Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn

Chương 296: Xem đi

Chương trước Chương sau

nói... Hôn nhân là tờ gi bỏ !

cho rằng hôn nhân chỉ là cách thức để ràng buộc một ! Là cô muốn trói buộc , hay là muốn ràng buộc cô?

Dù là ai trói buộc ai nữa, ều đó vừa buồn cười vừa đáng thương!

Còn chiếc nhẫn kim cương mà cô háo hức đeo lên, mỗi lần chờ đợi đến đau lòng, cô lại ngơ ngác chiếc nhẫn kim cương, hóa ra trong đó còn chuyện xưa, hóa ra kh đeo nhẫn vào ngón áp út của cô là vì kh yêu cô, bởi vì vị trí này chỉ thuộc về Kiều An!

Điều đó thật nực cười!

Cô từng cười Kiều An bị ên, cười Kiều An kh tỉnh táo. Hóa ra thật sự kh tỉnh táo mới là cô!

Cô ngốc nghếch chờ đợi , chuẩn bị thuốc bổ cho , sẵn sàng sang nước Pháp hai năm chỉ để giải quyết mọi chuyện ổn thỏa với Kiều An, cô mong chờ ngày Lễ Tình Nhân thì bận họp, bận c việc, nhưng thể đến đây chỉ với một cuộc ện thoại từ Kiều An.

Cô dựa vào đâu cho rằng bọn họ sẽ chấm dứt liên lạc trong thời gian hai năm, rõ ràng bọn họ định dây dưa với nhau cả đời, và rõ ràng cả hai đều thích mối quan hệ thế này!

Duy chỉ cô, là ngoài cuộc mà tự cho đúng! Đủ , Ôn Noãn...Đủ ! Dừng lại ở đây thôi!

Ôn Noãn kh muốn khóc, quá xấu hổ quá nhục nhã, nhưng lại kh kiềm chế được, nước mắt vẫn rơi xuống!

“Ôn Noãn!” Hoắc Minh vừa th cô liền giật .

Trong tiềm thức, biết cô đã nghe hết tất cả những gì vừa nói. muốn giải thích.

Nhưng Ôn Noãn ngăn lại: “Đừng tới đây! Hoắc Minh... đừng tới đây!” Cô nhặt tập tài liệu lên đưa cho .

Cô nhẹ giọng nói: “Con của thư ký Trương bị ốm, nhờ đem tài liệu đến văn phòng! kh ở trong văn phòng, ... Định đến đây thử!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-296-xem-di.html.]

Hoắc Minh cầm l tập tài liệu. cau mày: “Ôn Noãn, kh như em nghĩ đâu!”

Ôn Noãn cụp mắt xuống, cười nhạt, cô xuống chiếc nhãn kim cương trên ngón tay giữa của .

Nước mắt từ từ đọng lại trong mắt cô, hoàn toàn kh rõ nữa, nhưng cô vẫn kiên trì lâu, trong những phút giây này, cô kh ngừng tự nhủ bản thân: “Đau lòng cho một đàn , kh kết cục tốt!”

Xem , giờ đây cô nhục nhã biết bao!

Thời gian chậm rãi trôi... Ôn Noãn tháo chiếc nhãn kim cương ra từ từ giơ lên cao.

Yết hầu của Hoắc Minh chuyển động kh ngừng, nhận ra cô muốn làm gì! Ôn Noãn lẳng lặng chăm chăm.

Cô nhớ cách đây kh lâu cô đã hỏi một câu, đáp lại là Ôn Noãn, ều em muốn kh thể cho được!"

Sau đó cô hẹn hò với Cảnh Từ trong một thời gian ngắn... Hoắc Minh xuất hiện và bắt đầu theo đuổi cô.

nói ều muốn kh chỉ lên giường, muốn hẹn hò với cô, thậm chí muốn kết hôn với cô, tặng chiếc nhẫn kim cương cho cô, dẫn cô về nhà... Cô vui mừng biết bao!

Bây giờ cô mới hiểu, tất cả chỉ là đang miễn cưỡng chấp nhận thôi!

Bởi vì bố mẹ và em gái đều thích cô, thêm nữa thích cơ thể của cô, nên mới sẵn lòng cưới cô... Trong lòng , việc kết hôn với cô chưa bao giờ là tự nguyện, mà là một sự ban ơn dành cho cô!

Cho nên chưa từng nói yêu cô! Một lần cũng chưa từng!

Khóe miệng Ôn Noãn hiện lên một tia cay đắng, cô như tự cười nhạo mà hỏi .

“Hoắc Minh, yêu kh?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...