Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 358: Không có!
vẫn nhớ rõ cảm giác mê hồn khi ôm l cơ thể của cô...
Hầu kết của Hoắc Minh nhẹ nhàng lăn lộn. kìm nén dục vọng trong lòng, dịu dàng nói với cô: “Em đã hỏi hai lần... Em hỏi yêu em kh. Ôn Noãn, hiện tại thể trả lời em. yêu em... Chắc c là như vậy."
Trước đây khinh thường những lời thề non hẹn biển buồn nôn này, cũng ít khi nghĩ tới.
Nhưng biết tâm bệnh của cô ở đâu, là cô cảm th kh yêu cô...
biết lúc này nói ra cũng kh thể lay động được. cô, chỉ là vẫn muốn nói cho cô biết!
Mặc dù kh thèm để Chu Mộ Ngôn vào mắt, nhưng sự xuất hiện của ta vẫn khiến bối rối, vốn dĩ muốn chậm rãi bù đắp cho cô.
Hoắc Minh nói xong, mắt Ôn Noãn đã đỏ ngầu.
Những lời cô đã từng hy vọng được nghe, bây giờ mới nói ra thì còn ý nghĩa gì?
Ôn Noãn nhẹ nhàng lắc đầu, thậm chí còn kh thèm suy nghĩ đã thốt lên m chữ: “ kh cần.”
Cô định rời ...
Hoắc Minh bắt l tay cô: “Ôn Noãn, xin lỗi, đã làm em buồn.”
“Bu tay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-358-khong-co.html.]
Giọng Ôn Noãn run lên nhè nhẹ, cô hất tay ra nh chóng rời ... Cô đã từng thích đến vậy, bọn họ đã từng một đoạn tình khắc cốt ghi tâm như vậy, nhưng cũng đã từng khiến cô tổn thương sâu sắc đến thế.
Trước mặt Hoắc Minh, cô luôn thể giả vờ thờ ơ! Ôn Noãn ngồi vào xe, mắt vẫn hơi hồng hồng.
Con sói nhỏ Chu Mộ Ngôn đã ở trên xe từ lâu, th dáng vẻ này của cô qua gương chiếu hậu thì lập tức nhảy dựng: “Đậu má! Cô gặp tên họ Hoắc kia đúng kh? Cô vẫn còn thích ta?”
“Kh !”
Khuôn mặt đào hoa vốn luôn mang nụ cười của Chu Mộ Ngôn lúc này lại đột nhiên lạnh xuống: “Phủ nhận nh như vậy, hẳn là trong lòng gì mờ ám nhỉ? Ha...” Ôn Noãn nhẹ nhàng ngắt lời ta: “Chu Mộ Ngôn, cứ theo trêu chọc , thực ra mục tiêu thực sự của là Hoắc Minh đúng kh?”
Con sói nhỏ lập tức trở nên kh vui.
“Đệt! Đừng nói chuyện buồn nôn như vậy, đây kh thích đàn !"
Nhưng sau đó ta cũng nói ra sự thật: “Lúc ở thành phố H, ta xúc phạm , khiến vô cùng xấu hổ. Lúc đó đây cũng tặng cho ta một món quà lớn, ai ngờ ta th gái đẹp cũng kh chút d.a.o động, thực sự nghi ngờ chức năng của ta vấn đề!”
Ôn Noãn dựa vào ghế sau.
Cô ngơ ngác lắng nghe, hoảng hốt nhớ lại hình như đúng là chuyện như vậy. Năm ngoái, Hoắc Minh c tác ở thành phố H, là vụ án của Chu Truyền Nhân, chuyện Chu Mộ Ngôn nói hẳn là chuyện đêm đó! Ôn Noãn lại nhớ tới đêm hôm đó Hoắc Minh còn gửi cho cô một tin n thoại.
Hóa ra chính là buổi tối hôm đó...
Chu Mộ Ngôn còn lầm bầm gì đó lâu nhưng Ôn Noãn kh hứng thú nghe tiếp...
Chưa có bình luận nào cho chương này.