Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 299: Sau khi kiểm tra
Trong đêm mưa, Ôn Noãn từ từ nhắm mắt lại. Đêm nay là đêm đen tối nhất!
Đột nhiên một chiếc xe thể thao màu đen dừng lại bên cạnh cô, một bóng cao gầy nhảy xuống xe.
Kh ngờ là Khương Nhuệ
Khương Nhuệ bất chấp trời mưa chạy tới ôm Ôn Noãn lên: “ lại ở đây?” Trong màn đêm, sắc mặt và môi của Ôn Noãn tái nhợt.
Giọng cô run run: “Khương Nhuệ, đưa đến bệnh viện Nhân Ái!”
Khương Nhuệ kh hỏi gì, ẵm Ôn Noãn ngồi vào ghế phụ nh chóng khởi động xe.
Một chiếc xe thể thao hiệu suất tốt bay vụt qua như một ngôi băng trong đêm mưa.
Cuối cùng, đến phút cuối...
Ôn Noãn vẫn kh thể đến kịp, Ôn Bá Ngôn mang theo tiếc nuối qua đời...
Dưới sự giúp đỡ của Khương Nhuệ, Ôn Noãn từng bước về phía giường, tấm ga trắng như tuyết đã che kín khuôn mặt của Ôn Bá Ngôn, đã vĩnh viễn rời khỏi thế gian.
“Ôn Noãn, nói lời từ biệt với bố con ! Ông thể nghe th, vẫn chưa xa!” Dì Nguyễn nước mắt rơi đây mặt.
“Bố!”
Giọng nói của Ôn Noãn run rẩy, cô quỳ xuống trước mặt Ôn Bá Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-299-sau-khi-kiem-tra.html.]
thể... thể cứ như vậy mà rời xa... Cô còn nhiều ều muốn nói vẫn chưa kịp nói, cô còn nhiều nơi mà cô chưa dắt hai họ , sự nghiệp của cô chưa thành c, cô vẫn chưa kịp hiếu thảo với .
Ôn Noãn từ từ mở tấm vải trắng ra. Cô lần cuối.
đàn kh quan hệ huyết thống với cô đã hy sinh vì cô quá nhiều. Vì muốn dành trọn tình yêu thương cho cô, đã quyết định kh sinh con. Ông đã dành cho cô hết tất cả những gì ...
Ôn Noãn nhẹ nhàng ôm , cô nhắm chặt mắt, khẽ gọi: “Bố...” Bố... Con sẽ sống thật tốt. Con sẽ chăm sóc dì Nguyễn thật tốt.
Con sẽ thường xuyên đưa bà đến thăm bố và mẹ, khi con rảnh sẽ đưa dì Nguyễn du lịch...
Bố... Hãy yên tâm ra , đừng quay đầu lại... Chân Ôn Noãn bị bong gân.
Sáng sớm, Khương Nhuệ đưa cô đến khoa chấn thương chỉnh hình khám. Sau khi kiểm tra, sắc mặt của bác sĩ hơi thay đổi.
ta nhận ra Ôn Noãn vì đứa con của đồng nghiệp ta đang theo học dương cầm ở chỗ Ôn Noãn, đồng thời ta cũng biết cô là một cô gái tài năng.
Sau khi cân nhắc cẩn thận, bác sĩ từ tốn nói: "Vấn đề ở chân của cô Ôn kh nghiêm trọng, cô thể lại bình thường sau một thời gian hồi phục, ều này sẽ kh ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống hàng ngày của cô , tuy nhiên, do dây thần kinh ở chân cô bị tổn thương..
Bác sĩ dừng lại một chút tiếp tục nói.
“Cô Ôn thể sẽ kh thể trở thành nghệ sĩ dương cầm hàng đầu được.” “Hơn nữa, tốt nhất cô Ôn đừng lái xe nữa.”
“Là vĩnh viễn... Ừm... Kh thể lái xe được nữa! Ôn Noãn lẳng lặng nghe.
lẽ đêm nay cô mất quá nhiều, lúc này... Cả đã trở nên tê dại!
Chưa có bình luận nào cho chương này.