đều sẽ sự lãng mạn mà cho cô, dù là một năm hay hai năm thì cô vẫn luôn thể cảm nhận được ều đó, cảm nhận được tình yêu mà dành cho cô.

Bỗng nhiên tâm tình Khương Lan Thính lại tốt lên. cắn một cái lên chóp mũi cô.

Vốn tưởng rằng cô sẽ tức giận nhưng Hoắc Kiều lại ôm chặt , nhiệt tình ôm hôn ... Một bàn tay mềm mại còn châm lửa khắp nơi, khiến muốn ngừng mà kh ngừng được, thở hổn hển nói: "Khương S vẫn chưa ngủ.”

Rõ ràng là Hoắc Kiều cố ý.

Cô vẫn ôm cổ , liếc mắt đưa tình: " cũng biết Khương S vẫn chưa ngủ à, thằng bé vẫn chưa ngủ thì đến đây gọi em làm gì.”

Ánh mắt của Khương Lan Thính lại càng sâu thẳm. vào trong phòng ngủ, sau đó bế Hoắc Kiều lên, để cô ngồi ở trên lưng sô pha, gần như thể ngang hàng với , vừa hôn cô vừa thăm dò vào trong áo choàng tắm của cô, trêu chọc...

Hoắc Kiều muốn từ chối nhưng lại tận hưởng nó.

làm tốt, cô kh nhịn được mà dựa vào khẽ hừ một tiếng, vô thức gọi tên : "Khương Lan Thính...”

Khương Lan Thính kề vào tai cô, phát ra một tiếng cười nam tính: 'Kh yêu mà chỉ thích chơi đùa với em như vậy, là thoải mái lắm hay kh?”

đàn nói những lời thế này vào thời ểm này cũng kh khiến cho phụ nữ th phản cảm.

Ngược lại còn kích thích hơn.

Hoắc Kiều cũng chút kh nhịn được, cô chủ động hôn sau tai , đó là vị trí nhạy cảm nhất trên cơ thể của Khương Lan Thính, vừa chạm vào đã đã động tình...

Quả thật là kh nhịn được, bế cô ngồi xuống sô pha.

dỗ cô cởi thắt lưng và bảo cô nhỏ giọng một chút, Hoắc Kiều cũng ôm . Con trai ở trong phòng ngủ, bọn họ ở trong phòng khách, lén lút như vậy thì càng kích thích hơn, hơn nữa tối nay bọn họ đều uống chút rượu... Nhất thời tình mê ý loạn.

Ngay khi tình cảm kh kiềm chế được nữa thì Tiểu Khương S trong phòng ngủ ngã từ trên giường xuống một cái Trần.

Sau đó lập tức khóc oa oai.

Khương Lan Thính nghiến răng nghiến lợi kéo khóa quần chạy tới xem, Tiểu Khương S ngồi trên thảm, chỉ vào đầu minh: "Đau! Đau! Cục cưng đau!"

Đặt đứa bé ở mép giường.

Cái đầu của Tiểu Khương S bị u một cục nhỏ, đêm đó lập tức đưa đến bệnh viện kiểm tra.

nhà họ Khương biết thì mắng Khương Lan Thính một trận to trước, sau đó hai vợ chồng lập tức chạy sang bên này trong đêm....

Nửa đêm, Tiểu Khương S được đưa đến bệnh viện, may mắn là sau khi kiểm tra xong thì kh .

Trong phòng cấp cứu, bác sĩ viết hồ sơ bệnh án và kê đơn thuốc trị thương... lại ngước mắt cặp bố mẹ xinh đẹp chói mắt kia.

Trên cổ của đàn một vết cắn mờ nhạt và vài vết xước mỏng, rõ ràng là do móng tay của phụ nữ cào xước.

Bác sĩ cúi đầu tiếp tục viết bệnh án, nói với giọng ệu bình tĩnh: "Khi sinh hoạt vợ chồng cũng chú ý, kh nên bỏ bê đứa nhỏ, thể chờ sau khi đứa nhỏ hoàn toàn ngủ say hãy làm. Nếu cần thiết, hãy đến lớp học dành cho bố mẹ và con cái !"

Mặt Hoắc Kiều đỏ như lửa.

Khương Lan Thính vừa sinh ra đã là con nhà quyền quý, cũng khó chịu.

Cả hai đều im lặng.

Bác sĩ vui vẻ, nói thêm vài câu: "Nếu thật sự kh được thì buổi tối để v.ú em ở nhà chăm sóc cho, nói kh chừng nếu nắm bắt được thời gian thì còn thể sinh hai ba đứa cho đất nước, gen tốt nên được duy trì."

Hoắc Kiều muốn nói lại thôi.

Nhưng Khương Lan Thính lại nghiêm túc nói: "Chúng sẽ cố gắng.”

Sau khi rời khỏi bệnh viện,

Ngồi vào trên xe, Hoắc Kiều chăm sóc cho Tiểu Khương S ở ghế sau, cô cực kỳ đau lòng ôm con trai, nhưng thật ra Tiểu Khương S ngoan, đã nín khóc từ lâu, vẫn ôm đầu mẹ và cười ngây ngô, kêu la dữ dội.

Khương Lan Thính kh nhịn được cười: "Thằng nhóc ngốc nghếch.”

Hoắc Kiều kh cho nói: "Đầu do , nếu như kh đột nhiên phát tình thì Khương S bị ngã xuống được... Bây giờ còn gọi nó là thằng nhóc ngốc, cẩn thận sau này nó rút khí quản của đ.”

Khương Lan Thính nhấn được thì dẫm chân ga.

Thật ra đêm khuya trên đường kh nhiều xe nhưng vợ con đều ở trên xe nên lái chậm, cười nhẹ: "Em chắc là phát tình trước kh? nhớ là em chủ động trước nhỉ, chính em là dùng chân quấn l thắt lưng ... Bà Khương, em quên ?”

Đương nhiên Hoắc Kiều nhớ rõ.

Nhưng chuyện như thế này mà lại muốn l ra nói thì cô cảm th kh hề chút phong độ đàn nào cả.

Khương Lan Thính hiểu được suy nghĩ của cô, giữ vô lăng, bình tĩnh nói: 'Lát nữa bố mẹ tới, sẽ nói là ép buộc em, em kh chịu... Nhưng nhất quyết đòi!”

Hoắc Kiều: ...

gì khác nhau đâu chứ?

Bọn họ trở về khách sạn thì th Khương và bà Khương đã đến, vừa th mặt là Khương lập tức đến ôm cháu đích tôn, cẩn thận kiểm tra từ trên xuống dưới sợ sót chỗ nào...

Tiểu Khương S đáng thương bị nội cởi sạch quần áo giữa đêm khuya.

M nhỏ cũng trần truồng.

Bà Khương chỗ bị sưng cũng đau lòng đến rơi nước mắt, đ.ấ.m con trai một cái: "Lan Thính, con chăm sóc con trai thế nào, con xem... thằng bé bị ngã đến mức như vậy."

Bà sợ Hoắc Kiều suy nghĩ nhiều nên lại bổ sung một câu: "Trước kia Hoắc Kiều chăm sóc tốt, từ khi con tiếp quản thì Khương S của chúng ta lại gầy , xem con làm bố thế nào này.”

Hoắc Kiều...

Nhưng Khương lại kh nu chiều hai bọn họ, Khương là từng trải, vừa vết hôn trên cổ Khương Lan Thính đã biết bọn họ bận rộn tạo mà quên mất Tiểu Khương S nên mới xảy ra sự cố.

Ông Khương mắng con trai: "Con đói đến mức nào chứ! Kh thể chờ con trai ngủ được ?”

Ông lại nói với Hoắc Kiều: "Sau này đừng nu chiều nó nữa.”

Hoắc Kiều đứng bên cạnh Khương Lan Thính, nhỏ giọng nói: 'Là con ôm trước, kh cho .”

Trong nháy mắt, trong căn phòng rộng lớn kh còn một chút âm th nào.

Bà Khương: Con dâu thật dũng cảm! Ông Khương: Con trai vẫn còn sức hấp dẫn! Xem ra tình cảm vợ chồng chúng nó đã tốt hơn nhiều! Nhưng bây giờ Hoắc Kiều nói vậy thì làm tiếp lời đây? Bảo ta nói tiếp thế nào được chứ?

Một lúc lâu sau, cuối cùng Khương cũng tìm được lời nói, phê bình vợ :

“Bà xem vợ Lan Thính kìa, đời sống tình cảm phong phú, bà nói xem, bà còn chưa tới thời kỳ mãn kinh mà lại lạnh nhạt với chồng vậy! Lát nữa bà tâm sự với Hoắc Kiều, học tập nhiều hơn.”

Bà Khương hiểu là bị hy sinh.

Rõ ràng lão già này một tuần cũng m lần, bây giờ còn nói lạnh nhạt.

Bà Khương nghiến răng nghiến lợi: “Ông nói đúng!”

Chờ ngủ trên sàn nhà ! Mặt Khương vẫn đỏ, cố gắng hòa giải: "Như vậy , đêm nay đứa trẻ sẽ ngủ với bố và mẹ con, hai đứa con suy nghĩ thật kỹ xem chăm sóc đứa trẻ như thế nào cho tốt... Ngày mai nói sau."

Ba mẹ Khương Lan Thính mang tiểu Khương S trước.

Bọn họ kinh nghiệm phong phú trong việc nuôi dạy con cái, Hoắc Kiều kh lo lắng, chỉ là trong lòng cô vẫn chút khó chịu, cô đá vào Khương Lan Thính ngay khi ba mẹ rời , kế tiếp cô chuẩn bị ngủ.

Khương Lan Thính cau mày: "Em kh muốn bàn tiếp chuyện này ?”

Hoắc Kiều đang thay đồ ngủ trong phòng thay đồ, giọng nói vang lên: " nói gì vậy? Trong tương lai, chỉ cần kiềm chế dục vọng đáng xấu hổ này lại, Khương S liền sẽ kh chuyện gì."

Khương Lan Thính nói: "Chuyện này, kh chúng ta đã thảo luận , là em chủ động."

cũng theo vào và thưởng thức dáng vẻ thay đồ của cô.

Hoắc Kiều ném quần áo đã thay vào mặt , cô thật sự bực , lẽ ra cô kh nên để Khương Lan Thính qua đây. Mặc dù tối nay cô chút chủ động nhưng vẫn liên tục nhắc lại việc này.

Cô bực , Khương Lan Thính l váy của cô xuống.

tới, lại kh biết cô đang giận cái gì, dù bọn họ cũng là vợ chồng, nâng cằm cô hôn nhẹ một cái, giọng nói trầm thấp vang lên: " thích cách em muốn , cũng thích dáng vẻ của em khi em chủ động làm chuyện đó với , chứng minh rằng trong trái tim em , chứng minh rằng em kh nghĩ tới muốn khác, chứng minh rằng cơ thể em chỉ phản ứng với ."

Hoắc Kiều cắn một cái nhẹ vào cằm .

Cô cố ý giễu cọt: " vui vẻ ký gi ly hôn, xem em phản ứng với khác kh...... Em chỉ là kh muốn ngoại tình, em chỉ còn cách sử dụng bên cạnh mà thôi. "

Lời cô nói kh dễ nghe nhưng cũng kh khó chịu. Giữa vợ và chồng, kiểu cãi yêu thế này là bình thường.

nghĩ vậy, thật sự kh cần phóng đại từng chút mâu thuẫn, phụ nữ khi được cưới về nhà là để yêu thương và nhường nhịn cô...... Dù , cho dù mâu thuẫn lớn đến đâu, nó luôn được giải quyết trên giường.

Nếu một lần kh đủ, thì hai lần, ba lần.

Khương Lan Thính tự thử nghiệm, thật sự bế cô lên giường, chuẩn bị cho c cuộc một, hai, ba lần.

Hoắc Kiều từ chối.

Cô tựa vào vai , trịnh trọng nói: "Kh em kh muốn, mà hiện tại em thực sự kh trạng thái đó, Khương S ngã như vậy, bố mẹ cũng vội vã chạy tới, thật sự kh tốt khi chúng ta lại hưởng thụ việc này...... Cho dù hôn nhân của chúng ta vấn đề, cho dù chỉ thời hạn một năm, nhưng em kh muốn xem nhẹ chuyện này, Khương Lan Thính, thể hiểu em kh, hiểu ý của em chứ?"

Ban đầu, quậy phá, nhưng lúc này dừng lại.

Đôi mắt sâu thẳm, cô chằm chằm, một lúc sau hôn cô và xoay lật lại.

Khương Lan Thính liền nằm bên cạnh cô, khẽ thở hổn hển.

Một lúc sau, nắm l tay cô, đan xen các ngón tay với cô, thì thâm: " hiểu!"

nghiêng cô chăm chú, thì thầm:'Chúng ta xa nhau được hai năm, em đã thay đổi nhiều nhưng lại kh phát hiện...... Hoắc Kiều, kh nên em bằng ánh mắt của quá khứ nữa, em kh còn là Hoắc Kiều của ngày xưa, Khương S....... Mang đến cho em nhiều, em kh bao giờ hối hận khi sinh ra thằng nhóc.

Sau khi gặp lại, thường nói nhiều lời yêu thương. Cô thể bị cám dỗ, động tâm.

Nhưng chưa bao giờ một câu nào gây cho cô cảm giác xúc động như vậy, nói rằng cô chưa bao giờ hối hận cả.

Đúng vậy, cô chưa bao giờ hối hận.

Khương S kh chỉ đơn giản là cốt nhục, mà cũng làm cho cô được trải qua niềm vui làm mẹ, lẽ cô kh còn tự do như trước. và đôi khi sẽ khó khăn...... Nhưng cô hạnh phúc.

Bởi vì cô yêu Khương S, yêu con trai của họ.

Khương Lan Thính nói chuyện dịu dàng hơn, hỏi: "Hoắc Kiều, bây giờ em đang cùng sống ở bên nhau, lý do là vì con trai kh?"

Hoắc Kiều nói lời thật lòng: "!"

Gô xoay , ánh mắt chút dịu dàng: “Khương Lan Thính, nếu chúng ta ly hôn, em nghĩ sẽ kh tái hôn với ai nữa cả, nhiều lắm là yêu đương thôi... Em đồng ý một năm, ngoài chúng ta thì còn cho Khương S một cơ hội được tình yêu thương của bố."

Giọng Khương Lan Thính chút nguy hiểm: "Em nói gì? Lặp lại lần nữa?"

Hoắc Kiều kh biết nói thế nào... “Em sẽ kh tái hôn với ai nữa cả.” "Kh câu này."

"Cho Khương S một cơ hội được tình yêu thương của bố." "Cũng kh câu này."

Khương Lan Thính sờ mặt cô, giọng ệu nhẹ nhàng: “Em nói, em sẽ yêu khác.”

Hoắc Kiều với ánh mắt như một kẻ bệnh thần kinh. Cô đẩy tay ra, nói: "Nếu chúng ta ly hôn, đương nhiên là em sẽ tính tới chuyện yêu đương, từng nghe nói đến chuyện giữ trinh tiết cho chồng cũ kh?”

sẽ kh!"

Khương Lan Thính nhẹ giọng nói: “Cho dù chúng ta ly hôn, sẽ kh yêu ai nữa... kh cách nào ngăn cản em yêu đương, nhưng nghĩ sẽ thường xuyên theo em, em và khác ở bên nhau, lẽ sẽ kh thể nhịn được mà ra tay."

Hoắc Kiều liếc : "Từ khi nào lại trở nên bá đạo như vậy!"

“Em kh hiểu đàn đâu.”

Khương Lan Thính giơ tay ôm cô vào lòng, cao, hơn một mét tám lăm, Hoắc Kiều tuy cao nhưng tựa vào n.g.ự.c thì vẫn nhỏ n... Cô do dự một lát cũng áp mặt vào n.g.ự.c .

Ba nút áo sơ mi của bị cởi ra, để lộ khuôn n.g.ự.c trắng nõn. Vừa văn nhã vừa gợi cảm.

cúi đầu cô, vuốt lại mái tóc đen dài cho cô, hạ giọng thấp hơn: “Em kh hiểu đàn đâu, nếu chúng ta chỉ yêu nhau đơn thuần thì sẽ là chia tay thôi, nhưng một khi đã trở thành vợ chồng thì sẽ khác, dù ly hôn thì vẫn sẽ coi em là vợ , là mẹ của con , bản chất xấu xa của đàn khiến kh muốn chia sẻ em với khác, yêu đương kh được, lên giường càng kh được. "

Đây là lần đầu tiên Hoắc Kiều nghe được luận ệu này. Cô mắng kh biết xấu hổ.

Khương Lan Thính nắm l tay cô, trực tiếp xuyên qua áo sơ mi nhét vào. trong , trong giọng nói ấm nóng chút kích động: "Là tính chiếm hữu của đàn ! Hoắc Kiều... hôn !"

Cô kh chịu.

Lúc này, cảm xúc của Khương Lan Thính đã lên đến đỉnh ểm, dù kh làm chuyện vợ chồng nhưng vẫn khát khao được tiếp xúc với cô, xoay , hơi ép vào cô, hôn thật sâu...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2850-2859--khong-dung-dan.html.]

Hoắc Kiều đánh nhẹ , âm th ngắt quãng: " th phiền kh?”

Khương Lan Thính như sói như hổ, hôn cô lâu. Cuối cùng cũng bình ổn lại.

tựa vào cổ cô, lẩm bẩm: “Nghĩ đến việc em nói muốn yêu khác, hận kh thể... hận kh thể ăn em.”

Hoắc Kiều cười khẽ.

Khương Lan Thính đoán được cô đang nghĩ gì, quả thật là cô vẫn còn thích , nhưng bảo cô lập tức quay đầu là chuyện kh thể nào, Hoắc Kiều kh còn là cô bé như trước đây, cô đã là mẹ của Khương S.

kh vội, còn một năm để xoay chuyển. Hai ngọt ngào đùa giỡn.

Dường như đã lâu họ kh thoải mái như vậy, lát sau Khương Lan Thính suy nghĩ một chút nói: "Quả nhiên, con cái là biện pháp tránh thai tốt nhất! Em nghĩ xem, nếu kh Tiểu Khương S, bây giờ chúng ta đã tốt hơn."

Hoắc Kiều đỏ mặt.

Cô biết rõ đang giở trò lưu m nhưng vẫn giả vờ như kh hiểu.

Cô nói: “Kh Khương S, chúng ta đã gặp lại nhau .” Khương Lan Thính gật đầu đồng ý: "Cũng !"

kéo cô lại, nằm cạnh nhau, muốn cùng cô nói về những chuyện trước đây, nhưng nghĩ một hồi lại th dường như cũng kh m vui vẻ... Nghĩ mãi thôi luôn.

Với lại họ cũng kh bạn bè chung.

Khương Lan Thính chợt nghĩ hôn nhân của họ đúng là mong m.

Hoắc Kiều buồn ngủ ngáp một cái: "Khương Lan Thính, sắp đến kỳ mãn kinh kh, già mồm quá.”

Nói vậy nhưng cô vẫn tựa vào lòng , thì thầm: “Nhưng cơ thể lại hấp dẫn phụ nữ.”

cô bằng ánh mắt dịu dàng.

Hai trò chuyện cả một buổi tối, ngày hôm sau Hoắc Kiều dậy kh nổi, ngủ thẳng trên giường.

Khương Lan Thính tìm bố mẹ.

Nhưng sáng sớm bố Khương và mẹ Khương đã đưa Tiểu Khương S về thành phố B, gọi ện nói rằng muốn cho hai vợ chồng thế giới hai ...

Khương Lan Thính dở khóc dở cười.

cúp ện thoại, trở về phòng, Hoắc Kiều ngủ say... Cô che đầu, từ ngoài vào, cảm th kh khác gì Tiểu Khương S, chỉ là một đứa bé lớn mà thôi.

ngồi ở mép giường, vuốt mái tóc dài của cô, lắc đầu cười.

Dường như khi thực sự thích một , đối phương làm việc gì cũng th dễ thương, còn nếu kh thích thì sẽ liều mạng tìm ra khuyết ểm của họ, cho đến khi hai bên đều tổn thương nhau đến nỗi kh thể chịu được.

nghĩ, bây giờ chắc là thích! Cô ngủ, lại cảm th cô đơn.

giơ tay vào chạm vào cơ thể cô, cố ý trêu chọc, thật ra thì cũng kh muốn làm gì cả, chỉ là muốn chọc cô mà thôi... Hoắc Kiều chứng gắt ngủ, cô cầm tay ra cắn một cái, cuộn chăn lên, mơ mơ màng màng nói: "Khương Lan Thính, đừng

cầm thú quá! Nếu kh chúng ta sẽ kh qua được một năm đâu."

nghĩ kh nên làm phiền cô nữa, xem tài kiện vậy.

Nhưng nghĩ nghĩ lại, lại cho rằng hôn nhân của họ êm đềm quá, thế là trực tiếp cởi giày da chui vào chăn, kéo phụ nữ thân thuộc kia vào trong lòng...

Quần áo của chỉnh tề, còn cô chỉ một bộ đồ ngủ bằng lụa. Cơ thể của cô hấp dẫn.

Khương Lan Thính là một đàn bình thường, kh nhịn được bắt đầu khiêu khích cô, tất nhiên nam nữ đã kết hôn m năm quen thuộc với cơ thể của đối phương... biết làm thế nào để cô thoải mái, làm thế nào để cô chịu kh nổi.

Quả nhiên lúc đầu Hoắc Kiều còn phản kháng. Sau đó cũng kh nhịn được mà hưởng thụ.

Dưới sự cám dỗ tận tình của Khương Lan Thính, giữa âm th ẩm ướt dụ dỗ, cô mất bình tĩnh, thậm chí còn gọi chồng ơi, và kh chỉ một lần.

Khương Lan Thính đã nhịn hai năm, hiện tại bên cạnh cũng kh con nhỏ.

bu thả hết lần này đến lần khác! Sắp đến trưa, mới bu tha cho Hoắc Kiều, Hoắc Kiều thậm chí còn

kh muốn cử động một ngón tay, còn lại vô cùng phấn chấn... còn muốn ăn trưa với cô.

“Cút!” Hoắc Kiều đá xuống giường.

đàn được thỏa mãn, tâm trạng tốt vô cùng, cẩn thận đặt cho cô một phần ăn ngon miệng, bản thân thì chỉ ăn đại chút gì đó làm việc của .

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

nghĩ, cứ ở đây với cô một tuần là được, c ty nhiều việc nữa thì cũng thể làm sau.

Ngay lúc định trêu cô thì chu cửa vang lên. Khương Lan Thính tưởng là phần ăn của Hoắc Kiều được giao đến nên tự nhiên ra mở cửa, ai biết bên ngoài kh phục vụ mà lại là Tiếu Bạch và đại diện của ta.

Tiếu Bạch đồ tắm trên Khương Lan Thính và cả vết xước trên cổ , trong lòng cảm th khó chịu.

Hoắc Kiều lạnh lùng như vậy, chẳng lẽ chỉ chịu ngủ với một đàn như Khương Lan Thính ?

Trong lòng ta kh phục, nhưng lời nói vẫn khiêm tốn. nói: “Thầy Khương, muốn nói chút chuyện với .” Khương Lan Thính đã hiểu trong lòng.

Đạo diễn đã đổi nam chính, bề ngoài vào thì chỉ là một vai diễn, nhưng những trong ngành ngửi th mùi thì lẽ sẽ rút , bởi vì kh ai dám sử dụng quả b.o.m hẹn giờ này.

Kh ai dám đắc tội tới nhà họ Hoắc và nhà họ Khương cùng một lúc.

Khương Lan Thính đương nhiên sẽ kh tự hạ thấp thân phận để cho Tiếu Bạch cứ thế vào, Hoắc Kiều còn đang ngủ, cô sẽ thức dậy ra bất cứ lúc nào.

Đúng lúc đó phục vụ tới, cung kính nói: "Ông Khương, đây là phần ăn của bà Khương, xin ký nhận.

Khương Lan Thính l bút ký.

Sau đó, nói một cách thờ ơ: "Mở giúp một căn phòng phía đối diện, nói chuyện với khách."

Tiếu Bạch sửng sốt trong lòng.

Đây là phòng Tổng thống, vậy mà đối phương lại như đang nói đến bắp cải vậy, muốn là .

Khoảng cách giữa lại lớn đến vậy ? Khương Lan Thính đóng cửa lại.

mang thức ăn lên cho Hoắc Kiều xinh đẹp, đặt ở trên bàn ăn nhỏ trong phòng khách, lại vào phòng ngủ ngồi ở bên giường, nhéo khuôn mặt của Hoắc Kiều, gọi cô là tiểu lười biếng.

gọi vậy.

Chính cũng cảm th buồn nôn, nhưng cũng cảm th vài phần ngọt ngào.

Hoắc Kiều kh để ý đến .

Khương Lan Thính ghé sát vào tai cô, dán vào vành tai mềm mại của cô, giọng nói khàn khàn: “ ra ngoài chút việc, lát nữa sẽ về.”

Hoắc Kiều duỗi chân đá , cô tức giận: “Khương Lan Thính th phiền kh, làm gì đàn nào dính như .”

cúi đầu cười.

Vẫn là cảm th ngọt ngào.

Một lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng nhân viên phục vụ gõ cửa: “Ông Khương, phòng ngài muốn đã giúp ngài sắp xếp xong, ngài muốn qua bây giờ kh?”

Khương Lan Thính nói “”.

Sau đó, thay một bộ quần áo trang trọng, mở cửa ra ngoài.

là khách vip của khách sạn này, quản lý đoán chuyện quan trọng cần nói, cho nên cố ý gọi bốn nhân viên phục vụ ở bên trong phục vụ, những việc này Khương Lan Thính đã quen, cũng kh gì ngạc nhiên.

Tiếu Bạch chưa từng gặp qua trường hợp này.

Trước kia, ta theo chị Tiền, tự cho là đã trải qua sự đời, cảm th chị Tiền là giàu trong những giàu, nhưng hôm nay ta mới biết được, trên thế giới này còn nhiều giàu khác.

đàn trước mặt đối diện với những phục vụ này, vẫn bình tĩnh.

Một dáng vẻ kh thèm để ý!

Trong lòng Tiếu Bạch cảm th khó chịu, nhưng ta vẫn l ra dáng vẻ nịnh nọt thường ngày, cung kính nói với Khương Lan Thính: “Tổng Giám đốc Khương hôm nay tìm ngài, là muốn xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho một mạng”

Khương Lan Thính cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Khẩu vị kh hợp, đặt xuống.

Trong lòng Tiếu Bạch măng to giả vờ.

Nhưng trên mặt, vẫn là dáng vẻ vô hại, tiếp tục dùng đôi mắt ngấn nước kia Khương Lan Thính, Tiếu Bạch nghe nói qua, trong vòng của tiền, một số đàn cũng thích đàn .

Nếu Khương Lan Thính coi trọng ta, ta nguyện ý hi sinh.

Tiếu Bạch liếc một cái.

Nhưng Khương Lan Thính lại là một thẳng nam kh hơn kh kém, nhưng ở trên thương trường, những chuyện đen tối này cũng kh là chưa từng th qua, khẽ cười nói: “Nói gì vậy! chưa từng nghĩ tới việc phong sát Tiếu đây, nghĩ tới tìm chắc là mất tài nguyên, nên đề nghị gặp , kh bằng cầu xin đạo diễn, trong giới, sẽ giúp sắp xếp một số lý do, so với nói chuyện hiệu quả hơn nhiều.”

Mặt Tiếu Bạch lúc trắng, lúc đỏ.

Đây là đối phương chướng mắt ta, đẩy ta về phía đạo diễn!

Vì sự nghiệp rực rỡ, ta liều mạng.

ta trực tiếp nói rõ với Khương Lan Thính, nói: “Gần đây rảnh, nếu như Khương muốn c tác, thể cùng... Tổng Giám đốc Khương thường ngày được đẹp vây qu, chắc chút chán, chẳng lẽ kh muốn nếm thử thứ gì mới mẻ ?”

Khương Lan Thính nghe xong buồn nôn muốn chết.

Trước kia, ấn tượng với Tiếu Bạch, cũng chỉ là mùi hôi thối.

Hôm nay gặp Tiếu Bạch, cũng là sợ Tiếu Bạch chó cùng rứt giậu, gây bất lợi cho Hoắc Kiều, kh thể tưởng tượng được mặt dày đến mức độ này, cứ như vậy mà kh giới hạn.

Khương Lan Thính cười nhạt: “ nghĩ sai ! Đời sống cá nhân của trong sạch, chỉ một phụ nữ duy nhất là vợ của ...Còn chuyện mới nói, nghĩ kh hứng thú! Tiếu, nói thẳng ra là, kh hứng thú với đàn , cũng kh hứng thú cửa sau.

Sắc mặt Tiếu Bạch khó coi.

ta ở trong giới này, hình tượng vẫn luôn là ái nam ái nữ, lớn bà lớn trong giới đều thèm muốn cơ thể ta....

Cứ vậy mà bị từ chối, đây là lần đầu tiên.

ta mất mặt, vẫn kiên trì nói: “Ông Khương, ngài kh thể mở ra một mặt ?"

Khương Lan Thính đứng dậy: "Cuộc trò chuyện dừng ở đây! nghĩ, cũng kh muốn đắc tội với .... Vậy thì kh đơn giản chỉ là phong sát, sẽ khiến kh thể lăn lộn nổi ở thành phố B."

hiếm khi như thế, thể th được, thật sự bị Tiếu Bạch chọc giận! Khương Lan Thính trở về phòng ngủ, phàn nàn với Hoắc Kiều.

Hoắc Kiều còn đang ngủ.

kéo cô lên, cô đá cũng kh được, cứ như vậy cả bị ôm vào trong ngực, nhẹ giọng than phiền: “Đàn trong làng giải trí của em là đàn kh? Tại nam nữ đều mặc kệ, th tiền thì lập tức lao vào!”

Hoắc Kiều nửa mê nửa tỉnh, hai mắt nheo thành một cái khe nhỏ.

Lúc đầu, cô còn tức giận với Khương Lan Thính, nhưng khi cô tỉnh lại thì lập tức mở to mắt, nói một chút tin đồn: “Là Tiếu Bạch! ta tới cầu xin ...Ngủ với ta?”

Khương Lan Thính nghĩ lại, cảm th thật ớn lạnh.

nghiêm túc hỏi vợ : “ , giống như thích đàn , sẽ cùng đàn làm cái kia...”

Hoắc Kiều .

Một lúc lâu, cô thoải mái dựa vào vai chồng, nói cho nghe những bí mật chưa được biết đến trong ngành: “ vài đàn

tiền, chút biến thái, bọn họ kh giống nhau, nhưng bọn họ lại thích chơi đùa diễn viên nam nổi tiếng...Càng nổi tiếng càng tốt, ngủ xong lại cấp tài nguyên. Đương nhiên, loại này sẽ kh chung thủy như Tổng Giám đốc Tiền, nhiều lúc sẽ đồng thời bao trọn diễn viên nam và diễn viên nữ nổi tiếng, thậm chí muốn hai bọn họ cùng nhau hầu hạ lớn.”

Khương Lan Thính là đàn sự nghiệp.

chưa bao giờ nâng đỡ diễn viên, cho nên những việc này, thật sự kh biết.

vợ , nhíu mày: “Làm em biết những thứ này?”

Đương nhiên sẽ kh nghi ngờ Hoắc Kiều bị bao nuôi, cô nuôi khác còn được, chỉ là đau lòng, đau lòng cho gia cảnh tốt như cô, phẩm hạnh tốt như vậy, lại làm việc trong cái hố đen như vậy.

lại bắt đầu nảy sinh ra ý nghĩ để cô rời khỏi giới giải trí. Nhưng lời nói đến bên miệng, lại đè nén xuống.

từng nói, sẽ kh can thiệp vào cuộc sống của cô, kh can thiệp vào c việc của cô.

sợ cô sẽ kh vui.

Ngược lại Hoắc Kiều lại bình tĩnh nói: “ đại diện nói nhiều chuyện! Chuyện lớn chuyện nhỏ trong giới, chị Hồng đều nói cho em biết, Khương Lan Thính kh cần lo lắng, với bối cảnh của em, sẽ kh ai thể cưỡng ép em...Những việc này cũng kh ảnh hưởng đến em.”

“Về lĩnh vực phim ện ảnh, lẽ quay xong bộ này em sẽ nghỉ, sau này làm chút chuyện khác.”

Khuôn mặt cô ềm đạm: “ thể lui về phía sau hậu trường!”

Cô nói: “Chị Hoắc Tây tiếp quản tập đoàn Tây Á, trai em lại tiếp quản tập đoàn. Hoắc Thị...M năm nay sự nghiệp của mẹ em vẫn kh ai tiếp quản, thỉnh thoảng bà chút bận rộn, em muốn tiếp quản những chuyện đó, để cho bà thoải mái một chút, nếu kh trong giới sẽ đồn em là đứa con gái lười biếng của bà.”

“Khương Lan Thính, đã xem qua thế giới động vật chưa?”

một con sư tử cái tên là Anna, trước kia chính là đứa con gái lười biếng, mặc dù đáng yêu, nhưng lại bị nhiều chê bai...Em cảm th em giống Anna.”

Nói đến đây, khẽ cười một cái.

Cô nói đến nhà, vẻ mặt dịu dàng, Khương Lan Thính thích cô như vậy, kh khỏi mê mãn, ôm cô nhẹ nhàng nói: “ kh cảm th em lười biếng, chỉ cảm th tùy ý như vậy tốt, thích! Hoắc Kiều, kh cần khác mà thay đổi chính !”

Hoắc Kiều buột miệng nói: “ đây là tình trong mắt hóa Tây Thi."

Nói xong, cô lập tức hối hận.

Khương Lan Thính, muốn sửa lại lời nói của , nhưng lời nói đến bên miệng cũng kh biết sửa thế nào cho tốt...

Khương Lan Thính củi đầu cô, ánh mắt dịu dàng, chầm chậm mà cúi đầu hôn môi cô, giọng nói vừa khăn vừa ẩm: "Em nói đúng, chính là tình trong mắt hóa Tây Thi...Hoắc Kiều, thích em!" Thích so với yêu, càng du dương động lòng , mang theo sự thuần khiết. nghĩ yêu cô, nhưng càng thích cô hơn, thích tất cả mọi thứ của Hoắc Kiều ánh mắt sâu lắng của , biết lại muốn nữa , cô chống vai bất mãn nói: "Kh đang nói về thứ ba của ?"

Hoắc Kiều nói xong, ánh mắt Khương Lan Thính cũng thay đổi.

đưa tay vào trong chăn, vuốt ve cô, giọng nói hơi buồn: “ thứ ba gì chứa! làm gì ?”

Lòng bàn tay, khắp nơi đều mềm mại và nhẹ nhàng.

Trong lòng phơi phới phun cô làm một lần, nhưng Hoắc Kiều kh chịu, cô dựa vào vai nhẹ nói: "Sắp bị nghiền nát ! Khương Lan Thí nh, kh chán ?"

Loại chuyện này, mà chán được!

Hơn nữa, đã nhiều năm kh làm, bây giờ cho một tuần trên giường cũng kh thành vấn đề, việc làm tư hay Tiếu Bạch đều thể bị bỏ qua chỗ khác.

Nhưng những lời này, đàn th minh sẽ kh nói ra, chỉ nhõng nhẽo thú vị cuối cùng Hoắc Kiều bị ép kh thể làm gì được, đành giúp thoải mái một lúc... Từ đầu tới cuối, đều sốt vào mặt đỏ của cô, càng , càng cảm th cô thật đẹp!

Lúc trước, ngay cả khi tình cảm của bọn họ đang ở lúc mặn nồng. Hoắc Kiều cũng ít khi chăm sóc như vậy.

Cô cũng kh biết nhiều.

lẽ cô và Khương Lan Thính kh yêu nhau, nhưng bọn họ vẫn thích nhau về mặt sinh lý, cho nên kh bài xích việc cùng đối phương phát sinh quan hệ.

Cô nhẹ nhàng gọi tên : “Khương Lan Thính.” bôi mắt xuống, đôi mắt đen quyến rũ từ.

Hoắc Kiều to gan ngồi lên cơ đùi , thổi nhẹ vào tai , cô biết đây là nơi nhạy cảm nhất của , cô nhẹ nói: “Thoải mái như vậy ?”

Khương Lan Thính hôn cô. kh được mà rên rỉ: “Cảm giác kh giống nhau!”

Đương nhiên kh dùng s.ú.n.g thật ngọc thật, nhưng cũng kích thích, cảm giác cũng kh giống... Khương Lan Thính tin, tất cả đàn đều sẽ thích!

Hoắc Kiều đầu vẻ thỏa mãn của , kh thoải mái thoải mái mà muốn làm cho thoải mái hơn.

Cô nghĩ, cho dù bọn họ kh thể quay lại như trước, nhưng cũng đã đạt được mức độ tôn trọng giữa nhau, nói đúng hơn là hòa hợp... Đôi khi, sự hòa hợp ở trên giường cũng quan trọng .

Sau khi kết thúc, Khương Lan Thính hơi mất tập trung. Hoắc Kiều dậy vệ sinh.

Cô hơi chán ghét, rửa tay lâu, lúc này Khương Lan Thính mới tỉnh táo lại, Yên tĩnh đến phía sau nhẹ nhàng ôm cô, nhỏ giọng hơn não: “Lúc phục vụ em, cũng đừng bỏ lỡ chút nào."

Hoắc Kiều đỏ mặt: “Em cũng kh bảo phục vụ.” Hơn nữa, sức mạnh của cô kh mạnh bằng .

nhu cầu của phụ nữ cũng kh nhiều. vẫn còn muốn! làm bây giờ?”

Hoắc Kiều cau chiếc quần tây màu xám của . Cô bỏ qua nó.

cũng kh ép buộc cô, chỉ ôm cô, hôn cô... Hôn một lúc lâu lại ôm cô nhau trong kính, đây lẽ là giây phút lãng mạn nhất của một đám mây sau khi gặp lại, kh rút lui được

mà hỏi cô: “ Hoắc Kiều, tìm lại được chút cảm giác giác trước đây kh?”

Cô thành thật trả lời: “Một chút.”

Khương Lan Thính cười, thật ra một chút đó, cũng đủ !

Ngày hôm sau, đoàn làm phim th báo cho Hoắc Kiều, nói là đã ký đồng với nam chính mới, bảo cô qua đó diễn đàn.

Đạo diễn nói: "Tìm hiểu xem! Nam chính sẽ quay một trong hai ngày, sau đó quay cảnh của hai ."

Hoắc Kiều thể hiểu được.

Buổi sáng, Khương Lan Thính đưa cô qua, định chờ cô ở trên xe. Nhưng Hoắc Kiều kh cho.

Cô Nói, xung qu , ở đoàn phim nhàm chán. Đúng tiến trình.

Đạo diễn nắm tay Khương Lan Thính, nhiệt tình bắt tay nói: “Cảm ơn Tổng giám đốc Khương đã đầu tư, thêm vài triệu triệu này, chúng mới thể mời diễn tiến thành viên độ như ảnh đế, bạn yên tâm , này chắc c kỹ năng diễn đàn chuyên

nghiệp, tốt nhất là thể nâng cao trình độ diễn đàn cho Hoắc Kiều của chúng lên một tầm cao mới.”

Khương Lan Thính cười: “Hoắc Kiều vui là được .”

Thực sự ra đạo diễn muốn dùng quy tắc tắc, nhưng Tổng giám đốc Khương là đứng đầu tập đoàn tài ch nh lớn, còn thương vợ, mà Tổng giám đốc Khương lại quá lạnh lùng, nên đạo diễn kh trung nói nhiều lời .. Khai thác máy thành c.

Lời đạo diễn nói đáng tin, được mời tới lần này đúng là một nhân vật nổi tiếng, vô cùng chuyên nghiệp.

Hơn nữa, cũng kh những tật xấu kia.

Hoắc Kiều hợp tác một cách thoải mái, ngay cả chị Hồng cũng kh từ nói: “Tiền là tất cả! Hoắc Kiều em biết kh, lúc trước muốn mời này tới, nhưng đạo diễn ân số mười triệu kia, nên mới mời Tiếu Bạch thay thế... Kh biết Tiếu Bạch khác phát phiền, nên cuối cùng mới mời này.”

Hoắc Kiều nhẹ cười: “Đàn Đặng diễn tốt."

Chị Hồng chớp mắt ra hiệu: “Kh chừng chúng ta còn thể được giải trí, sau đó em sẽ khác.”

Hoắc Kiều cũng vui vẻ. Đúng lúc này, phòng trang ểm mở ra, đứng bên ngoài lại là Tiếu Bạch. Tiểu nhẹ nhàng l một bức ảnh chụp, đặt lên bàn làm việc.

ta nói: "Hoắc Kiều, chúng ta nói chuyện !"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...