Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 324: Anh muốn hôn cô!
Trái tim Ôn Noãn đau đớn!
Vậy thì chứ? cho rằng làm những thứ này sẽ khiến cô cảm động ? Hoắc Minh ôm chặt cô từ phía sau, hôn lên vành tai mềm mại của cô, cực kỳ động tình, giọng nói nghẹn lại: “Ôn Noãn... Chúng ta bắt đầu lần nữa ! Sống với nhau giống như trước kia, lúc này sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ kh làm em thất vọng! sẽ tìm bác sĩ tốt nhất chữa khỏi chân em, kh khiến em tiếc nuối!”
Ôn Noãn luôn cho rằng đêm đó cô đã khóc hết nước mắt.
Thế nhưng lúc th những thứ này cô vẫn muốn khóc, kh vì cảm động mà là bởi vì thương xót, bởi vì khổ sở, mọi vật ở đây đều đang nhắc tới lúc trước cô đã từng yêu say đắm một đàn như thế nào, hằng đêm chờ ra , lại mong đón tương lai cùng đến cỡ nào.
Thế nhưng mỗi lần đều chọn ở bên cạnh Kiều An. Tiếc nuối...
Từ này thể định nghĩa được sự mất mát trong đêm đó?
Cô mất thân, mất ước mơ, mất luôn cả sự tín nhiệm với yêu! Vào cái đêm đen tốt mịt mùng đó, cô thất vọng đến tận cùng với .
Trong mắt Hoắc Minh đầy thâm tình, quỳ một gối trước mặt cô, trong tay cầm một chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp, còn sáng còn đẹp hơn cả cái trước.
Cả Ôn Noãn cứng đờ.
Giờ phút này, cô mất hết toàn bộ sức lực.
Hoắc Minh hôn lên ngón tay cô, giọng nói nghẹn ngào: “Ôn Noãn, dùng một tuần để thuyết phục buôn đồ cổ Italy kia bán Morning Dew cho ! Nếu sau này chân của em kh thể khôi phục, chúng ta chỉ chơi đàn trong nhà thôi! sẽ đàn cho em nghe! Ôn Noãn... cầu xin em để chăm sóc cho em, một đời một kiếp!”
“Năm nào cũng bên em vào ngày Lễ Tình Nhân.”
“Năm mới, sinh nhật, Nguyên Đán... Chúng ta sẽ trải qua cùng nhau!” “Em thích trẻ con, chúng ta sinh thêm m đứa!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
muốn ở bên cô, muốn sống yên ổn!
chưa từng khát vọng một cuộc hôn nhân đến vậy!
Hoắc Minh nắm đầu ngón tay của cô, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn kim cương kia vào ngón áp út của cô... Chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp, vừa vặn với ngón tay cô.
Chỉ là... Ôn Noãn rút tay lại. Cô kh cho đeo nhẫn!
Cả Hoắc Minh cứng đờ, từ từ ngẩng đầu...
Ôn Noãn bình tĩnh nói: “ cảm động! Thật sự! Một đàn làm nhiều ều vì như vậy ít nhất cũng tấm lòng, nhưng mà Hoắc Minh... Một lần bất tin, trăm lần bất tín! Huống chỉ lại tiền án nhiều lần! Hoắc Minh, giữa chúng ta kh còn gì nữa, kh bởi vì yêu hay kh, mà là... kh sẵn sàng để yêu .”
Hoắc Minh đứng dậy.
đứng trên cao chằm chằm vào Ôn Noãn......
Trong nắng sớm khuôn mặt của cô lộ ra lớp l tơ tinh tế, đáng yêu, thế nhưng vẻ mặt của cô vô cùng kiên định: “Đưa về bệnh viện, kh muốn làm ảnh hưởng tới bất kỳ ai!”
Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô.
Bỗng nhiên giữ chặt gáy của cô, hung hăng hôn lên môi cô, kh đợi cô phản ứng đã trượt vào trong...
muốn hôn cô.
muốn gợi lên toàn bộ hồi ức của thân thể cô về ! kh tin... Kh tin Ôn Noãn đã quên những ều đó. Một bạt tai đánh vào khuôn mặt tuấn tú...
Ôn Noãn đỏ mắt, thở hồng hộc: "Hoắc Minh, đừng làm khinh thường ! Chúng ta kh thể, hiện giờ kh thể, sau này kh thể... Vĩnh viễn kh thể, hiểu kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.