Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 345: Ôn Noãn cúi đầu xem tài liệu
Cô nhân viên lễ tân đỏ mặt ra ngoài, Ôn Noãn th hơi kỳ lạ, vô duyên vô cớ lại đỏ mặt thế!
Một lúc sau thì cô đã hiểu. Cửa phòng làm việc mở ra, tài xế đó bước vào, đập vào mắt cô đầu tiên là một đôi chân siêu dài, sau đó là gương mặt trẻ trung tr như yêu nghiệt.
Đôi mắt hoa đào hẹp dài, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng. Tr giống như một con sói nhỏ đạt tiêu chuẩn!
Ôn Noãn từ chối kh hề nghĩ ngợi: “ lẽ nhầm chỗ , chỗ chúng đang tuyển tài xế.”
Con sói nhỏ ném một phần tài liệu lên bàn. “Vị trí mà đây ứng tuyển là tài xế!” Ông...
Ôn Noãn cúi đầu xem tài liệu.
Chu Mộ Ngôn, 23 tuổi thành phố H! 185 cm, số đo ba vòng...
Ôn Noãn ho nhẹ: “ Chu, vì một số lý do nên lẽ chúng chưa thể tuyển dụng .”
Chu Mộ Ngôn cúi ngồi lên bàn làm việc của cô: “Ông đây là tay đua xe chuyên nghiệp, lái xe cho một c ty nhỏ như c ty của cô, cô biết đã nể mặt cô kh?”
Ôn Noãn cau mày.
Cô bình tĩnh nói: “Lương tháng tám ngàn, kh bao gồm chỗ ở, nếu đồng ý làm thì cứ ở lại!”
Cô nghĩ, vị ấm này nhất định sẽ kh chịu làm! Kh ngờ con sói nhỏ lại cười ha hả.
ta tiến lại gần cô: “Thẻ của đây đã bị tịch thu, cô trả lương tám ngàn tệ kh bao gồm chỗ ở, cô muốn để đây ngủ ngoài đường ? Với ngoại hình này của đây thì chẳng an toàn chút nào!”
Ôn Noãn cúi đầu xử lý những việc khác.
Cô nhẹ nhàng nói: “Với ngoại hình này của , lương tháng tám mươi ngàn tệ cũng kh thành vấn đề.”
Con sói nhỏ đột nhiên nhảy dựng lên: “Khốn kiếp! Ông đây kh trai bao đâu!”
Ôn Noãn bấm đường dây nội bộ, bảo thư ký mời ta ra ngoài, ngôi miếu nhỏ của cô kh chứa nổi vị phật lớn, nếu giữ lại thì toàn bộ nhân viên nữ của trung tâm âm nhạc sẽ kh thể làm việc được mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-345-on-noan-cui-dau-xem-tai-lieu.html.]
Thư ký đỏ mặt, cảm th thật đáng tiếc.
Con sói nhỏ khá tức giận: “Ông đây bằng lòng lái xe cho cô, là phần mộ tổ tiên nhà cô đã phù hộ đ, cô biết kh? Khốn kiếp!”
Đúng lúc này, dì Nguyễn cầm hộp cơm tới.
Bà đến để đưa cơm trưa cho Ôn Noãn, vừa đến nơi đã th một đàn cao lớn đang đứng trong phòng làm việc, tr ta đẹp trai.
Gương mặt thật đẹp! Cả đều sáng lấp lánh. Dì Nguyễn vui mừng khôn xiết! Con sói nhỏ Chu Mộ Ngôn nghe th Ôn Noãn gọi tiếng mẹ, lập tức bước tới đỡ dì Nguyễn ngồi xuống, cầm l hộp cơm trên tay, ân cần lễ phép: “Gọi cô chứ nhỉ! Trời nóng như vậy cô lại tự tới đây? Chẳng cháu là tài xế của Tổng Giám đốc Ôn , từ giờ trở cô gọi ện cho cháu, cháu sẽ đến đón cô ngay! xem làn da trắng mịn này bị phơi nắng .”
Dì Nguyễn tỉ mỉ đánh giá, cười đến tận mang tai.
Ôn Noãn kh nói nên lời: Chắc là tốt nghiệp Học viện Trung Hý đây!
Chu Mộ Ngôn ngồi xuống cạnh dì Nguyễn, chớp mắt: “Lương tháng tám ngàn, kh chỗ ở!”
Bị chú cún con ngoan ngoãn bằng ánh mắt tin tưởng như vậy, dì Nguyễn kìm lòng kh được, kh nhịn được hỏi Ôn Noãn: “Chỗ chúng ta kh ký túc xá à?”
Thư ký nh chóng trả lời thay cho Ôn Noãn: "Chỉ ký túc xá nữ thôi!"
Dì Nguyễn th vô cùng đáng tiếc. Thật là một đứa trẻ đẹp trai, ngoan ngoãn biết bao!
đàn vừa tự xưng là “ đây”, n giờ đều bà bằng ánh mắt tin tưởng, ánh mắt đó đủ để tr nhà vương cửa lòng của dì Nguyễn mềm nhũn: "Ở chỗ mẹ vẫn còn một phòng trống, để Tiểu Chu đến ở chỗ của mẹ !"
Ôn Noãn phản đối.
trước mặt này lại chẳng rõ lai lịch, thể để ta chung sống với dì Nguyễn?
Nhưng dì Nguyễn thật lòng thích, bà dành cả buổi chiều trò chuyện với con sói nhỏ, khi rời , bà thỏa mãn đến mức yêu cầu Ôn Noãn nhất định giữ lại con sói nhỏ.
Lòng Ôn Noãn mềm nhũn khi th vẻ mặt vui vẻ của dì Nguyễn.
Sau khi bố qua đời, tâm trạng của dì Nguyễn luôn kh tốt, để món đồ tạo niềm vui như vậy bên cạnh bà , chắc sẽ khiến tâm trạng tốt hơn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.