Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 334: Ôn Noãn rời đi
Năm l những từ quan trọng... Tiểu bối, đặt trong văn phòng, Noãn Noãn nhà chúng !
Ôn Noãn sắp cười kh nổi!
Hoắc Chấn Đ đang nắm mọi quyền trong tay, cô cũng kh được, ở lại càng biểu hiện quan hệ kh rõ với nhà họ Hoắc!
Một câu, gừng càng già càng cay!
Sau một hồi chụp hình quay phim, cuối cùng Hoắc Chấn Đ cũng bu tha Ôn Noãn, nhưng lại c khai mỉm cười nói: “Để chúc mừng cháu, bác cố ý chuẩn bị năm loại trà ngon nhất, quay về cháu uống thử, thích liền mang về hai bình.”
Ôn Noãn hiểu, Hoắc Chấn Đ muốn nói chuyện với cô.
Cô kh cách nào từ chối trùm trong giới kinh do, ta nhấc cái chân, cái phòng nhạc nhỏ bé kia của cô sẽ tan thành bùn.
Lễ trao giải kết thúc.
Thư ký của Tổng Giám đốc xí nghiệp Hoắc Thị, tự đến đón Ôn Noãn.
Văn phòng làm việc này đại diện cho quyền lực, đây là lần thứ hai Ôn Noãn đến. Lần trước ở nơi này, cô đã đồng ý ều kiện của Hoắc Chấn Đ, sẵn sàng du học nước Pháp, lần nữa quay lại đây cô nhất thời bồi hồi mãi.
Hoắc Chấn Đ tự đón tiếp cô. So với lúc trước, càng thân thiết hơn.
Ông pha trà cho Ôn Noãn, ngồi đối diện với Ôn Noãn, hết hai tách trà mới vào chủ đề.
Hoắc Chấn Đ thẳng vào vấn đề: “Bác biết cháu đã chịu thiệt thòi! Nhưng hôm nay bác muốn nói với cháu vài lời xuất phát từ tận đáy lòng, vợ chồng thì... cặp đôi nào chẳng sứt mẻ tình cảm, Minh lỗi nhưng nó cũng biết ăn năn, nó đã trải qua khoảng thời gian lạc lối, sa sút tinh thần, bố mẹ th những ều này đau lòng, nhưng giận quá kh thể mắng!”
Ôn Noãn kh lên tiếng. Hoắc Chấn Đ nói tiếp: “Đều là lỗi của Minh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-334-on-noan-roi-di.html.]
Từ trên bàn trà, l ra một tập văn kiện thật dày, nhẹ nhàng đưa cho Ôn Noãn. Ôn Noãn ngước mắt lên.
Trên khuôn mặt đẹp trai khôn khéo của Hoắc Chấn Đ vẫn mang nét cười: “Thư ký của bác nói cho bác nghe phòng nhạc của cháu làm ăn được, Ôn Noãn... bác coi trọng cháu, những thứ này là toàn bộ bất động sản của nhà họ Hoắc, ước chừng giá trị hàng trăm tỷ, bác gái kh thích quản lý những thứ này, bác muốn giao những cái này cho con quản lý.”
Quyền quản lý khối tài sản trăm tỷ, quả thực hấp dẫn.
Điều kiện đãi ngộ như này đồng thời cũng đại diện cho sự tin tưởng, kiểu do nhân khôn khéo như Hoắc Chấn Đ, thể giao phó thứ trọng yếu như vậy ra ngoài, vô cùng mạo hiểm...
Ôn Noãn kh cảm động, đó là ều kh thể nào.
Cô chăm chú vào tập văn kiện kia, cô biết chỉ cần ký tên sau này giá trị bản thân cô sẽ tăng lên gấp bội, thậm chí thể trở thành phụ nữ giá trị nhất thành phố B.
Nhưng cô từ chối.
Cô khó khăn nói: “Thưa bác, những thứ này quả thật hấp dẫn khác! Nhưng ều cháu muốn kh là một gia đình giàu , cháu chỉ muốn một chồng hoàn toàn thuộc về cháu, cùng trải qua đủ loại khó khăn, khiến cháu kh cách nào để tin tưởng nữa ạ. Cho nên...cháu xin lỗi, cháu chỉ thể nói rằng cháu kh với tới được."
Ôn Noãn nói xong liền đứng lên.
Cô cúi chào Hoặc Chấn Đ, trong lòng cô biết ơn đối với sự đối đãi tử tế của đàn này với cô từ đầu đến giờ.
Ôn Noãn rời .
Thư ký của Hoắc Chấn Đ nh tay lẹ chân bước vào, giọng dịu dàng nói: “Ông muốn giữ cô Ôn lại kh?"
Hoắc C Đ xua tay.
Ông chỉ lên những thứ ở trên bàn trà, nói với thư ký: “Đúng là một tốt, cũng khó tránh thằng Minh kh bu bỏ được!" Thư ký mỉm cười tán thành.
Hoắc C Đ lại cười nói: “Đứa con gái tốt như vậy, là của nhà họ Hoắc chúng ta."
Chưa có bình luận nào cho chương này.