Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 339: Thích một người không sai
Khương Nhuệ quay đầu cô: “Dù là thua trắng tay!” Ôn Noãn kh biết nên nói gì!
Thậm chí cô còn kh hứa hẹn với Khương Nhuệ bất cứ ều gì, nhưng ta lại sẵn sàng mạo hiểm đến thế, nếu là cô năm hai mươi tuổi thì chắc c sẽ cùng tiến cùng lùi với ta, nhưng giờ cô đã hai lăm, đã qua cái thời bốc đồng .
"Khương Nhuệ!"
Ôn Noãn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cô muốn nói lời xin lỗi, nhưng trước đây cô cũng từng thích một nhiều.
Thích một kh sai.
Dáng vẻ cô nặng nề là vậy nhưng Khương Nhuệ lại chỉ khúc khích cười.
ta nói: "Ôn Noãn, đây là việc của đàn ! Mọi chuyện đều do tự nguyện, em kh cần chịu gánh nặng tâm lý gì cả!"
Ôn Noãn lại kh mang gánh nặng đây?
Cô trở về căn hộ, lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế sô pha nhỏ. Tiểu Bạch cuộn tròn bên cạnh cô...
Điện thoại đã ở trong tay, cô do dự nửa đêm, cuối cùng cũng kh gọi cho Hoắc Minh.
Nửa tháng tiếp theo, cô kh hề gặp lại Khương Nhuệ.
Tuy nhiên, trong tin tức tài chính và kinh tế lại thường th c ty Khoa học và Kỹ thuật Minh Nhuệ của Khương Nhuệ trong d sách, hầu hết là những tin tức kinh tế tiêu cực, thậm chí liên quan đến sự đứt gãy của mắt xích tài chính.
Ôn Noãn gọi ện cho Bạch Vi, mời cô uống cà phê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-339-thich-mot-nguoi-khong-sai.html.]
Hai rưỡi chiều, vẻ mặt Bạch Vĩ tốt, cô ngồi xuống đối diện Ôn Noãn, nói: " bận rộn như hiếm khi đến tìm , chẳng lẽ là vì chuyện của Khương Nhuệ hay ?"
Ôn Noãn cười: “Rõ thế ?” "Siêu rõ luôn!"
Bạch Vi gọi cà phê, nhấp một ngụm thấp giọng nói: “ nghe Cảnh Sâm nói tình hình c ty Khương Nhuệ hiện đang tệ, ngoài vấn đề tài sản còn một số tr chấp pháp lý! Nếu kh sai thì hiện tại Khương Nhuệ làm một ngày mười tám tiếng.”
Ôn Noãn khẽ giật .
Sự bất lực kia lại quay trở lại.
Cô cười khổ: “Là tác phẩm của Hoắc Minh ?”
Bạch Vi kh trả lời thẳng, cô nhẹ nhàng nắm tay Ôn Noãn: “Dạo hành Hoắc Minh quá cao, xét về thực lực và quan hệ thì Khương Nhuệ kém xa ta, nhưng Khương Nhuệ lại cứng đầu như vậy! Ôn Noãn, khuyên chút !”
Ôn Noãn từng khuyên.
Khương Nhuệ nói: Dù là thua trắng tay…”
Ôn Noãn nhẹ nhàng khu cà phê trong cốc, một lúc lâu sau mới mỉm cười: “Tớ sẽ!” Bạch Vi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Trên thực tế, bọn họ đều biết, thuyết phục Khương Nhuệ cũng vô dụng, bởi vì mục đích của Khương Nhuệ kh ở cùng Ôn Noãn, ta chỉ đang trút giận cho Ôn Noãn mà thôi.
Nếu muốn dừng chuyện này thì chỉ mỗi Hoắc Minh.
Ôn Noãn uống xong cà phê, cô chậm rãi bộ về căn hộ thay vì bắt taxi. Chiếc Continental vàng kim của Hoắc Minh đậu phía dưới.
đang ngồi trong xe hút thuốc, cửa bên kia mở, như đang đợi ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.